Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Yêu Võ Thần - Chương 97: Hắc Thị

Vị trí của hắc thị khá bí ẩn, nằm sâu trong một con ngõ vắng vẻ phía tây thành.

Thoạt nhìn, con ngõ nhỏ ấy hết sức bình thường, chẳng khác gì những con ngõ khác, vẫn là những bức tường gạch cũ kỹ bao bọc.

Sâu bên trong ngõ rất ít nhà còn tồn tại, mà nếu có thì đa phần cũng đã bỏ hoang.

Song, đó chỉ là vẻ bề ngoài. Trong bóng tối, vẫn thường xuyên có những bóng người thần bí ẩn hiện, tất cả hiển nhiên đều tìm đến hắc thị.

Gần giữa trưa, nơi này đón một vị khách không mời – một người mặc áo choàng đen, trên mặt đeo mặt nạ quỷ.

Và người này không ai khác chính là Trần Huyền Cơ.

Mặt nạ và áo choàng được hắn tiện tay mua trên đường đến đây, dù sao khi vào hắc thị cũng cần che giấu thân phận cẩn thận.

Đi một mạch đến cuối ngõ nhỏ, Trần Huyền Cơ mới dừng bước.

Nhìn bức tường cụt trước mặt, Trần Huyền Cơ khẽ híp mắt, rồi giơ tay đặt lên mặt tường, khí tức Luyện Huyết Cảnh không chút che giấu tỏa ra.

Ông!

Ngay khi khí tức của Trần Huyền Cơ vừa tỏa ra, bức tường lập tức chấn động, rồi nhộn nhạo như sóng nước.

Chẳng mấy chốc, dưới ánh mắt kinh ngạc của Trần Huyền Cơ, bức tường ấy vậy mà bắt đầu hóa lỏng, cuối cùng cả bàn tay hắn xuyên qua dễ dàng.

Như đã biết trước, Trần Huyền Cơ không hề hoảng sợ, ngược lại bình tĩnh tiến lại gần.

Rất nhanh, bóng dáng Trần Huyền Cơ biến mất tại chỗ, con ngõ nhỏ lại trở về vẻ yên tĩnh ban đầu.

. . .

Ở một không gian khác, Trần Huyền Cơ hiện thân.

Vừa đến, Trần Huyền Cơ không tùy tiện hành động, hắn nhanh chóng đảo mắt, cẩn thận đánh giá hoàn cảnh xung quanh.

Chỉ thấy đây là một đường hầm khá lớn, đủ cho năm, sáu người đi cùng lúc. Đỉnh hầm được gắn từng viên đá tựa dạ minh châu, chiếu sáng cả không gian như ban ngày.

Nhìn về cuối đường hầm, có thể thấy loáng thoáng bóng người cùng âm thanh ồn ào truyền đến, hiển nhiên đó là địa điểm thật sự của hắc thị.

-” Mới đến, có lệnh bài hay không? “

Đang quan sát xung quanh, Trần Huyền Cơ lập tức thu hồi ánh mắt, nhìn về phía không xa trong đường hầm.

Nơi đó đứng một người mặc áo choàng đen, trên mặt đeo mặt nạ hình sói.

Trần Huyền Cơ vừa vào đã chú ý tới người này, đồng thời cũng biết thân phận đối phương – người gác cổng của hắc thị.

-” Ta không có thân phận lệnh bài. “ Trần Huyền Cơ bình tĩnh đáp.

Nghe vậy, nam tử mặt nạ sói từ trong ngực lấy ra một tấm lệnh bài màu cổ đồng, bên trên khắc chữ "Hắc", rồi nói: -" Đây là lệnh bài thân phận hắc thị, hai mươi viên hạ phẩm tinh nguyên."

Vì đã biết trước, Trần Huyền Cơ không hề kinh ngạc, thẳng thắn lấy ra tinh nguyên giao cho đối phương.

Sau khi giao lệnh bài xong, nam tử mặt nạ sói lại lâm vào im lặng, không tiếp tục mở miệng.

Nhận lấy lệnh bài, Trần Huyền Cơ không nán lại, lập tức đi thẳng.

Xuyên qua đường hầm, quang cảnh trước mắt nhanh chóng mở ra.

Đó là một không gian rất lớn, rộng hơn một sân bóng đá, đỉnh động vẫn được những viên đá kỳ lạ kia chiếu sáng.

Phía dưới có rất nhiều người, kẻ đi lại trao đổi, người ghé tai bàn tán, kẻ bày sạp bán hàng, song tất cả đều có chung một đặc điểm: ăn mặc kín đáo để che giấu thân phận.

Trần Huyền Cơ tiến vào cũng không gây chú ý, chỉ thoáng chốc đã hòa vào dòng người.

Mới đến, Trần Huyền Cơ không vội bán Huyết quả ngay, ngược lại đi dọc đường quan sát tình hình trước đã, dù sao hắn vẫn còn lạ lẫm với nơi này.

Các sạp hàng ở hắc thị cũng bày biện khá đơn giản, chỉ cần bày đồ vật muốn bán và công khai ghi giá là được.

Tuy nhiên, đồ vật bày bán ở đây đa phần đều không sạch sẽ, lại còn trộn lẫn hàng giả, muốn mua cần phải chọn lựa kỹ càng, nếu không rất dễ tiền mất tật mang, thậm chí nặng hơn là mất mạng.

Dù vậy, hắc thị vẫn được cực kỳ chào đón, bởi đồ vật ở đây về cơ bản giá cả rất rẻ.

Chẳng hạn như Yêu Huyết Đan trung phẩm, bên ngoài cửa hàng giá thường lên đến năm mươi viên hạ phẩm tinh nguyên một bình, nhưng ở đây chỉ cần bốn mươi, bốn lăm viên mà thôi.

Hơn nữa, hắc thị không chỉ bán đồ vật mà còn có các tổ chức sát thủ, tình báo, chỉ cần ra đủ giá tiền, không gì là không dám làm.

Ngoài ra, ngay cả yêu quỷ cũng có bán, chúng đều là những loại yêu quỷ đặc thù, giá cả tương đối cao, dao động từ vài trăm tới vài nghìn tinh nguyên.

Đi dạo hắc thị một vòng, Trần Huyền Cơ đã mở mang thêm rất nhiều kiến thức, cảm giác như mình chỉ vừa mới bắt đầu thật sự tiếp xúc với thế giới yêu võ giả.

Sau khi nán lại thêm nửa ngày, Trần Huyền Cơ cuối cùng cũng tìm được chỗ thích hợp để bán Huyết quả.

Đó là một sạp hàng kh��ng quá lớn, trên sạp cũng không bày bán nhiều đồ vật, chủ yếu là những thứ linh tinh, lộn xộn, nhìn không rõ thật giả.

Tuy nhiên, điều đáng chú ý là trước sạp có treo một tấm bảng gỗ, bên trên viết công khai thu mua các loại thiên tài địa bảo, linh tài, linh dược, linh khoáng, thậm chí cả tài liệu yêu quỷ.

Mặc dù những sạp hàng kiểu này cũng không ít, nhưng rất hiếm sạp dám công khai rao mua lớn tiếng như vậy.

Hiển nhiên, sạp hàng này có thế lực lớn hoặc một yêu võ giả cường đại chống lưng phía sau.

Bước đến trước sạp hàng, Trần Huyền Cơ trước tiên giả vờ quan sát đồ vật trên sạp, sau đó giơ lên một viên đá màu đen có hình thù kỳ quái.

-” Chủ sạp, cái này giá cả như thế nào? “ Trần Huyền Cơ mở miệng hỏi.

Chủ sạp là một người đeo mặt nạ hình con gấu, dáng người không cao. Lúc này đối phương đang nằm trên ghế nghỉ ngơi, nghe tiếng động thì chậm rãi ngẩng đầu dậy.

Đầu tiên, hắn đánh giá Trần Huyền Cơ, rồi nhìn viên đá trong tay y, lười biếng nói: -" Một trăm viên hạ phẩm tinh nguyên."

Nói xong, chủ sạp lại nằm xuống ghế, không tiếp tục quan tâm Trần Huyền Cơ nữa.

Trần Huyền Cơ đối diện thấy vậy lông mày khẽ nhíu nhưng rất nhanh khôi phục bình thường.

Viên đá này theo hắn thấy chẳng có gì đặc thù, chỉ hơn viên đá bình thường một chút ở hình dạng kỳ lạ, không ngờ tùy tiện hỏi lại bị báo cái giá trên trời như vậy.

Hơn nữa, từ ngữ điệu có vẻ không muốn bán, thậm chí còn có ý đuổi khách.

Song, Trần Huyền Cơ không mấy bận tâm đến việc này, dù sao hắn cũng không thật sự đến đây để mua đồ.

Đặt viên đá xuống, Trần Huyền Cơ không giấu ý đồ, nói: -" Nghe nói chỗ ngươi thu mua thiên tài địa bảo, ta có một loại linh quả đây, không biết chủ sạp có hứng thú không?"

Lời này vừa ra, chủ sạp vốn đang lười biếng khẽ "ồ" một tiếng, rồi bật ngồi dậy.

Qua lớp mặt nạ, ánh mắt chủ sạp không ngừng nhìn chằm chằm Trần Huyền Cơ, tràn đầy hứng thú.

Một lát sau, chủ sạp khẽ cười nói: -" Linh quả là thứ tốt, ta đương nhiên có hứng thú, không biết huynh đệ muốn bán loại linh quả nào?"

-” Huyết quả. “ Trần Huyền Cơ không nhanh không chậm đáp.

Trong các loại linh quả, Huyết quả tuy không phải loại thượng hạng nhưng cũng không hề kém.

Tác dụng của nó không chỉ giúp gia tăng khí huyết mà còn hỗ trợ vững chắc căn cơ, là vật phẩm mà rất nhiều Luyện Huyết Cảnh và Ngưng Nguyên Cảnh truy cầu.

Chủ sạp đương nhiên hiểu rõ về Huyết quả, vừa nghe thấy tên, mắt hắn lập tức sáng rực.

-” Không biết huynh đệ có thể cho ta nhìn thử trước? “ Chủ sạp mở miệng nói.

Nhưng Trần Huyền Cơ đối diện không hề mở miệng, chỉ chăm chú nhìn chủ sạp.

Dường như nghĩ ra điều gì, chủ tiệm khẽ vỗ đầu cười nói: -" Là ta chủ quan."

Nói xong, chủ tiệm khẽ vỗ lệnh bài bên hông, lập tức một vầng sáng trắng lóe lên bao phủ cả chủ sạp, sạp hàng và Trần Huyền Cơ.

-” Trận pháp." Trần Huyền Cơ nhận ra ngay lập tức, nhưng cũng không kháng cự, mặc cho trận pháp bao phủ lấy.

Dù là hắc thị, nhưng nơi đây vẫn nghiêm cấm tranh đấu hay giết người.

Bất kể là ai, ở đây cũng phải nghiêm chỉnh chấp hành quy tắc đó, nếu không rất nhanh sẽ có yêu võ giả cường đại xuất thủ trấn áp, đến lúc đó hối hận cũng đã muộn.

-” Xung quanh đã bị Chướng Nhãn Trận che phủ, người ngoài giờ đây khó mà nghe hay nhìn thấy sự việc bên trong, huynh đệ cứ yên tâm lấy Huyết quả ra." Chủ sạp vô cùng tự tin nói.

Lúc này, Trần Huyền Cơ cũng không còn do dự, từ trong ngực lấy ra Huyết quả.

Chẳng cần chạm tay, chủ sạp chỉ cần liếc mắt nhìn qua, rồi gật đầu hài lòng nói: -" Đúng là Huyết quả, hơn nữa phẩm chất còn rất tốt."

-” Không biết huynh đệ có bao nhiêu quả, ta sẽ toàn bộ mua. “

-” Về giá cả huynh đệ cứ yên tâm, ta Sư Hùng xưa nay không lừa gạt ai, một nghìn hai trăm viên hạ phẩm tinh nguyên một quả thì sao?"

Nghe thấy cái giá này, dù Trần Huyền Cơ đã biết trước loại linh quả này sẽ bán được giá tốt nhưng trong lòng vẫn không khỏi giật mình.

Nếu tính theo giá này, chẳng phải trong hơn một tháng qua hắn đã "ăn" hết hơn mười nghìn viên tinh nguyên? Song, Trần Huyền Cơ cũng không hề hối hận, dù sao thực lực mới là căn bản, tiền tài chỉ là vật ngoài thân.

Quay lại nói chuyện với chủ sạp, Trần Huyền Cơ cũng không lập tức đồng ý.

Cả hai bắt đầu một phen cò kè mặc cả, cuối cùng chốt giá một nghìn ba trăm viên hạ phẩm tinh nguyên một quả.

Trần Huyền Cơ không giữ lại, trực tiếp bán cả hai quả.

Hoàn thành mục đích, Trần Huyền Cơ không nán lại mà lập tức rời hắc thị, trở về Trấn Yêu Ti.

Tuy nhiên, hắn không lỗ mãng trở về ngay mà đi rất nhiều vòng trên đường phố, xác định không có ai theo dõi phía sau mới yên tâm quay lại.

Những dòng chữ bạn vừa đọc được chuyển ngữ và thuộc quyền sở hữu của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free