[Dịch] Tiên Tuyệt - Chương 338: Chương 338
Vũ La ho khù khụ vài tiếng:
– Nhưng... nhưng mà... cho dù ta giao ra cũng vô dụng thôi. Chỉ có Thiên Sinh Thần Ngọc mà không có Thần Thú Kỳ Lân, thì làm sao mà trở thành Thiên Mệnh Thần Phù được chứ?
Nhan lão sững sờ, trợn mắt nhìn hắn:
– Vì sao không có Thần Thú Kỳ Lân?
Vũ La ngượng ngùng nói:
– Lão đây nhất thời nổi lòng hảo tâm, đã cứu con Kỳ Lân đó rồi.
Đây có lẽ là lần duy nhất trong đời Vũ La cảm thấy áy náy vì đã cứu một sinh mạng.
Vũ La kể lại mọi chuyện đã xảy ra, Nhan lão hừ một tiếng, chòm râu khẽ run:
– Thôi bỏ đi, chuyện này cũng không thể trách ngươi. Ta cũng chẳng ngờ con Kỳ Lân đó không hề ngu ngốc, cho dù ngươi không cứu nó, thì cuối cùng cái tên khốn này cũng co giò chạy mất thôi.
Vũ La đành bất đắc dĩ hỏi:
– Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao? Hay là nhân lúc Địa Hỏa Kim Kỳ Lân còn đang ngủ say, chúng ta lấy một ít máu của nó cho vào Thiên Sinh Thần Ngọc, biết đâu cũng có thể trở thành Thiên Mệnh Thần Phù thì sao?
Nhan lão xua tay:
– Con Địa Hỏa Kim Kỳ Lân đó đã đại thương nguyên khí rồi, phỏng chừng chỉ còn máu tươi chứ tinh huyết thì chẳng còn bao nhiêu. Trừ phi mang nó ra làm thịt, lấy toàn bộ máu thịt cùng nguyên hồn hung thú rót vào trong Thiên Sinh Thần Ngọc, bằng không e rằng rất khó hình thành Thiên Mệnh Thần Phù cao cấp. Nếu muốn khiến những người trên Thượng giới phải động lòng, tối thiểu cũng phải đạt tới Thiên Mệnh Thần Phù nhất phẩm.
Vũ La dò xét Nhan lão một lát, vẻ mặt có chút bất an:
– Nói như vậy...
Nhan lão thấy ánh mắt đầy vẻ không có hảo ý của Vũ La cứ dáo dác nhìn mình, liền giận tím mặt nói:
– Thằng nhóc thối tha nhà ngươi muốn gì hả? Một thân tinh huyết của lão già ta tu luyện vất vả lắm mới có được đấy, ngươi dám có ý đồ với ta ư?
Ý đồ của Vũ La bị vạch trần, hắn cười hắc hắc vẻ gượng gạo hỏi:
– Vậy theo ngài, chúng ta phải làm sao?
Nhan lão vuốt râu, lúc này lão ta trông chẳng còn chút phong thái cao thủ nào. Tinh quang trong mắt bắn ra tứ phía, tròng mắt láo liên đảo liên hồi.
Vũ La nói:
– Trước kia từng có người nói với ta, cứ hễ lão nhân gia ngài có cái bộ dáng như hiện tại, chính là điềm báo đang có ý đồ xấu xa trong đầu.
Nhan lão cười hắc hắc, vỗ vai Vũ La hai cái:
– Tiểu tử, mau chuẩn bị một chút. Ta bảo nha đầu nhà ta dẫn ngươi đi gặp lão bằng hữu của ta một chuyến, chắc chắn ông ấy sẽ có biện pháp.
Vũ La cảm thấy có điều gì đó gian trá trong chuyện này, nhưng lại không thể nhìn ra vấn đề ở đâu, lòng cứ thắc thỏm bất an.
Nhan Chỉ Vi vẫn vận trường quần trắng như mọi khi, có điều lần này nàng không còn che mặt nữa.
Sau khi bỏ mặt nạ ra, Nhan Chỉ Vi để lộ làn da trắng nõn như ngọc như tuyết, vô cùng mịn màng. Ngũ quan nàng hoàn mỹ, tìm khắp toàn thân cũng không thấy chút tỳ vết nào, dường như nàng là một khối ngọc bích hoàn hảo do trời sinh.
Vì đã bại lộ thân phận Nhân tộc, Vũ La cũng không che giấu nữa. Chu Nghiên cũng đã phục hồi khả năng nghe nói của mình.
Nhan lão biết được thân phận của Vũ La cũng chẳng có gì kỳ lạ, bởi tia sinh hồn của lão từng xuyên qua không gian, đại chiến một trận với Vũ La ở Bách Hoa sơn, Trung Châu.
Nhan lão là một nhân vật ở đẳng cấp nào chứ? Khi Vũ La gây ra động tĩnh rất lớn ở Hỏa Nham cốc, người khác còn cho rằng hắn sử dụng thần lực, nhưng Nhan lão chỉ cần liếc mắt qua là có thể nhìn ra hắn là Nhân tộc. Hơn nữa, lão còn có cảm giác quen thuộc, nên lập tức biết hắn là ai.
Thật ra, Nhan lão đã từng đến Hỏa Nham cốc để lấy khối Thiên Sinh Thần Ngọc, nhưng lực lượng tà dị do vẫn thạch mang tới khiến lão vô cùng kiêng kỵ, nên không dám xâm nhập mà chỉ có thể quay về Thanh Khâu.
Sau khi nghe tin Vũ La không chết, lão lập tức phái cháu gái đi tìm.
Chu Nghiên vô cùng bất mãn vì Nhan Chỉ Vi đã bắt giữ mình, lòng đầy thành kiến, nói xấu Nhan Chỉ Vi không biết bao nhiêu mà kể trước mặt Vũ La.
Vũ La không tiện nói lại cho Nhan Chỉ Vi nghe, cũng chỉ đành cố gắng lắng nghe những lời lải nhải của Chu Nghiên.
Ba người kết bạn đồng hành, Chu Nghiên thủy chung vẫn vô cùng kiêng kỵ Nhan Chỉ Vi. Cứ hễ Nhan Chỉ Vi hơi có hành động thân thiết với Vũ La, Chu Nghiên bên cạnh nhất định sẽ đằng hắng một tiếng đầy vẻ khó chịu, không hề che giấu.
Vũ La có chút bất đắc dĩ, trong khi đó Chu Nghiên lại thỉnh thoảng nhắc nhở hắn:
– Ngươi chớ có quên rằng mình đã có hôn ước, còn có hai người!
Có lẽ vì lực sát thương của câu sau quá lớn, mỗi khi Vũ La nghe xong đều buồn rũ rượi, chỉ có thể ngoan ngoãn đi theo bên cạnh Chu Nghiên.
Nhưng Nhan Chỉ Vi cũng chẳng phải là kẻ tầm thường. Nàng là tộc nhân Cửu Vĩ Bạch Hồ, sở hữu nét mị hoặc trời sinh. Cho dù nàng không cố ý, trong lúc giơ tay nhấc chân cũng có thể khiến người ta tâm hồn điên đảo. Nếu nàng có ý muốn mê hoặc, vậy thì càng khỏi phải nói.
Thế nhưng, điều khiến người ta bất ngờ và phải trợn mắt há mồm chính là Vũ La.
Chẳng hiểu vì sao, Nhan Chỉ Vi lại sử dụng nét mê hoặc của mình lên Chu Nghiên. Thỉnh thoảng nàng lại nhoẻn miệng cười, nụ cười đẹp như tuyết tan dưới ánh mặt trời, khiến Chu Nghiên nhìn thấy mà ngẩn ngơ.
Vũ La cảm thấy bàng hoàng ngơ ngác, lẽ nào Nhan Chỉ Vi lại là...? Vũ La không chút nghi ngờ rằng, chỉ cần Nhan Chỉ Vi muốn, dù là nữ nhân cũng sẽ bị nàng mê hoặc.
Ngẫm lại Chu Nghiên, thân cao chân dài, tính cách cương cường độc lập, tu luyện Bất Động Băng Vương Quyết, trời sinh lãnh khốc, lại Hậu Thiên lãnh đạm, quả thật cũng có tố chất mạnh mẽ để trở thành... người kia.
Lần này ra ngoài, ba người lăng không phi hành, không có xe ngựa, không có gia huy Cửu Vĩ Bạch Hồ. Đương nhiên cũng chẳng có nhiều Thần Trủng chặn đường dâng lễ vật như lần trước.
Nhan Chỉ Vi vốn có lòng dạ hồ ly, đương nhiên nhìn ra được sự nghi hoặc của Vũ La, bèn đơn giản giải thích:
– Ngồi xe xuất hành chính là một thông lệ của gia tộc ta. Phàm những kẻ tới cung phụng, sau này sẽ được gia tộc che chở, có được phúc tinh may mắn.
Nàng chỉ nói thoáng qua, Vũ La đã hiểu rõ mồn một:
– Đây chính là một thủ đoạn để giữ vững uy danh của gia tộc các ngươi phải không? Kẻ nào lấy lòng các ngươi, ngay sau đó sẽ gặp may mắn. Những Thần Trủng khác thấy vậy mà thèm muốn, lần tới các ngươi xuất hành, bọn họ cũng sẽ mang lễ vật tới dâng hiến. Cứ luân phiên tuần hoàn như vậy, uy danh Cửu Vĩ Bạch Hồ nhất tộc sẽ không ngừng gia tăng.
Nhan Chỉ Vi nhoẻn miệng cười:
– Đúng là như vậy. Cũng phải nói rằng, tuy chiêu thức này hơi tục tằn khó chấp nhận, nhưng hiệu quả thì không thể phủ nhận. Những kẻ có thực lực Đại Thánh như gia gia ta ở Đông Thổ không hề ít, nhưng lực ảnh hưởng của bọn họ còn kém xa Cửu Vĩ Bạch Hồ nhất tộc chúng ta.
Vũ La cũng phải thừa nhận, chiêu này quả thật hơi có chút tục tằn, nhưng đúng là dùng được. Thiên hạ ai ai cũng hướng tới lợi lộc, nếu không có ích lợi như vậy, vì sao những Thần Trủng kia lại vừa dâng tiền vừa không ngừng tuyên dương ân uy của Cửu Vĩ Bạch Hồ nhất tộc?
Trước khi chia tay, Nhan lão đưa cho Vũ La một chiếc nhẫn bạch ngọc, trên nhẫn có khắc hình một con bạch hồ vô cùng sống động. Chiếc đuôi dài rậm lông của nó v���t ngang trước người, hai mắt được khảm hai viên hồng bảo thạch nho nhỏ, lộ vẻ dụ hoặc khôn cùng.
Bên trong chiếc nhẫn này có dấu ấn thần lực của Nhan lão, cũng tương đương với việc đại diện cho Nhan lão. Nhan lão lại thờ ơ tặng cho Vũ La, chỉ nói rằng biết đâu tương lai có thể dùng đến. Vũ La cũng hiểu được, điều đó có nghĩa là Nhan lão đã thừa nhận địa vị của hắn. Trong tương lai ở Đông Thổ, nếu tại trường không có người của Nhan gia, Vũ La có thể xem như đại diện cho Cửu Vĩ Bạch Hồ nhất tộc.
Chuyện này cũng có nghĩa Nhan lão đã thừa nhận thực lực của Vũ La. Ngoài ra, nó cũng đồng thời thể hiện thành ý hợp tác giữa hai tộc của lão.
Dù sao Vũ La cũng là Nhân tộc, việc Nhan lão tặng cho hắn chiếc nhẫn này quả thật sẽ phải gánh vác rủi ro không nhỏ.
Lúc ấy, Vũ La có hỏi Nhan lão về lai lịch của Động Động. Ngày đó ở Bách Hoa sơn Trung Châu, sinh hồn Cửu Vĩ Bạch Hồ đã tỏ ra vô cùng kiêng kỵ Động Động.
Nhưng Nhan lão chỉ cười bí hiểm, rồi lắc đầu lia lịa:
– Tiểu gia hỏa đó là phúc duyên của ngươi, có đi���u nếu phúc duyên chưa tới lúc, lão cũng không tiện nói nhiều đâu, khà khà...
Xin lưu ý, phiên bản văn học này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.