Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Tuyệt - Chương 354: Chương 354

Chiến sĩ Yêu tộc vừa nãy đỏ mặt thẹn thùng, nói với Vũ La: - Ngài lại cứu chúng ta một lần nữa...

Vũ La vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên. Hắn ra tay, bởi lẽ những người này vẫn còn giá trị lợi dụng. Càng lộ diện nhiều, khả năng bại lộ càng cao. Vũ La không biết người Thiết gia đang lẩn trốn ở đâu, nên không thể không cẩn trọng.

- Đi thôi, hiện tại có thể đi cứu viện trung quân.

Vũ La không định nhúng tay vào trận chiến cứu viện trung quân. Tả quân, với chỉ hơn hai mươi chiến sĩ Yêu tộc, đã từ cánh đánh lén, lập tức khiến đám âm thú từ dưới khe xông lên tan tác. Lại thêm trung quân của Hỏa Sư Đà ra sức phản kích, đám âm thú đang ngăn cản trung quân tự nhiên không thể chống đỡ.

Thì ra, đám âm thú này là những con giun khổng lồ, nhưng đầu của chúng to như bạch tuộc, cắm chặt dưới đất, vung vẩy thân thể cuốn lấy chiến sĩ Yêu tộc kéo xuống.

Bị hai cánh quân giáp công, đám âm thú này lập tức chui vào bùn đất rồi biến mất. Mặc dù phải rút lui, nhưng tổn thất của chúng không đáng kể. Tuy nhiên, phe Yêu tộc trước đó đã mất tám, chín người bị chúng kéo xuống đất, không còn tung tích, chết không thấy xác, sống không thấy người.

Hỏa Sư Đà không mấy bận tâm đến chuyện này, lập tức dẫn người xông về phía hữu quân.

Hữu quân chiến đấu thảm thiết hơn nhiều, hai bên giáp chiến với Yêu tộc, phải trả giá bằng mười mấy sinh mạng mới có thể đánh lui đám âm thú ở đây.

Trong suốt quá trình này, không ai dám chỉ trích Vũ La vì sao không ra tay. Mặc dù Yêu tộc tính tình thô kệch nhưng cũng biết tiến thoái. Vũ La không ra tay ắt hẳn có nguyên nhân, nói không chừng bề ngoài hắn có vẻ ung dung, nhưng thực chất thủ đoạn đó không thể dùng nhiều lần.

Thật vậy, lúc này Vũ La không thể xuất thủ.

Nhờ nuốt rất nhiều âm thú, thương thế của Địa Hỏa Kim Kỳ Lân ẩn trong Kỳ Lân Tý lập tức được chữa trị. Cũng giống như dược vật, tác dụng thường phát huy hiệu quả tốt nhất trong giai đoạn đầu.

Địa Hỏa Kim Kỳ Lân được âm khí chữa trị, hiện tại chính là thời điểm có hiệu quả tốt nhất. Trong Kỳ Lân Tý, từng tia lửa màu vàng đang bừng bừng cháy, Kỳ Lân Tý nhận được lợi ích không nhỏ. Vũ La có thể cảm nhận rõ ràng, lực lượng của Kỳ Lân Tý đang tăng lên chậm chạp mà vững vàng, xem ra không bao lâu nữa có thể đột phá thăng cấp.

Trước khi Kỳ Lân Tý thăng cấp hoàn thành, Vũ La không thể xuất thủ.

Trải qua phen hỗn chiến vừa rồi, y phục Hỏa Sư Đà cũng rách tả tơi, vô cùng chật vật. Y khoát tay ra lệnh mọi người dừng lại, ngh�� ngơi khôi phục một lúc.

Một chiến sĩ Yêu tộc từ tả quân lặng lẽ tới gần Hỏa Sư Đà, kể lại cho y tình hình chiến đấu trước đó, khiến Hỏa Sư Đà sững sờ, không nhịn được liếc nhìn Vũ La.

- Thật ư?

Y cảm thấy khó tin.

Tâm phúc mà y an bài trong tả quân gật đầu xác nhận:

- Ta cũng biết chuyện này thật sự khó tin...

H���a Sư Đà không ngờ một chiến sĩ thất phẩm hạ lại có được bản lĩnh này. Mặc dù lúc trước y không nói gì nhiều, nhưng trong lòng hết sức khinh thường Vũ La. Cho dù y đoán sau lưng Vũ La có chỗ dựa hùng mạnh, nhưng dù sao đó cũng không phải là lực lượng của chính hắn.

Lại không ngờ rằng vào thời khắc mấu chốt, Vũ La bằng vào sức mình cứu lấy mọi người.

Hỏa Sư Đà hiểu rất rõ ràng, nếu không có tả quân giúp đỡ, trung quân không thể thắng lợi. Nói cách khác, không có Vũ La, tả quân đã xong đời, trung quân cùng hữu quân cũng khó thoát kiếp nạn này.

Hỏa Sư Đà nhớ lại lúc trước mình coi thường Vũ La, không khỏi mặt nóng bừng, ngượng ngùng tiến lên định nói gì đó với Vũ La. Dường như Vũ La đã sớm biết y muốn nói gì, sắc mặt lạnh lùng xua tay:

- Không cần phải nói.

Hỏa Sư Đà xấu hổ vô cùng, ngẫm nghĩ một chút, cảm thấy tác dụng của Vũ La đối với cả đội ngũ thật lớn, cho nên không dám trở mặt, xấu hổ rời đi.

Bởi vì các thế lực Bát Đại Thần Trủng xông vào rừng trước đó đã giải quyết rất nhiều âm thú, nên sau khi đám người Hỏa Sư Đà tiêu diệt đợt âm thú này, con đường phía trước họ lập tức trở nên bằng phẳng, thông thoáng.

Tuy nhiên, dọc đường đi họ lại gặp phải hai đợt ngăn chặn nữa, nhưng thực lực của đám âm thú kém xa đợt đầu tiên. Rất nhanh, đám người Hỏa Sư Đà đã xuyên qua cánh rừng này, tới dưới chân Vũ Uyên sơn.

Cùng lúc bọn họ lao ra khỏi rừng, bên phe Bát Đại Thần Trủng cũng nổi lên tiếng hoan hô, một trong số các Thần Trủng cũng vừa xông ra.

Hỏa Sư Đà âm thầm kinh hãi, Bát Đại Thần Trủng quả nhiên lợi hại, có thể nhanh chóng xông ra dưới tình huống âm thú trong rừng dốc hết toàn lực ngăn chặn như vậy. Quả thật không phải đám ô hợp như mình có thể đối đầu trực diện.

Trong nửa canh giờ sau đó, các thế lực Bát Đại Thần Trủng lần lượt xông ra khỏi rừng. Mặc dù tổn thất của bọn họ không nhỏ, nhưng cũng không đến nỗi tổn thương gân cốt.

Hầu như trên không phận của mỗi Thần Trủng đều có hai, ba mươi món dị bảo bay lượn, đảm nhiệm việc cảnh giới, khiến bọn Kim Hà Hạo nhìn thấy vô cùng hâm mộ.

Vũ Uyên sơn là một sơn mạch kỳ lạ, lần đầu tiên Vũ La nhìn thấy nó đã cảm thấy bất ngờ.

Sơn mạch này không phải bên ngoài thấp, sau đó dần dần cao lên vào bên trong, cho đến ngọn chủ phong ở trung tâm đạt tới độ cao nhất so với mặt nước biển, giống như những sơn mạch bình thường khác. Bên ngoài Vũ Uyên sơn là những vách núi đá đen kịt, đột ngột mọc thẳng đứng từ dưới đất cao ngàn trượng. Liếc mắt nhìn qua, chỉ thấy trên vách đá rải rác có mấy gốc tùng đâm ra chênh chếch, có hùng ưng xây tổ, thỉnh thoảng lượn vòng, phát ra những tiếng kêu lạnh lẽo thê lương.

Đến nơi này rồi, ngay cả các thế lực Bát Đại Thần Trủng cũng không ai ngừng lại nữa.

Vũ Uyên sơn cũng là một Cổ Địa nổi danh Đông Thổ, vô cùng hung hiểm. Mà từ sau khi tin tức Hoàn Hồn Thảo lan truyền ra, dường như Vũ Uyên sơn càng trở nên đáng sợ hơn. Ít nhất trước kia có thể dễ dàng tới dưới chân Vũ Uyên sơn, bên ngoài chắc chắn không có bầy âm thú hùng mạnh như vậy.

Muốn tiến vào nơi hung hiểm như vậy, nếu không chuẩn bị kỹ càng, hầu như là đi chịu chết.

Trong số các thế lực Bát Đại Thần Trủng, có những Thần Trủng mang theo Đồ Đằng Thần Thú tới. Những Đồ Đằng Thần Thú khổng lồ nằm phục trên mặt đất tạo cho người ta cảm giác tin cậy, an toàn.

Phe Hỏa Sư Đà chỉ là một đám ô hợp, dù có Đồ Đằng Thần Thú cũng không dám khinh suất vận dụng, chỉ phái Hổ Báo chiến sĩ đến hội họp.

Hỏa Sư Đà trầm ngâm một lát, quyết định triệu tập tất cả Hổ Báo chiến sĩ của các Thần Trủng lại, thương nghị bước đi tiếp theo. Lần này y cũng không dám coi thường Vũ La, phái người đi thông báo cho các Hổ Báo chiến sĩ khác, rồi tự mình tới mời Vũ La.

Lúc trước ở trong rừng hoang, mặc dù Vũ La đã cứu mọi người, nhưng biểu hiện của hắn cũng tỏ ra hết sức lạnh lùng với Hỏa Sư Đà. Hỏa Sư Đà biết rõ là do hành vi của mình trước đó làm Vũ La không vui, nên muốn nhân cơ hội này xoa dịu mối quan hệ giữa hai người.

Hỏa Sư Đà tới chỗ của người Phượng Kim Thần Trủng, thấy Vũ La đang ngồi chính giữa, nhàn nhã uống trà, tám người Phượng Kim Thần Trủng hết sức trung thành canh giữ bên ngoài. Y có chút bất đắc dĩ, tiến tới ôm quyền nói với Kim Hà Hạo:

- Kim huynh đệ, làm phiền thông báo Vũ Đại nhân một tiếng, có Hỏa Sư Đà cầu kiến.

Kim Hà Hạo nhìn y với vẻ giễu cợt, trong lòng cảm thấy hơi khoái chí. "Sao hả, lúc trước ta đã nhắc nhở ngươi, ngươi không coi ra gì, giờ thì biết lợi hại rồi chứ? Hừ!"

Hỏa Sư Đà hiểu rõ hàm ý trong ánh mắt Kim Hà Hạo, cảm thấy mặt mình nóng bừng. Giọng y không thấp, chắc chắn Vũ La đã nghe thấy, nhưng vẫn tỏ ra thờ ơ, hiển nhiên không coi y ra gì.

Nhưng thực lực của Vũ La rõ ràng đã được chứng minh, hơn nữa nghe nói hắn còn phát hiện âm thú mai phục sớm một bước. Đây không chỉ là thực lực hùng mạnh, xem ra còn là người đa mưu túc trí.

Kế tiếp nên làm gì, Hỏa Sư Đà cũng còn đang do dự, cho nên cần phải nhanh chóng tập trung mọi người lại cùng thương lượng. Ngoại trừ Vũ La, đám Hổ Báo chiến sĩ khác toàn là loại người quen xung phong hãm trận, muốn bọn họ nghĩ ra chủ ý hỗ trợ chính là làm khó họ.

Hỏa Sư Đà bất đắc dĩ, đành phải ôm quyền khom người cúi đầu trư���c Kim Hà Hạo:

- Kim huynh, làm phiền!

Kim Hà Hạo lại liếc Hỏa Sư Đà một cái đầy vẻ chế giễu, lúc này mới chậm rãi bước lại chỗ Vũ La. Y thấp giọng hỏi một câu, Vũ La khoát tay, Hỏa Sư Đà vội vàng chạy tới:

- Vũ Đại nhân, tại hạ có mắt không tròng, không biết cao nhân, xin thứ tội. Đa tạ Vũ Đại nhân không chấp hiềm khích lúc trước, lấy ân báo oán, cứu mạng chúng ta.

Vũ La cười nhẹ:

- Đừng nói những lời êm tai như vậy, ta cũng không vĩ đại đến mức như ngươi nói. Nói thẳng đi, rốt cuộc là có chuyện gì?

Hỏa Sư Đà vội vàng nói ra mục đích đến đây. Vũ La ngẫm nghĩ một chút, cũng không dài dòng, thu dọn trà cụ rồi đứng dậy:

- Nếu đã là như vậy, chúng ta đi tới đó đi.

Hỏa Sư Đà mừng rỡ:

- Đa tạ Đại nhân!

Hiện tại là thời chiến, tất cả đều đơn giản. Hỏa Sư Đà mở ‘hội nghị quân sự’ cũng không có điều kiện gì tốt đẹp. Cách đó không xa có mấy khối đá lớn, không biết đã lăn xuống từ trên núi bao nhiêu năm rồi, Hỏa Sư Đà lệnh cho thủ hạ của mình dọn dẹp sạch sẽ một khoảng trống, mang thêm mấy khối đá khác tới làm chỗ ngồi, vậy là xong.

Lúc Hỏa Sư Đà và Vũ La tới, những Hổ Báo chiến sĩ của các Thần Trủng khác đã có mặt. Mặc dù hiện tại mọi người đều biết thân phận của Vũ La có chỗ đặc thù, nếu không nhờ hắn, lần này rất có khả năng toàn quân sẽ bị diệt. Nhưng ngày thường đám Hổ Báo chiến sĩ quen ở vị trí cao, bắt họ phải chờ người khác như vậy, trong lòng họ không khỏi khó chịu. Chỉ là ngại Vũ La vừa mới cứu mạng mọi người, cho nên không tiện bộc lộ ra mà thôi.

Mặc dù không được hài lòng lắm, nhưng lễ nghĩa ngoài mặt không thể thiếu. Vũ La vừa tới, đám Hổ Báo chiến sĩ lập tức nghiêng mình thi lễ, tạ đại ân của hắn.

Vũ La không để ý, khách sáo vài câu cho xong, sau đó tìm một chỗ ngồi xuống.

Hỏa Sư Đà đứng dậy nói:

- Chắc hẳn mọi người cũng biết chúng ta cần thương lượng chuyện gì. Ai cũng đã biết tình huống Vũ Uyên sơn. Nói là một Vũ Uyên sơn, trên thực tế có tới tứ đại hiểm cảnh: Bách Thảo Tiên Điền, Toái Kim Mê Cốc, Niên Luân Mộ Địa và Yên Diệt Địa Bảo. Bao nhiêu năm qua, không biết bao nhiêu tiền bối cao nhân đã tiến vào Vũ Uyên sơn chém giết hung thú, nhưng cho tới bây giờ, người tiến vào tứ đại hiểm cảnh vẫn là lành ít dữ nhiều, cứ mười người tiến vào mà có hai người trở ra đã là may mắn.

Quả thật Vũ La không biết tình huống này. Thì ra Vũ Uyên sơn này không giống như những Cổ Địa thông thường khác.

Mọi người cũng đều rõ ràng, thiên địa thần vật như Hoàn Hồn Thảo không có khả năng xuất hiện ngẫu nhiên ở một nơi nào đó, chắc chắn sẽ xuất hiện ở một trong tứ đại hiểm cảnh này.

Hỏa Sư Đà chỉ về phía Bát Đại Thần Trủng:

- Chắc chắn bọn họ đã thương lượng, rốt cuộc cũng phải tiến vào những hiểm cảnh này. Ta gọi mọi người tới đây là muốn nghe ý kiến của mọi người. Chúng ta thực lực không đủ, chỉ có thể lựa chọn một hiểm cảnh tiến vào, vậy nên vào hiểm cảnh nào?

Hỏa Sư Đà nói xong, tự mình ngồi xuống, nhìn mọi người.

Bên phải y có một tên Hổ Báo chiến sĩ sờ sờ cằm, chậm rãi nói:

- Bách Thảo Tiên Điền từ trước tới nay vẫn sản sinh linh chi, tiên thảo, nhưng trong đó có độc trùng thiên hạ đệ nhất. Khả năng lớn nhất là Hoàn Hồn Thảo sẽ ở Bách Thảo Tiên Điền.

- Bên trong Toái Kim Mê Cốc thường sản sinh kim loại hiếm, thế nhưng trong đó có ức vạn Phệ Kim Hỏa Nghĩ sinh sống. Trừ phi kẻ tiến vào đạt tới cảnh giới nhất phẩm thượng, bằng không hầu như không thể ra được. Phệ Kim Hỏa Nghĩ này thứ gì cũng ăn cả, e rằng Hoàn Hồn Thảo sẽ không có ở đó.

- Niên Luân Mộ Địa là nơi thần bí nhất bên trong tứ đại hiểm cảnh, cho đến bây giờ mọi người cũng không biết bên trong có bảo bối gì, cũng có rất ít người tiến vào. Chẳng lẽ Hoàn Hồn Thảo lại sinh ra nơi phần mộ?

- Yên Diệt Địa Bảo chính là một di tích từ thời thượng cổ, trong đó có rất nhiều di bảo. Nhưng tuyệt đại đa số đều đã tổn hại, mọi người vào đó phải trông vào vận may, hy vọng tìm được một món bảo bối nguyên vẹn không suy suyển gì. Bên trong Yên Diệt Địa Bảo rất nhiều xà trùng, là một trong những di tích mà người Đông Thổ rất ít hiểu biết.

Bên cạnh chợt có người cười nhạo:

- Ngươi nói vòng vo nửa ngày, rốt cuộc không đưa ra được vấn đề trọng điểm. Ai cũng biết Bách Thảo Tiên Điền là có khả năng nhất, vấn đề là người của Bát Đại Thần Trủng chắc chắn cũng nghĩ như vậy, chúng ta không có cơ hội.

- Vì sao ngươi biết chúng ta không có cơ hội? Nói không chừng không có ở Bách Thảo Tiên Điền...

- Vì sao ngươi biết không có khả năng ở Niên Luân Mộ Địa? Đó chính là Hoàn Hồn Thảo, hoàn hồn... nói không chừng là ở Niên Luân Mộ Địa.

Mọi người cãi nhau ầm ĩ, mỗi người một ý. Hỏa Sư Đà lắc đầu cười khổ, quả nhiên toàn là chuyện không đâu vào đâu.

Y nhìn Vũ La, chờ cho tiếng tranh cãi của mọi người lắng xuống một ít, mới đằng hắng một tiếng:

- Vũ Đại nhân có ý kiến gì không?

Mọi người vẫn giữ được lòng tôn trọng đối với ân nhân của mình, dần dần cũng không nói chuyện nữa, đưa mắt nhìn Vũ La.

Vũ La trầm ngâm một chút, sau đó mới nói:

- Nhìn bề ngoài, Bách Thảo Tiên Điền có khả năng lớn nhất, Bát Đại Thần Trủng chắc chắn sẽ đặt tuyệt đại bộ phận lực lượng ở Bách Thảo Ti��n Điền. Nhưng vì thực lực bọn họ hùng hậu, cho nên nhất định cũng sẽ không bỏ qua ba địa phương còn lại, sẽ phái ra một ít nhân thủ xem xét.

Mọi người gật đầu, điều này là rõ ràng.

- Tuy nhiên, ta cảm thấy, hẳn là ở Niên Luân Mộ Địa.

Mọi người nghe vậy sững sờ, tên Hổ Báo chiến sĩ vừa nói có khả năng ở Niên Luân Mộ Địa bật cười ha hả:

- Các ngươi thấy chưa, ta nói không sai.

Có người cau mày, chỉ là không tiện phản bác Vũ La, nhưng hiển nhiên đa số không đồng ý. Hỏa Sư Đà bèn hỏi:

- Vì sao Vũ La Đại nhân có ý nghĩ này?

Vũ La nhìn mọi người xung quanh một vòng, chợt hỏi:

- Trước kia xung quanh Vũ Uyên sơn không có âm thú, có đúng không?

Hỏa Sư Đà là người đầu tiên vỡ lẽ, hai mắt sáng rực:

- Đúng, Hoàn Hồn Thảo ở Niên Luân Mộ Địa, cho nên âm khí đại thịnh, mới dẫn tới âm thú nhiều như vậy để bảo vệ. Vũ La Đại nhân nói rất đúng, nhất định là ở Niên Luân Mộ Địa.

Thật ra đạo lý này cũng không phức tạp, chỉ là mọi người không nghĩ tới phương diện này. Chuyện trên đời này vốn là như vậy, khi đã giải thích rõ ràng, thông thường ai cũng có thể hiểu được, nhưng trước khi có người chỉ điểm, đại đa số đều mê muội không thông suốt.

Vốn mọi người không tán thành phán đoán của Vũ La, hiện tại đã hoàn toàn tâm phục khẩu phục. Chút bất mãn vì Vũ La tới trễ cũng vì vậy mà tan thành mây khói. Lúc này, uy vọng của Vũ La đã trở nên tối cao đối với mọi người, thậm chí vượt qua Hỏa Sư Đà.

Hỏa Sư Đà lập tức nói:

- Vậy chúng ta lập tức xuất phát, chạy tới Niên Luân Mộ Địa.

Vũ La lại không thể không nhắc nhở mọi người:

- Bên trong Bát Đại Thần Trủng chưa chắc đã không có nhân tài, nhưng ta đoán chừng rằng bọn họ lấy ổn thỏa làm trọng. Cho nên chủ lực của Bát Đại Thần Trủng hẳn là ở Bách Thảo Tiên Điền, kế tiếp rất có thể chính là Niên Luân Mộ Địa.

Hỏa Sư Đà cùng mọi người gật đầu, sắc mặt có vẻ ngưng trọng:

- Chỉ sợ sau đó phải đánh một trận vô cùng kịch liệt...

Mọi người lại thương nghị một hồi, từ bỏ kế hoạch tiên phát chế nhân, quyết định án binh bất động, chờ xem Bát Đại Thần Trủng an bài thế nào.

Phe Hỏa Sư Đà chỉ là một đám ô hợp, nhưng quyết định vô cùng nhanh chóng. Cả bọn Hổ Báo chiến sĩ vừa thương lượng một chút, chuyện này đã lập tức được quyết định. Nhưng Bát Đại Thần Trủng lại lề mề hơn nhiều, sau hai, ba canh giờ vẫn chưa có quyết định. Mắt thấy trời đã tối, thời gian trôi qua vô ích, Vũ La âm thầm sốt ruột, nhưng cũng đành chịu.

Sáng sớm hôm sau, một hồi tù và làm hiệu vang lên, rốt cuộc Bát Đại Thần Trủng đã có quyết định. Một lá đại kỳ của một Thần Trủng vung lên, xông vào Vũ Uyên sơn.

Phiên bản tiếng Việt của nội dung này được truyen.free giữ bản quyền sở hữu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free