[Dịch] Tiên Tuyệt - Chương 342: Chương 342
Bóng đen khổng lồ bất ngờ nhảy vọt lên, há to miệng như chậu máu táp về phía Đao Lục Nhãn. Chiếc răng nhô ra nhất trong cái miệng khổng lồ ấy còn to hơn cả người y.
Bọn Hùng Lương gần như không kịp suy nghĩ, vội vàng tung thần lực tấn công mãnh liệt về phía quái vật khổng lồ.
Trước đó, Đao Lục Nhãn đã sớm linh cảm được nguy hiểm. Khi bóng đen kia lao lên, y đã nhanh chóng bay vọt. Chỉ là con quái vật quá đỗi khổng lồ, Đao Lục Nhãn khó khăn lắm mới tránh được cái miệng của nó, nào ngờ bảy tám sợi râu đã quét tới.
Đao Lục Nhãn vận Phong Thần Lực, hóa thành sáu lưỡi đao gió màu xanh, không chút nương tay chém vào những sợi râu này.
Sáu lưỡi đao gió này là chiến lực mạnh nhất của Đao Lục Nhãn, mỗi lưỡi đao đều ngưng kết thần lực hùng mạnh vô cùng, tựa như được điêu khắc từ ngọc. Y tung hoành Thần Hoang hải bấy lâu nay, chiêu này đã không biết bao lần cứu mạng y.
Trong lúc đó, bọn Hùng Lương cũng đang gào thét xông tới. Bất chợt, dưới thân bóng đen lại xuất hiện thêm hàng chục sợi râu, tựa như những con rắn khổng lồ, chúng quét về phía mọi người.
Những lưỡi đao gió của Đao Lục Nhãn vừa chạm vào râu đã trượt đi. Chỉ một cái hất nhẹ của râu quái vật, chúng lập tức văng ra xa.
Đao Lục Nhãn kinh hãi giật mình. Lực lượng hai bên chênh lệch quá lớn, con quái vật khổng lồ này đối phó với bọn họ quả thật còn nhẹ nhàng và thoải mái hơn cả mèo vờn chuột.
Thấy rất nhiều sợi râu bay tới, Đao Lục Nhãn hồn vía lên mây, quay đầu bỏ chạy. Không ngờ con quái vật vô cùng giảo hoạt, đã mai phục hai sợi râu phía sau lưng y. Y vừa quay người tăng tốc, hai sợi râu bất ngờ quất tới, đánh cho Đao Lục Nhãn tá hỏa tam tinh.
Trước sau, Đao Lục Nhãn đều bị râu quấn lấy.
Không chỉ riêng Đao Lục Nhãn, kết cục của bọn Hùng Lương cũng tương tự. Mặc dù Hùng Lương và Hổ Ngũ có thân thể cường tráng, nhưng trong toàn bộ tiểu đội thợ săn, chiến lực mạnh nhất vẫn là Đao Lục Nhãn. Ngay cả y còn không chống nổi, những người khác thì có thể tưởng tượng được kết cục.
Chỉ trong thoáng chốc, bọn Hùng Lương đã bị những sợi râu của quái vật trói chặt.
Hùng Lương ra sức giãy dụa. Y vẫn luôn tự cho mình có sức mạnh phi thường, nhưng sức mạnh của con quái vật kia quả thật đã vượt xa cực hạn của mọi sinh linh. Râu nó quét tới, Hùng Lương kêu lên một tiếng thê lương thảm thiết, xương hai tay hai chân của y gãy vụn. Râu quái vật vẫn chưa thu về, không ngừng siết chặt hơn. Lúc này, Hùng Lương đã không còn sức phản kháng, chỉ cảm thấy xương sườn mình ngày càng bị siết chặt, hô hấp khó khăn. Rất có thể ngay sau đó, xương sườn sẽ hoàn toàn gãy vụn, như những con dao sắc bén đâm vào nội tạng y.
Người duy nhất không lao xuống cùng mọi người chính là Miêu Nữ A Đại.
Từ lúc bóng đen kia xuất hiện, nàng đã biết mọi chuyện rồi.
Nàng ngơ ngác nhìn về phía đồng đội mình đang chiến đấu. Mãi một lúc lâu sau, đầu óc nàng mới khôi phục lại. Giờ đây nàng đã biết, vừa rồi không phải Vũ La gây chuyện, mà hắn đã sớm cảm ứng được con quái vật khổng lồ kia, vốn muốn mọi người giữ im lặng, có lẽ quái vật sẽ bỏ qua cho họ, nhưng Hùng Lương và Hổ Ngũ đã làm hỏng chuyện.
Hai lần trước chắc chắn cũng không phải là Vũ La may mắn, hắn đã sớm biết mọi chuyện rồi.
Trong lòng Miêu Nữ A Đại dâng lên một tia hy vọng xa vời, nàng vội vàng tìm kiếm xung quanh. Vũ La đâu, Vũ La và những người khác đâu rồi...
Cuối cùng cũng tìm thấy Vũ La, Miêu Nữ A Đại thét lớn một tiếng rồi xông tới, quỳ giữa không trung trước mặt ba người Vũ La:
- Ta van xin ngươi, hãy cứu lấy bọn họ, ta sẽ thay bọn họ chịu tội với ngươi. Là chúng ta đã sai, chúng ta không biết trời cao đất rộng, chúng ta là ếch ngồi đáy giếng, van xin ngươi, xin ngươi...
Miêu Nữ A Đại khóc nức nở, không thốt nên lời.
Cuối cùng, con quái vật đã trở lại lòng biển. Thân nó dài hơn trăm trượng, cái miệng khổng lồ chiếm gần một nửa thân thể. Hàm dưới rắn chắc của nó đã hoàn toàn hóa xương, loang lổ như đá dưới biển sâu.
Bên ngoài hàm của nó là một đám râu màu đen đang chuyển động bất quy tắc trong nước, như những con giun đang uốn éo. Mấy chục sợi trong số đó đang quấn chặt lấy bọn Đao Lục Nhãn.
Lúc này, Vũ La đang nhìn chăm chú con hải yêu khổng lồ dưới biển, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
Con hải yêu kia dường như cảm ứng được có cường giả đang quan sát mình, bất chợt mở bừng mắt. Trên cái lưng đen sì của nó, chợt lóe lên hai đạo hào quang màu đỏ chói mắt.
Hai mắt của quái vật này có hình tam giác, toát lên vẻ đau đớn và giận dữ, dường như oán hận tất cả sinh linh trên thế giới này, hung ác nhìn chằm chằm Vũ La.
Đồng thời, những sợi râu ghê tởm kia càng siết chặt hơn.
Phụt... Hùng Lương phun ra một ngụm máu tươi, ngã đầu sang bên, hôn mê bất tỉnh.
Miêu Nữ A Đại khóc lớn, nước mắt ròng ròng, không ngừng cầu xin Vũ La:
- Nếu ngươi không ra tay cứu họ, chắc chắn họ sẽ chết. Ta biết bọn họ làm cho ngươi không vui, nhưng tội của họ không đáng chết, ta van xin ngươi, chỉ cần ngươi chịu cứu bọn họ, dù ta làm trâu làm ngựa cũng sẽ báo đáp ngươi...
Quái vật trợn trừng đôi mắt đỏ như máu, chậm rãi chìm xuống. Bọn Đao Lục Nhãn cũng theo đó bị nước biển bao phủ. Miêu Nữ A Đại tuyệt vọng khóc lớn, Vũ La nhẹ nhàng khoát tay ngăn nàng lại:
- Đừng khóc nữa, ta sẽ ra tay. Các ngươi mang nàng đi xa trước, tránh để ta động thủ mà gây vướng víu.
Nhan Chỉ Vi gật đầu, dùng thần thông đưa Miêu Nữ A Đại và Chu Nghiên bay ra xa.
Thật ra Vũ La không phải vì bọn thợ săn không biết nặng nhẹ này mà mạo hiểm ra tay khiến một con quái vật biển khơi như vậy nổi giận. Mà Vũ La đã cảm giác được rằng, con quái vật kia nhất định sẽ không bỏ qua cho mình.
Từ hai mắt đỏ ngầu của nó, Vũ La có thể nhìn ra, nếu có khả năng, con quái vật này sẽ không chút do dự nuốt chửng tất cả những gì có thể ăn được. Vũ La không biết lý do vì sao, nhưng hắn biết không thể tránh khỏi trận chiến này.
Trong phạm vi mười dặm trên mặt biển, bọt nước sủi ùng ục. Hiển nhiên con quái vật không phải đang ẩn nấp dưới lòng biển, mà như Vũ La suy đoán, nó đang chuẩn bị làm gì đó.
Mỗi khi nhìn thấy tình cảnh như vậy, Vũ La lại cảm thấy đau xót trong lòng. Nếu Hạn Bạt Huyết Phần của bản Đế Quân vẫn còn, đâu tới lượt ngươi kiêu ngạo... Chỉ cần Hạn Bạt Huyết Phần xuất hiện, cả vùng biển này lập tức bốc hơi cạn sạch, con quái vật kia cũng sẽ hóa thành một món canh.
Nếu chỉ dùng thần lực, Vũ La sẽ không thể chiến thắng một con hải yêu hùng mạnh như vậy. Hắn phải khai thác tất cả hỏa lực của mình.
Nhan Chỉ Vi tâm tư linh hoạt, mang theo bọn Miêu Nữ A Đại bay ra xa hàng chục dặm, ẩn mình trên một đảo hoang. Hiện tại ở đây có một con quái vật biển khơi như vậy, trong phạm vi hàng chục dặm, đừng nói Bán Yêu tộc, cho dù là quái vật khác cũng không dám khinh suất lui tới gần, các nàng ở nơi đây sẽ được an toàn.
Vũ La vung tay, thần kiếm Thiên Tỉnh xuất hiện trong tay. Sau khi trải qua nhiều lần sử dụng, dường như thần kiếm Thiên Tỉnh đã có chút quen thuộc với Vũ La. Mặc dù lực lượng của hắn vẫn không đủ để khống chế hoàn toàn thanh thần kiếm này, nhưng đã không còn xuất hiện tình huống lực lượng thần kiếm làm cho lòng bàn tay hắn cháy rụi như trước nữa. Cùng lắm thì sau khi sử dụng xong, lòng bàn tay hắn chỉ còn lưu lại một dấu ấn.
Thần kiếm trong tay phải Vũ La đang chỉ chênh chếch xuống dưới.
Tay trái Vũ La ngửa ra, một tia lửa từ lòng bàn tay bùng lên, nhanh chóng lan tràn. Rất nhanh chóng, cả cánh tay trái Vũ La đã bốc cháy bừng bừng.
Trong ánh lửa màu vàng nhạt, có thể thấy rõ ràng cả cánh tay trái của Vũ La, dường như từng sợi lông cũng được tôi luyện trong lửa, trở nên cứng như kim thép.
Rào... mấy trăm cột nước bất chợt phun lên trên mặt biển, đồng thời nhắm về phía Vũ La. Khi bắn tới gần Vũ La, chúng nổ tung, bọt nước bay tung tóe. Mấy trăm sợi râu màu đen bắn ra, tựa như những con độc xà, cùng nhau đánh về phía Vũ La.
Mấy trăm sợi râu tụ tập lại một chỗ, từ xa nhìn lại giống như một bức tường lớn dựng thẳng trước mặt Vũ La. Nếu so sánh, Vũ La như một con mèo đang đối mặt một con voi lớn.
Đây là lẽ thường mà các cự thú đại dương có thể dựa vào để hoành hành. Vóc dáng bọn chúng khổng lồ khó lòng tưởng tượng, bất cứ sinh linh nào đối mặt với chênh lệch hình thể quá lớn như vậy, nhất định sẽ phải chịu áp lực tâm lý rất lớn.
Nhưng Vũ La mặt không đổi sắc. Thần kiếm trong tay liên tiếp xuất ra những đóa kiếm hoa, bất chợt run lên, sau đó là kiếm quang đầy trời giáng xuống như mưa.
Tất cả những sợi râu xâm nhập vào một phạm vi nhất định trước mặt Vũ La, dưới thần kiếm Thiên Tỉnh đều bị chặt đứt. Máu tươi bay tung tóe khắp trời, rùng rợn mà xinh đẹp.
Tay trái Vũ La vung lên, mang theo một luồng lửa đánh mạnh vào một sợi râu.
Một tiếng “bình” trầm đục vang lên. Vũ La khẽ “hự” một tiếng, bay ngược ra sau hàng chục trượng mới dừng lại. Mà sợi râu của quái vật thê thảm hơn nhiều, một luồng lửa chạy dài từ điểm va chạm ngược xuống, phá hủy dọc đường đi, đốt cháy sợi râu quái vật thành than, sau đó nổ tung, hoa lửa màu vàng cùng tro tàn tung bay lả tả.
Quái vật rống lên đau đớn trên mặt biển, thân hình nó quẫy mạnh làm cho một l��ợng nước biển rất lớn bắn lên không. Quái vật đang trong cơn giận dữ, bất chợt thân hình bay lên khỏi mặt biển, mấy trăm sợi râu hung hăng đánh úp về phía Vũ La. Đồng thời, quái vật há to miệng, một vòi nước màu đen bắn về phía Vũ La.
Vũ La lui vài chục trượng, trong lòng cảm thấy kỳ quái.
Mặc dù hắn chưa từng tới Thần Hoang hải lần nào, nhưng từng đi qua những vùng biển khác, cũng có hiểu biết đôi chút về những loài quái vật biển khơi. Thông thường, những quái vật biển khơi này đều mang huyết mạch Thần Thú, tỷ như huyết mạch của những Thần Thú lưu truyền từ thời thượng cổ tới nay. Đó chính là lực lượng sở trường của chúng.
Bởi vậy, việc lực lượng của con quái vật này hùng mạnh, Vũ La cũng không cảm thấy bất ngờ. Hắn chỉ thấy bất ngờ vì sức mạnh của nó hùng hậu quá mức tưởng tượng.
Chỉ một sợi râu thôi cũng có thể đẩy lui hắn vài chục trượng.
Con quái vật này có mấy trăm sợi râu như vậy, hơn nữa lực công kích của râu xem ra còn không bằng cái miệng khổng lồ của nó.
Vũ La còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, đòn công kích của quái vật đã tới.
Vũ La vung thần kiếm Thiên Tỉnh lên, chém vài nhát khiến những sợi râu kia không dám tới gần, nhưng luồng nước đen kia lại không dễ đối phó. Dù còn cách thật xa, Vũ La đã ngửi thấy mùi tanh tưởi, hiển nhiên trong luồng nước có chứa kịch độc.
Nước độc như vậy rất khó đối phó, bởi vì một khi tản ra, nó sẽ bay lả tả khắp trời, ngay cả kẻ tấn công cũng khó mà né tránh.
Vũ La lui lại liên tục hàng chục trượng. Kỳ Lân Tý phun lửa bừng bừng, va chạm nước độc kêu lên xèo xèo, mới ngăn cản được nước độc không cho chạm vào thân thể.
Con quái vật được thế không tha. Cái đuôi khổng lồ mạnh mẽ của nó quẫy mạnh trên mặt biển, chống đỡ cả thân hình dựng đứng. Cái miệng to tướng của nó ráo riết đuổi theo Vũ La một hồi, thỉnh thoảng phun ra một ngụm nước độc khiến Vũ La bối rối tay chân.
Mắt thấy chiến cục càng ngày càng bất lợi đối với Vũ La, trong đôi mắt tam giác của quái vật tràn ngập khoái cảm điên cuồng hiếu chiến.
Mấy trăm sợi râu bao vây tiêu diệt, quái vật há miệng ngang trời, ngăn chặn gần nửa đường lui của Vũ La, sau đó bất chợt phun ra một ngụm nước độc.
Lần này, ngụm nước độc của quái vật không thu lại thành một luồng như những lần trước, mà là phun vãi khắp trời. Chỉ cần Vũ La sơ ý một chút, ắt sẽ dính phải nước độc.
Quái vật cũng vô cùng giảo hoạt, nhẫn nhịn đã lâu chính là vì đòn này. Lúc trước nó toàn phun ra nước độc thành vòi, chỉ là vì muốn ru ngủ Vũ La.
Nhưng nó thật không ngờ, Vũ La bỗng nhiên cười lớn một tiếng:
- Bích Ngọc Đằng!
Một luồng lục quang bất chợt bay ra. Lần này, Vũ La giải phóng Bích Ngọc Đằng từ trong Thiên Phủ Chỉ Quốc. Luồng lục quang kia thoáng chuyển mình, chỉ thấy dây leo mịt trời. Bản thể của Bích Ngọc Đằng vốn không hề thua kém gì con quái vật đại dương này, rất dễ dàng ngăn chặn toàn bộ nước độc.
Vũ La cười lạnh một tiếng:
- Muốn chơi độc với ta ư? Vốn dĩ muốn giết ngươi còn phải tốn chút công phu, giờ đây phải đa tạ ngươi, mọi chuyện đã trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều.
Bích Ngọc Đằng vô cùng nhanh chóng, vô số dây leo chui vào miệng quái vật. Quái vật định phát ra tiếng gầm giận dữ, nhưng bị Bích Ngọc Đ��ng chẹn ngang cổ họng.
Nó chợt nổi điên, bất ngờ cắn mạnh một cái. Những tiếng “phựt phựt” vang lên, hàng chục dây Bích Ngọc Đằng bị nó cắn nát. Nhưng Bích Ngọc Đằng thật sự quá nhiều, tổn thất này không đáng kể chút nào, vẫn còn hàng trăm dây khác tiếp tục chui vào miệng nó.
Càng ngày càng nhiều dây Bích Ngọc Đằng tiếp tục chui vào.
Quái vật biết đây là thời khắc sinh tử tồn vong, đôi mắt đỏ ngầu chợt lóe hung quang, liều mạng ngậm miệng lại. Nhưng Bích Ngọc Đằng càng ngày càng nhiều, tuy rằng nó không ngừng cắn đứt hàng chục dây, lại có hàng trăm dây khác tiếp tục chui vào.
Cái miệng của quái vật ngày càng rộng ra, cuối cùng, toàn bộ Bích Ngọc Đằng đã chui vào bụng nó. Cái miệng khổng lồ của nó đột nhiên khép kín, phát ra tiếng nổ “ầm”.
Quái vật sững sờ một chút, như chết đứng trên mặt biển. Mấy trăm sợi râu của nó lập tức không còn sức lực, mềm rủ xuống ngay lập tức.
Sau một lúc, trong cặp mắt đỏ ngầu của nó tràn ngập thần sắc đau đớn, lóe lên một tia sáng, rồi dần dần trở nên ảm đạm.
Từng sợi dây leo xanh biếc từ dưới da quái vật đâm ra. Trông nó lúc này giống như một con nhím màu lục khổng lồ.
Lần này, Bích Ngọc Đằng còn mang theo Huyết Sắc Cự Tháp. Miệng vết thương quái vật không chảy ra một giọt máu nào, tất cả máu của nó đã bị Huyết Sắc Cự Tháp hút hết.
Một lần hấp thu được nhiều tinh huyết như vậy, dường như Huyết Sắc Cự Tháp thỏa mãn vô cùng, không chút phản kháng. Mặc cho Bích Ngọc Đằng mang nó rời khỏi thân thể quái vật, chậm rãi trở về trong Thiên Phủ Chỉ Quốc.
Gốc dây leo đâm sâu xuống đất, Bích Ngọc Đằng khôi phục bộ dạng xinh đẹp vô hại như ban đầu, ngoan ngoãn ở trong Thiên Phủ Chỉ Quốc. Giữa cành lá xanh biếc, mơ hồ lộ ra một vệt màu đỏ máu.
Rầm... thi thể quái vật rơi vào lòng biển, bọt nước tung tóe khắp trời.
Vũ La thu lại Kỳ Lân Tý, nhưng không thu thần kiếm Thiên Tỉnh. Hắn bay vọt xuống biển, vung kiếm chặt đầu quái vật.
Kiếm quang vừa lướt qua, đầu quái vật đứt rời. Quả nhiên bên trong có một viên thú đan to bằng trẻ sơ sinh. Vũ La tự nhiên thu lấy, không chút khách sáo.
Con quái vật hải dương này có huyết mạch viễn cổ. Mặc dù cấp bậc của viên thú đan này không thấp, nhưng phẩm chất bình thường. Tuy vậy, dù sao cũng là một viên thú đan cao cấp.
Sau khi thu lấy thú đan, Vũ La cũng chưa chịu ngừng tay. Hắn thủy chung cảm thấy có điều gì đó bất thường từ con quái vật này, hoặc từ chính nơi đây. Đúng lúc này, trong tâm trí hắn chợt vang lên một đạo ý niệm:
- Phát hiện Thần Tướng có thể sắc phong, có sắc phong hay không?
Thiên Mệnh Thần Phù! Vũ La vừa kinh ngạc vừa vui mừng, không chút do dự lựa chọn sắc phong.
Nửa tấm bia đá chậm rãi nổi lên lơ lửng, khiến Vũ La có thể nhìn thấy toàn bộ hình dạng của nó. Tấm bia này chỉ còn lại nửa phần trên, rộng chừng ba thước, dài khoảng bốn thước. Vết vỡ phía dưới không hề bằng phẳng ngay ngắn, tựa như bị thứ gì đó chặt vỡ làm đôi.
Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, với công sức biên tập không ngừng nghỉ.