Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ác và Yêu thuật - Chương 2: Chapter 2:

Vào một buổi sáng sớm đã là năm giờ sáng, sau khi đánh răng và lau dọn nhà sạch sẽ.

Làm việc hết xong xuôi, cậu ra ngoài nhà rồi tự thưởng cho mình một ly cafe sữa đá buổi sáng.

Cậu ngồi xuống chiếc ghế, tựa lưng vào rồi ngụm một ly-rồi suy nghĩ lại câu chuyện hôm qua, xảy ra tại nhà cậu.

⌂⌂⌂⌂⌂

“Hả?”

“Tôi hỏi lại là… Cậu có muốn tham gia vào với bọn tôi không?”

“T-Từ từ đã nào…Tự nhiên… cứu được một cụ ông ra khỏi một con Quỷ xong lại được một thằng ất ơ nào đó xuất hiện trong nhà tôi, rồi đòi hỏi tôi là có muốn đi đập nhau với Quỷ không?... Đã vậy ông còn làm thủng hai lỗ trên trần nhà của tôi nữa.”

“Ây da…, xin lỗi cậu vì đã xuất hiện quá bất ngờ nhé.”

Anh ta gãy gáy… Gãy xong, anh ta liền cúi người xuống, hai tay để lên phía trước với vẻ mặt nghiêm túc.

“Được rồi, giờ tôi sẽ giải thích cho cậu vì sao tôi lại ở đây nhé... Nhưng trước tiên, tôi phải hỏi cậu một câu. Ngay trước khi cậu vừa kịp cứu cụ ông khi nãy, cậu có cảm thấy thế nào không?”

Cậu cố gắng nhớ lại chuyện vừa xảy ra vài phút trước.

“Ngay khi tôi kịp đưa tay lên đấm con Quỷ thì có mấy cái phát sáng ngay trên cánh tay tôi…. xuất hiện được một lúc rồi biến mất đi.”

“Con Quỷ ngay khi cậu đấm nó, có gì diễn ra xung quanh đó nữa không?”

“...Cảm giác một thứ gì đó dâng trào lên bên trong tôi.”

“Chà… ra là vậy. Tôi hiểu rồi, cậu là-“

Zing Zing Zing - điện thoại reo.

“Hình như Sếp tôi gọi rồi, thôi để gì mai có gì tôi qua đón cậu rồi giải thích cho. Mai cậu sẽ đi theo tôi.”

Anh ta đứng dậy khỏi cái ghế, cánh tay liền cho vào túi quần để lấy chiếc điện thoại

“Ê khoan, tôi còn chưa nói là mình có muốn tham gia hay không mà?”

“Làm công việc này cũng có lương đấy.”

“Bao nhiêu!?”

Cậu đứng lên với vẻ mặt nghiêm túc.

“5 củ.”

“Đồng Ý.”

“Đù.”

Cả hai bắt tay.

Ngay sau khi cậu bắt tay với anh ta xong, cậu chợp mắt tí.. và lúc mở mắt ra anh ta bỗng nhiên biến mất ngay trước mặt cậu. Dù cánh cửa vẫn chưa nghe thấy tiếng mở.

⌂⌂⌂⌂⌂

(Đéo hiểu sao mình lại đồng ý nhỉ?… À mà thôi, mình cũng muốn biết thêm về cái thứ phát sáng trên cánh tay mình hôm qua và cả Quỷ nữa… Sao trên thế giới hiện nay lại có Quỷ nhỉ?)

“Cậu đang suy nghĩ về Quỷ hả?”

“Giật mình?!”

Thắng xuất hiện từ đằng sau cậu với một bộ đồ làm việc mà anh ta đang mặc.

“Làm gì mà đâu ra đây sớm thế? Anh dịch chuyển tới đây à?”

“Đâu? Nay tôi đi xe, thấy cậu ngồi ngoài đây sẵn rồi nên đỡ mất công, tôi lại đi vô hẻm chi nữa cho nó mệt.”

“…Nãy anh biết đọc suy nghĩ của người khác à?”

Cậu hoang mang hỏi anh ta có biết đọc suy nghĩ người khác không?

“Đâu? Tôi làm cái nghề này lâu rồi… Khi tôi mời ai đó thì người đó toàn nghĩ về Quỷ trước á… Thôi không vòng vo nữa, đi theo tôi đi rồi tôi sẽ giải thích thêm cho cậu. Sáng nay ăn gì chưa? Nay tôi bao ăn.”

“Ờ được.”

Thấy cậu có vẻ đồng ý trước lời mời bao ăn của mình, anh ta mỉm cười rồi quay đầu bước đi, bất chợt anh ta dừng lại.

“À quên, tôi còn chưa biết tên cậu nữa. Hôm qua chắc rắc rối lắm nên tôi quên hỏi tên cậu, tên cậu là gì?”

“Long.”

“Họ?”

“Họ Nguyễn, Nguyễn Văn Long.”

“Long à… từ giờ anh sẽ là người hướng dẫn cho cậu nhé.”

“…Ờ”

“Nói chuyện dạ thưa cái coi.”

Chào hỏi tên cho nhau xong, cậu uống hết ly cafe của mình rồi bắt đầu đứng dậy đi theo Thắng.

Đi theo anh ta tới một chiếc xe máy đang đậu gần đường.

Nhìn cái xe này… chắc chắn nó là Honda xe số, nhưng rất là cũ kỹ và rắc nát-cậu nhìn con xe với gương mặt chấm hỏi.

“Sao thế?”

“Dạ không có gì."

Thắng đưa cho cậu một chiếc nón bảo hiểm rồi dặn cậu phải đội vào.

Ngay trước khi cậu kịp ngồi trên xe-anh ta đạp xe ga xong bỗng phóng cái đi luôn, để cậu đứng nhìn anh ta chạy đi, chân thì vẫn còn đang trên không.

“Vãi đạn…”

Anh ta có quay lại.

“À xin lỗi em nhá, tại cũng lâu rồi anh mới được chạm lại con xe này. Nên hơi phấn khích cái.”

“Ủa thế trước giờ ông đi làm, ông đi bằng cái gì?”

“Xe hơi, nhưng mà được người khác chở đi.”

“Vãi lìn.”

“Thôi không giỡn nữa, lên xe đi rồi đi.”

Cả hai cùng nhau chạy vào Hà nội rồi tạm dừng ghé qua một quán cơm tấm.

Xe thì đậu ở ngoài, cậu và Thắng bước vào, rồi ngồi vào một cái bàn nhựa kế bên gian hàng quán.

“Dạ, hai bạn ăn gì ạ?”

“Cho anh dĩa cơm sườn trứng. Em ăn gì?”

“Em cơm sườn chả.”

“Dạ, cho hai dĩa cơm sườn trứng và sườn chả, Ê.”

Phục đi tới hỏi họ ăn gì… Gọi món xong, phục vụ liền đi tới bàn khác.

“Được rồi, vậy giờ anh sẽ giải thích rõ cho cậu nhé.”

Trong lúc đang đợi đồ ăn, Thắng liền giải thích lại cho cậu, còn cậu thì chú ý lắng nghe anh ta sắp kể.

“Chuyện hôm qua em vừa kể á, có thể chứng minh được rằng khả năng đó… em là một Linh Sư.”

“Linh Sư?”

Cậu tiếp tục lắng nghe anh ta nói.

“Đúng. Linh Sư hay Chú Sư tùy thuộc vào em gọi. Các Linh Sư là những người có một sức mạnh cực kì siêu việt và bọn họ có nhiệm vụ là bảo vệ con người và tiêu diệt loài Quỷ.”

“Linh Sư sao… Hình như cụ ông hôm qua có nói qua với em, ổng nói xong cái ổng biến mất luôn… Vậy cụ ông hôm qua cũng là một Linh Sư sao? Và cũng là người báo tin cho anh đến gặp em?

“Ai biết được. Anh có quen nhiều Linh Sư khác nhau lắm. Có một số Linh Sư có khả năng biến đổi khuôn mặt và giọng nói nữa mà.”

“Biến đổi được sao, kiểu ảo thuật hả? Mà… sao lúc đó, ông ấy lại lại để con Quỷ tấn công mình nhỉ? Mà lại để em ra làm.”

“Chắc đó là một bài kiểm tra thử, để xem em có đủ tố chất để có thể trở thành một Linh Sư không.”

“Một bài test cho người mới sao?”

“Cơm của mấy bạn đây.”

Phục vụ đã bưng cơm lại, làm gián đoạn cuộc nói chuyện của hai người.

“À dạ cảm ơn.”

“Cảm ơn.”

“Thôi ăn xong đi, rồi lát trên đường anh nói tiếp cho.”

⌂⌂⌂⌂⌂

Ăn xong một bữa cơm no nê, trả tiền được cho hai dĩa cơm, cả hai cùng đứng dậy, bước ra khỏi quán rồi đi lại tới chiếc xe. Bắt đầu di chuyển tới một nơi khác.

Lúc chạy trên đường, Thắng tiếp tục giải thích cho cậu.

“Hiện nay, do phong ấn Quỷ ngày càng yếu đi, một số con Quỷ đã thoát ra ngoài và đang tung hành khắp miền Bắc lúc này. Tụi anh thì vẫn đang cố gắng tìm kiếm bọn chúng và tiêu diệt hết để tránh chúng gây hại cho người dân. Nhưng do số lượng Linh Sư thì càng ít và yếu đi, không đủ khả năng để chống trả lại. Thế nên bọn anh đang cần tìm kiếm thêm những ai có năng lực có thể đánh bại được bọn chúng.”

“Vậy là ai cũng có thể trở thành một Linh Sư sao?”

“Đúng vậy, ai cũng có thể trở thành một Linh Sư nhưng nếu người đó phải có ý chí mạnh mẽ và không bị cảm xúc chi phối. Ai cũng sợ chết khi đối đầu với một con Quỷ tà ác mà.”

Cậu nấc cục…

“Yên tâm đi, em đừng có sợ tụi nó, anh sẽ chở em đến một nơi… mà ở đó có một Linh Sư đã bao qua kinh nghiệm chiến đấu và chỉ dạy rồi, người đó sẽ giúp em cách sử dụng thứ mà em đang có, có thể đánh lui được bọn Quỷ.”

“Nó là cái gì?”

“Nó được gọi là Nguyên Linh.”

“Nguyên Linh?”

“Nguyên Linh hay Linh Mạch. Một dòng chảy sức mạnh mà ai cũng có, nó chính là cội nguồn tạo ra sức mạnh thực sự được dùng để chống lại ác Quỷ. Ngay từ cái chuyện mà em cứu được cụ ông rồi hạ được một con Quỷ ấy, khả năng cao là Nguyên Linh của em đã phát triển rất cao do tác động lớn và cảm xúc của em, nên em có thể tung ra một đòn cực mạnh khiến cho nó chết ngay tại chỗ. Vậy là rất kinh rồi đó, em đã từng tập luyện cơ thể bao giờ chưa?”

“Em từng tập tạ ở nhà khi còn ở thành phố.”

“Em từ thành phố mới lên à? Hiếm lắm miền Nam mới có các Linh Sư lên đây đấy.”

“Mà tập luyện cơ thể và Nguyên Linh cũng liên tới nhau sao?”

“Ừm, em phải tập luyện với nó thì mới có thể giữ được, nếu em không có tập luyện nhiều tuần hay là tinh thần có vấn đề… nó không chỉ ảnh hưởng bởi em mà sẽ khiến em yếu đi rất nhiều.”

“Sao có Ưu điểm rồi có cả Nhược điểm luôn vậy.”

“Vậy chứ, nó mới khó như vậy đấy.”

Đi được một đoạn đường dài, Thắng đã chở cậu tới một vùng ngoại ô Hà Nội. Tiếp tục chạy trên đường, cả hai tới một địa điểm trông giống như là một ngôi chùa.

Tới được nơi, cậu bước xuống xe rồi đứng nhìn ngôi chùa, đứng đợi Thắng ngay trước cổng. Trong khi anh ta tiếp tục dẫn chiếc xe của mình tới bãi giữ xe.

Đưa xe cho bác bảo vệ, cất chìa khóa xong liền đi lại tới chỗ cậu.

“Đi.”

“Ờ.”

Thắng bất ngờ dừng lại, hướng mắt nhìn về phía cậu.

“...”

“Sao thế?”

“Cái nón.”

“À à.”

Cái nón cậu đội vẫn còn ở trên đầu, Thắng đứng nhìn với gương mặt khó hiểu.

(Sao lúc nãy chú ý lắng nghe ghê lắm mà, sao tự nhiên tới đây nhìn ngó ngó thế.)-Thắng nghĩ trong đầu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free