[Dịch] Tiên Tuyệt - Chương 359: Chương 359
Hắn tiến lại gần quan sát kỹ lưỡng, quả nhiên những cổ thụ này đều có kích thước đồ sộ, đồng đều như nhau. Vỏ cây ngăm đen, những gân lá nổi rõ trên phiến lá màu tím sẫm, dường như có chất lỏng màu đỏ sẫm đang chảy bên trong.
Vũ La thầm cảm thán trong lòng, không ngờ quả thật là Quỳ Mộc ở Quỷ Hài.
Hỏa Sư Đà vội vàng chạy tới:
– Vũ La Đại nhân, ngài...
Vũ La khoát tay ngăn lại:
– Yên tâm đi, ta sẽ không tùy tiện hành động.
Hỏa Sư Đà nghe vậy mới nhẹ nhàng thở ra.
Lúc này, Vũ La đang ngổn ngang suy nghĩ, không để ý đến Hỏa Sư Đà. Hắn chắp tay sau lưng, cúi đầu lững thững bước đi trong thung lũng.
Hỏa Sư Đà theo sát phía sau, dường như vô cùng vinh hạnh được làm người hầu cho hắn, không hề lộ vẻ bất mãn.
Quỳ Mộc là một loài cây cực kỳ hiếm có. Dù mức độ trân quý có phần kém hơn Bồng Kinh Thần Mộc, nhưng độ hiếm của nó e rằng lại không hề thua kém chút nào.
Điều quan trọng nhất là, đáng lẽ ra loài cây này không thể nào xuất hiện ở Đông Thổ.
Quỷ Hài là một vùng biển ở phía Nam Nam Hoang, thậm chí còn quỷ dị hơn cả Tinh La Hài. Tuy diện tích không lớn, nhưng nơi đây mây đen bao phủ quanh năm, mặt biển hắc ám âm u, phía dưới là vô số đá ngầm sắc bén như đao kiếm, với những mỏm đá cao nhất có thể sánh ngang ngọn núi.
Lời đồn kể rằng, vào thời thượng cổ, nơi này từng diễn ra một trận đại chiến vô cùng thảm khốc. Tất cả chiến binh của cả hai phe tham chiến đều bỏ mạng trong vùng biển chật hẹp này, số lượng không dưới trăm vạn. Sau đó, có người đã thi triển tà thuật, trấn áp những oan hồn ấy xuống đáy biển. Oán khí của chúng kết thành mây đen, che lấp cả ánh mặt trời.
Sâu trong Quỷ Hài đã sinh ra loại Quỳ Mộc này. Loài cây này hết sức kỳ lạ, rễ của nó kết thành một màng trôi nổi trên mặt biển. Dù được coi là từng gốc cây riêng lẻ, nhưng trên thực tế chúng lại là một thể thống nhất. Bởi vậy, điểm khác biệt lớn nhất của Quỳ Mộc so với những loài cây khác chính là, trong cả một khu rừng, tất cả cây đều có cùng một kích cỡ.
Ngoài điểm này ra, còn rất nhiều đặc điểm khác mà Vũ La từng biết đến trước đây.
Vũ La nhớ lại những ghi chép trong điển tịch cổ xưa mà hắn từng đọc. Quỳ Mộc ở Quỷ Hài vô cùng hiếm có, đã mấy ngàn năm qua chưa ai từng nhìn thấy. Huống chi là chuyện nó có đặc điểm gì, lại càng không ai biết.
Tuy nhiên, không nghi ngờ gì nữa, Quỳ Mộc chính là loài cây đặc biệt chỉ có ở Quỷ Hài, hơn nữa lại sinh trưởng trong nước. Vậy cớ sao hiện tại chúng l���i sinh trưởng thành rừng trên mặt đất Đông Thổ như thế này?
Điều kiện duy nhất ở nơi này phù hợp cho Quỳ Mộc ở Quỷ Hài sinh trưởng chính là âm khí nồng đậm, còn những điều kiện khác thì hoàn toàn không phù hợp chút nào.
Vũ La còn đang trầm ngâm, bọn Hỏa Sư Đà bên cạnh không dám quấy rầy, đều đứng lẳng lặng chờ đợi.
Đúng vào lúc này, từ một cánh rừng chếch bên cạnh bỗng nhiên vang lên tiếng tù và hùng hồn.
Theo tiếng tù và vang lên, cây cỏ trong rừng dường như bị một bàn tay vô hình rẽ sang hai bên, một đội quân đông đảo từ trong rừng xông ra.
Vừa xuất hiện, bọn họ đã tỏ ra đằng đằng sát khí, xông thẳng về phía Vũ La và nhóm người. Tố chất của các chiến sĩ Bát Đại Thần Trủng quả thật bất phàm, hơn trăm người với bộ pháp chỉnh tề, khí thế cường thịnh, nhanh chóng vọt tới trước mặt Vũ La và đồng đội.
Lúc này, dòng máu hiếu chiến trời sinh của Yêu tộc đã bùng lên. Mặc dù tất cả những người phe Vũ La đều biết rất rõ ràng rằng nếu xảy ra chiến đấu, phần lớn bọn họ sẽ thất bại, nhưng với Hỏa Sư Đà dẫn đầu, hơn bảy mươi chiến sĩ vẫn không chút do dự xông lên.
Hai bên nhân mã lập tức đứng đối diện, giương cung bạt kiếm. Không khí khẩn trương giống như một thùng thuốc nổ, chỉ cần một đốm lửa nhỏ cũng có thể khiến một vụ nổ lớn bùng phát.
Đám chiến sĩ Bát Đại Thần Trủng trợn mắt trừng trừng, mà bọn Hỏa Sư Đà cũng không hề lui nhượng.
Thình lình, những người của Bát Đại Thần Trủng di chuyển đều nhịp một bước, tách ra một thông đạo giữa đội hình. Một người Yêu tộc thân hình cao lớn, long hành hổ bộ bước ra.
Trước khi người này bước ra, mọi người đã cảm thấy khí thế của các chiến sĩ Bát Đại Thần Trủng mạnh như rồng hổ, gần như bất khả chiến thắng. Sau khi người này bước ra, chỉ ngạo nghễ khoanh tay đứng đó, lập tức toát ra khí thế ngập trời, cuồn cuộn như sóng lớn trên sông, áp chế hoàn toàn khí tức của các chiến sĩ Bát Đại Thần Trủng.
Hỏa Sư Đà không nhịn được cau mày, trong lòng thầm hoảng sợ. Không biết người này có lai lịch thế nào, lại sở hữu lực lượng vô cùng bá đạo, khi��n người ta có cảm giác giữa trời đất này chỉ còn lại một mình y.
– Bàn tọa là Nguyễn Xạ Nhật.
Người tới thản nhiên thốt ra một câu, Hỏa Sư Đà lại sợ tới mức run rẩy toàn thân:
– Đại Tế Ti Nguyễn Xạ Nhật của Hống Tuyền Thần Trủng.
Hống Tuyền Thần Trủng chính là một trong Bát Đại Thần Trủng, lúc trước Vũ La từng xung đột với bọn Nguyễn Thôn Hồ, chính là người của Hống Tuyền Thần Trủng.
Hỏa Sư Đà không biết những chuyện này. Trong mắt những Yêu tộc tầm thường như y, Bát Đại Thần Trủng là thế lực chót vót trên cao, giống như thần minh. Hiện tại, khi gặp một vị Đại Tế Ti của Bát Đại Thần Trủng, đám người ô hợp phe Hỏa Sư Đà vốn tin tưởng mười phần lập tức bị đánh cho mất hết nhuệ khí, chia năm xẻ bảy.
– Cái gì, là Nguyễn Xạ Nhật sao...
– Vì sao quái vật này lại tới đây?
– Không xong rồi, e rằng lần này...
Mọi người cất tiếng bàn tán xôn xao, Hỏa Sư Đà không còn lòng dạ nào để cổ vũ tinh thần, bởi vì bản thân y cũng cảm thấy lần này không còn hy vọng. Bát Đại Thần Trủng giống như tám ngọn núi lớn đè nặng trong lòng đám chiến sĩ Yêu tộc tầm thường này.
Vốn Hỏa Sư Đà cho rằng người của Bát Đại Thần Trủng đã tập trung chú ý vào Bách Thảo Tiên Điền. Cho dù chia ra một số đi những nơi khác, cũng sẽ không quá hùng mạnh. Nếu đúng là như vậy, liên minh Thần Trủng do mình dẫn dắt còn có chút hy vọng.
Không ngờ rằng đám người này lại do lão quái vật Nguyễn Xạ Nhật, vốn là một siêu cấp cường giả, đích thân tọa trấn. Lần này quả thật không còn chút hy vọng nào...
Mọi người cảm thấy lạnh toát trong lòng, sắc mặt ai nấy lộ vẻ ảm đạm.
Nguyễn Xạ Nhật nhìn vẻ mặt mọi người, cảm thấy hài lòng, hừ lạnh một tiếng, đang định hạ lệnh đuổi đám binh tôm tướng cá này đi. Bỗng nhiên, từ phía đối diện có người rẽ đám đông sang bên, nhẹ nhàng bước ra một bước, bất ngờ vượt qua khoảng cách hàng chục trượng. Với vẻ ung dung phóng khoáng, trong nháy mắt hắn đã đứng trước mặt Nguyễn Xạ Nhật.
Mặc cho khí thế của Nguyễn Xạ Nhật dâng lên như sóng dữ xô bờ, không ngừng công kích về phía người nọ, người đó vẫn an nhiên bất động, ánh mắt hờ hững nhìn chăm chú Nguyễn Xạ Nhật.
Lúc Vũ La đối mặt Khoái Tông, hắn vẫn chưa có đủ thực lực để đối kháng với một vị Đại Tế Ti của Bát Đại Thần Trủng. Nhưng sau khi hắn lăn lộn ở Đông Thổ một thời gian, thực lực đã vững vàng tăng tiến. Tuy chưa đạt được đột phá lớn lao, nhưng sự tích lũy trong một thời gian dài cũng đã giúp hắn đạt tới cảnh giới Long Hồ đỉnh phong.
Thực lực hiện tại đã vượt xa so với lúc vừa mới bước vào cảnh giới Long Hồ.
Hiện tại cái mà Vũ La còn thiếu chỉ là một cơ hội đột phá mà thôi.
Bởi vậy, hiện tại đối mặt Nguyễn Xạ Nhật, tự nhiên hắn không hề sợ hãi chút nào, trong lòng vô cùng tự tin.
Vũ La vừa xuất hiện, các chiến sĩ liên minh Thần Trủng lập tức vỗ trán một cái. "Vì sao chúng ta lại quên mất rằng phe ta cũng có một quái vật siêu cấp, hơn nữa còn là một quái vật siêu cấp thiên tài chứ, ha ha ha..."
Từ lúc thấy Vũ La một quyền đánh chết quái đằng vạn năm, lòng tin của mọi người trong liên minh Thần Trủng dành cho Vũ La đã đạt tới mức mù quáng, giống như Kiều Hố, Mã Hồng, Hắc Thủy Tiên.
Chuyện này cũng không thể trách các chiến sĩ liên minh Thần Trủng. Bất kể ai nhìn thấy một người chỉ dùng một quyền đánh chết một kẻ địch gần như bất khả chiến thắng như quái đằng vạn năm, ắt sẽ tin rằng người ấy sẽ chiến thắng bất cứ đối thủ nào trên thế gian này.
Nguyễn Xạ Nhật hết sức bất ngờ, tiểu tử này là ai...
Y cũng nhìn thấy sự biến đổi cảm xúc của các chiến sĩ liên minh Thần Trủng. Rõ ràng lúc nãy y vừa báo ra danh hiệu, đã khiến những người này sợ tới mức mất hết lòng tin. Nhưng tiểu tử này vừa bước ra, những người này lập tức bình tĩnh lại, khôi phục lòng tin như trước.
Phải giải quyết người trước mắt này...
Ngày đó Nguyễn Thôn Hồ mạo phạm Nhan Chỉ Vi, Nguyễn Xạ Nhật phải đích thân giải thích. Lúc ấy y chỉ nhìn thấy Nhan Chỉ Vi trên xe ngựa, Vũ La và Chu Nghiên ẩn mình trong thùng xe, cho nên Nguyễn Xạ Nhật không nhìn thấy Vũ La.
Y khẽ khoát tay, các chiến sĩ Bát Đại Thần Trủng xung quanh chỉnh tề lui về phía sau hắn, tạo ra khoảng cách.
Không cần Vũ La ra lệnh, Hỏa Sư Đà lập tức lớn tiếng chỉ huy mọi người lui về phía sau. Đương nhiên, bọn họ còn có chút rối loạn, không được chỉnh tề như các chiến sĩ Bát Đại Thần Trủng.
Bên này nháo nhào rút lui, những người của Bát Đại Thần Trủng tự nhiên khinh thường đám người ô hợp này, cười khẩy:
– Một bọn quê mùa chưa từng thấy đời, hãy chờ xem tiểu tử kia chết thế nào. Hắn đang đối mặt với đường đường Đại Tế Ti của Hống Tuyền Thần Trủng, một cường giả đứng đầu Đông Thổ.
Người của Bát Đại Thần Trủng nói rất hợp lý, hợp tình, bởi vì bọn họ không hề lo lắng. Bất kể là ai đối mặt với Đại Tế Ti của Bát Đại Thần Trủng, khí thế trời sinh tự nhiên sẽ thấp hơn một bậc.
Đám Hỏa Sư Đà cũng không hề tỏ ra yếu thế, nhao nhao mắng lại:
– Đồ ngu, chờ xem tên khốn tự đại của Hống Tuyền Thần Trủng kia nếm mùi đau khổ đi thôi.
– Vũ La Đại nhân chắc chắn sẽ vung quyền đánh tên Đại Tế Ti kia bẹp dí...
– Mau chạy đi thôi, hiện tại còn kịp. Chờ Vũ La Đại nhân thắng lợi, các ngươi có muốn chạy cũng không còn kịp nữa...
– Ha ha ha...
Người của Bát Đại Thần Trủng chỉ vừa nói một câu, đám người ô hợp của Hỏa Sư Đà đã nhao nhao chửi mắng, khiến họ phải sững sờ. "Chẳng lẽ bọn này chứa toàn đậu hũ trong đầu, dựa vào cái gì mà tỏ ra tự tin như vậy? Không biết lai lịch tiểu tử kia thế nào, cũng không nhìn ra có chỗ nào bất phàm, thực lực chân chính dường như chỉ là một chiến sĩ thất phẩm cấp thấp, vì sao bọn chúng lại tỏ ra tự tin đến thế? Chuyện này quả thật hết sức nực cười..."
Người của Bát Đại Thần Trủng sững sờ một chút, sau đó mới có người mở miệng phản kích:
– Bọn ngốc kia, các ngươi có biết người mà các ngươi tin tưởng là ai không? Các ngươi có biết người mà các ngươi tin tưởng đang đối mặt với ai không? Chỉ bằng vào thực lực của tiểu tử này, các ngươi cũng dám tự tin như vậy sao? Đây là Đại Tế Ti của Bát Đại Thần Trủng đấy!
– Chúng ta có lòng tin như vậy đó, không phục chứ gì?
Người của liên minh Thần Trủng lập tức giận dữ mắng lại:
– Chúng ta biết y là Nguyễn Xạ Nhật, nhưng đối mặt Vũ La Đại nhân, y tuyệt đối không có phần thắng. Hay là các ngươi mau mau khuyên nhủ Nguyễn Xạ Nhật đi, đừng để thanh danh một đời của y bị hủy tại nơi này...
Người của Bát Đại Thần Trủng nổi giận, toàn thân run rẩy:
– Vô lý, hoàn toàn vô lý! Một kẻ từ xó xỉnh nào đó chui ra lại muốn khiêu chiến Nguyễn Xạ Nhật Đại nhân sao? Bọn này quả thật nực cười, không ngờ lại có lòng tin quá mức vô lý đến vậy...
Quả thật bọn chúng không hiểu được, rõ ràng đây là một trận tàn sát vô cùng đơn giản, vì sao bọn ngốc kia lại tỏ ra tự tin đến vậy?
Hai người đối mặt, Nguyễn Xạ Nhật khẽ cau mày. Động tác này, theo Nguyễn Xạ Nhật nghĩ, hẳn là để Vũ La 'được sủng ái mà lo sợ', tối thiểu cũng chứng tỏ rằng y coi trọng Vũ La. Kẻ có thể được y coi trọng, cho dù có chết hẳn cũng phải cảm thấy vinh hạnh.
Nguyễn Xạ Nhật quả thật có đủ vốn liếng để kiêu ngạo. Hống Tuyền Thần Trủng là một trong Bát Đại Thần Trủng, y lại là đệ nhất nhân nắm quyền Hống Tuyền Thần Trủng. Đối mặt với một chiến sĩ thất phẩm cấp thấp, có suy nghĩ như vậy cũng là bình thường.
Khóe miệng Nguyễn Xạ Nhật khẽ nhếch lên:
– Vốn dĩ giữa hai ta không oán không cừu, đáng tiếc là ngươi không nên xuất hiện trước mặt ta vào lúc này...
Thủy Thần Lực xung quanh bắt đầu khởi động nhè nhẹ, một tiếng róc rách kỳ quái vang lên, không khí bỗng nhiên tràn ngập rất nhiều bọt nước to bằng trứng gà.
Hỏa Sư Đà trấn an mọi người:
– Hống Tuyền Thần Trủng tu luyện Thủy Thần Lực. Nơi này là núi rừng, xung quanh không có nước, thực lực của y đã bị hạ xuống tới mức thấp nhất rồi...
Hỏa Sư Đà còn chưa dứt lời, chỉ thấy đám bọt nước kia, sau một cái vung tay của Nguyễn Xạ Nhật, đã xếp đều tăm tắp thành một chuỗi dài, giống như một sợi xích kết bằng bọt nước.
Sợi xích này bay vút lên trời, khuất khỏi tầm mắt mọi người.
Hỏa Sư Đà ngơ ngác:
– Tên khốn này muốn làm gì vậy...
Không riêng gì Hỏa Sư Đà, tất cả mọi người ở đây cũng không hiểu, kể cả các chiến sĩ của Bát Đại Thần Trủng.
Nhưng vào lúc này, một tiếng sấm văng vẳng truyền đến, Hỏa Sư Đà chợt cảm thấy không ổn:
– Có chuyện gì vậy?
– Đó là thứ gì vậy?
Có người tinh mắt lập tức nhìn thấy vẻ khác thường trên trời, tiếng sấm trở nên càng ngày càng rõ dần, dần dần nối liền với nhau thành một chuỗi ầm ầm không ngừng. Trên trời xuất hiện một đám mây khổng lồ chậm rãi hạ xuống, và dưới đám mây ấy chính là đầu sợi xích bọt nước của Nguyễn Xạ Nhật.
Bốn phía vang lên những tiếng kinh hô thất thanh, ai nấy đã hiểu Nguyễn Xạ Nhật muốn làm gì.
– Không ngờ... không ngờ y có thể kéo một đám mây xuống...
Lần này, cho dù là người của liên minh Thần Trủng cũng hơi dao động. Có thể kéo mây xuống, thực lực như vậy có thể dùng hai từ 'yêu nghiệt' để hình dung. Liệu Vũ La có làm được như vậy không?
Có mây hẳn sẽ có mưa. Từ điểm này mà xét, mây cũng thuộc về phạm trù mà Thủy Thần Lực có thể khống chế. Chẳng qua, việc mây ở trên cao hàng chục vạn trượng mà Nguyễn Xạ Nhật có thể khống chế thần lực đạt tới độ cao như vậy, quả thật khiến cho người ta phải kinh ngạc vô cùng.
Người của Bát Đại Thần Trủng vô cùng hưng phấn, bởi vì thắng lợi của Nguyễn Xạ Nhật coi như đã định, và cũng vì được chứng kiến thần kỹ bậc này.
– Đám ngốc kia, hiện tại hối hận rồi phải không, muộn rồi, ha ha...
Người của Bát Đại Thần Trủng tỏ ra dương dương đắc ý.
Ánh mắt Nguyễn Xạ Nhật nhìn Vũ La với vẻ trêu chọc, vẫn đang khống chế đám mây kia hạ xuống không ngừng. "Không có sông hồ lớn thì đã sao? Người tu luyện Thủy Thần Lực ở bất cứ đâu cũng có thể tìm được môi trường thích hợp để thi pháp. Trong không khí vẫn có nước, chẳng qua bí mật này, những kẻ hèn mọn như các ngươi không thể nào biết được mà thôi."
Nhưng điều khiến Nguyễn Xạ Nhật hơi thất vọng là thần sắc của Vũ La không hề lộ vẻ kinh hoàng.
Y không khỏi có chút kỳ quái: nhân vật trước mặt mình vẫn tỏ ra lạnh nhạt như vậy, chắc chắn không phải là người ngu xuẩn tới mức không nhìn ra được sự lợi hại của thần kỹ mà mình thi triển.
Như vậy cũng chỉ có một khả năng: hắn thật sự không sợ.
Kết luận này khiến Nguyễn Xạ Nhật giật mình trong lòng, theo bản năng quyết định ưu tiên sự ổn thỏa.
Tuy rằng nhìn qua Vũ La chỉ có thực lực thất phẩm cấp thấp, nhưng Nguyễn Xạ Nhật không phải loại tép riu như Kim Hà Hạo. Những bí mật mà y biết được có thể nói là bao trùm khắp Đông Thổ. Y biết rằng các vị Đ��i Thánh Đông Thổ như Cửu Vĩ Bạch Hồ ở Thánh Khâu, Thất Thù Giao Long ở Nộ Long Đảo là có thật. Bởi vậy, khi thấy một chiến sĩ thất phẩm cấp thấp lại tỏ ra lạnh nhạt trước thần kỹ của mình, y ngược lại không dám khinh thường.
Nguyễn Xạ Nhật thu hồi thái độ khinh miệt và ngạo nghễ trước đây của mình, khẽ sờ cằm nói một chữ:
– Mời!
Chỉ một chữ này nhưng từ miệng Nguyễn Xạ Nhật nói ra lại có trọng lượng khác hẳn. Người của Bát Đại Thần Trủng vô cùng kinh ngạc: "Vì sao Nguyễn Xạ Nhật Đại nhân lại tỏ ra khách sáo với kẻ phế vật này như vậy?"
Rất nhanh bọn họ lấy lại bình tĩnh: "Quả nhiên không hổ danh Đại Tế Ti, đổi lại là người khác, làm sao có thể có được phong độ cao thủ như vậy?"
Vũ La gật đầu một cái, cũng giơ tay ra hiệu mời.
Một cử chỉ nhỏ của Nguyễn Xạ Nhật vào thời khắc mấu chốt khiến trong lòng Vũ La thoáng sinh hảo cảm. Trên thực tế, trước khi xảy ra cuộc chiến này, Vũ La vẫn nhớ tới kẻ thất phu lỗ mãng Nguyễn Thôn Hồ, cho nên không có hảo cảm gì với Hống Tuyền Thần Trủng. Lúc này xem ra, Nguyễn Thôn Hồ có thể trở thành Hồ Báo Chiến Sĩ của Hống Tuyền Thần Trủng, e rằng cũng là do vị cao nhân thực thụ Nguyễn Xạ Nhật này an bài. Tuy Nguyễn Thôn Hồ không có đầu óc, nhưng chiến lực hùng mạnh, lại có thể dễ dàng khống chế, cũng giống như một thanh đao sắc bén trong tay Nguyễn Xạ Nhật.
Tất cả nội dung được biên tập này thuộc bản quyền của truyen.free.