Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

A Song of Blossoms and Thorns - Chương 29: Chapter 29: Sự lựa chọn

Alaric không nói thêm lời nào, ánh mắt hắn cụp xuống, bàn tay siết chặt báng súng, nhấc lên, đầu nòng đen ngòm nhắm thẳng vào giữa trán tôi. Thế giới xung quanh như bị hút cạn âm thanh, chỉ còn lại nhịp tim tôi đập dồn, nhức buốt trong tai.

Tôi nắm tay Cira chặt hơn, đôi mắt không rời khỏi ánh mắt lạnh băng của Alaric.

Đoàng—

Tiếng súng vang lên, nhưng nó không đến từ khẩu súng trên tay Alaric. Trong khoảnh khắc đó, tôi đã thoáng thấy tia lửa vụt sáng nơi hành lang tối bên ngoài.

Tiếng kim loại rơi lách cách, khẩu súng của Alaric văng khỏi tay hắn, đập xuống sàn kêu cạch, trượt đi dưới ánh đèn mờ.

Tôi sững người, trái tim như ngừng đập một nhịp.

Một bóng người loạng choạng bước ra từ hành lang tối phía sau Alaric. Tiếng giày đạp lên vũng nước vang lộp bộp, nặng nề nhưng dứt khoát. Dưới ánh đèn vàng lạnh lẽo, tôi thấy Matthew.

Toàn thân hắn bê bết máu. Từ cổ áo đến tay áo, từng nếp gấp vải sũng đỏ, máu chảy thành dòng nhỏ, tí tách rơi xuống nền, để lại một vệt đen đặc kéo dài phía sau lưng. Nhưng lạ lùng thay, không hề có vết thương nào trên người hắn, không một dấu cắt, không một vết thủng. Máu loang trên da hắn, vẽ thành những đường ngoằn ngoèo như những nhánh rễ đỏ tươi, thấm vào nền bê tông xám.

“Đúng là lâu rồi không đánh đấm gì nên hình như tôi trở nên chậm chạp đi nhiều rồi. Cậu có nghĩ vậy không, Al?” Giọng Matthew vang lên, khàn khàn, pha lẫn mệt mỏi, nhưng vẫn giữ nguyên sự bình thản kỳ dị thường thấy ở hắn.

“Anh thật sự còn sống sao? Còn Gideon?” Tôi nói khi còn chưa kịp hoàn hồn.

Matthew liếc nhìn tôi, máu từ cằm hắn nhỏ xuống, hòa vào vũng nước dưới chân, loang ra thành những vòng tròn đỏ sẫm.

“Còn sống nhăn, yên tâm.” Giọng hắn vẫn mang theo cái vẻ bỡn cợt quen thuộc, dù toàn thân hắn nhuộm máu như vừa chui ra từ địa ngục. “Gideon cũng ổn, chỉ là dính đạn ở chân, đang đợi đồng bọn đến đón. Còn tôi thì không có gì làm nên ghé qua đây trước.”

Alaric hơi nghiêng người, ánh mắt liếc nhanh về khẩu súng rơi bên chân. Một nhịp thở trôi qua, hắn chợt khẽ cúi xuống, bàn tay lao tới. Nhưng một tia lửa đã lóe lên, viên đạn sượt qua mu bàn tay Alaric, để lại một vết rách đỏ bật máu. Khẩu súng rơi trở lại nền bê tông, xoay một vòng, trượt ra xa.

Alaric khuỵu gối, máu nhỏ thành vệt trên sàn lạnh, ánh mắt tối sầm, trừng thẳng vào Matthew.

“Bình tĩnh đi, Al.” Matthew lên tiếng, giọng lạnh đến lạ, không còn một chút bỡn cợt nào. Tay hắn vẫn chĩa khẩu súng ngắn, khói còn đang lẩn quẩn nơi đầu nòng. “Tay cậu khéo léo thật, nhưng không nhanh bằng tôi đâu.”

Một giọt máu rơi xuống, tách vào vũng nước đọng, loang ra những vòng tròn đỏ sẫm.

Matthew hơi nghiêng đầu, ánh mắt lạnh tanh liếc về phía tôi.

“Còn chờ gì nữa, nhóc? Giờ tới lượt cậu đấy.”

Tôi đứng đó, đôi tay run nhẹ, khẩu súng nhỏ Matthew đưa cho trước khi đi vẫn nặng trịch trong tay. Tôi giương súng lên, nòng súng run rẩy, nhắm thẳng vào Alaric. Tiếng kim loại lách cách khi tôi kéo chốt, lòng bàn tay đổ mồ hôi ướt đẫm.

Bên trong băng đạn chỉ còn đúng một viên. Một cơ hội duy nhất.

Ánh mắt Alaric liếc qua tôi, đôi đồng tử xám nhạt khẽ co lại, trong khoảnh khắc đó, tôi thấy sự bất ngờ, pha lẫn một nỗi tức giận âm ỉ đang sôi lên. Hắn hít sâu, ánh mắt nhìn tôi không còn sắc lạnh nữa, mà dường như nhuốm một nỗi mệt mỏi sâu thẳm.

“Lucien… cậu nghĩ tôi muốn làm những chuyện này sao?” Giọng hắn khàn, từng chữ như nén lại nơi cuống họng. “Đây là điều bắt buộc phải làm, chẳng còn cách nào khác cả. Trái tim đã bị hư hỏng quá nặng, chỉ còn lại ít phút nữa trước khi mọi chuyện trở nên vô phương cứu chữa.

Nếu không, khi hệ thống ngừng hoạt động hoàn toàn, nước sẽ nhấn chìm mọi thứ, tất cả… tất cả sẽ chết. Tất cả những cư dân bên dưới, hàng trăm nghìn người sẽ bị dòng nước dìm xuống đáy thung lũng. Chỉ có em gái cậu… Chỉ có biến Cira Silvain trở thành lõi mới của Trái tim thì mới có thể cứu được họ.”

Tôi nắm chặt khẩu súng, đôi tay vẫn run rẩy, chĩa thẳng vào hắn. Mồ hôi lăn dài bên thái dương, hòa với những giọt nước từ trần rơi xuống.

“Tôi hiểu rất rõ cậu đang nghĩ gì. Tôi cũng giống như cậu thôi, cũng từng có những người mà bản thân phải bảo vệ đến cùng. Chính vì vậy tôi mới phải làm việc này, để cứu lấy rất nhiều người giống như tôi vậy.”

“Làm ơn, Lucien… hãy hiểu cho tôi.” Hắn cúi đầu xuống, giọng hắn khẩn thiết. “Hãy giao con bé cho tôi. Tôi xin cậu… vì tất cả những người đang sống ngoài kia, vì những gia đình vẫn còn hy vọng, vì những đứa trẻ còn chưa hiểu thế nào là sợ hãi… Đừng phá hủy mọi thứ. Tôi xin cậu.”

Tiếng nước vẫn rơi đều đều, vang vọng trong hành lang tối tăm, hòa với tiếng tim tôi đập hỗn loạn.

Trong khoảnh khắc đó, tôi thấy Alaric không còn là một kẻ giết người máu lạnh, mà chỉ là một con người đang cố bám víu vào chút hy vọng cuối cùng để ngăn cản thảm kịch khác xảy ra. Nhưng tôi cũng nhớ tới Cira, gương mặt con bé khi ngủ yên, mái tóc xõa trên gối, bàn tay nhỏ bé nắm chặt tay tôi…

Tôi đứng đó, khẩu súng run bần bật trong tay, nòng súng vẫn nhắm vào Alaric, nhưng mắt tôi thì đã mờ đi, chẳng còn nhìn rõ thứ gì trước mặt nữa.

Hy sinh một người… để cứu lấy hàng trăm nghìn người. Đến thằng ngu cũng biết phải chọn như thế nào.

Một giọng nói vang vọng trong đầu tôi, lặp đi lặp lại, len lỏi vào từng khe hở của ý chí đã sứt mẻ.

Nhưng đó là Cira.

Làm sao tôi có thể chấp nhận điều đó? Làm sao tôi có thể nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của con bé, nắm lấy bàn tay nhỏ xíu ấy, rồi đẩy em vào chỗ chết chỉ vì những con số vô hồn? Tôi đã hứa sẽ bảo vệ Cira. Tôi đã quyết sẽ đưa con bé ra khỏi nơi này, để nó được nhìn thấy bầu trời xanh… Tôi đã có một giấc mơ như thế…

Nhưng tất cả mọi người đều sẽ chết.

Những khuôn mặt mà tôi từng thấy khi bước qua các khu phố mưa tạt, những đứa trẻ run rẩy trong chăn rách, những người mẹ ôm con, những người cha đẩy xe hàng giữa cơn mưa nặng hạt… Họ sẽ chết, chìm dưới làn nước đục ngầu, không kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Bàn tay tôi siết chặt đến mức đau buốt, khớp ngón tay trắng bệch.

Nếu hy sinh Cira, tôi sẽ giết chết chính bản thân mình.

Nhưng nếu không làm gì, tôi sẽ giết chết tất cả.

Tôi ghét sự bất lực này. Tôi ghét chính mình đến mức muốn gào lên, xé toạc cổ họng mà gào, để trút hết thứ cảm giác nhục nhã đang quặn thắt bên trong. Tôi đã không thể bảo vệ mẹ lẫn em gái. Tôi đã không thể giữ lại bất cứ thứ gì quan trọng với mình. Và giờ, tôi lại đứng trước một lựa chọn sẽ nghiền nát bản thân một lần nữa.

Đáng buồn thay, lựa chọn này… lại quá rõ ràng. Tôi không có quyền tước đi mạng sống của người khác, không có quyền lấy đi hạnh phúc của họ, và tôi cũng sẽ căm ghét bản thân nếu như thực sự làm vậy. Tôi yêu quý Cira hơn bất cứ điều gì trên thế gian này. Tôi yêu em đến mức sẵn sàng hy sinh mạng sống của bản thân để cho con bé được sống. Nhưng hiện thực lại không như vậy, đây không phải là lựa chọn một mạng đổi một mạng. Để Cira được sống, tôi sẽ phải giết đi rất nhiều người, giết đi cả những cặp anh em giống chúng tôi, giết đi những gia đình hạnh phúc giống như vậy. Làm sao tôi có thể xuống tay được chứ. Tôi biết rõ điều này, dù trái tim tôi đau nhói như bị xé toạc. Đúng là lựa chọn đã quá rõ ràng rồi, tôi phải để con bé ra đi.

Nhưng sau đó, tôi đã bóp cò.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free