Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Yu-Gi-Oh : Edwin Chaos - Chương 106: Nhân vật mới, rắc rối mới

"Chọn được mục tiêu chưa, Renard?" Edwin hỏi sau khi vừa tắt điện thoại và đút nó vào túi.

"Chưa, vả lại tôi không mấy hứng thú với việc đánh bài cho lắm. Bảo vệ cậu quan trọng hơn nhiều. Mà kết quả liên hệ với Alan và Cassie thế nào rồi?"

"Tôi đã nhờ họ tra cứu cả truyền thuyết lẫn lịch sử. Cả hai đều nghĩ tôi dở hơi nhưng nó đáng để thử. Cassie còn hỏi tôi có định đổi tên thành Kratos luôn không."

Renard cười khúc khích trước khi trở nên nghiêm túc. "Và ý của cậu về việc... hạ bệ Selene?"

"Loại bỏ Selene khỏi Mai, triệt tiêu sức mạnh của cô ta... tệ nhất là xóa sổ Selene và để lại cho Mai sức mạnh của thần thánh, nhưng đó là trường hợp xấu nhất."

"Tại vì..."

"Quyền năng của các vị thần không nên tồn tại." Edwin nói chắc nịch. "Thần là lũ khốn hay thay đổi. Họ can thiệp vào cuộc sống của con người và phần lớn không có kết cục tốt đẹp. Thật ra, tôi mới chỉ biết một câu chuyện có kết thúc tốt đẹp: Cupid với công chúa Psyche. Đó là lần duy nhất một vị thần yêu thương một người phàm. Còn lại thì chỉ kết thúc bằng nỗi đau. Ngay cả những món quà của các vị thần cũng kinh khủng. Orion bị biến thành các vì sao."

"Endymion vĩnh viễn chìm trong giấc mộng," Renard chỉ ra, Cassie đã đưa ra đủ loại thông tin về Endymion khi cô ấy nhận ra sếp mới của cô chơi bộ bài đó. "Và tất nhiên là trở thành cha của nhiều đứa trẻ ngay cả khi đang ngủ."

Edwin rùng mình khi nhắc đến cái vụ chả khác gì bị c·ưỡng h·iếp. "Tsk, vì Selene khá chắc chắn tôi là Endymion nên cái vụ ngủ kia là giả." Anh lắc đầu ngán ngẩm. "Má nó, tôi cần đấu với ai đó để tạm thời quên đi mấy thứ này. Con ả Cabal ngốn quá nhiều thời gian. Tôi mới chỉ có ba tấm thẻ, còn thiếu một nửa."

"Có rất nhiều bài thủ cho cậu chọn," Renard nhận xét. "Trên các con phố đi bộ đầy những bài thủ đứng đó nhưng không ai thực sự đánh bài... và những gương mặt ủ rũ thay cho câu trả lời."

"Họ đã bị loại khỏi giải đấu." Edwin nói. "Tôi không muốn vùi dập họ thêm nữa."

"Quả là tinh thần hiệp nghĩa," một giọng nói vang lên làm Renard giật mình quay lại. Anh chỉ thấy một người đàn ông lớn tuổi với mái đầu hói, bộ râu đen cùng nụ cười dễ chịu trên khuôn mặt đang nhanh chóng giơ hai tay lên, ý nói ông ta không có ý đồ gì. Ông ta đang mặc vest, mà đáng lẽ phải ở trong phòng họp chứ không phải ngoài đường. "Xin lỗi, tôi không cố ý làm hai cậu giật mình... hay nghe trộm hai cậu. Nhưng các cậu nói khá to."

"Tôi thường hay nói to như vậy," Edwin nói, liếc nhìn vào duel disc của người này. "Bị loại khỏi giải đấu?"

"Tôi vẫn đang tham gia. Mặc dù tôi không biết bản thân có vào được vòng chung kết hay không... thành thật mà nói, tôi không quan tâm cho lắm. Tôi còn những việc khác quan trọng hơn."

"Như..." Edwin chậm rãi nói, và Renard hiểu lý do, bởi dù ông ta không mặc đồng phục của Rare Hunter, vẫn chưa chắc ông ta không phải người của bọn chúng.

"Gặp những người thú vị," người đàn ông ra hiệu tới băng ghế rồi ngồi xuống, mặc dù Edwin và Renard vẫn đứng. "Tôi là một phần của... à, tôi không biết phải gọi nó là gì. Câu lạc bộ thì quá tầm thường. Hội kín thì có vẻ khiến chúng tôi trông khá đen tối và nham hiểm. Hội anh em thì quá sai vì chúng tôi có khá nhiều thành viên là nữ giới. Cứ cho chúng tôi là... một hiệp hội. Đúng, từ này miêu tả chính xác nhất."

"Hiệp hội của chúng tôi được thành lập từ ngàn năm trước. Các cậu có thể thấy khó tin nhưng chúng tôi có thể truy ngược lịch sử của mình về cuộc chiến thành Troy. Những người sống sót sau chiến dịch đó quyết định tụ họp với nhau để chia sẻ những câu chuyện về các trận chiến họ đã trải qua và giành chiến thắng. Thời gian trôi dần đi, các chiến binh khác cũng tham gia, kể những câu chuyện của họ. Kế đến, nhiều người suy ngẫm về những cuộc chiến và những hậu quả của chúng. Cuối cùng họ nhận ra những cuộc chiến bằng gươm giáo là vô nghĩa... mà chiến đấu bằng trí óc mới quan trọng."

"Mời ông tiếp tục," Edwin cảm thấy hứng thú.

Người đàn ông cười. "Chúng tôi đã làm điều đó bằng nhiều cách. Cờ vua bắt nguồn từ Ấn Độ. Nhiều trò chơi khác cũng vậy. Và nếu chúng tôi không phát minh ra nó, chúng tôi nhanh chóng áp dụng và cải tiến trò chơi nếu nó cho phép chúng tôi nghiên cứu các cách giải quyết xung đột mà không phải đổ máu. Bản chất loài người là một sinh vật hung bạo, nhưng chúng tôi phát hiện ra rằng nếu khiến b·ạo l·ực và sự khát máu chỉ tồn tại trong tâm trí... thì mọi người đều thắng. Cậu có hiểu không?"

"Tôi hiểu." Edwin trả lời. "Tôi từng đọc một câu chuyện về những chiến binh vĩ đại sẽ đánh trận trong tâm trí của họ, mô tả sự di chuyển của q·uân đ·ội, cách họ t·ấn c·ông và phòng thủ. Một trong những trận chiến vĩ đại nhất, một cuộc n·ội c·hiến, một vị tướng quân đã phá đi hai bộ giáp trước khi đặt mình cùng kẻ thù ở hai đầu của một cây cầu bắc qua vực sâu. Cây cầu cần thiết cho sự sống còn của người dân... những người bị bỏ lại. Trận chiến không còn là về việc ai chiến đấu giỏi hơn mà là về sự sống còn của xã hội của họ. Anh ta hỏi kẻ thù của mình sẽ làm gì và mặc dù đã có một số nỗ lực, mưu mẹo, kẻ thù không thể thắng. Lùi bước tương đương với đầu hàng. Tiến lên là hắn đã đặt tính mạng của mình vào tay người khác."

"Tên cuốn sách là gì?" Người đàn ông hói nói, khá hào hứng. "Tôi phải đọc nó."

"Dinotopia Lost City," Edwin nói với nụ cười.

"Tôi sẽ tìm và tận hưởng cuốn sách."

Edwin gật. "Tôi đoán bài ma thuật mang lại lợi ích cho hiệp hội của ông."

"Đúng. Đừng hiểu lầm, chúng tôi yêu thích tất cả các trò chơi mô phỏng chiến đấu. Nhưng bài ma thuật đã trở thành tiền đề để chúng tôi mở rộng khám phá những ��iều chưa từng biết tới!" Người đàn ông dang rộng hai tay.

"Với cờ vua, bạn hiểu từng quân cờ. Tốt chỉ có thể di chuyển theo một cách nhất định, quân Mã cũng vậy. Và mỗi bên đều có quân cờ giống nhau. Thật thú vị khi đặt mọi người vào cùng các nguồn tài nguyên chính xác và xem cách họ sử dụng chúng, nhưng trong c·hiến t·ranh, đâu được như vậy. Có nước mạnh, có nước yếu... Bài ma thuật cho phép chúng ta kiểm nghiệm thế nào là c·hiến t·ranh thực sự, nơi bạn không biết kẻ thù có những gì cho tới khi ra đối mặt với họ trên chiến trường."

"Hoặc nhìn họ thi đấu từ trước," Renard chỉ ra.

"Đúng thế, người bạn trẻ của tôi, cậu nói đúng, nhưng luôn có những bí mật cần được khám phá. Bài ma thuật đã trở thành kim chỉ nam của chúng tôi. Chúng tôi thậm chí còn thành lập trường học."

"Trường học?" Edwin tò mò.

"Phải. Về cách mọi người chiến đấu trong bài ma thuật. Rốt cuộc, có nhiều cách khác nhau để một người xử lý xung đột. Tấn công chớp nhoáng. Ám sát tinh vi. Chính trị. Du kích. Vân vân và vân vân. Hiệp hội của tôi bắt đầu xây dựng những ngôi trường dựa trên các ý tưởng chiến đấu khác nhau. Đó là lý do tại sao tôi tham gia Battle City; tôi muốn hoàn thiện ý tưởng về ngôi trường của mình, chia sẻ nó trong hiệp hội và biến nó thành chính thức, sau đó truyền dạy triết lý ấy cho học trò của tôi."

"Thú vị," Edwin nói.

Người đàn ông gật đầu trước khi chỉ vào anh. "Cậu, Edwin Chaos, đã được biết đến trong hiệp hội của chúng tôi. Ác quỷ hộ vệ tin rằng mọi thứ phải phục vụ nhiều hơn một mục đích. Mỗi kế hoạch cậu thực hiện đều chứa đầy các lớp, giống như một món tráng miệng phức tạp nào đó có kho báu đang chờ người sành ăn. Tôi dám cá rằng cậu có thể tự mở trường của riêng cậu nếu muốn." Sau đó ông ta tự cười một mình, khiến Renard và Edwin khó hiểu. "Xin lỗi... ai ở trong hội mới hiểu. Có lẽ sau này tôi sẽ giải thích cho cậu."

"Ừm... vậy ông muốn chiến đấu với tôi để kiểm tra ý tưởng về trường học của ông thế nào?"

"Chính xác!" người đàn ông xác nhận. "Tôi đặt cược hai tấm thẻ định vị nếu cậu chịu bỏ qua luật đặt cược bài hiếm."

Edwin cân nhắc. Nếu thua thì anh chỉ còn một tấm thẻ với Rabiddragon. Anh vẫn còn lá bài của Weevil làm bảo hiểm nếu thua trận nữa. Còn nếu thắng thì chỉ còn cách vòng chung kết một tấm thẻ. Hơn nữa, với bộ bài của anh, những lá bài khác gần như không có tác dụng cho lắm.

"Thỏa thuận," anh nói rồi lùi lại một bước. "Có phiền không nếu tôi hỏi tên ông trước khi chúng ta bắt đầu?"

"Sheppard," người đàn ông nói với một nụ cười.

"Shep... ồ."

"Đội trưởng?"

"Không có gì, Renard," Edwin nói rồi kích hoạt duel disc. "Không có gì hết."

______________________________________

"Thật không ngờ... mình đã quên tất cả những ký ức này." Susan thì thầm. "Nhưng bây giờ... mọi thứ đã rõ ràng."

"Vâng," Ishizu cười. Cô lo lắng về việc cô gái trẻ sẽ phản ứng ra sao trước hình ảnh Kisara đang vật lộn ở chợ, cuộc gặp gỡ của cô với Tư tế Set, hay cái c·ái c·hết của cô để sinh ra Blue-Eyes White Dragon, con rồng sẽ vĩnh viễn bảo vệ vị Pharaoh tương lai.

"Chúng tôi... chúng tôi đã b·ị c·ướp mất cơ hội," Susan nói, nhìn xuống bàn. "Nhưng tôi sẽ không để lịch sử lặp lại nữa."

"Tôi biết cô sẽ không," Ishizu nói, thò tay vào rồi lấy ra một bộ bài. Ban đầu cô định đưa nó cho Seto Kaiba để cảm ơn vì anh ta đã bảo vệ Obelisk the Tormentor, nhưng bây giờ... bây giờ cô biết rằng anh ta sẽ không xem nó như một món quà mà là v·ũ k·hí để đánh bại Pharaoh vô danh. Tốt hơn hết là đưa cho Susan, nhờ cô ấy đánh thức ký ức Kaiba... giúp anh ta thấy định mệnh của mình là trợ giúp Pharaoh vô danh khỏi bóng tối đe dọa thế giới. "Cầm lấy. Tìm Kaiba." Ishizu còn đưa cho Susan một tấm thẻ định vị. "Tôi biết cô sẽ sử dụng nó một cách hợp lý."

"Cảm ơn," Susan nói, một nụ cười từ từ nở trên nét mặt cô. "Tôi biết mình phải làm gì."

Ishizu nhìn cô gái rời đi, hài lòng.

_______________________________________

Susan đi xuống phố trong một nhiệm vụ. Trước tiên, cô cần có bộ đồ mới... vì cô đi gặp Kaiba, cô cần phải trông thật hoàn hảo. Tâm trí cô chạy đua với những ký ức... và những ham muốn của chính cô.

Những ham muốn mà Ishizu không nhận ra đã tồn tại từ trước khi cô can thiệp vào tâm trí của cô gái trẻ.

Những mong muốn mà cha mẹ cô đã lo lắng và cầu xin cô đừng nghĩ tới. Bởi vì họ không thể hiểu rằng cô ấy và Seto là cặp trời sinh.

Những ham muốn mà giáo viên của cô đã mắng mỏ cô, coi chúng là những điều viển vông. Bởi vì họ từ chối nhìn nhận rằng khi cô mơ thấy cô và Seto cùng nhau, chúng hoàn toàn không phải là giấc mơ mà là hai người gặp nhau trên bình diện tâm linh để có thể ở bên nhau.

Ham muốn mà các bác sĩ nói với cô rằng có thể 'chữa' nếu cô dùng thuốc để đối phó với sự thay đổi tâm trạng và các giai đoạn hưng cảm của cô. Bởi vì họ không thể nhìn nhận rằng cô và Seto thuộc về nhau.

Nhưng người phụ nữ tốt bụng Ishizu... đã cho cô thấy rằng tất cả đều là định mệnh.

Susan thò tay vào túi, ném đi chiếc điện thoại đầy tin nhắn từ bác sĩ tâm lý, cầu xin cô trả lời và quay lại bệnh viện. Cô luồn những ngón tay vào tóc, đồng thời ném đi nốt chỗ thuốc chống loạn thần cuối cùng.

Cô vu vơ đi ngang qua một chiếc TV đang chiếu hình ảnh của mình kèm cảnh báo nếu ai thấy cô thì hãy tránh xa. Hình ảnh về những gì cô đã làm với một trong những bệnh nhân khác bằng chiếc kéo khi họ DÁM chế nhạo tình yêu của cô hiện lên màn hình, như minh chứng cho tình yêu của cô dành cho Seto.

Susan chỉ cười toe toét khi lấy thẻ tín dụng cô đã đánh cắp từ bác sĩ và đi mua một bộ quần áo mới...

Quyền sở hữu đối với nội dung biên tập này được truyen.free bảo hộ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free