[Dịch] Tiên Tuyệt - Chương 353: Chương 353
Vũ La xử lý những âm thú tứ phẩm trung một cách nhẹ nhàng, chẳng hề chớp mắt. Dù cho Kim Hà Hạo có liên thủ với Hỏa Sư Đà, e rằng Vũ La cũng chỉ cần chớp mắt hai cái là có thể giải quyết gọn cả hai. Vạn nhất chọc giận Vũ La, Hỏa Sư Đà ngươi có tìm chết thì tự mà gánh lấy, ta đây sẽ không chết theo ngươi đâu.
Kim Hà Hạo vừa định ngắt lời Hỏa Sư Đà, bỗng nhiên, từ trong trận doanh của Bát Đại Thần Trủng ở xa xa, một luồng hào quang màu xanh tựa pháo hoa bắn thẳng lên không, nổ ầm một tiếng trên nền trời cao, tỏa ra ánh sáng xanh rực rỡ khắp chốn.
Là Thanh Nguyệt Thần Trủng.
Ngay sau tín hiệu thần lực báo tin ấy, rất nhiều Yêu tộc tụ tập quanh đại kỳ Thanh Nguyệt Thần Trủng đồng loạt gầm rống, tiếng vang chấn động cả trời cao. Chỉ thấy đại kỳ Thanh Nguyệt Thần Trủng được vung cao, mấy trăm Yêu tộc theo hiệu lệnh của đại kỳ, reo hò vang trời, cùng nhau xông vào cánh rừng hoang trước mặt.
Thanh Nguyệt Thần Trủng đi đầu, ngay sau đó là bảy đại Thần Trủng khác.
Hỏa Sư Đà mừng rỡ, chẳng buồn đôi co với Kim Hà Hạo nữa, liền bay vút lên giữa không trung, lớn tiếng quát với mọi người:
– Tông Phong Thần Trủng, Tuyết Bãng Thần Trủng, các ngươi cùng Phượng Kim Thần Trủng tiến về cánh trái, do Kim Hà Hạo chỉ huy. MỊ Dương Thần Trủng, Tả Hà Thần Trủng, Trụ Sơn Thần Trủng đi theo cánh phải, do MỊ Dương Thần Trủng dẫn dắt. Những người còn lại theo ta đi trung lộ, chúng ta cùng tiến, hỗ trợ lẫn nhau, có hiểu chưa?
– Hiểu!
Mọi người đồng thanh đáp lời, hiển nhiên việc Bát Đại Thần Trủng xuất phát đã kích thích tinh thần mọi người. Máu hiếu chiến trong cơ thể Yêu tộc hoàn toàn bị kích phát, sẵn sàng cho một trận chém giết.
Kim Hà Hạo hết sức bất an, chạy nhanh tới bên cạnh Vũ La:
– Đại nhân, ngài xem chuyện này…
Vũ La khoát tay ngăn lại, chẳng bận tâm hỏi:
– Bảo ngươi dẫn dắt thì ngươi cứ việc dẫn dắt, đi chuẩn bị đi.
Sau khi Bát Đại Thần Trủng xông vào rừng chừng một lúc, Hỏa Sư Đà vung tay lên chỉ vào rừng:
– Lên!
Ba lộ nhân mã cách nhau ba trăm trượng, các chiến sĩ Yêu tộc đồng loạt gầm vang, tiếng động chấn động khiến lá rừng rung chuyển, sau đó tất cả cùng xông vào rừng.
Trên thực tế, cánh rừng này không rộng mà chỉ sâu, dù sao cũng đã có thể nhìn thấy Vũ Uyên sơn. Rừng chỉ rộng chừng vài dặm, nhưng Bát Đại Thần Trủng vừa xông vào đã nghe vang lên đủ loại tiếng thét giận dữ, những âm thanh va chạm nặng nề, cùng với tiếng nổ không ngừng.
Vũ La lẩn vào giữa đám đông, cùng mọi người xông vào rừng. Nhưng chỉ vừa mới bước vào, Vũ La đã cảm thấy có gì đó không ổn.
Âm khí trong cánh rừng hoang này nồng đậm hơn xa bên ngoài.
Đại đa số Yêu tộc cũng chẳng cảm thấy gì khác lạ, chỉ biết cắm đầu cắm cổ xông nhanh vào rừng. Kế sách của Hỏa Sư Đà đã có tác dụng, phần lớn âm thú dường như đã bị đám người Bát Đại Thần Trủng thu hút. Ba lộ nhân mã của y cộng lại có hơn trăm người, vượt qua khoảng cách ngàn trượng, chẳng qua chỉ gặp vỏn vẹn hai, ba con âm thú cấp bậc không cao.
Ba lộ nhân mã hỗ trợ lẫn nhau, dị bảo bay ra loạn xạ, nháy mắt đã giải quyết số âm thú này.
Hỏa Sư Đà cười ha hả, vui mừng quát lớn:
– Mọi người hăng hái lên, vận may chúng ta đã tới rồi!
Vũ La vẫn đang cảm nhận âm khí nơi đây. Đúng ra với bố cục phong thủy của Vũ Uyên sơn, không giống như địa phương sinh ra nhiều âm thú như vậy. Nhưng cánh rừng hoang này quả thật vô cùng kỳ quái, vì sao trong rừng cây lại tràn ngập âm khí nồng đậm?
Gặp những lúc thế này, Vũ La lại nhớ tới Phù cổ của mình. Nếu còn Phù cổ, thả cho nó chui xuống lòng đất tìm tòi, chắc chắn sẽ biết được bất cứ chuyện gì.
Nhưng hiện tại, Vũ La chỉ có thể dựa vào bản thân mình.
Sau khi cảm nhận một phen, Vũ La quyết định dựa vào nguyên hồn hùng mạnh của mình để tìm hiểu nguyên nhân chuyện này.
Gốc rễ của cây cối trong rừng đã đâm sâu xuống đất, hút lấy từng tia âm khí dưới lòng đất. Sau đó thông qua thân, cành, lá cây, tản mát ra khắp cả rừng.
Bên trên có lá cây rậm rạp che phủ, ánh mặt trời khó có thể xuyên thấu, âm khí có thể bảo tồn.
Phát hiện này khiến cho Vũ La giật mình kinh hãi. Nếu nói như vậy, bọn họ đang chiến đấu với cả cánh rừng chứ không phải là âm thú. Có được cánh rừng hoang làm hậu thuẫn, chẳng trách đám âm thú trở nên hùng mạnh như vậy.
Xa xa truyền đến tiếng chém giết liên tiếp không ngừng, trong đó pha lẫn những tiếng kêu thê lương thảm thiết của Yêu tộc.
Vũ La cảnh giác nhìn chằm chằm xung quanh, tuy rằng nãy giờ chỉ gặp toàn âm thú yếu ớt, nhưng lát nữa e rằng mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy.
Các chiến sĩ Yêu tộc miệng hò hét "giết!" xông vào sâu trong rừng. Nơi đây lá cây vô cùng rậm rạp, cây cối cao lớn, hoàn toàn che khuất ánh mặt trời, khiến cho trong rừng vô cùng tăm tối.
Mười mấy chiến sĩ Yêu tộc vừa xông vào, lập tức xảy ra biến cố.
Mặt đất bỗng nhiên sụp xuống, một khe nứt dài mấy trượng nuốt chửng ngay mười mấy chiến sĩ Yêu tộc. Đám chiến sĩ Yêu tộc đi sau giật mình kinh hãi, nổi giận gầm lên một tiếng xông lên định giải cứu. Từ trong khe nứt kia thình lình xuất hiện mười mấy đạo xúc tu thô to, khoảng bằng con trăn lớn, quơ quạng một trận, lại quấn lấy một tên chiến sĩ Yêu tộc. Giữa tiếng gào thảm thiết của y, xúc tu kéo y xuống dưới khe nứt, hoàn toàn biến mất. Khiến cho đám Yêu tộc đang xông tới sợ hãi vô cùng, vội vàng lui về phía sau, trận hình nhất thời đại loạn.
– Có chuyện gì vậy?
Hỏa Sư Đà xông tới hỏi. Y còn chưa kịp nhìn rõ tình huống, một đạo xúc tu đen ngòm từ dưới khe nứt vọt lên. Hỏa Sư Đà phóng xuất dị bảo của mình, là một thanh cốt chùy bừng bừng lửa cháy, đánh mạnh vào đạo xúc tu kia. Một tiếng bịch trầm đục vang lên, chấn động tạo thành sóng gợn lan tỏa ra xung quanh, xúc tu vù một tiếng rụt phắt trở về, Hỏa Sư Đà cũng phải lui về phía sau liên tục.
Hỏa Sư Đà chỉ có một mình, nhưng xúc tu lại quá nhiều. Chỉ trong thoáng chốc, từ dưới khe nứt lại có bảy, tám xúc tu bắn lên, thoáng chốc đã muốn cuốn lấy Hỏa Sư Đà.
Hỏa Sư Đà gầm lên giận dữ:
– Tất cả lên mau!
Đám Yêu tộc phía sau lập tức ùa lên, mười mấy món dị bảo bay ra như mưa bướm, lúc này mới có thể đẩy lui đám xúc tu kia.
Hỏa Sư Đà lau mồ hôi lạnh, quát:
– Chiến sĩ nào thân mang dị bảo theo ta xông lên, những người khác ở phía sau áp trận!
Trung quân gặp trở ngại, hai cánh cũng chẳng dễ dàng gì.
Nhân mã hữu quân gặp một bầy âm thú thân khỉ mặt hổ tập kích, cấp bậc của bầy âm thú này cũng không cao, chỉ là lục phẩm trung, hạ, nhưng số lượng lại rất đông. Chúng giống như một trận cuồng phong thổi len lỏi qua cây rừng rậm rạp, mấy trăm âm thú yêu hầu xuất hiện tựa một bầy trâu sắt, khiến toàn quân cánh phải lập tức lâm vào hỗn loạn.
Hổ Báo chiến sĩ của MỊ Dương Thần Trủng phụ trách dẫn dắt hữu quân điên cuồng gầm lên một tiếng, đang muốn đại triển thần uy, lại bị một âm thú yêu hầu từ trên trời giáng xuống, ôm đầu vật ngã y lăn ra đất. Âm thú yêu hầu này chính là Thú Vương, quấn lấy tên Hổ Báo chiến sĩ kia bắt đầu chiến đấu.
Chỉ trong thoáng chốc, hữu quân đã tổn thất nặng nề, bảy tám chiến sĩ Yêu tộc bị yêu hầu đánh ngã, hút cạn sạch thần lực, biến thành những thi thể khô queo.
Vũ La ở bên tả quân, nơi tình hình lúc này vẫn tương đối yên tĩnh. Tuy rằng Kim Hà Hạo không ưa tính cách của Hỏa Sư Đà, nhưng biết lúc này phải đoàn kết nhất trí, y đang muốn dẫn người đi qua cứu viện, Vũ La chợt giữ y lại:
– Không thể khinh suất vọng động!
Kim Hà Hạo còn đang sững sờ, bên cạnh đã có người của Thần Trủng khác gầm lên thóa mạ:
– Chẳng lẽ lúc này ngươi còn ghi nhớ ân oán cá nhân hay sao, quả thật là tầm nhìn hạn hẹp. Nếu không cứu viện, hai đạo nhân mã bọn họ chết sạch, chúng ta sẽ là người kế tiếp!
Vũ La nhìn chằm chằm vào rừng hoang, lắc đầu nói:
– Ngươi nói sai rồi, nếu đi qua cứu viện, chúng ta chính là kẻ đầu tiên xong đời.
Tuy rằng khoảng cách giữa ba lộ nhân mã chỉ có ba trăm trượng, nhưng vì nơi này là rừng rậm, nên không thể thấy rõ tình huống. Chỉ thấy âm khí tràn ngập, dường như trong rừng có vô số kẻ địch.
– Kim Hà Hạo, ngươi không phải là nam nhân, bị một tên phế vật thất phẩm hạ chèn ép.
Các chiến sĩ những Thần Trủng khác xung quanh không nhịn được nữa, cất tiếng thóa mạ ầm ĩ.
Kim Hà Hạo quát lên một tiếng lớn:
– Câm mồm!
Vũ La không để ý tới những ánh mắt phẫn nộ xung quanh, phóng xuất nguyên hồn cảm nhận biến hóa của âm khí trong không khí, dần dần hắn nắm được một chút bí ẩn của nó. Hắn còn cần những người này che giấu cho mình, nên không thể để bọn họ chết được.
Vũ La chợt giơ tay chỉ ra:
– Đánh gãy cây đại thụ này.
Dị bảo của Kim Hà Hạo trước đó đã bị con âm thú tứ phẩm trung kia húc vỡ, y đành ra lệnh cho các chiến sĩ của Thần Trủng khác:
– Mau động thủ, đánh gãy gốc đại thụ kia!
Đám chiến sĩ Thần Trủng khác hung tợn trừng mắt nhìn Vũ La, nhưng cũng không dám cãi lệnh, ai nấy lập tức vung tay lên. Sáu đạo hào quang từ nhiều phương hướng khác nhau cùng đánh vào gốc đại thụ kia.
Dị bảo của bọn họ còn chưa đánh trúng đại thụ, thình lình một đạo hư ảnh từ trong đại thụ chợt xuất hiện, đứng trên mặt ��ất ngửa mặt lên trời thét lên một tiếng thê lương.
Theo tiếng thét này vang lên, trong khoảng cách ba trăm trượng giữa bọn Vũ La và trung quân, hầu như mỗi gốc đại thụ đều xuất hiện một đạo hư ảnh. Bọn chúng bay ra rồi rơi xuống đất, vuốt sắc chạm đất, cùng bắt chước âm thú đầu tiên ngửa mặt lên trời thét dài.
Đám âm thú này dày đặc, tối thiểu cũng có mấy trăm con. Con nào cũng có đầu sói thân hổ, thân thể ngưng thực, thực lực đạt tới lục phẩm trung. Riêng con cầm đầu đã đạt tới cảnh giới tứ phẩm trung hết sức hùng mạnh.
Mọi người hoảng sợ, không ngờ thật sự có mai phục. Nếu vừa rồi không nghe Vũ La mà xông bừa qua đó, đám âm thú này thình lình từ trong thân đại thụ xông ra, rõ ràng lộ nhân mã hữu quân của bọn họ khó tránh khỏi diệt vong.
Đám Yêu tộc cảm kích nhìn Vũ La một cái, những tên lúc nãy thóa mạ tỏ ra xấu hổ vô cùng.
– Vũ La Đại nhân, chúng ta...
Bọn họ đang muốn giải thích, Vũ La cũng chỉ lạnh lùng nói:
– Không cần nhiều lời, hãy nghĩ cách làm thế nào ứng phó đám âm thú này đi.
Vũ La cứu bọn họ chỉ là muốn lợi dụng bọn họ che giấu thân phận của mình, cũng không phải vì ân tình, cho nên chẳng buồn quan tâm tới những người này.
Những người này lại cho rằng Vũ La thi ân bất cầu báo, trong lòng lại càng thêm hổ thẹn.
Âm thú cầm đầu thét dài một tiếng, cả bầy âm thú yêu lang nhận được mệnh lệnh, lập tức điên cuồng đánh tới. Đám âm thú này đáng sợ hơn bầy sói thông thường rất nhiều, chỉ thấy trong rừng cây lúc này toàn là bóng xám, không thể nhìn rõ hình dạng cụ thể. Có con chạy trên mặt đất xông tới, có con thoăn thoắt chuyền từ thân cây này sang thân cây khác xông tới, thậm chí có con chui xuống đất, chỉ một lúc sau lại chui lên khỏi mặt đất, ngay dưới chân mọi người.
– Giết!
Kim Hà Hạo gầm lên giận dữ, thình lình giậm chân một cái, không dám vận dụng thần lực, chỉ bằng vào lực lượng nhục thể mà xông lên.
Dị bảo tung bay, nháy mắt đã có bảy tám con âm thú bị giết chết.
Nhưng số lượng âm thú thật sự quá nhiều, thủ đoạn công kích lại quỷ dị khôn lường. Phe Yêu tộc vừa tiếp xúc lập tức rơi vào thế hạ phong.
Vũ La vừa vung tay bổ nát một con âm thú yêu lang xông tới, bên tai đã nghe ba tiếng kêu thảm thiết.
Hàng trăm âm thú yêu lang như bão táp mưa sa đánh tới. Đám chiến sĩ Yêu tộc chỉ là tượng đất qua sông, bản thân còn khó bảo toàn. Những tiếng kêu thảm vang lên nhưng không ai cứu viện, tiếng kêu thảm như vậy có nghĩa là sinh mạng sắp sửa kết thúc.
Vũ La giết liên tục mấy con âm thú yêu lang, lúc này đã có mười mấy chiến sĩ Yêu tộc bị bắt vào giữa bầy âm thú. Đám âm thú ùa lên xâu xé một lượt, sau một lúc chúng lui ra, trên mặt đất chỉ còn lại những thi thể khô quắt.
Cả tả quân chỉ có ba, bốn mươi chiến sĩ Yêu tộc, hiện tại đã tổn thất gần một phần ba.
Vũ La bất đắc dĩ thở dài, thầm than vận may của mình không tốt. Nếu Phượng Kim Thần Trủng phụ thuộc vào Bát Đại Thần Trủng, lúc này rất có thể mình đã vô cùng thuận lợi đi cùng bọn họ tiến vào Vũ Uyên sơn, vậy mà hiện tại lại phải ra tay. Cũng may ra tay như vậy cũng không đến nỗi vô ích, còn có lợi cho Kỳ Lân Tý.
– Rống....
Một tiếng thét dài thê lương vang lên, một tên chiến sĩ Yêu tộc bên cạnh hô to:
– Cẩn thận!
Vài con âm thú yêu lang bên cạnh dường như nghe được mệnh lệnh, có trật tự lui lại. Vũ La quay người lại, chỉ thấy trong mắt yêu lang cầm đầu bùng lên hai ngọn lửa màu lam, đang chậm rãi đi về phía mình.
Tên chiến sĩ Yêu tộc vừa nhắc nhở lúc trước từng trách cứ Vũ La, cho nên trong lòng áy náy, nhìn thấy Vũ La bị yêu lang cầm đầu chú ý, vội vàng kêu lên nhắc nhở.
Trong tay y nắm một món dị bảo, là kiếm gỗ không chuôi hai lưỡi, lúc này ra sức chém chết hai yêu lang, sau đó vọt người tới trợ giúp Vũ La.
Y cho rằng Vũ La cũng bằng vào lực lượng nhục thể chém giết yêu lang, mà không có dị bảo. Nếu chỉ trông vào lực lượng nhục thể, muốn giết chết yêu lang bình thường còn được, nhưng gặp phải yêu lang cầm đầu rõ ràng là không có khả năng.
Lúc trước y thóa mạ Vũ La, rốt cuộc Vũ La lại cứu mạng mọi người, y cảm thấy trong lòng áy náy, lúc này liều chết chạy tới hỗ trợ.
Chỉ là y vừa động, mấy con yêu lang lúc trước đang bao vây Vũ La lập tức xông lên. Trong cùng lúc có bảy tám yêu lang xông tới, cuốn chặt lấy y.
Y vô cùng lo lắng, mình không có biện pháp thoát thân, chỉ đành kêu to với đám Yêu tộc gần đó:
– Mau tới đây cứu người...
Y vừa phân thần một chút, một con yêu lang đã xông tới xén một mảng thịt trên thân thể y.
Đám Yêu tộc đều nhìn thấy yêu lang cầm đầu đang tới gần Vũ La, nhưng mấy trăm yêu lang đang vây chặt bọn họ. Không ít người cũng muốn báo ân, nhưng lại không thể ra tay, chỉ có thể trơ mắt nhìn yêu lang cầm đầu đi từng bước một về phía Vũ La, tựa như tử thần đang chậm rãi tiến tới.
Yêu lang cầm đầu gầm nhẹ một tiếng, hóa thành một đạo hào quang màu xám mờ nhạt, khó có thể thấy được bằng mắt thường, vù một cái đã xuất hiện trước mặt Vũ La. Đám chiến sĩ Yêu tộc cũng không nỡ nhìn, một chiến sĩ thất phẩm hạ đối mặt với một Lang Vương tứ phẩm trung, kết quả ra sao không cần nói cũng biết.
Nói thì chậm, trên thực tế cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt.
Lang Vương nọ xông tới trước mặt Vũ La, thình lình một ngọn lửa từ trong tay Vũ La xông ra. Vũ La chỉ vỗ nhẹ một cái, ngọn lửa nổ ầm một tiếng, bao phủ lấy thân thể Lang Vương.
Lang Vương hét thảm một tiếng ngã nhào trên mặt đất, giãy dụa không ngừng, tỏ ra đau đớn vô cùng.
Vũ La cũng không thèm nhìn tới Lang Vương dưới đất, dường như biết nó khó thoát khỏi một kiếp. Hắn thong thả di chuyển trong rừng, cứ chém ra một chưởng là có một yêu lang bị lửa bao phủ. Chỉ trong thoáng chốc, Vũ La đã chém ra mấy trăm chưởng, đám chiến sĩ Yêu tộc chỉ nhìn thấy chưởng ảnh tràn ngập xung quanh Vũ La, giống như vô số bươm bướm bay đầy trời, sau đó từng ngọn lửa bao vây yêu lang bên cạnh mình. Đám yêu lang vô cùng khó chịu vừa bị ngọn lửa thiêu đốt, lập tức ngã lăn ra đất kêu thét thảm thiết.
Chỉ trong thời gian mười mấy lần hô hấp, tất cả yêu lang đã ngã xuống, kể cả Lang Vương kia, rất nhanh bị đốt cháy không còn.
Vũ La vung tay một cái, tất cả lửa xung quanh chậm rãi bay trở về, ngưng tụ trong lòng bàn tay hắn thành một viên hỏa châu to bằng trứng chim câu. Vũ La nắm tay lại, hỏa châu kia lập tức biến mất.
Đám chiến sĩ Yêu tộc thấy vậy trợn mắt há mồm, chiến lực như vậy quả thật vô cùng đáng sợ. Mấy trăm yêu lang cùng một Lang Vương tứ phẩm trung, rốt cuộc bị hắn giết chết một cách nhẹ nhàng, cho dù là Hổ Báo chiến sĩ của Bát Đại Thần Trủng cũng không thể làm được như vậy.
Tất cả chiến sĩ Yêu tộc, kể cả chiến sĩ Phượng Kim Thần Trủng đã biết Vũ La bất phàm, ánh mắt nhìn hắn tỏ ra vô cùng kính sợ.
Kim Hà Hạo biết Vũ La lợi hại, nhưng lại không ngờ rằng hắn lợi hại tới mức này, quả thật dưới tay hắn, âm thú không chịu nổi một đòn.
Bản chuyển ngữ này đã được đội ngũ truyen.free dày công biên tập và giữ nguyên bản quyền.