Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Tuyệt - Chương 343: Chương 343

Trên bề mặt loang lổ của tấm bia đá này có khắc vài dòng văn tự mà Vũ La không biết.

Linh quang chợt lóe, tấm bia đá biến mất. Trong Phong Thần Bảng của Vũ La, ở ô vuông thứ ba đã xuất hiện tiêu ký bia đá.

Thần Tướng tam phẩm!

Vũ La hết sức bất ngờ, nửa tấm bia đá này lại là Thiên Mệnh Thần Phù tam phẩm. Hắn rất vui mừng, thì ra con quái vật kia không biết sử dụng Thiên Mệnh Thần Phù thế nào, cũng giống như Trư Bát Giới ăn đào, phí phạm của trời. Bằng không, dựa vào đạo Thiên Mệnh Thần Phù này phối hợp với một thân lực lượng của nó, muốn đánh bại mình cũng không khó khăn gì.

Đương nhiên, Vũ La còn có Bách Vạn Nhân Đồ vẫn chưa lấy ra, cho dù có thua, tối thiểu hắn cũng có thể toàn mạng trở về.

Đạo Thiên Mệnh Thần Phù tam phẩm này có tên là Lực Bạt Sơn, chuyên về lực lượng. Cũng không biết vì sao nó mắc kẹt trong hàm con quái vật, lúc nào không hay không biết đã dần dần khiến lực lượng của nó ngày càng hùng mạnh.

Vũ La thu hoạch to lớn, nhưng cũng bất động thanh sắc thu Phong Thần Bảng và Lực Bạt Sơn lại, sau đó tìm bọn Đao Lục Nhãn dưới biển sâu, đưa tới hoang đảo nơi bọn Nhan Chỉ Vi đang ẩn mình.

Bọn Đao Lục Nhãn là Yêu tộc, bản thân sinh mệnh lực hết sức dẻo dai. Hơn nữa, làm thợ săn lâu năm như vậy, ai nấy đều biết một ít mánh khóe giữ mạng bí mật. Lúc này, Miêu Nữ A Đại một phen cứu chữa, sáu người đều giữ được tính mạng.

Chỉ có Hùng Lương bị thương rất nặng, vẫn còn đang hôn mê.

Lần này quả thật là tính mạng như ngàn cân treo sợi tóc, mọi người đã nhìn Vũ La với ánh mắt khác trước. Hổ Ngũ và Đao Lục Nhãn xấu hổ vô cùng, sau khi bọn họ tỉnh lại, không để ý trên người còn mang vết thương, vội vàng tới dập đầu trước mặt Vũ La:

- Tiên sinh, chúng ta thật sự là...

Vũ La xua tay:

- Không cần nói.

Việc Vũ La cứu những người này chẳng qua chỉ là tiện tay mà thôi, còn những người này nghĩ về hắn thế nào, Vũ La cũng không để ý. Hai bên không ở cùng một đẳng cấp, cho dù Vũ La có muốn để ý đến cái nhìn của người khác về mình, thì đó cũng phải là những nhân vật tầm cỡ như Khoái Tông. Huống chi tính cách hắn vốn dĩ là như vậy, ít khi để ý tới thái độ của người khác. Cho dù là nhạc phụ tương lai của hắn, Cốc Thương, hắn cũng không quan tâm ông ấy đối xử với mình ra sao.

Thái độ Vũ La lạnh lùng như vậy, bọn Đao Lục Nhãn càng cảm thấy xấu hổ, cảm thấy thái độ của mình trước đây quả thật hẹp hòi nhỏ mọn, giờ nhìn lại chỉ là trò cười. Ngược lại Vũ La với thực lực, thân ph���n như vậy, bị những nhân vật nhỏ nhoi châm chọc, khiêu khích, hắn cũng chỉ lạnh nhạt dửng dưng. Quả thật là phong thái của một bậc đại nhân vật, không phải đám Yêu tộc này có thể học theo được.

Miêu Nữ A Đại không hiểu rõ tính cách của Vũ La, cho rằng nhờ mình khẩn cầu nên hắn mới ra tay cứu người. Vừa chăm sóc cho bằng hữu, nàng vừa thỉnh thoảng lén liếc nhìn Vũ La. Vốn dĩ nàng đã có hảo cảm với Vũ La, hiện tại trong lòng cảm thấy nóng bừng bừng.

Nhan Chỉ Vi đứng cạnh, nhìn rõ mọi chuyện, chỉ có thể thầm than trong lòng.

Vốn nàng cũng không có cảm tình đặc biệt gì với bảy tên thợ săn này, nhưng vừa rồi Miêu Nữ A Đại chân thành van cầu Vũ La ra tay. Một nữ nhân có thể có được nghĩa khí như vậy, khiến Nhan Chỉ Vi rất đỗi khâm phục. Lúc này nhìn thấy nàng thất thần nhìn Vũ La, Nhan Chỉ Vi cảm thấy không đành, liền lặng lẽ bước tới bên cạnh Miêu Nữ A Đại.

Miêu Nữ A Đại vội vàng hành lễ:

- Tiểu thư!

Nhan Chỉ Vi nhìn mọi người, sáu người bị thương hôn mê đã được cứu tỉnh, vẻ mặt Miêu Nữ A Đại tỏ ra mỏi mệt, nhưng vẫn không giấu được nét xinh đẹp. Nhan Chỉ Vi thầm cảm thấy đáng tiếc, nếu như nàng thích một người khác, ắt hẳn sẽ là một mối lương duyên.

Vũ La cùng Chu Nghiên ở xa xa đang thương lượng chuyện gì, hạ giọng nói nhỏ, có lẽ là dùng ngôn ngữ Nhân tộc bàn bạc.

Nhan Chỉ Vi thu hồi ánh mắt nhìn Miêu Nữ A Đại, nhẹ nhàng giơ tay tháo mặt nạ của mình xuống.

Miêu Nữ A Đại như ngừng thở, ngây người một lúc, sau đó quỳ sụp xuống đất, không dám ngẩng mặt nhìn lên.

Chỉ trong thoáng chốc, Nhan Chỉ Vi lại đeo mặt nạ trở lại:

- Ngươi cảm thấy ta thế nào?

Miêu Nữ A Đại sững sờ, ngơ ngác nhìn Nhan Chỉ Vi, không hiểu ý nàng là gì. Thiếu nữ hồ ly nhìn Miêu Nữ A Đại với vẻ thương hại. Tuy cô gái này thông minh, nhưng hiển nhiên lại không hiểu rõ đạo lý đối nhân xử thế. Có lẽ mình đành phải nói thẳng vậy:

- Ta cũng không biết mình có thể lay động được hắn hay không, ngươi cảm thấy ngươi có cơ hội sao?

Miêu Nữ A Đại tức thì ảo não.

Nhan Chỉ Vi có chút không đành lòng:

- Không phải ta muốn thị uy với ngươi, chỉ là thân phận hắn thật sự không giống bình thường. Ngươi... Ngươi là cô nương tốt, hẳn sẽ tìm được chỗ nương thân. Đừng vì vậy mà phí hoài cả đời, làm thế không đáng chút nào.

Ánh mắt Miêu Nữ A Đại tỏ ra buồn bã, lại lén liếc nhìn Vũ La một cái. Nàng biết Nhan Chỉ Vi muốn tốt cho mình, những lời nói ra đều là lời thật, nhưng không hiểu sao tim nàng vẫn đau nhói.

Hoang đảo này cách đảo Nộ Long không xa, tính theo đường chim bay cũng chỉ chừng hơn hai mươi dặm, thậm chí có thể nhìn thấy lờ mờ bóng dáng đảo Nộ Long. Chẳng qua hoang đảo này nhỏ hơn đảo Nộ Long rất nhiều.

Ba người Vũ La để Miêu Nữ A Đại lại chăm sóc cho đám thợ săn bị thương, còn bọn họ xuống biển tiếp tục tiến về phía đảo Nộ Long.

Nhan Chỉ Vi cũng có dị bảo trữ vật. Hiển nhiên, trước chuyến hành trình lần này, nàng đã chuẩn bị rất đầy đủ, lấy từ trong dị bảo trữ vật ra một con thuyền nhỏ.

Con thuyền nhỏ chỉ đủ chỗ cho ba người. Vũ La là nam nhân duy nhất, nên hắn ngồi giữa, vung hai mái chèo ra sức chèo.

Thuyền nhẹ nhàng lướt đi, chẳng bao l��u sau đã tới bên ngoài đảo Nộ Long.

Vì sự xuất hiện của con quái vật kia, trong khoảng thời gian này, quanh vùng biển không hề có Bán Yêu tộc hay hài yêu khác xuất hiện, khiến ba người Vũ La thuận lợi vô cùng.

Đảo Nộ Long nhìn từ bên ngoài không có gì đặc biệt. Phía Bắc đảo là một dãy núi, với một đỉnh núi cao sừng sững nổi bật ở giữa như hạc giữa bầy gà. Phía Nam là bình nguyên, với những cánh rừng rậm rạp, xanh um tươi tốt.

Bờ cát trên đảo Nộ Long rất rộng, chiếm khoảng một nửa diện tích toàn đảo. Nhìn từ trên không, bờ cát vàng óng ánh trải dài, cây cối xanh um, trông như một viên phỉ thúy xanh được viền vàng.

Bờ cát này chính là nơi Hồng Phá Hài nuôi dưỡng hung thú, nên diện tích của nó không thể không lớn.

Khi đến gần đảo Nộ Long chừng năm dặm, trời sập tối, mặt biển trở nên mịt mịt mờ mờ. Đảo Nộ Long lúc này trông như một con rồng cuồng nộ đang ẩn mình trong bóng tối, mang đến cảm giác khá đáng sợ.

Nhan Chỉ Vi ở phía sau đột nhiên vỗ vai Vũ La, chỉ cho hắn cách tiến vào đảo Nộ Long:

- Hồng gia gia chuyên ra vào bằng một thủy đạo bí mật. Chỉ cần theo thủy đạo đó, có thể lên đảo Nộ Long an toàn.

Chuyện này cũng là bình thường, lão nuôi nhiều hung thú như vậy, dù sao cũng phải có một thông đạo an toàn mới đúng.

Vũ La làm theo chỉ dẫn của Nhan Chỉ Vi, điều khiển thuyền nhỏ liên tục rẽ trái, rẽ phải. Quả nhiên, dọc đường đi không hề kinh động đến hung thú nào, vô cùng thuận lợi tiến vào đảo.

Nơi họ neo thuyền lên bờ là phía Bắc đảo Nộ Long, bên dưới một vách đá cao ngàn trượng.

Đá trên vách núi không biết đã trải qua bao năm gió biển, nước biển ăn mòn, biến thành những khối tượng quái dị, trong bóng tối hiện lên vô cùng ghê rợn.

Nhan Chỉ Vi nhẹ nhàng nhảy lên một mỏm đá:

- Theo ta!

Vũ La cùng Chu Nghiên nhìn nhau, mơ hồ cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Tuy vách đá ấy cheo leo chót vót, nhưng cũng không phải là trở ngại gì lớn đối với ba người. Họ dễ dàng trèo lên hơn trăm trượng. Nhan Chỉ Vi vẫn muốn tiếp tục tiến lên, chợt bị Vũ La giữ lại, tay hắn chỉ lên vách đá.

Ngay trên đầu Nhan Chỉ Vi chừng ba thước, trên vách đá có một kim ấn to bằng ba ngón tay. Vì thời gian đã quá lâu, nó bám đầy bụi bặm, trong đêm tối nếu không nhìn kỹ, quả thật khó lòng phát hiện được.

Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, nơi những câu chuyện tuyệt vời nhất được chắp cánh.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free