[Dịch] Tiên Tuyệt - Chương 358: Chương 358
Cảm giác này Vũ La quen thuộc vô cùng. Tiền kiếp hắn, lúc hùng mạnh nhất, phóng xuất nguyên hồn có thể bao trùm phạm vi trăm dặm.
Tuy nhiên, phạm vi cảm ứng của Vũ La hiện tại quá nhỏ, thật sự khó lòng phát hiện được điều gì từ luồng âm lực mỏng manh tràn ngập trong không khí dưới lòng đất này.
Vũ La thoáng động lòng, quyết định mạo hiểm một phen.
Hắn mở rộng nguyên hồn thêm một chút, cảm ứng thấy dường như không có gì bất thường, liền lại mở rộng thêm vài phần. Cứ không ngừng thăm dò như vậy, cuối cùng nguyên hồn cũng mở rộng ra tới phạm vi bảy trượng.
Với phạm vi lớn hơn, lượng tin tức thu nhận được cũng nhiều hơn. Vũ La cẩn thận tìm hiểu, phát hiện những tia âm lực này cuối cùng đều dồn về một hướng. Đến lúc này, hắn đã hiểu rõ mọi chuyện, bèn thở phào một hơi, rồi thu nguyên hồn trở về.
Tuy không có gì phát sinh ngoài ý muốn, nhưng Vũ La vẫn luôn lo lắng đề phòng. Hiện tại hắn bị cảnh giới áp chế, dù nguyên hồn hùng mạnh cũng không có cách nào sử dụng trọn vẹn.
Việc phóng xuất nguyên hồn ra ngoài thân thể như vậy, nếu không xảy ra chuyện gì thì còn may, chứ một khi có biến cố, hậu quả thật sự khó lường.
Sau khi xác định được phương hướng của Niên Luân Mộ Địa, Vũ La nhìn đám chiến sĩ Yêu tộc đang canh gác cách đó không xa, rồi âm thầm lặng lẽ nằm xuống.
Các chiến sĩ Yêu tộc đương nhiên không dám quấy rầy hắn.
Sáng sớm hôm sau, Hỏa Sư Đà vô cùng lễ phép tiến đến hỏi một câu:
– Vũ La Đại nhân, chúng ta nên đi theo hướng nào?
Thật ra mọi người không trông cậy vào Vũ La có thể đưa ra được đề nghị gì, dù sao bọn họ cũng hiểu rằng điều đó có chút khó khăn.
Vũ La nhìn quanh, chỉ vào phương hướng mình đã cảm ứng được đêm qua:
– Phía này.
Hỏa Sư Đà sững sờ:
– Phía này ư?
Vũ La gật đầu khẳng định, rồi cất bước đi.
Hỏa Sư Đà ngây người một lúc mới hoàn hồn, vội vàng kêu gọi mọi người:
– Mau, mau lên đường.
Gần tám mươi chiến sĩ Yêu tộc còn lại lập tức xuất phát theo sau Vũ La.
Cuối cùng cũng có người thầm nhủ trong lòng: "Thật sự là hướng này sao, Vũ La Đại nhân có lầm không? Dù chiến lực của lão nhân gia là vô song thật đấy, nhưng chuyện này đâu phải chỉ dựa vào chiến lực là có thể giải quyết."
Đi đến giữa trưa vẫn không thấy bóng dáng Niên Luân Mộ Địa đâu, trong lòng mọi người bắt đầu có chút không tin.
Dọc đường mọi người gặp phải ba hung thú, trong đó có một con là Lam Lân Băng Mãng, hung thú nhị phẩm thượng cấp. Sau khi tiêu diệt chúng, Hỏa Sư Đà vội vàng dùng một chiếc chén gỗ đựng lấy xà đan, chạy nhanh tới bên cạnh Vũ La:
– Vũ La Đại nhân, thời tiết nóng bức, thứ này lạnh lẽo, mang đến cho ngài giải khát.
Vũ La thầm tức giận trong lòng, đây là thứ có giá trị nhất trên người hung thú nhị phẩm thượng cấp, thế mà đám phá của này lại dùng để giải khát.
Nhưng người ta có lòng tốt mời mình, nếu nhận lấy rồi cất đi thì không khỏi có vẻ hẹp hòi, nhỏ mọn. Bởi vậy, dù Vũ La cảm thấy phí của, nhưng cũng đành làm ra vẻ lạnh nhạt, há miệng nuốt chửng viên xà đan kia.
Xà đan vào bụng rồi, Vũ La vẫn không ngừng oán trách: "Đám nhà quê này, Đông Thổ quả thật tài nguyên phong phú, nhưng các ngươi cũng không thể phí của như vậy được..."
Giữa trưa mọi người nghỉ ngơi một lát, buổi chiều lại tiếp tục xuất phát. Dù trong lòng cảm thấy không vui, nhưng nể mặt Vũ La, họ đành phải tiếp tục tiến về phương hướng đã định.
Không ngờ vừa xuất phát, đi không xa, vòng qua hai ngọn núi, trước mắt mọi người chợt xuất hiện một thung lũng trống trải. Giữa thung lũng này, từng vòng cây cổ thụ không biết tên đứng sừng sững, trông hệt như những vòng tuổi (niên luân). Vị trí trung tâm lõm sâu xuống, không thể nhìn rõ rốt cuộc bên trong có những gì.
Vũ La còn đang sững sờ, Hỏa Sư Đà là người đầu tiên có phản ứng, ngửa mặt lên trời cười lớn:
– Ha ha ha, chúng ta tới nơi rồi! Niên Luân Mộ Địa, đây chính là Niên Luân Mộ Địa!
Mọi người hoan hô một tràng. Nếu đã vào Vũ Uyên Sơn mà cuối cùng lại không tìm được Niên Luân Mộ Địa, vậy thật sự là buồn bực vô cùng. Giờ đây đã tìm thấy nơi cần đến, mọi người như trút được gánh nặng trong lòng, vô cùng vui sướng.
– Vũ La Đại nhân quả đúng là thần nhân!
Trước đó, một số chiến sĩ Yêu tộc từng nghi ngờ Vũ La, nhưng giờ đây, họ chỉ còn biết kính nể. Dù không biết rốt cuộc Vũ La đã biết bằng cách nào, nhưng trong cảm nhận của họ lúc này, Vũ La quả thực không gì là không làm được.
Tám người Kim Hà Hạo lại có cảm giác khác biệt với những người còn lại. Bọn họ ngàn vạn lần không ngờ, chuyến hành trình Vũ Uyên Sơn này được gặp Vũ La, chính là phúc duyên lớn nhất của mình.
Nhìn lại người của những Thần Trủng khác, bao gồm cả thuộc hạ của Hỏa Sư Đà, ai nấy cũng mang thương tích không nhiều thì ít, chỉ có tám người bọn họ là từ đầu đến chân không suy suyển chút nào.
Tuy ngay từ đầu bọn họ có chút mâu thuẫn với Vũ La, nhưng nhờ quen biết Vũ La từ trước mà có được thuận lợi. Bởi vậy, hiện tại họ đã trở thành người của Vũ La. Mỗi khi gặp nguy hiểm, không biết Vũ La cố ý hay vô tình, hắn đều ưu tiên cứu bọn họ trước. Từ điểm này có thể thấy được, Vũ La cũng có lòng phúc hậu, tuy không nói ra miệng, nhưng sự thật đã chứng minh điều đó.
Bọn Kim Hà Hạo và Kim A Na có hơi hối hận. Nếu lúc trước họ không "lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử", nói không chừng mối quan hệ với Vũ La đã tiến sâu hơn một bước, và có lẽ vẻ mặt Vũ La bây giờ sẽ không lạnh lùng với bọn họ như vậy.
Có một vị cao thủ như vậy tọa trấn, đối với Phượng Kim Thần Trủng quả thực có ích rất nhiều.
Nhưng hiện tại Kim Hà Hạo hiểu rất rõ ràng, e rằng duyên phận giữa Vũ La và Phượng Kim Thần Trủng sẽ chấm dứt khi rời khỏi Vũ Uyên Sơn. Hắn thân là Hổ Báo chiến sĩ của Phượng Kim Thần Trủng, làm sao lại không cảm thấy tiếc nuối trong lòng?
Vũ La không biết tâm trạng bùi ngùi cảm khái của bọn Kim Hà Hạo phía sau, nhìn thung lũng rộng rãi trước mặt, chậm rãi nói:
– Đây là Niên Luân Mộ Địa...
Trong mắt đám chiến sĩ Yêu tộc xung quanh, Niên Luân Mộ Địa chỉ là từng vòng cổ thụ hợp lại tạo thành vòng tuổi, chẳng qua có phạm vi rộng lớn mà thôi.
Nhưng tầm mắt Vũ La lại nhìn xa hơn, sâu hơn.
Kiếp trước, hắn chính là bá chủ Nam Hoang, trấn giữ Nam Hoang chín mươi chín năm. Vô số cường hào Nam Hoang tìm cách lấy lòng, đủ loại kỳ trân dị bảo, đủ loại công pháp trân quý cuồn cuộn không ngừng được đưa vào Hoang Vân Thành.
Trong số Ma tu Nam Hoang, có rất nhiều người sử dụng luyện pháp âm hồn. Dù Vũ La không thích công pháp này, nhưng lúc rảnh rỗi cũng từng liếc sơ qua, nên cũng có chút hiểu biết.
Dù Vũ La không nhìn ra Niên Luân Mộ Địa trước mắt rốt cuộc là loại trận pháp gì, nhưng hắn có thể nhận thấy những cây cổ thụ này kết hợp lại với nhau, vừa khéo có thể ngưng tụ âm khí trong phạm vi mấy ngàn dặm.
Hơn nữa, Vũ La phỏng đoán, không chỉ đơn thuần là ngưng tụ, mà nếu có nhân vật cao minh thao túng, e rằng còn có thể ảnh hưởng đến sự biến hóa của âm khí trong phạm vi mấy ngàn dặm xung quanh.
Nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, Vũ La gần như có thể khẳng định rằng, việc bên ngoài Vũ Uyên Sơn bỗng nhiên xuất hiện nhiều âm thú như vậy, chắc chắn là do Niên Luân Mộ Địa giở trò quỷ quái.
Chỉ riêng điểm này thôi, Niên Luân Mộ Địa đã đủ sức chiếm cứ vị trí đệ nhất hiểm cảnh Vũ Uyên Sơn, khiến ba hiểm cảnh còn lại phải nép mình nhường chỗ.
Mà đám cây cổ thụ kia cũng hết sức kỳ lạ. Dù chúng sinh trưởng ở Đông Thổ, nhưng đám dân bản xứ như Hỏa Sư Đà lại chưa từng thấy bao giờ.
Vũ La quan sát từ xa, khẽ cau mày, ngưng tụ thị lực, có thể nhìn rõ hình dáng đám cổ thụ kia. Trong lòng hắn thoáng động, chẳng lẽ là...
Hắn vội vàng chạy như điên vào thung lũng. Hỏa Sư Đà thấy vậy giật mình kinh hãi, vội vàng đuổi theo gọi lớn:
– Đại nhân... xin Đại nhân bình tĩnh một chút! Nơi này cực kỳ hung hiểm. Hãy để chúng tôi chỉnh đốn nhân mã, sau đó sẽ cùng ngài tiến vào...
Vũ La khoát tay ngăn lại, rồi dừng bước bên bờ Niên Luân Mộ Địa.
Bản dịch này là tài sản sở hữu trí tuệ của truyen.free, không được tự ý sử dụng.