Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Yu-Gi-Oh : Edwin Chaos - Chương 99: Đối chất

Tristan cau mày nhận lấy tấm thẻ định vị từ tay bài thủ mà cậu vừa đánh bại, lịch sự cúi chào cảm ơn. Cậu chọn không lấy lá bài chủ lực của cô gái này vì thành thật mà nói, ngoài việc bán đi, cậu chẳng có ý định nào khác để dùng lá bài đó. Bên cạnh đó, như cậu đã nói với cô ấy, đây là một bộ bài Fiend tuyệt vời, và lá bài đó chính là chìa khóa của nó. Cậu không th��� vì chút tiền mà phá hỏng cả bộ bài.

Cậu tính rời đi thì có tiếng còi inh ỏi, và Tristan nhìn quanh thấy chiếc xe mui trần... người lái nó là một gương mặt thân quen.

"Duke!" Cậu gọi to, tâm trạng buồn bã tan biến khi nhận ra người bạn của mình. Cả nhóm tuy mới biết Duke không lâu nhưng cậu là bạn thân nhất của Duke. Vì ông Muto đang bận huấn luyện Joey, cả nhóm thỉnh thoảng cần một nơi khác để tụ tập, và cửa hàng của Duke là một địa điểm lý tưởng.

Nhảy ra khỏi xe, Duke cười toe toét, Tristan và Duke bắt tay nhau nồng nhiệt. "Này Tristan, cậu thi đấu thế nào rồi?"

"Tốt. Tớ hiện tại có tổng cộng ba Thẻ Định Vị. Mà cậu không tham gia sao? Hay Edwin không cho cậu cơ hội à?" Nhờ Edwin, Tea và Tristan nhanh chóng được chấp thuận tham gia thi đấu, bởi anh ta là người duy nhất trong hội đồng quản trị Kaibacorp có quyền hạn đó.

"Anh ta có gửi lời mời, điều mà tớ thấy lạ. Một người như Kaiba mà lại trao quyền lực đó cho người khác thì thật lạ." Duke gãi gãi cằm. "Thành thật mà nói, Kaiba dường như là loại người sẽ nói rằng cậu ta tổ chức giải đấu, chờ đợi tới khi Yugi xuất hiện mới tiết lộ tên giải đấu, sau đó ném nó về phía Yugi."

Tristan cười khúc khích. "Heh... có thể.... nhưng Kaiba có một số quy tắc kỳ lạ, hay đại loại thế. Edwin khó chịu lắm... Mỗi khi bọn tớ hỏi công việc của anh ta là gì, anh ta lại la mắng bọn tớ."

"Chắc công việc này thú vị lắm nhỉ," Duke đùa cợt.

Tristan nghĩ rồi nhanh chóng lắc đầu. "Edwin thích nói xấu Kaiba và không ngại phá đám... Tớ nghĩ là vì Kaiba không thể sa thải Edwin." Tristan nhún vai. "Còn chuyện đưa bọn tớ vào Battle City, tớ nghĩ anh ta đã làm gì đó mà đến Kaiba cũng không hề hay biết."

Duke cười cợt. "Đúng là Edwin rồi. Còn về phần tớ... tớ thích làm game hơn là phải 'cày cuốc' một trận đấu nào đó."

"Ừm," Tristan trả lời.

"Ơ... cậu ổn không đấy?" Duke hỏi, dựa người vào xe. "Cậu có vẻ thất vọng khi tớ nhìn thấy cậu. Trong khoảnh khắc, tớ còn tưởng cậu bị loại rồi chứ."

"Không, tớ thắng mà." Tristan gãi đầu. "Chẳng qua là vì những chuyện khác làm tớ buồn thôi."

"Có chuyện gì sao?"

"Chiến thắng." Tristan nói. "Nó... không mang lại sự thỏa mãn."

"Muốn một trận đấu căng thẳng? Hay gì?"

"Tớ không biết nữa, anh bạn. Tớ... không cảm thấy phấn khích. Ý tớ là tớ chiến thắng hai trận đấu đầu tiên tại giải đấu đầu tiên tớ tham gia. Tớ chiến đấu với giả lập hay đánh cùng bạn bè. Tea và tớ ngang ngửa nhau. Yugi và Edwin thì hoàn toàn nghiền nát tớ. Yugi vẫn còn nương tay chưa dùng hết sức, còn Edwin thì tớ hoàn toàn không thể đoán trước được anh ta sẽ làm gì. Thế nên hai trận đấu vừa rồi, tớ không biết phải diễn tả thế nào."

"Hừm... tớ không thể giúp cậu về vấn đề này," Duke thừa nhận. "Nhưng hy vọng cậu có thể tự mình tìm ra," Duke lấy tay vỗ nhẹ vào vai Tristan.

Tristan... chỉ nhìn cậu chằm chằm.

"Tớ rất tệ trong việc động viên đúng không?" Duke hỏi.

"Sẽ còn tệ hơn nếu cậu nói, "Được rồi, đồ heo con"." Tristan nhận ra lời mình vừa nói đành mỉm cười, lắc đầu. "Chết tiệt, trong giây lát tớ lại hóa thành Edwin mất rồi."

"Tớ với anh ta chỉ là mối quan hệ giữa người bán và khách hàng."

"Anh ta muốn mua nhiều đồ từ cửa hàng của cậu lắm à?"

"Ừm, từ những gì anh ta nói, tự nhiên giàu có mà không có việc gì làm sẽ khiến bản thân buồn chán kinh khủng."

Khoảng một tuần trước đó,

Duke nói. "Tôi nghĩ anh nên chuẩn bị cho giải đấu sắp tới thay vì ở đây."

"Nope," Edwin nói khi đổ một đống đồ chơi Star Wars lên quầy thanh toán. "Giải cứu thế giới hay chiến đấu với lũ Rare Hunters ư? Không. Ngồi cày mấy mùa Supernatural tốt hơn nhiều. Anh đồng ý phải không, Renard?"

Renard đang tập trung đọc Tintin nên không có phản ứng gì.

Duke tiếp tục. "Tôi muốn nói—"

Hina, người phụ trách kho hàng của Black Clown Game Shop, đã thúc cùi chỏ vào bụng Duke. "Sếp, chúng ta đang có doanh số kỷ lục nhờ vị khách VIP này! Bớt nói lại đi!"

"Này, cửa hàng mấy người có khủng long Jurassic World không?" Edwin nói.

Duke cau mày. "Chúng tôi không—"

"Chúng tôi có!" Hina nhanh nhẩu, mắt sáng lên.

Trở lại hiện tại,

"Cậu muốn đi ăn trưa không?" Duke hỏi. "Hay đang quá bận tìm đủ sáu Thẻ Định Vị?"

"Tớ vừa được người ta khao ăn rồi. Nếu cậu không phiền, tớ ngồi chung với cậu nói chuyện." Tristan thành thật. "Tớ không quan tâm mình có chiến thắng giải đấu này hay không, hay có được lọt vào vòng chung kết. Tớ muốn chứng minh bản thân rằng tớ có thể làm được, đơn giản vậy thôi." Cậu nhảy lên xe Duke. "Bên cạnh đó, tớ dám cá mọi người đã đi trước tớ rất nhiều. Có khả năng đã có người tìm được vị trí nơi tổ chức vòng chung kết."

____________________________________________

"Marik," Pharaoh nói, một lần nữa kiểm soát cơ thể Yugi. Cậu biết nửa kia của mình thừa sức đánh bại Cabal, nhưng vì liên quan đến Bảo Vật Ngàn Năm, cậu nên là người đối mặt. Ký ức về việc liên tục chuyển đổi để chống lại Con Mắt Ngàn Năm của Pegasus, cũng như áp lực phải giữ an toàn cho Yugi, đè nặng lên Pharaoh. "Mình sẽ không để cậu ấy đối diện với những kẻ điên cuồng như thế này."

Cậu cảm thấy tốt hơn đôi chút khi có Edwin bên cạnh. Người này từng đối mặt với linh hồn bên trong Trò Chơi Ngàn Năm mà không hề run sợ. Marik cũng từng cố thuyết phục Edwin về phe hắn nhưng đã bị từ chối thẳng thừng. Điều đó khiến anh ta trở thành mục tiêu, nhưng đồng thời cũng biến anh ta thành đồng minh trong cuộc chiến này. Những gì xảy ra tại Duelist Kingdom nên được lãng quên.

"Cả chiếc Chìa Khóa Ngàn Năm," cậu nghĩ, liếc nhìn Edwin – người đã triệu hồi bảo vật và biến đôi mắt thành màu vàng đen. "Anh ta nói đúng... mình nên tìm hiểu sức mạnh ẩn giấu bên trong Trò Chơi Ngàn Năm. Marik, Pegasus, Ishizu, Edwin... tất cả đều thể hiện năng lực sử dụng Bảo Vật Ngàn Năm tốt hơn mình và Yugi."

"Bọn mình làm tốt tới tận bây giờ mà," Yugi động viên.

"Đúng," Pharaoh thừa nhận. "Nhưng tớ muốn đối mặt với Marik và đám tay sai của hắn với tư thế nắm quyền kiểm soát, thay vì bị động thế này."

"Chúng ta lại gặp mặt, Pharaoh." Marik nói, cơ thể Cabal buông thõng, mềm nhũn như một con rối đứt dây. "Xem ra ngươi đã đánh bại Cabal."

"Và giữ cô ta khỏi bị thương," Pharaoh lên tiếng, nhìn lưỡi cưa đã không còn hoạt động. "Ngươi đã giăng một cái bẫy tồi tệ, Marik. Bởi nó suýt khiến ngươi mất đi một Rare Hunter."

Marik nhạo báng mặc dù khuôn m��t Cabal không có chút biểu cảm nào. "Ngươi tin rằng ta quan tâm tới việc đó? Cô ta chỉ là con tốt giúp ta đạt được mục đích. Cô ta chết cũng chẳng khiến ta mảy may thương xót... nếu cô ta thua các ngươi thì chứng tỏ cô ta là loại vô dụng, bỏ đi."

"Mạng người trong mắt ngươi lại như cỏ rác, tùy tiện vứt bỏ vậy sao?"

"Đừng nói với ta về việc coi người như cỏ rác, Pharaoh! Gia tộc chúng ta đã lãng phí cả cuộc đời để phục vụ ngươi! Vô số thế hệ, chỉ thoáng thấy mặt trời trong những khoảnh khắc ngắn ngủi, còn lại luôn sống trong bóng tối của hầm mộ mà chúng ta buộc phải canh giữ. Tất cả vì ngươi!"

"Tôi chưa bao giờ yêu cầu như vậy, Marik," Pharaoh hạ giọng. "Và tôi xin lỗi về những gì cậu đã trải qua. Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi cho phép cậu hành hạ những người vô tội."

Marik cười lớn. "Đó là lý do bọn chúng tồn tại. Để mua vui cho những kẻ giỏi hơn, quyền lực hơn chúng ta. Cabal được trao cơ hội chứng tỏ cô ta không phải hạng người vô dụng, nhưng cô ta đã thất bại."

"Vì thế, đây là lý do mày làm trò này à?" Edwin cuối cùng lên tiếng. "Để chứng tỏ bản thân?"

"Ta không cần chứng tỏ bản thân, ta từ khi sinh ra đã giỏi hơn tất cả."

Edwin trợn tròn mắt, lấy bộ bài từ Duel Disk cất vào túi. "Mày tẩy não, đánh cắp linh hồn mọi người để có cảm giác quyền sinh sát, cảm giác có quyền lực. Nhưng sự thật mày chỉ là một thằng oắt con thảm hại, con trai của một người cha còn thảm hại hơn."

Câu nói khiến Marik gầm gừ. "Ngươi sẽ phải trả giá cho mọi sự xúc phạm và những lời đùa cợt ngươi dành cho ta."

"Ngon thì nhào vô!" Edwin khiêu khích. Cabal chỉ đứng im đó. "Sao? Tao đang đợi đây!" Nhưng Marik không làm gì cả, khiến Edwin càng trở nên khó chịu. "Thảm hại, hết sức thảm hại. Mày suốt ngày lảm nhảm rằng mày có quyền năng, sức mạnh, ban điều ước, nhưng điều duy nhất mày dám làm là gửi mấy con tốt thí này đi đối phó với tao và Pharaoh. Mày đéo có gan tự làm."

"Đây mới chỉ là khởi đầu," Marik nói, "trước khi ta tự tay đánh bại các ngươi để trả thù."

"Trả thù!" Edwin cười lớn. "Ôi... lý do vô giá trị nhất."

"Vẫn chưa quá muộn để ngừng lại sự điên rồ này, Marik," Pharaoh nói, tiến lên một bước. "Hãy gác mối thù hằn này sang một bên... tôi không muốn kết thù với cậu. Hãy bỏ qua nó đi."

Marik điều khiển cơ thể Cabal áp sát Pharaoh. "Mọi thứ chưa chấm dứt cho đến khi ta giành lấy được Trò Chơi Ngàn Năm, Pharaoh. Và từ từ tận hưởng tra tấn linh hồn ngươi trước khi nghiền nát nó, khiến ngươi mãi mãi không thể về miền cực lạc."

"Không có lý do nào để làm như vậy!" Pharaoh kêu lên trong thất vọng. "Tôi không có lý do nào để trở thành mục tiêu trả thù của cậu! Tôi không làm gì cậu cả! Tôi đã bị mắc kẹt trong Trò Chơi Ngàn Năm suốt hàng ngàn năm theo lời của Ishizu và—"

"Ishizu," Marik gầm gừ. "Ngươi nên biết rằng ngươi thật ngu xuẩn nếu tin lời chị ta, Pharaoh. Chị ta lợi dụng các ngươi phục vụ cho mục đích ích kỷ của chị ta. Chị ta không phải đồng minh của các ngươi."

"Cô ta là một con người thích giấu giếm mọi thứ. Tao công nhận!" Edwin nói. "Nhưng ít nhất cô ta không phải kẻ thù của bọn tao."

Renard chọn thời điểm này để lên tiếng. "Gia đình ngươi... ngươi nói họ nhốt ngươi, đúng chứ?"

"Tất cả vì danh nghĩa phục vụ Pharaoh Vô Danh! Bọn ta không được phép sống. Không bao giờ được phép biết đến tự do! Mọi khoảnh khắc tồn tại của bọn ta đều nhằm mục đích bảo vệ các Bảo Vật Ngàn Năm. Những nghi lễ tra tấn là đồ chơi và quà tặng duy nhất của ta. Những giây phút ngắn ngủi ngắm nhìn bầu trời là niềm an ủi duy nhất của ta trong những ngày đen tối, khủng khiếp đó. Tất cả những gì ta từng nghe là điều này vì lợi ích của Pharaoh! Bọn ta phải phục vụ Pharaoh như thế nào! Bọn ta không thể có những ước mơ và ước muốn vì Pharaoh như thế nào! Ta muốn sống và hắn CƯỚP lấy điều đó từ ta. Thế nên Pharaoh hắn sẽ phải TRẢ GIÁ! Ta sẽ nắm lấy quyền lực của hắn và thống trị thế giới, phá hủy tất cả những thứ hắn tạo ra."

Pharaoh nhăn mặt. "Thực sự do lỗi của tôi sao? Trong khi tôi không hề có ký ức của bản thân, Ishizu nói rõ rằng cô ta phục vụ tôi. Xưng hô với tôi như một người hầu của một vị vua. Có thể trước khi linh hồn tôi được đưa vào Trò Chơi Ngàn Năm, tôi đã đưa ra mệnh lệnh này dẫn tới chúng ta như bây giờ? Rằng tôi đã khiến Marik và gia tộc phải chịu hàng nghìn năm nô lệ?"

Tuy nhiên, Edwin giơ tay lên như thể một học sinh muốn xin phép trả lời. ""Thứ lỗi cho tao nhưng tao muốn hỏi... mày nghĩ cậu ta có sức mạnh gì?""

"Sức mạnh của Trò Chơi Ngàn Năm."

"Ờ, ờ. Và sức mạnh đó là gì?"

"Sức mạnh bên trong nó," Marik nói với giọng buồn chán, như thể hắn đang nói chuyện với một đứa trẻ khá ngu ngốc.

"Mày với Pegasus giống nhau, lải nhải về sức mạnh của Trò Chơi Ngàn Năm. Vấn đề là..." Edwin bắt đầu tăng tốc. "Tao quen Yugi và Pharaoh cũng được một khoảng thời gian đủ lâu rồi, và thành thật mà nói... tao mạnh hơn cậu ta." Edwin đưa tay ra và ma thuật từ chiếc Chìa Khóa Ngàn Năm chạy dọc theo năm đầu ngón tay. "Tao có thể làm được rất nhiều thứ, chẳng khác gì mấy nhân vật trong anime cả." Anh nắm tay lại và ma thuật biến mất, đôi mắt màu vàng đen là dấu hiệu duy nhất cho thấy anh vẫn đang sử dụng chiếc Chìa Khóa Ngàn Năm. "Còn Quyền Trượng Ngàn Năm của mày cũng không kém phải không? Trò chơi bóng tối, tẩy não, kiểm soát tâm trí, thao túng... đủ loại tiện lợi."

Anh dừng lại.

"Giỏi thì đọc cho tao một năng lực mà Trò Chơi Ngàn Năm có xem nào."

Cabal chết lặng.

Pharaoh ngơ người.

"Không kể được à? Tao hay bảo Pharaoh rằng hãy cùng tao đi khai phá sức mạnh của Trò Chơi Ngàn Năm nhưng cậu ta cứ phớt lờ, Yugi cũng vậy. Lúc đầu vì tao tưởng là do cái biệt danh Ác Quỷ Hộ Vệ này. Tao có thể bảo vệ mọi người nhưng từ 'Ác quỷ' vẫn còn đó trong biệt danh. Nên chẳng mấy người thực sự muốn tin tưởng tao. Tao nghĩ..." Yugi và Pharaoh nhận ra rằng Edwin đang bật chế độ "Giáo sư".

Cả hai chăm chú lắng nghe, biết ơn vì lần đầu tiên không phải là tâm điểm của mọi thứ.

"Tao nghĩ rằng Trò Chơi Ngàn Năm có ba năng lực, và Pharaoh biết chúng. Cậu ta xấu hổ vì Trò Chơi Ngàn Năm là Bảo Vật cùi bắp nhất trong số các Bảo Vật." Anh bắt đầu với năng lực đầu tiên. "Năng lực đầu tiên là tạo ra trò chơi bóng tối, hình phạt Mind Crush."

"Thực vậy!" Marik tuyên bố. "Một sức mạnh to lớn mà—"

Chiếc Chìa Khóa Ngàn Năm của Edwin lóe sáng và tất cả họ đều cảm thấy một luồng ma thuật đen tối.

"Chúng ta đều có thể làm vậy nên đừng hào hứng quá, Marik." Anh nhếch mép cười, tiếp tục sang cái thứ hai. "Năng lực thứ hai: Trò chơi nắm giữ linh hồn của Pharaoh. Tao không biết mày thế nào chứ tao đã nghe những bài phát bi���u của cậu ta đến phát ngán. Mà thế đéo nào cậu ta có thể nhồi vào đầu mọi người như vậy mà không bị gián đoạn?"

Renard cười. "Cậu đi phàn nàn về việc có người nói nhiều à?"

Edwin đẩy anh chàng vệ sĩ ra để tiếp tục. "Mày có thể tưởng tượng được không?" Edwin bắt chước giọng nói của Pharaoh. ""Edwin, có vẻ như có quá nhiều sữa trong chế độ ăn uống của anh. Vì vậy, chúng ta sẽ phải lau ba lần, như thế mông mới sạch. Hãy tin vào trái tim của giấy vệ sinh!""

"Tôi không nói như vậy," Pharaoh đính chính.

"Và năng lực cuối cùng của Trò Chơi Ngàn Năm... Tao đoán đây là thứ mày muốn."

"Đúng! Sức mạnh đó—"

"Tăng thêm năm centimet chiều cao!" Edwin chìa năm ngón tay.

Thân xác Cabal chết lặng.

"CÁI GÌ?"

"Vãi, chẳng nhẽ tao là người duy nhất chú ý đến việc này à?" Edwin nói, bước tới chỗ Pharaoh và cẩn thận đặt tay lên trán cậu. "Yugi cao hơn một chút mỗi khi Pharaoh nắm quyền kiểm soát. Bây giờ, tao biết mày thắc mắc tại sao cậu ta không cao hơn nữa. Rốt cuộc vẫn lùn. Đôi lúc tao thích bế Pharaoh lên và đặt cậu ta ở những nơi cao, cứ như thể cậu ta là một món đồ trên kệ vậy."

"Anh chưa bao giờ làm thế," Pharaoh càu nhàu, quay lưng lại với Edwin. Cậu ấy không đỏ mặt vì xấu hổ... cậu ấy không hề.

Thực luôn.

"Suỵt, người cao lớn đang phát biểu." Edwin tiếp tục. "Nhưng cậu ta không thể cao hơn được nữa. Chắc là do gen. Cậu ta muốn mọi người nghĩ rằng cậu ta vẫn còn phát triển!" Edwin cười khẩy. "Marik này, mày không cần phải chiếm lấy cơ thể phụ nữ hay Trò Chơi Ngàn Năm để cao hơn đâu. Ra chợ mua mấy đôi giày độn là được, Tom Cruise làm vậy đó."

"CÂM MỒM!" Marik gầm lên, một luồng sức mạnh phát ra từ Cabal. "Ta không đứng đây nghe mấy lời lảm nhảm của ngươi!"

"Mày có thể ngồi nếu muốn," Edwin ngây thơ đề nghị.

Renard lên tiếng trước khi Marik kịp nói thêm lời nào. "Bỏ qua vụ Bảo Vật Ngàn Năm. Ta chưa bao giờ nghe câu chuyện của ngươi, Marik Ishtar. Ta chỉ đến đây để bảo vệ người mà ta được trả tiền để bảo vệ. Hãy nói cho ta biết... chính xác thì Pharaoh đã làm gì ngươi?"

"Ta đã nói," Marik bực bội. "Hắn khiến ta đau khổ."

"Pharaoh bị nhốt trong Trò Chơi Ngàn Năm cho tới... hai năm trước?" Anh nhìn Pharaoh, người gật đầu. "Hai năm. Vậy chính xác cậu ta đã làm tất cả những việc ngươi buộc tội cậu ta bằng cách nào? Làm cách nào cậu ta tra tấn ngươi? Cướp đi tuổi thơ của ngươi? Lợi dụng ngươi? Cầm tù ngươi dưới những hầm mộ?" Anh vung tay. "Ta đồng cảm với những gì ngươi đã trải qua. Thế giới này không thiếu những nơi tồi tệ để ta tin rằng ngươi đã trải qua những nỗi kinh hoàng thực sự. Nhưng ta muốn biết chính xác cách Pharaoh làm tất cả việc này trong khi cậu ta mắc kẹt trong Trò Chơi Ngàn Năm. Ngươi không cho rằng Yugi Muto làm vậy, phải không?"

"Tên nhóc Yugi đến cả con ruồi cũng không hại, huống chi là ta!" Marik trả lời.

Renard chỉ ra: "Ngươi rất nhanh chóng quyết định hại một người không phải là mối đe dọa đối với ngươi."

"Nó là vật chứa cho Pharaoh!"

"À, vậy là cậu ấy có tội vì cậu ấy đồng lõa với tội phạm. Tất nhiên. Ta cho rằng điều đó có nghĩa là bất kỳ ai mà ngươi có liên quan đều đã làm vấy bẩn ngươi bằng tội ác của họ. Nếu một tên Rare Hunter của ngươi là một kẻ hiếp dâm... hóa ra ngươi cũng là một kẻ hiếp dâm?" Renard giơ tay. "Bỏ qua, chúng ta đang đi lạc chủ đề: Bằng cách nào Pharaoh hại ngươi?"

"Lời nói của hắn, mệnh lệnh của hắn, khiến gia tộc của ta biến mất vào trong bóng tối."

"Chắc chưa?" Renard nhấn mạnh.

"Tôi biết chắc chắn," Marik gầm gừ.

Renard cau mày. "Vậy Pharaoh tên là gì?"

Thân xác Cabal lại chết lặng lần nữa.

Edwin cười rạng rỡ. "Ôi Renard, anh bạn thông minh của tôi."

"Đó không phải là một câu hỏi khó. Tên của người đã ra lệnh là gì?"

Marik không nói một lời.

"Ừm... Vậy hãy kể cho ta nghe về cuộc đời của cậu ấy. Cậu ấy đã làm gì?" Anh ấy chỉ tay về phía Pharaoh. "Và ý ta không phải là cậu ấy từng chiến đấu với con ác quỷ nào đó đâu. Chị ngươi làm bọn ta chán ngấy với câu chuyện đó, lại còn từ chối giải thích những gì đã xảy ra. Nó cho ta biết rất nhiều... cộng thêm sự im lặng của ngươi." Renard nhướng mày, "Thật khôi hài khi ngươi không biết tí gì về người mà ngươi quả quyết gán cho mọi đau đớn và khổ sở mà ngươi phải chịu. Nếu là ta bị một tên hãm hại thì ta sẽ tìm hiểu mọi thứ về hắn rồi trả thù đúng cách. Ta sẽ tìm hiểu về ước mơ, hy vọng, người thân, bạn bè của hắn, những nơi hắn hay đến, sở thích của hắn. Ta phải hiểu rõ hắn như hiểu rõ chính bản thân mình. Còn ngươi... ngươi không biết một cái gì hết!"

"Tất cả là lỗi của hắn," Marik nhấn mạnh. "Mọi thứ chúng ta đã làm—"

"Là do gia tộc ngươi. Gia tộc ngươi quyết định tiếp tục phục vụ một con ma mà họ thậm chí không thể nhớ nổi. Ngươi thậm chí không biết mệnh lệnh ban đầu là gì! Ta có thể nói dối con ta... nói với nó rằng Edwin yêu cầu, trong suốt phần đời còn lại, cho nó ăn McDonald's vào mỗi dịp Giáng sinh."

"Tôi sinh ngày 25," Edwin chỉ ra. "Và tôi yêu McDonald's."

"Chúng ta hãy nói rõ... cha ngươi là người chọn làm như vậy. Mọi chuyện là do lỗi của ông ta."

"Và ngươi giết ông ta rồi," Edwin tham gia. "Báo thù thành công."

"Ta không có giết ông ta!" Marik gào. "Chính là hắn! Hắn là thủ phạm! Ta sẽ nắm lấy quyền năng của hắn—"

"Năng lực mà mày thậm chí còn đéo biết nó là cái con mẹ gì!" Edwin gầm lên. Pharaoh đứng xem cảm thấy như mình là khán giả đang xem ba người đang đóng vai trò của họ. "Mày ghét cha mày vì ông ta đã làm theo mệnh lệnh của Pharaoh, tra tấn mày! Cuộc sống bị hủy hoại! Cha mày chết... đó cũng là lỗi của Pharaoh. Cậu ta đã giết cha mày nhưng cậu ta cũng lợi dụng cha mày để hại mày. Vòng lặp, vòng lặp. Chúng ta cứ phải mắc kẹt trong cái vòng tròn đổ lỗi ngu xuẩn này. Mày thậm chí còn không biết tại sao mày lại làm như này, mày đang làm gì, muốn gì từ việc này. Mày thậm chí còn không nói ra được cái tên khiến mày trở thành cái bộ dạng này!"

Cơ thể của Cabal chỉ lườm tất cả bọn họ trước khi khịt mũi khinh bỉ. "Không quan trọng. Tất cả các ngươi sẽ phải trả giá. Ta sẽ giành được ba Lá Bài Thần. Quyền năng của Pharaoh. Ta sẽ thống trị thế giới." Cơ thể Cabal bắt đầu co giật. "Nhưng trước tiên, ta sẽ tống khứ con tốt vô dụng này—"

Edwin nhanh chóng cắm Chìa Khóa Ngàn Năm vào trán Cabal.

"Anh tính làm gì?" Pharaoh hỏi.

"Cố khóa tâm trí cô ta trước khi nó bị xóa hoàn toàn." Edwin nói, ma thuật bắt đầu hiện ra xung quanh anh. "Không ai... đáng bị như vậy!" Anh gào lên trong đau đớn. "Khỉ thật! Khó hơn mình nghĩ... giúp tôi một tay!"

Pharaoh nhanh chóng tiến tới trợ giúp. Trò Chơi Ngàn Năm bắt đầu rung lên khi cậu đặt một tay lên vai Cabal, một tay lên lưng Edwin. Cả hai nhịn đau, cơ thể run lên khi cố gắng truyền ma thuật vào Cabal, chống lại sức mạnh của Quyền Trượng Ngàn Năm...

...và rồi họ rơi tự do.

Bản dịch này được thực hiện độc quyền cho truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free