Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Yu-Gi-Oh : Edwin Chaos - Chương 101: Kế hoạch của Selene

"Mỗi lần tôi cứ ngỡ mình đã hiểu cách thế giới này vận hành..." Yuri cay đắng nói, khoanh tay trước ngực.

Khi còn nhỏ, cô tin thế giới là một nơi tuyệt đẹp, dịu dàng. Bố cô là một cảnh sát, thường xuyên giúp đỡ mọi người. Ông vẫn hay huýt sáo khi đi cùng người bán sữa, khởi đầu ngày mới với niềm vui phơi phới trong tim.

Lớn hơn chút nữa, Yuri nhận ra thế giới này tồn tại những điều ác, và bố cô chính là người ngăn chặn chúng. Bố cô như một siêu anh hùng, chiến đấu với tội phạm, giải cứu người vô tội. Điều đó khiến cô hạnh phúc, và tất cả những gì cô mong muốn khi lớn lên là trở thành một người như bố.

Khi bước chân vào học viện cảnh sát, cô đã giấu đi những suy nghĩ trẻ con ấy, nhưng giờ đây cô mới thấy mình vẫn còn là một đứa trẻ ngây thơ, tin rằng thế giới tốt đẹp hơn nhiều so với thực tế. Cô luôn nghĩ rằng cái thiện sẽ luôn thắng cái ác nếu giữ vững niềm tin, và cô đang gia nhập lực lượng để bảo vệ mọi người.

Vài năm làm thám tử đã dập tắt suy nghĩ ngây ngô ấy. Thật khó để đánh bại cái ác khi nó đã lây nhiễm vào cả những điều tốt đẹp. Người bố mà cô luôn tự hào không phải là một anh hùng; ông ta là kẻ vô lại đã vứt bỏ đạo đức để có được khoản tiền lớn. Ông ta sẵn sàng giết người rồi vu cáo cho một người khác, chỉ để có tiền mua một căn nhà lớn hơn. Các đồng nghiệp của cô cũng chẳng khá hơn là bao, họ cũng đê tiện và tham nhũng như ông ta. Cô tưởng rằng mình đã hiểu thế giới, nhận ra mọi thứ thực sự diễn ra như thế nào.

Và rồi Edwin Chaos bước vào cuộc đời cô, cho cô thấy ma thuật là có thật.

Ma thuật. Nó vẫn khiến cô khựng lại, cảm thấy lảo đảo. Ma thuật là có thật. Edwin có thể dùng nó, nhờ một cổ vật của Ai Cập cổ đại. Và không chỉ có vậy.

Cô học được tất cả kể từ lần cô bị kéo vào một thế giới khác.

Bởi vì tất nhiên, đa vũ trụ là có thật, không chỉ xuất hiện trong mấy cuốn truyện tranh. Sự thật đáng sợ ấy đến sau khi cô sống sót trước một phiên bản khác của Edwin, kẻ đã sử dụng một bảo vật Ai Cập khác để nhồi nhét kiến thức về bài ma thuật vào đầu cô.

Lại thêm lần nữa, Yuri tưởng bản thân đã hiểu rõ về thế giới. Cô nghỉ làm cảnh sát, trở thành vệ sĩ của Mai Valentine, trông chừng cô ấy suốt giải đấu do Seto Kaiba tổ chức, phòng khi kẻ nắm giữ Thiên Niên Quyền Trượng quyết định biến Mai thành mục tiêu. Mọi chuyện thật điên rồ, nhưng cô nghĩ mình đã quen rồi, có thể xử lý mọi thứ.

Và rồi Edwin nói ra một câu như sét đánh ngang tai: Mai không phải là Mai mà là một nữ thần nào đó.

"Mình thật sự cần vài ly rượu," Yuri nghĩ khi cô đang quan sát vị thần vừa nãy còn là Mai.

Nữ thần mang đến cảm giác vừa xa lạ vừa thân quen. Nhìn từ xa, cô ta trông rất giống Mai, nhưng nếu nhìn kỹ có thể thấy sự khác biệt rõ như ban ngày. Mái tóc của nữ thần suôn mượt khác với bộ tóc bồng bềnh của Mai. Cô ấy dường như cao hơn, ngoài ra, Yuri cảm nhận được một thứ gì đó xung quanh nữ thần khiến cô cảm thấy bản thân trở nên nhỏ bé, tầm thường. Renard dường như cũng có cảm giác tương tự, cứ như thể phải quỳ xuống, tránh nhìn thẳng về phía cô ấy, vì đó là một sự xúc phạm lớn. Yuri ghét điều đó, cô cố gắng ngẩng cao đầu, nhưng nữ thần không thèm nhìn tới cô, làm Yuri cảm thấy mình... nhỏ bé.

"Ta phải thừa nhận, tình yêu của ta, ta luôn tự hỏi rằng liệu ta nên tiết lộ sự thật này hay để chàng tự mình nhìn thấy." Nữ thần nói với nụ cười, lướt ngón tay lên ngực anh. "Nhưng một lần nữa, với bộ óc thiên tài của chàng... cực kỳ nhanh nhạy và xảo quyệt. Lẽ ra ta phải biết chàng sẽ tự mình phát hiện ra, và những gì ta làm chỉ là hành động thiếu kiên nhẫn." Những ngón tay của cô dừng lại ngay cổ Edwin và gõ móng tay vào yết hầu. "Tuy nhiên, ta khó lòng chịu nổi việc chàng làm ta đợi quá lâu." Giọng nói chứa đầy đe dọa ngọt ngào. "Ta đã muốn làm việc này từ rất lâu rồi."

Cô kéo mạnh Edwin v��� phía mình, khóa chặt môi anh vào môi cô.

Yuri từng nhìn thấy Edwin và Mai hôn nhau nên cô biết rõ sự khác biệt ở đây. Cô tình cờ thấy sự cháy bỏng, nồng nhiệt của hai người họ, với Mai khuôn mặt đỏ ửng, còn trên cổ Edwin có vết bầm tím. Còn nụ hôn này, nó chứa đựng quyền lực, sự thống trị và bạo lực. Nữ thần không cho Edwin bất kỳ lựa chọn nào, cách nữ thần hôn đã nói lên tất cả những gì Yuri cần biết. Cô ta cũng không hề 'tế nhị' khi nụ hôn chuyển từ nồng nàn sang tục tĩu, khi cô ta dồn Edwin vào tường rồi tháo thắt lưng của anh, định đưa tay vào trong quần...

Một luồng ma thuật mạnh mẽ từ Edwin đẩy lùi nữ thần, anh nhìn cô ta với đôi mắt vàng đen.

"Không là không!" anh gầm gừ.

Nữ thần... chỉ lau miệng bằng mu bàn tay mình và cười.

"Ồ, chàng đang khoe khoang sức mạnh sao, tình yêu của ta? Chàng không cần làm vậy... ta biết chàng rất mạnh."

"Cô nghĩ cô đang làm cái quái gì vậy, Mai?" Edwin ngắt lời. Yuri liếc nhìn Renard, người lặng lẽ lắc đầu, ý rằng đây không phải chuyện anh ta có thể can thiệp.

"Mai?" Nữ thần bật cười khúc khích không chút vui vẻ. Đó là một âm thanh lạnh lùng; không tàn nhẫn hay vô tâm nhưng... trống rỗng. Như tiếng vọng trong căn nhà chưa có đồ đạc. "Và ta còn nghĩ Endymion thân yêu đã hiểu tất cả mọi thứ. Hiếm khi chàng lại chậm hiểu như vậy, tình yêu của ta."

"Edwin," anh đáp trả. "Cô biết tên của tôi là Edwin."

"Ta biết chàng là Endymion. Ngay cả khi chàng không nhận ra bản thân mình, Endymion." Cô trượt tới bên anh một lần nữa, mềm mại như dòng nước chảy. "Còn ta là Selene."

"...nữ thần mặt trăng," Edwin lẩm bẩm. "Tình yêu của Endymion, một người chăn cừu hay một vị vua gì đó, tùy theo từng câu chuyện. Cô ta đưa anh ta vào giấc ngủ vĩnh hằng để chiêm ngưỡng vẻ đẹp của anh ta mãi mãi."

"Đúng... nhưng cũng rất sai," Selene nói với một tiếng cười khúc khích. "Phàm nhân luôn hiểu sai. Xuyên tạc các câu chuyện thần thoại, biến kẻ ác thành anh hùng và biến quý tộc thành kẻ man rợ. Chúng ta luôn cùng nhau cười những câu chuyện này."

"Cô và các vị thần," Edwin nói.

"Ta và chàng. Hay chúng ta đã từng, cho đến kiếp này, ta và chàng đều cho phép bản thân được sống." Edwin cuối cùng nhận ra Selene đã rúc vào người anh, anh liền đẩy nhẹ cô ta ra. Yuri nhận ra rằng nếu nữ thần muốn, cô ta sẽ chẳng thể nào bị đẩy ra như vậy, dù Edwin có làm bất cứ điều gì. "Những câu chuyện cổ tích về các vị thần lẫn anh hùng... luôn bị xuyên tạc. Giống như việc con người luôn coi Hercules là chiến binh cao quý... điều đó luôn làm chàng cảm thấy khó chịu, và Hera tội nghiệp luôn phải chịu những điều tiếng xấu."

"Nghe có vẻ hay đấy, nhưng tôi đéo quan tâm," Edwin nói.

"Ngoại trừ việc chàng quan tâm... ta có thể cảm nhận được. Chàng thực sự muốn nghe thêm." Cô đưa tay buộc Edwin phải nhìn thẳng vào mắt cô. "Tình yêu của ta luôn khao khát thêm hiểu biết."

"Tôi không phải người cô yêu," Edwin đáp trả, "nhất là sau vụ này."

"Ta đã làm gì sai sao?" Selene thắc mắc.

"Cô kéo tôi vào thế giới này," Edwin thẳng thừng.

"Ta mang chàng về nhà."

"Nhảm cứt!" Edwin điên tiết. "Cô ép tôi tới thế giới này!"

Selene lắc đầu. "Ta không hiểu tại sao chàng lại ở đó... đó không phải l�� kế hoạch của chúng ta." Cô thở dài khó chịu. "Ai đó đã can thiệp vào kế hoạch của chúng ta, phá hỏng nó. Đáng lẽ ta phải tìm ra chàng sớm hơn, chứ không phải khi chàng đã trưởng thành như thế này."

"Cô nuôi anh ta ư?" Renard nhăn mũi hỏi.

"Ngươi biết về 'Mommy Fetish'?" Selene hỏi với vẻ khó chịu trước khi bình thản nhún vai. "Thần không quan tâm đến những thứ như vậy."

"Tôi quan tâm!" Edwin cáu gắt. "Sao cô lừa dối tôi, Mai?"

"Ta là Selene."

"Vậy tại sao cô gọi mình là Mai?"

"Vì Mai là Mai."

Yuri nhăn mặt. "Điên đầu mất thôi."

Selene nhìn Yuri với ánh mắt trừng trừng làm Yuri co rúm lại, tâm trí cô như muốn gào thét trong hoảng loạn khi một NỮ THẦN đang chăm chú nhìn cô... Selene chỉ gật đầu. "Cảm ơn ngươi, tư tế của ta." Yuri mấp máy hỏi: "Tư tế?" Renard bối rối hơn ai hết, quay sang nhìn Edwin. "Ta cho rằng sẽ tốt hơn nếu giải thích, không cần phải giấu diếm hay trì hoãn thêm gì nữa. Giải thích giúp chàng hiểu kế hoạch một lần nữa, rồi chúng ta lại cùng nhau tận hưởng khoái lạc." Đôi mắt Edwin mở to. Selene lại nói tiếp: "Kế hoạch khá đơn giản, chàng trở lại đúng thời điểm mà Pharaoh vô danh cùng các Thiên Niên Bảo Vật quay trở lại thế giới này. Khi chờ đợi chàng, ta rất buồn chán. Đúng, ta đã đợi hàng ngàn năm, vừa ngắn lại vừa dài."

"Sau đó, ta nhớ lại tất cả những lời ca tụng của chàng về tầm quan trọng của trải nghiệm trần gian, khiến ta thấy... tò mò. Hồi đó ta không hiểu tại sao chàng lại quan tâm nhiều đến tuổi thọ ngắn ngủi và khá mong manh của mình. Thế nên, ta quyết định tự tìm câu trả lời." Selene đặt tay trước ngực. "Ta khóa đi tất cả sức mạnh cùng ký ức, cho phép ta mang hình dáng của đứa trẻ loài người, với tất cả điểm yếu và sự mỏng manh mà một đứa trẻ mang lại. Thế nên, Mai Valentine... là người mà ta trở thành nếu ta không phải là nữ thần."

"Vậy cô không thực sự là Mai," Edwin nói. "Cô ấy chỉ là... một nhân cách khác."

"Nếu chàng muốn trở nên tầm thường và đi so sánh ta với người phàm, được thôi!" Selene đảo mắt. "Trở thành Mai là một trải nghiệm vui vẻ, nhưng giờ không cần nữa... trừ khi chàng thích chơi trò nhập vai." Selene một lần nữa ở ngay trước mặt Edwin, gần đến mức nguy hiểm, cô cúi xuống và liếm từ cổ anh đến tận mang tai, cắn nhẹ vào thùy tai trước khi lùi lại và nhếch mép cười với anh. "Khi chúng ta hoàn thành kế hoạch, ta sẽ thành người phàm và—"

Edwin đẩy cô ta ra. "Vậy thì Mai vẫn tồn tại... và cô ấy không biết gì về chuyện này?"

Selene bực bội, khó chịu. "Phải, Endymion, đúng vậy, mặc dù ta không hiểu tại sao chàng lại quan tâm. Cô ta chẳng là gì."

"Cô đừng hòng nói về Mai bằng giọng như vậy," Edwin cảnh cáo.

"Luôn bảo vệ phần yếu đuối của ta." Selene rên rỉ, ngay lập tức lại áp sát lấy anh, liên tục cọ sát vào người Edwin. "Chàng chưa bao giờ thay đổi."

"Cô còn không biết gì về tôi," Edwin gầm gừ.

Điều này khiến Selene cười lớn. "Ta hiểu chàng còn hơn cả khi chàng hiểu rõ về chính mình." Cô bắt đầu lướt những ngón tay dọc theo khuôn mặt anh, làm anh rùng mình, dù Mai cũng hay làm thế với anh, nhưng cảm giác khác hẳn. "Chàng cứ khăng khăng khẳng định chàng không phải Endymion, và ta thừa nhận rằng kéo chàng vào thế giới này là điều ta không mong muốn... nhưng sự thật, chàng vẫn là chàng. Pháp sư nhỏ xảo quyệt của ta, tự mình vạch ra kế hoạch riêng. Ngay cả khi không nhớ gì hết, chàng vẫn đang thực hiện đúng kế hoạch mà chúng ta đề ra."

"Cô đang nói cái quái gì vậy?" Edwin gạt tay Selene khỏi mặt anh. "Kế hoạch nào?"

"Giải đấu này: Battle City." Cô mỉm cười uể oải, đi tới chỗ bức tường mà Edwin vừa nãy dựa. "Ta đã nói với chàng rằng sức mạnh của Pharaoh cùng các tư tế của hắn sẽ trở lại thế giới này, và dù chúng ta không biết về tổng quan sự kiện này, nhưng chúng ta biết cuối cùng sẽ đợi được đến sự kiện này. Như chàng thấy đấy... chúng ta ở đây."

"Phiền giải thích cho những người hầu tội nghiệp này không?" Renard hỏi bằng vẻ giễu cợt.

Selene không nghe thấy sự mỉa mai trong giọng nói của anh ta hoặc nếu có thì cô ấy cũng không quan tâm chút nào. "Thật tốt khi ta có hai ngươi. Endymion cần những chiến binh, và ngươi là một lựa chọn phù hợp, Renard Volpe, ngươi sẽ trở thành thanh kiếm và lá chắn của chàng. Và ta lại có nữ tư tế một lần nữa—" Yuri nhăn mặt. "—mọi thứ đâu lại vào đấy tại Battle City."

"Nói ngắn gọn," Edwin phàn nàn.

"Các thần thú, tình yêu của ta." Selene nói. "Slifer. Obelisk. Winged Dragon of Ra."

"Chúng thì sao?"

"Chúng ta sẽ giết chúng!"

Có lẽ lúc này, một ly rượu mạnh thực sự là thứ Yuri cần nhất để đối mặt với thực tại điên rồ này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free