Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Tuyệt - Chương 367: Chương 367

Nguyễn Xạ Nhật cảm thấy cổ họng khô khốc, khó chịu vô cùng. Không chỉ riêng y, mười mấy chiến sĩ Bát Đại Thần Trủng còn sống sót cũng ngơ ngác, há hốc mồm kinh ngạc. Thằng nhóc này còn là người sao? Chúng ta đông người như vậy, có Nguyễn Xạ Nhật dẫn dắt, lại còn có linh dược tăng cường thực lực, vậy mà cũng phải tốn bao nhiêu công sức mới xông vào được. Thằng nhóc này chỉ có một mình, thế mà lại nhanh hơn chúng ta một bước.

Trên thực tế, Vũ La thuận lợi được như vậy cũng nhờ không ít pháp bảo và thủ đoạn đa dạng. Bởi vì thủ đoạn của bọn Quỷ Vương ở mỗi tầng khác nhau, Vũ La có thể ứng phó linh hoạt nên tự nhiên thuận lợi hơn hẳn Nguyễn Xạ Nhật và đồng đội.

Hắn lại mang theo bốn đạo Thiên Mệnh Thần Phù, cái phúc duyên này tuy không dám nói là độc nhất vô nhị, nhưng ít nhất trong ngàn năm trở lại đây chưa từng có người thứ hai sở hữu. Ngay cả Thôi Xán tiền kiếp cũng không thể sánh được với hắn hiện tại.

Vũ La thở dốc một hồi, sau đó tiện tay lấy mấy viên linh dược trong Thiên Phủ Chỉ Quốc ra cho vào miệng. Hiệu quả của linh dược hầu như phát huy tác dụng ngay tức khắc, thương thế trên người Vũ La phục hồi nhanh chóng đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Nguyễn Xạ Nhật nhìn chăm chú, cơ mặt khẽ giật. Đó là linh dược quý giá! Ngay cả bản tọa cũng không dám phí phạm đến thế, vậy mà hắn lại lấy linh dược trân quý ra ăn như ăn đậu phộng.

Đại đa số linh dược của Hống Tuyền Thần Trủng là tổ truyền, cũng có một ít là tìm kiếm được. Nhưng bất kể thế nào, nếu Nguyễn Xạ Nhật chỉ bị thương nhẹ nhàng thôi, cũng tuyệt đối không dám dùng linh dược một cách hoang phí như thế. Thấy Vũ La thoải mái dùng linh dược không có chút gánh nặng tâm lý nào, dù y luôn tự cao, lúc này cũng không khỏi có chút ghen tị với Vũ La.

Các chiến sĩ Bát Đại Thần Trủng đi theo Nguyễn Xạ Nhật thấy vậy vô cùng hâm mộ. Nếu không phải lần này tiến vào Niên Luân Mộ Địa, rất nhiều người trong số họ cả đời này cũng chưa chắc đã được dùng linh dược. Nhìn thấy hành động này của Vũ La, tự nhiên là ghen tị đến đỏ mắt.

Tuy rằng ghen tị, nhưng có một số việc vĩnh viễn không thể thay đổi được. Bao gồm cả Nguyễn Xạ Nhật, tất cả chiến sĩ Bát Đại Thần Trủng buồn bực ngồi xuống, lôi dược liệu của mình ra dùng.

Nếu là trước kia, mọi người còn trao đổi với nhau một chút. "Ngươi có dược liệu gì tốt không?" "Ngươi xem ta có thứ này, cũng không tệ!" "Ồ, gốc dược liệu này của ngươi cũng tốt..."

Nhưng lần này ai nấy cúi đầu cắm cúi ăn, như thể có thù với những gốc dược liệu này vậy.

Sau khi nghỉ ngơi một hồi, Vũ La và Nguyễn Xạ Nhật gần như hoàn toàn khôi phục. Lúc này, hai người mới chú ý tới trung tâm Niên Luân Mộ Địa.

Trung tâm vẫn là một rừng cây, loại cây vẫn là Quỳ Mộc. Tuy nhiên, khác với bên ngoài, nơi đây chỉ có mười gốc Quỳ Mộc, mỗi gốc to bằng bốn người ôm, khổng lồ hơn rất nhiều so với tất cả Quỳ Mộc khác trong Niên Luân Mộ Địa.

Mười gốc Quỳ Mộc này tạo thành một vòng tròn, cành lá rậm rạp, bao trùm một khoảng không rộng lớn.

Chỉ mười gốc Quỳ Mộc mà đã hình thành một khu rừng rậm rạp.

Đến nơi này, dường như Quỳ Mộc cũng không còn giở trò quỷ quái như trước, từ bên ngoài liếc mắt nhìn qua đã có thể thấy rõ ràng tình huống bên trong rừng. Trong rừng rất sạch sẽ, hầu như không có lá rụng, hoàn toàn không giống với rừng ở những tầng ngoài Niên Luân Mộ Địa, trên mặt đất bừa bộn vô cùng.

Mười gốc Quỳ Mộc này bao quanh một khoảng đất rộng chừng bốn, năm mẫu.

Trung tâm khoảng đất này là một tấm bia đá cao ngang đầu người, có sáu mặt tạo thành hình lục giác, và ngay trung tâm hình lục giác ấy là một cái giếng.

Vũ La cùng Nguyễn Xạ Nhật nhìn nhau, có vẻ ngầm hiểu.

Nguyễn Xạ Nhật quay đầu lại dặn dò thuộc hạ của mình:

- Ở tại chỗ này chờ ta.

Những chiến sĩ Yêu tộc có thể sống sót cho tới bây giờ chẳng những thực lực cường đại, hơn nữa đều rất thông minh. Bọn họ nhìn ra được thân phận bất phàm của Vũ La, không dám nói thêm gì, chỉ im lặng thi lễ rồi ngoan ngoãn đứng ngoài bìa rừng.

Vũ La cùng Nguyễn Xạ Nhật sánh vai đi vào, quả nhiên những gốc Quỳ Mộc này không hề ngăn trở, bọn họ đi qua thuận lợi dễ dàng. Nhưng trong lòng Nguyễn Xạ Nhật lại thầm kêu khổ.

Y thật sự không cần Hoàn Hồn Thảo, nhưng theo ý Vũ La, y nhất quyết phải liều mạng cướp cho bằng được. Giờ tình cảnh đã đến nước này, y biết phải làm sao?

Đã hao tổn bao nhiêu chiến sĩ như vậy, lẽ ra phải có được thứ gì đó mới công bằng chứ, chẳng lẽ cứ thế mà từ bỏ Hoàn Hồn Thảo?

Nhưng nếu không để cho Vũ La lấy, e rằng sẽ kết oán với vị Đại Thánh Yêu tộc Nhan lão kia. Trong mấy ngàn năm qua, Nhan lão đã vừa dùng ân vừa dùng uy, tạo nên uy vọng cực cao trong Đông Thổ Yêu tộc. Nguyễn Xạ Nhật hiểu rất rõ ràng, nếu làm cho Nhan lão nổi giận, chắc chắn Hống Tuyền Thần Trủng của mình sẽ bị hủy diệt. Lần này y rơi vào tình cảnh hết sức khó xử, quả thật khó lòng quyết định.

Trong lúc Nguyễn Xạ Nhật còn đang do dự, hai người đã tới trước mặt bia đá sáu mặt nọ.

Thần diệu đến cực điểm. Có lẽ cảm ứng được có người đã đến, trong giếng kia thình lình bùng lên một đạo hư ảnh hình rồng, lượn quanh tấm bia đá sáu mặt một vòng. Ngay sau đó, một vòng hào quang màu xanh tím từ dưới chân bia đá dâng lên, phong tỏa cả không gian này.

- Đây là...

Sắc mặt Nguyễn Xạ Nhật khẽ biến, y đã nhận ra.

- Đây là Lục Hợp Thanh Long đại trận!

Nguyễn Xạ Nhật nghe nói rằng trận pháp này được lưu truyền từ thời Hồng Hoang tới nay, biết rằng uy lực của trận pháp này lớn vô cùng. Dù là y, nếu không biết pháp môn nhập trận mà vẫn ỷ mạnh xông vào, cũng sẽ bị lực lượng trận pháp phản chấn gây thương tích nặng.

Trên tấm bia đá chợt hiện ra một mảng văn tự.

Vũ La cùng Nguyễn Xạ Nhật đều biết linh văn Yêu tộc, Nguyễn Xạ Nhật biết rõ ràng hơn. Tuy nhiên, chữ viết trên bia thì Nguyễn Xạ Nhật lại không biết một chữ nào.

Nguyễn Xạ Nhật cau mày, y cũng đã nghiên cứu linh văn cổ của Yêu tộc, tự tin rằng chỉ cần là linh văn xuất hiện ở Đông Thổ, dù y không biết hoàn toàn, thì ít nhất cũng nhận ra được phân nửa. Nhưng văn tự trên tấm bia này lại khiến y hết đường xoay xở, trong lòng không khỏi có chút bực bội.

- Vũ La huynh đệ, e rằng chúng ta đã phí công vô ích một chuyến rồi. Ta không thể suy đoán được ý nghĩa của toàn bộ văn tự trên bia đá này, ôi...

Y vẫn còn giữ sĩ diện, không dám nói rằng mình không biết một chữ nào cả.

Ngay cả khi y mạnh nhất cũng không thể xông qua Lục Hợp Thanh Long đại trận, huống hồ là bây giờ. Y lại không biết văn tự trên bia, trả một cái giá đắt như vậy, lại phải dừng chân tại đây, trong lòng Nguyễn Xạ Nhật buồn bực vô cùng.

Về phần Vũ La, Nguyễn Xạ Nhật tin rằng văn tự mà mình còn không biết, thì một thiếu niên mười mấy tuổi như Vũ La càng không thể biết được. Bởi vậy, y hầu như không mảy may lo lắng đến chuyện Vũ La có thể đọc được văn tự này.

- Ta biết.

Vũ La chợt lên tiếng nói, không hề có ý khoe khoang, giọng điệu hết sức bình thản, giống như đó là một chuyện cực kỳ bình thường. Thậm chí hắn còn không nhìn Nguyễn Xạ Nhật mà đã bắt đầu tập trung tinh thần đọc văn tự trên bia.

Hắn càng tỏ ra bình thản, nhẹ nhàng bao nhiêu, Nguyễn Xạ Nhật lại càng thêm buồn bực bấy nhiêu.

- Ngươi biết thật sao?

Nguyễn Xạ Nhật tỏ vẻ không tin.

- Ta biết, sao vậy?

Vũ La nhìn y một cái, không chút biểu cảm, sau đó bắt đầu xem văn tự.

Nguyễn Xạ Nhật á khẩu, một lúc lâu sau không thốt nên lời. Từ lúc quen biết Vũ La tới giờ, lòng tự tin của y bị đả kích liên tục. Nguyễn Xạ Nhật có cảm giác như bị người ta ném lên không trung, rồi tung ra một chiêu liên hoàn mười thức đánh cho y một trận thất khiếu đổ máu, bất tỉnh nhân sự. Sau khi kẻ ấy đánh cho tơi bời, còn nhẹ nhàng chế giễu y một phen rồi mới ung dung rời đi.

Kẻ tàn bạo như vậy chính là Vũ La. Nguyễn Xạ Nhật quay sang nhìn hắn, giọng rít qua kẽ răng:

- Ngươi biết thật sao? Ngươi biết cũng nhiều thật! Ngươi còn biết được gì nữa? Ngươi còn có thể biết nhiều hơn nữa không?

Vũ La sững sờ, quay đầu nhìn Nguyễn Xạ Nhật. Y vội vàng bày ra bộ dạng cao thủ, chắp tay sau lưng đổi giọng hỏi:

- Ủa, văn tự trên bia nói gì vậy?

Vũ La cũng không nghĩ nhiều, chỉ vào tấm bia đá mà nói:

- Trên đó nói rằng muốn đi vào Niên Luân Mộ Địa thật ra vô cùng đơn giản, chỉ cần áp tay lên bia, nếu đạt đủ tiêu chuẩn kiểm tra, sẽ được tiếp dẫn vào bên trong.

Nội dung biên tập này được truyen.free bảo hộ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free