Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Tuyệt - Chương 366: Chương 366

Vũ La giật mình kinh hãi, vội vàng thoát ý thức khỏi Linh Long, kiểm tra thân thể mình.

Thân thể hắn hiện tại vô cùng tàn tạ, ngoài bốn chi ra, trên người cũng bị Quỷ Vương đâm thủng mấy lỗ. Hiện tại vẫn còn một cái chân nhện găm vào bụng hắn, cũng may vẫn chưa tắt thở.

Kẻ tắt thở là Quỷ Vương.

Quỷ Vương đã trở thành một cây khô mục nát, ngã nghiêng về một phía, chỉ còn một cái chân đang găm vào bụng Vũ La. Vũ La ra sức giật mạnh, soạt một tiếng, cánh tay trái và thanh mộc kiếm, đã mất đi linh tính, cùng bật ra khỏi mặt đất, một luồng máu phun ra.

Vũ La cố nén đau đớn, rút mộc kiếm găm ở tứ chi ra, sau đó mới rút chân nhện của Quỷ Vương ra khỏi bụng.

Quỷ Vương hoàn toàn tan nát, gỗ vụn rơi đầy đất.

Vũ La kiểm tra thân thể mình một lượt, nở một nụ cười khổ.

Hắn uống vào một ít đan dược, chậm rãi di chuyển tới khoảng đất trống bên ngoài tầng thứ nhất, mở Thiên Phủ Chỉ Quốc ra chui vào trong đó.

Động Động nhìn thấy thân thể Vũ La đầy thương tích, sợ tới mức thét lên một tiếng chói tai, chạy ào tới liên tục xoa lên vết thương trên người Vũ La.

Tuy rằng nó có lòng tốt, nhưng làm như vậy khiến cho Vũ La càng thêm đau đớn.

Vũ La bắt Động Động cùng tu luyện với mình, ngồi xuống đả tọa, chậm rãi dẫn động dược lực trong cơ thể.

Đối với người tu chân mà nói, thương thế của thân thể thật ra chẳng đáng kể gì. Chỉ cần không tổn thương đến bản mệnh pháp bảo hay khiếu huyệt quan trọng như Cửu Cung, thương thế thân thể cho dù nặng tới mức nào, cũng có biện pháp khôi phục rất nhanh.

Vũ La sử dụng linh đan hiếm có, nhờ có Động Động giúp đỡ, tốc độ lành vết thương vô cùng nhanh chóng, chỉ mất thời gian nửa ngày đã gần như bình phục hoàn toàn.

Vũ La mở bừng mắt, chậm rãi đứng dậy. Động Động nhảy phốc lên vai hắn. Vũ La kiểm tra lại thân thể, cảm thấy khí huyết vẫn còn hơi suy yếu cho nên quyết định xa xỉ một lần, lấy ra một gốc nhân sâm ba ngàn năm tuổi ăn vào.

Động Động nhìn thấy thèm nhỏ dãi, giơ tay lên chùi vệt nước dãi đang chảy ròng ròng.

Vũ La nở một nụ cười khổ, lấy một gốc nhân sâm hai ngàn năm tuổi ném cho nó. Tiểu gia hỏa thấy vậy tức tối trừng mắt, múa may chân tay nhìn Vũ La. Vũ La quát to một tiếng:

– Hừ, ngươi còn kén chọn nữa sao?

Tuy rằng nói như vậy, nhưng dưới sự kháng nghị mạnh mẽ của Động Động, Vũ La đành phải thực hiện ‘người thú bình đẳng’, ném một gốc nhân sâm ba ngàn năm tuổi cho nó. Không ngờ tiểu gia hỏa này vô cùng giảo hoạt, bắt lấy gốc nhân sâm ba ngàn năm tuổi, sau đó một tay khác tóm lấy gốc nhân sâm hai ngàn năm tuổi khi nãy, thoắt cái bỏ chạy.

Vũ La tức tối nghiến răng nghiến lợi:

– Quả là đồ phá của...

Nhưng cũng không nhịn được mỉm cười.

Trong Thiên Phủ Chỉ Quốc hiện tại đâu đâu cũng là bảo vật, nếu so với Bí Cảnh Bào Khố năm xưa của Nam Hoang Đế Quân có lẽ không bằng, nhưng cũng không kém hơn nhiều lắm.

Ở kiếp trước, Vũ La phải đến khi trở thành Nam Hoang Đế Quân mới dần dần thu thập được Bí Cảnh Bào Khố. Mà đời này chỉ mới đạt tới cảnh giới Cửu Cung Hầu Môn, cũng đã thu được nhiều bảo vật như vậy, nếu so với tiền kiếp, Vũ La thành công hơn nhiều.

Từng màng hơi nước dày đặc che phủ, ánh mắt khó lòng xuyên thấu, dù là lực lượng nguyên hồn cũng khó xuyên qua. Lúc này Quỷ Vương đã hơi khốn đốn, từng cặp xúc tu của nó đào lên những chiếc hố sâu dưới đất. Trong mắt nó lóe lên huyết quang, lộ vẻ liều mạng chống cự, không còn tràn đầy sát khí như trước.

Bỗng nhiên một chuỗi thần quang sáng lên, chỉ trong thoáng chốc những màng hơi nước tan tác, bọt nước li ti khúc xạ hào quang đủ các màu sắc bắn ra khắp nơi.

Những gương mặt nhăn nhó dữ tợn của các chiến sĩ Yêu tộc toát ra sát khí đằng đằng, lực lượng bạo phát tới cực điểm, cùng nhau xông tới.

Danh dự cường giả của Quỷ Vương đã bị mạo phạm cực độ, nó phát ra một tiếng rống giận vang trời, nghênh đón các chiến sĩ Yêu tộc.

Đúng lúc này, một bàn tay lặng lẽ không tiếng động từ trong đám bọt nước đầy trời thò ra, đặt trên một vết thương ở đuôi của Quỷ Vương.

Thủy Thần Lực bạo phát, vết thương ở đuôi Quỷ Vương bắt đầu bị Thủy Thần Lực làm cho nổ tung, không ngừng phun nước ra như suối. Quỷ Vương nổi giận gầm lên một tiếng, thân thể trở nên cứng đờ, một màng bọt nước từ đỉnh đầu của nó nổ tung, giống như đầu nổ. Rốt cục Quỷ Vương ngã ầm xuống đất, tất cả chiến sĩ Yêu tộc ở đây bao gồm cả Nguyễn Xạ Nhật vừa hoàn thành một đòn cuối cùng đều mệt mỏi đến mức ngã vật ra đất. Sau khi thở dốc một hồi, mọi người mới cùng nhau cất tiếng hoan hô mừng rỡ.

Hơi nước tiêu tan, trên mặt đất một cảnh tượng hỗn độn, thi thể vỡ vụn, máu tươi của các chiến sĩ Yêu tộc khiến cho xung quanh trở nên chẳng khác nào địa ngục.

Số chiến sĩ Bát Đại Thần Trủng còn sống sót chỉ được một nửa, mà trong một nửa này cũng đã có một nửa mang thương tích. Cho dù là Nguyễn Xạ Nhật cũng không còn dáng vẻ ung dung tiêu sái ngày thường, y phục trên thân thể rách nát, trên lưng có một vết thương dài ba thước, lộ rõ xương trắng bên trong, vẫn còn đang ứa máu.

– Ôi.

Nguyễn Xạ Nhật buông tiếng than dài, hoàn toàn không có vẻ vui mừng chút nào. Không ngờ Niên Luân Mộ Địa này lại khó đối phó như vậy, đây mới chỉ là tầng thứ nhất đã khiến cho mình phải dốc hết toàn lực như vậy, bộ hạ còn tổn thất quá nửa. Nếu không nhờ những chiến sĩ này liều chết bám trụ Quỷ Vương, cũng chưa chắc y đã có thể hoàn thành một đòn cuối cùng.

Giết chết Quỷ Vương, Nguyễn Xạ Nhật cũng không dám ở lâu, dẫn mọi người chạy nhanh tới khoảng đất trống.

Tới nơi này rồi, y mới hoàn toàn bình tĩnh lại, cũng không kể tới thân phận gì nữa, nằm vật ra đất thở hổn hển nhìn lên trời, bất giác trong lòng nhớ tới Vũ La ở phía đối diện.

Thiếu niên nọ có thể sống sót hay không?

Bất cứ kẻ nào đi vào Niên Luân Mộ Địa này cũng bị cắt đứt đường lui. Chỉ cần bọn họ tiến vào, muốn đi ra ngoài e rằng cũng khó khăn.

Với thực lực của Quỷ Vương như vậy, Vũ La có thể ngăn cản được sao?

Thật ra Nguyễn Xạ Nhật không hề hy vọng Vũ La chết ở chỗ này. Vũ La nói mọi người cạnh tranh công bằng, nhưng trên thực tế Nguyễn Xạ Nhật không cảm thấy Vũ La có gì có thể uy hiếp được mình. Nếu Hoàn Hồn Thảo quả thật có trong Niên Luân Mộ Địa, có thể không ai lấy được, hoặc nếu có người lấy được thì chắc chắn đó sẽ là y.

Y giao hảo cùng Vũ La, có thể hóa giải lỗi lầm của Nguyễn Thôn Hồ mạo phạm Thanh Khâu tiểu thư khi trước. Nhưng nếu Vũ La chết, vậy y cần phải suy nghĩ lại.

Nhưng theo như tình hình trước mắt, có đến chín phần mười Vũ La đã chết trong rừng. Nguyễn Xạ Nhật còn đang suy nghĩ miên man, chợt nghe chiến sĩ thủ hạ của mình hô lớn:

– Bên kia là cái gì vậy, khói lửa ư?

Nguyễn Xạ Nhật nghe vậy hơi kinh ngạc, nhìn lại chỉ thấy quả nhiên đối diện dâng lên một cột khói đen, hơn nữa xem ra đã cháy được một lúc lâu.

Nguyễn Xạ Nhật sững sờ, một hồi lâu mới có thể thuyết phục bản thân thừa nhận sự thật này: Là Vũ La. Chuyện này... chuyện này... làm sao có thể như vậy được? Tiểu tử nọ làm sao có thể vượt qua tầng thứ nhất, hơn nữa tốc độ của hắn dường như còn nhanh hơn cả mình, với thực lực của hắn cơ hồ không có khả năng...

Nhưng sự thật xảy ra trước mắt, trừ Vũ La ra, dường như đối diện không còn ai khác. Theo như vị trí của làn khói đen kia, hiển nhiên là Vũ La cũng đã tới khoảng đất trống giữa hai tầng.

Chẳng những Vũ La vượt qua tầng thứ nhất, hơn nữa tốc độ còn nhanh hơn mình, chuyện này khiến cho Nguyễn Xạ Nhật nghĩ đến vỡ đầu cũng không ra. Lòng y thầm nghĩ chẳng lẽ tiểu tử này vận may quá tốt, không gặp phải Quỷ Vương sao?

Chuyện này cũng không có khả năng, Niên Luân Mộ Địa hung hãn như vậy, không thể nào mặc cho bọn Vũ La xông vào thoải mái. Ch���ng lẽ tiểu tử này dựa vào thực lực của bản thân mà vượt qua?

Nguyễn Xạ Nhật vẫn cảm thấy khó tin, nhưng sự thật xảy ra trước mắt lại không thể không tin tưởng.

Nguyễn Xạ Nhật lắc lắc đầu, trong lòng bỗng nhiên dâng lên cảm giác mình đã là anh hùng xế chiều, một lúc lâu sau mới thì thào lẩm bẩm:

– Quả nhiên là người mới thay người cũ...

Vũ La luyện phù trong khoảng nửa ngày một đêm, sau đó dưỡng thương lại mất nửa ngày.

Nguyễn Xạ Nhật dẫn người vất vả chém giết, từ khi xông vào rừng ngày hôm qua, chém giết không ngừng cho đến bây giờ mới giết chết được Quỷ Vương. Một ngày một đêm, vô cùng vất vả.

Nếu tính thời gian, thật ra Vũ La nhanh hơn Nguyễn Xạ Nhật không phải một chút, mà nhanh hơn tới nửa ngày chữa thương. Nếu Nguyễn Xạ Nhật biết được chuyện này, e rằng sẽ tức tối hộc máu.

Lúc này đã là hoàng hôn, thái dương gác núi chỉ còn lại dư quang. Vũ La cũng không biết làn khói đen do mình đốt lên là muốn báo cho bọn Hỏa Sư Đà bên ngoài biết mình đã bình an, mà lại khiến cho Nguyễn Xạ Nhật buồn bực đ��n nội thương.

Hắn đang ngồi bên cạnh đống lửa, lấy lương khô ra ăn.

Đáng tiếc xung quanh nơi này không có thú, khiến cho Vũ La cảm thấy hơi tiếc nuối. Bởi vì theo suy nghĩ của Vũ La, nếu đã đốt lửa lên, vậy sao không làm món nướng?

Bọn Hỏa Sư Đà bên ngoài Niên Luân Mộ Địa nhìn thấy khói đen bốc lên, trước tiên là sững sờ, sau đó ai nấy cất tiếng hoan hô như sấm dậy. Vốn mọi người đã tuyệt vọng, không ngờ Vũ La tạo ra bất ngờ, lại có thể vượt qua được rừng cây nọ.

Tuy nhiên trong rừng âm khí che lấp dày đặc, bên ngoài không thể nhìn thấy chuyện gì đang diễn ra bên trong. Bọn họ tưởng rằng Vũ La chạy thoát ra ngoài, nếu để cho bọn họ biết Vũ La có thể giết chết Quỷ Vương, nhất định sẽ càng thêm khiếp sợ.

Vũ La tĩnh dưỡng thêm một thời gian, sau đó dập tắt lửa, cất bước đi về phía rừng cây tầng hai.

Nguyễn Xạ Nhật cảm thấy uất nghẹn trong lòng, y đường đường là Đại Tế Ti của Hống Tuyền Thần Trủng, giao hảo với Vũ La không có nghĩa là y cố ý thua Vũ La.

Vả lại dù là thua, chỉ sợ Vũ La cũng sẽ cảm thấy là y cố ý nhường cho, ngược lại không đẹp.

Trong lòng y vẫn thầm so sánh, để xem ai có thể tới trung tâm mộ địa trước.

Vấn đề là hiện tại Nguyễn Xạ Nhật hết sức buồn bực, vốn y không có ý nhường cho Vũ La. Sau khi vượt qua tầng thứ nhất, nhân mã của y còn đang nghỉ ngơi hồi phục, Vũ La đã dập tắt lửa, tiến vào tầng hai.

Tuy rằng Nguyễn Xạ Nhật sốt ruột, nhưng nghĩ rằng chuẩn bị kỹ càng sẽ tốt hơn, cho nên nhẫn nại chờ đợi bộ hạ mình nghỉ ngơi hồi phục thật khỏe mới xuất phát. Chính vì như vậy cho nên y chậm trễ.

Lúc Vũ La anh dũng xông qua tầng hai, Nguyễn Xạ Nhật mới đi được nửa đường. Dần dần khoảng cách giữa hai người càng kéo dài ra, tầng ba, tầng bốn, tầng năm... Đến tầng sáu, khoảng cách giữa hai người đã cách biệt một tầng.

Trong lòng Nguyễn Xạ Nhật vô cùng uất ức, mình dẫn theo đám chiến sĩ tinh nhuệ của Bát Đại Thần Trủng, lại bị Vũ La bỏ xa, người mà chỉ dẫn theo một đám chiến sĩ ô hợp như vậy. Nếu biết Vũ La đơn thương độc mã xông vào, y chắc chắn sẽ càng thêm tức tối.

Trên thực tế mấy tầng mộ địa sau này nguy hiểm không kém gì tầng thứ nhất. Tuy nhiên cơ hồ mỗi ngày Vũ La vượt qua một tầng, thời gian hạn định mà Hồng Phá Hải đã đặt ra cho hắn sắp không còn kịp nữa.

Vốn tầng thứ nhất không tới nỗi nguy hiểm như vậy, chỉ vì Vũ La và Nguyễn Xạ Nhật cùng nhau xông vào một lượt, hơn nữa thực lực quá mức hùng mạnh, đã khơi dậy hệ thống phòng ngự của Niên Luân Mộ Địa. Chính vì thế, lực lượng mấy vạn cây quỷ đã hình thành nên Quỷ Vương, xông ra ứng phó.

Trong những tầng sau, thực lực Quỷ Vương bất quá chỉ tương đương với lực lượng của một vạn cây quỷ mà thôi, tuy nhiên kỹ xảo chiến đấu của chúng thuần thục hơn.

Dọc đường vượt mọi chông gai, hành trình của Vũ La cũng không hề thuận lợi. Trong đó có mấy lần suýt chết. Cũng may hắn có nhiều pháp bảo, thủ đoạn cũng không ít, mới có thể lướt qua lưỡi hái tử thần.

Bởi thế, hắn vẫn chưa có cơ hội thi triển Cửu Long Thôn Nhật, đạo linh phù âm khí trong bụng Linh Long vẫn chỉ ở Nhất Chuyển.

Lúc Vũ La xông vào tới tầng tám, Nguyễn Xạ Nhật đã chậm hơn hắn một tầng rưỡi.

Chuyện này khiến cho Nguyễn Xạ Nhật thật sự không nhịn được, cảm thấy mất mặt vô cùng. Trong cơn giận dữ tiện tay lấy ra hết thảy linh dược bí truyền của Hống Tuyền Thần Trủng vốn không hề sở trường luyện đan luyện dược, khi cần lập tức ăn vào. Những linh dược n��y là do một vị tổ tiên Hống Tuyền Thần Trủng là bậc thiên tài tuyệt thế, đã dựa vào một bộ sách cổ tàn khuyết mà luyện chế thành, nguyên liệu sử dụng toàn là thiên tài địa bảo tuyệt đỉnh. Hơn nữa pháp môn nọ hết sức bất phàm, mới có được số linh dược này lưu truyền tới ngày nay.

Tuy nhiên từ sau khi vị thiên tài kia chết đi, cho tới bây giờ Hống Tuyền Thần Trủng vẫn không xuất hiện thêm dược sư nào khác, cho nên số linh dược này càng ăn càng cạn.

Đến lúc này, bên cạnh Nguyễn Xạ Nhật chỉ còn lại hơn hai mươi tên chiến sĩ, toàn là hạng người tinh anh. Sau khi tất cả ăn linh dược vào, chẳng những vết thương cũ lành lặn, hơn nữa thực lực tăng lên gấp đôi.

Bị dược lực kích thích, tính tình của đám chiến sĩ này cũng trở nên nóng nảy, giúp đỡ Nguyễn Xạ Nhật một mạch xông qua mấy tầng cuối cùng. Cho đến thời khắc cuối cùng có thể coi như giữ được thể diện, hầu như vượt qua rừng cây tầng cuối cùng gần như cùng lúc với Vũ La.

Toàn thân Vũ La đầy máu, tay cầm thần kiếm Thiên Tỉnh xông ra khỏi rừng cây. Mặc dù hắn xông ra rất nhanh, nhưng rừng cây sau lưng vẫn có một nhánh cây quỷ đầy máu đuổi theo chộp lấy hắn. Vũ La xoay tay lại chém ra một kiếm, cả cành lẫn thân gốc Quỳ Mộc kia tan tác, cố gắng chút sức lực cuối cùng nhảy vọt về phía trước, hoàn toàn thoát khỏi phạm vi rừng cây.

Vũ La ngã lăn ra đất thở hổn hển một hồi, nhìn ánh mặt trời mông manh trên đầu, thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Lúc này chợt nghe rầm một tiếng, Nguyễn Xạ Nhật dẫn theo mười mấy chiến sĩ Bát Đại Thần Trủng còn lại lao ra khỏi rừng. Tất cả mọi người bao gồm Nguyễn Xạ Nhật đều chật vật không chịu nổi, y phục áo giáp rách tả tơi chẳng khác nào kẻ ăn mày, trên người ai nấy toàn là thương tích. Một cánh tay của Nguyễn Xạ Nhật đã không thể động, trên đùi còn một vết thương khá to, trên đó găm một cây chủy thủ gỗ, máu tươi theo đùi chảy xuống nhỏ giọt trên mặt đất.

Hai người chạm mặt, Vũ La thật sự có chút ngoài ý muốn, không ngờ tới Nguyễn Xạ Nhật cũng liều mạng xông vào.

Vũ La thấy đám người Bát Đại Thần Trủng chật vật như vậy, cười khổ lắc đầu nói:

– Đại Tế Ti cần gì phải liều mạng như vậy, chẳng lẽ ngươi cũng rất cần Hoàn Hồn Thảo hay sao?

Nguyễn Xạ Nhật tức giận đến nỗi suýt chút nữa hộc máu!

Lão tử vì sao phải liều mạng thế này, ngươi còn hỏi ư? Không phải tại tiểu tử ngươi làm liên lụy sao!? Nếu không phải tiểu tử ngươi cứ cắm đầu cắm cổ xông vào một mạch như vậy, ta cần gì phải mạo hiểm tính mạng đến mức này? Lão tử đường đường là Đại Tế Ti của Bát Đại Thần Trủng, vinh hoa phú quý hưởng thụ không hết, nếu chết ở đây thì thật oan uổng!

Còn tốn thêm hơn hai mươi món linh dược mới miễn cưỡng giữ được chút thể diện cho cái mặt già nua này. Mà dù có thế, sau này ra ngoài e rằng cũng bị đám khốn kia chế giễu một trận.

Nếu ngươi biết điều, chỉ cần xông vào hai, ba tầng là đủ rồi, ra ngoài vẫn có thể dương danh thiên hạ. Tuổi còn trẻ như vậy mà sống sót ra khỏi Niên Luân Mộ Địa đã là cực kỳ hiếm có.

Như vậy ta cũng sẽ xông vào chừng năm, sáu tầng, rồi cũng trở ra, cả hai bên đều giữ được thể diện.

Nguyễn Xạ Nh���t càng tức tối thì nội thương càng trở nên nặng nề hơn. Nhưng y lại không tiện phát tác với Vũ La, chỉ là sắc mặt hơi khó coi một chút.

Dốc hết vốn liếng vào canh bạc này, vậy mà chỉ ngang tài ngang sức với Vũ La, chuyện này là một đả kích không nhỏ đối với Nguyễn Xạ Nhật.

Y nhìn thấy Vũ La xuất hiện có một mình, nhất thời vui hơn một chút:

– Bộ hạ của ngươi đâu rồi, chết hết trong rừng rồi sao?

Nếu như bộ hạ của Vũ La chết sạch, coi như hắn đã thua mình, nhất thời Nguyễn Xạ Nhật nhìn thấy một tia hy vọng giữ được thể diện cho gương mặt già nua.

– Không có, từ tầng thứ nhất ta đã cảm thấy bọn họ thật vướng víu, cho nên đã cho bọn họ ra ngoài.

Nụ cười trên mặt Nguyễn Xạ Nhật chợt đông cứng, cuối cùng không còn cười nổi nữa:

– Ngươi nói rằng dọc trên đường đi, chỉ có mỗi mình ngươi đơn thương độc mã xông vào sao?

Bản chuyển ngữ này do truyen.free thực hiện, xin đừng sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free