[Dịch] Tiên Tuyệt - Chương 339: Chương 339
Vũ La vẫn cảm thấy nụ cười của Nhan lão ẩn chứa ý tứ sâu xa, khiến hắn có cảm giác mình bị trêu chọc mà không rõ vì lẽ gì.
Vị lão bằng hữu của Nhan lão sống trên một hòn đảo nhỏ ngoài Thần Hoang Hải, nằm về phía đông của Đông Thổ.
Mặc dù hòn đảo này chỉ cách bờ biển hơn trăm dặm, nhưng Thần Hoang Hải lại là địa bàn của Bán Yêu tộc, mà Bán Yêu tộc cùng Yêu tộc vốn không đội trời chung. Không ai biết ân oán giữa hai tộc bắt đầu từ bao giờ. Yêu tộc bắt nữ nhân Bán Yêu tộc về làm nữ nô, thoạt nghe có vẻ tàn nhẫn thật, nhưng nếu Bán Yêu tộc bắt được Yêu tộc thì cũng kéo cả bộ tộc đến, mỗi người một miếng mà xâu xé ăn tươi ngay tại chỗ. Ai cướp được yêu đan, sẽ được xem là người may mắn trong tộc, và trong kỳ giao phối sau sẽ được nhiều nữ nhân Bán Yêu tộc ưu ái hơn.
Mối quan hệ giữa hai tộc căng thẳng đến thế, vậy mà vị lão bằng hữu của Nhan lão lại dám sống ở Thần Hoang Hải, có thể hình dung được sự cường đại của ông ấy đến mức nào.
Khi đến khu vực cách bờ biển trăm dặm của Thần Hoang Hải, họ không thể tiếp tục phi hành được nữa. Nhan Chỉ Vi dẫn hai người đáp xuống, giải thích:
– Đi tiếp về phía trước chính là vùng chiến sự, nơi Yêu tộc và Bán Yêu tộc chém giết lẫn nhau, không ai được tự tiện xông vào.
Bán Yêu tộc cũng có cường giả có thể phi hành, nếu tự tiện xông vào vùng chiến sự nguy hiểm đó, quả thật là một chuyện chẳng hề sáng suốt chút nào.
Trước khi tới đây, Nhan Chỉ Vi cũng đã có sự chuẩn bị. Nàng nhìn xung quanh, sau đó chỉ vào một ngọn núi xa xa:
– Chúng ta hãy tới đó chờ.
– Những kẻ hiểu rõ Thần Hoang Hải nhất chính là đám thợ săn nữ Bán Yêu tộc. Hầu như mỗi tiểu đội thợ săn đều có một thông đạo bí mật của riêng mình, có thể vượt qua vùng chiến sự và khu vực ngoại vi của Thần Hoang Hải một cách an toàn mà không bị ai phát giác. Ta sẽ liên hệ một tiểu đội thợ săn để họ đưa chúng ta vượt qua vùng chiến sự, tiến sâu vào Thần Hoang Hải.
Nhan Chỉ Vi ước hẹn với một tiểu đội thợ săn chờ ở một ngọn núi. Vũ La cảm thấy như vậy có vẻ cẩn thận quá mức, nhưng hắn cũng không nói nhiều. Có lẽ là vì Cửu Vĩ Bạch Hồ nhất tộc vốn đã đa mưu túc trí, trời sinh tính cách cẩn trọng.
Đợi vài canh giờ, cuối cùng, từ xa tít chân trời, có vài Yêu tộc chậm rãi đi về phía này.
Lúc này, Nhan Chỉ Vi lại đeo mặt nạ màu xanh của mình vào, che đi dung nhan kinh thế hãi tục.
Tiểu đội thợ săn này gồm nhiều chủng tộc tạp nham, có tất cả bảy người. Kẻ cầm đầu là một yêu tộc hán tử có chiều cao tương đương Vũ La, trên cổ có một dải lông sói màu xám. Dáng người y cường tráng mạnh mẽ, nhưng không hề mập mạp. Trên má trái y có một vết sẹo đao kéo dài từ dưới mắt cho tới cổ, toàn thân toát ra vẻ rắn rỏi và mạnh mẽ.
Dáng người Vũ La trong Nhân tộc vốn đã cao, nhưng ở trong Yêu tộc thì chỉ có thể xem là trung bình.
Sau lưng yêu tộc hán tử này còn có hai Yêu tộc to lớn, cao hơn y một cái đầu.
Kẻ bên trái có nhiều vằn hổ trên cánh tay. Kẻ bên phải có đôi mắt gấu, mái tóc đen dày đặc dựng đứng như kim.
Hai tên Yêu tộc này trông như hai khối núi thịt, khiến người ta có cảm giác bị áp bức không nhỏ.
Bốn tên sau cùng, kẻ nào cũng có nét đặc trưng riêng. Hiển nhiên những kẻ thường xuyên ra vào một địa phương nguy hiểm như Thần Hoang Hải đều là những kẻ có thân thủ bất phàm.
Trong bốn tên Yêu tộc phía sau, ngoài cùng bên trái là một nữ nhân dáng người tầm thước, cân đối vô cùng, trên cổ tay lộ ra lớp da mèo màu vàng nhạt.
Sau khi tiểu đội thợ săn này đi tới, yêu tộc hán tử cầm đầu cảnh giác quan sát chăm chú ba người một lúc, sau đó mới hỏi:
– Phải chăng các vị là do Tăng Lục Bàn giới thiệu tới đây?
Nhan Chỉ Vi gật đầu:
– Đúng vậy.
Sau đó, nàng tiện tay ném ra một túi đồ. Yêu tộc hán tử kia nhận lấy, tay nắn thử một chút, bên trong là hai khối quặng Ô Thiết to bằng trứng chim câu. Y gật đầu tỏ vẻ hài lòng:
– Giá cả hợp lý, thành giao.
Yêu tộc hán tử vung tay lên, ra hiệu cho ba người Vũ La đi theo y:
– Ta tên là Đao Lục Nhãn. Hai tên to xác phía sau là Hùng Lương và Hổ Ngũ, còn đây là Miêu Nữ A Đại, người xinh đẹp nhất trong tiểu đội ta. Kẻ này là...
Y lần lượt giới thiệu những người còn lại trong tiểu đội mình, cuối cùng đột nhiên xoay người lại, lạnh lùng nhìn chằm chằm ba người:
– Chúng ta thu tiền của các ngươi, tự nhiên sẽ đưa các ngươi tới nơi các ngươi muốn đến. Nhưng mà mất lòng trước được lòng sau, ta xin nói thẳng, Thần Hoang Hải không phải chỗ bình thường, một khi rơi vào tay Bán Yêu tộc, kết quả sẽ thê thảm hơn các ngươi tưởng tượng rất nhiều. Cho nên các ngươi phải ngoan ngoãn nghe lời. Ta bảo các ngươi đi hướng Đông, các ngươi không thể đi hướng Tây, bằng không xảy ra chuyện gì, ta tuyệt đối sẽ không chút do dự bỏ lại các ngươi, tự mình chạy trước!
Đao Lục Nhãn liếc nhìn ba người một cái. Có lẽ vì Vũ La là nam nhân duy nhất, y bước ra một bước tới trước mặt Vũ La, hai mũi gần như chạm nhau, hai mắt sát rạt, hung hăng quát lớn:
– Có nghe rõ chưa?
Vũ La có chút dở khóc dở cười, bất đắc dĩ lui về phía sau một bước, nói:
– Này Đao Lục Nhãn, ngươi có thể chú ý vệ sinh răng miệng một chút được không, miệng ngươi hôi hám đến mức khiến ta buồn nôn.
Đao Lục Nhãn giận đến tím mặt. Phía sau, Hùng Lương và Hổ Ngũ chợt tiến lên một bước, đứng ở hai bên y, ánh mắt bất thiện trừng trừng Vũ La.
Vũ La cười lạnh một tiếng:
– Hay là để ta dạy cho ngươi một câu, nhận tiền của người thì phải tiêu tai giải nạn cho người. Ngươi đã thu tiền rồi, vậy hãy ngoan ngoãn làm việc đi, đừng có giở trò thần thánh trước mặt gia chủ nữa.
Đao Lục Nhãn xấu hổ vô cùng. Hùng Lương đã gầm lên một tiếng định xông lên, nhưng bên cạnh chợt có người bật cười:
– Có cá tính, ta thích người này. Lão Đao, chúng ta đưa bọn họ đi đi. Hai khối quặng Ô Thiết đó, cho dù chuyến này kh��ng có thu hoạch gì thêm, chúng ta cũng không bị thiệt thòi.
Miêu Nữ A Đại đứng ra, quan sát Vũ La với vẻ hứng thú.
Từ đầu đến cuối, Nhan Chỉ Vi không hề can dự. Đôi mắt nàng thăm dò mọi hành động của những người này, lập tức hiểu rõ ngọn ngành.
Bọn Đao Lục Nhãn lăn lộn ở Thần Hoang Hải đã lâu, quả thật đã trải qua không ít sóng gió, nhưng so với Vũ La vẫn còn non nớt vô cùng. Vừa gặp mặt đã lên tiếng dọa người, đáng tiếc Vũ La chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra, không hề bị y dọa sợ.
Miêu Nữ A Đại kia nhìn qua cứ như đang đoạt quyền thủ lĩnh của Đao Lục Nhãn, nhưng trên thực tế là bắc thang cho Đao Lục Nhãn hạ đài. Chuyện này e rằng bọn họ đã thương lượng với nhau từ trước.
Thù lao hai khối quặng Ô Thiết, giống như lời Miêu Nữ A Đại nói, cho dù chuyến này không kiếm thêm được gì cũng đã có được một khoản lợi nhuận kha khá. E rằng trước đó Đao Lục Nhãn đã tính toán kỹ lưỡng: nếu không uy hiếp được thì sẽ ngoan ngoãn hộ tống ba người đi một chuyến; nhưng nếu có thể uy hiếp một chút, làm cho ba người ngoan ngoãn vâng lời, vậy chuyến đi này sẽ trở nên thoải mái hơn, nói không chừng trên đường còn có thể thuận tiện kiếm thêm một ít.
Mà Nhan Chỉ Vi cũng đã nhìn ra, dường như Miêu Nữ A Đại rất có hứng thú với Vũ La.
Chuyện giữa nam nữ Yêu tộc không quá nghiêm trọng như ở Nhân tộc, nhất là Miêu nữ, Thỏ nữ, hai loại này lại càng phóng đãng. Nhan Chỉ Vi không khỏi cười thầm: "Nha đầu ngốc, nam nhân này ngay cả bản cung cũng không dám chắc có thể thu phục được, chỉ bằng vào ngươi ư? Quả là không biết tự lượng sức mình."
Đao Lục Nhãn nhìn Vũ La thật sâu một cái, sau đó quay phắt người lại:
– Xuất phát!
Hùng Lương và Hổ Ngũ hung hăng trừng mắt nhìn Vũ La một cái, rồi xoay người đuổi theo Đao Lục Nhãn. Hổ Ngũ có chút lo lắng, thấp giọng hỏi:
– Đại ca, chúng ta thật sự tiếp nhận mối làm ăn này ư?
Đao Lục Nhãn có chút bất đắc dĩ, khẽ thở dài, hạ giọng nói:
– Hai khối quặng Ô Thiết đó, cho dù chúng ta bắt được bảy, tám Bán Yêu nữ nô cũng không bán được giá như vậy...
Hổ Ngũ lại nói:
– Nhưng đám người này...
Độc giả có thể tìm thấy thêm nhiều tác phẩm dịch chất lượng cao tại truyen.free.