(Đã dịch) Yêu Võ Thần - Chương 6: Tuần Vệ Binh Đội Hai
Sáng ngày hôm sau, khi gà còn chưa gáy, Trần Huyền Cơ đã dậy thật sớm luyện đao.
Tập luyện xong, hắn liền tắm rửa, dùng bữa sáng rồi theo lời dặn của Hà Lạc tối qua mà đi đến nơi ở của cô. Vừa đến nơi, hắn đã thấy Hà Lạc ngồi uống trà ở bàn đá trước sân. Bên cạnh cô là một nam tử khác, dáng người cao lớn, làn da ngăm đen, khuôn mặt thô kệch, đặc biệt sau lưng còn đeo một chiếc rìu chiến hai lưỡi, trông cực kỳ uy vũ.
Khi Trần Huyền Cơ đến, hai người kia đã sớm phát hiện. Hà Lạc buông chén trà xuống, cười nói: – Huyền Cơ đến rồi đấy à, mau lại đây.
Đợi hắn lại gần, Hà Lạc liền giới thiệu người nam tử bên cạnh. Đó là Bành Húc, tiểu đội trưởng đội hai của tuần vệ binh, có tu vi Luyện Huyết Sơ kỳ. Cô cũng dặn dò hắn rằng sau này, công việc trong đội tuần vệ binh sẽ do vị tiểu đội trưởng này phụ trách.
Tuần vệ binh đã thành lập được mấy chục năm, quân số không nhiều cũng không ít, khoảng hơn năm mươi người. Trong đó, cứ trung bình năm người lại hợp thành một tiểu đội. Việc bảo vệ Bình An thôn chính là do hơn mười tiểu đội này thay phiên nhau đảm nhiệm. Cũng phải nói thêm, dù thành lập đã lâu nhưng số lượng tuần vệ binh vẫn không đông đảo như vậy là bởi bên ngoài luôn có yêu quỷ đáng sợ rình mò, hàng năm đều có không ít người hy sinh dưới tay chúng.
Giới thiệu xong cả hai thân phận một lượt, Hà Lạc lúc này mới đem Trần Huyền Cơ bàn giao cho Bành Húc.
– Mong Bành tiểu đội trưởng sau này giúp đỡ và chỉ bảo nhiều hơn. Trần Huyền Cơ đứng thẳng, sắc mặt nghiêm túc nói.
Nghe vậy, Bành Húc cười ha hả một tiếng, sau đó vỗ vai hắn nói: – Tiểu huynh đệ không tệ chút nào, đã Hà đại nhân giao phó, Bành Húc ta nhất định sẽ cố gắng hết sức.
Lại hàn huyên thêm một lát, Bành Húc chào từ biệt rồi dẫn Trần Huyền Cơ rời đi, hướng ra phía bên ngoài Bình An Thôn.
Bình An Thôn được chia làm hai phần, gồm vòng trong và vòng ngoài. Mỗi vòng đều được vô số cọc gỗ đóng thành bức tường cao hơn mười mét. Vòng trong là nơi thôn dân sinh sống, cũng là nơi có diện tích lớn nhất. Còn vòng ngoài là nơi các tuần vệ binh dựng trại, ngày đêm thay phiên tuần tra cả trong lẫn ngoài, để tránh yêu quỷ lén lút trà trộn vào một cách bất ngờ.
Đương nhiên, chỉ bằng bức tường gỗ không thể nào ngăn cản yêu quỷ xông vào được, mà chỉ có tác dụng che khuất tầm nhìn của chúng, khiến chúng khó lòng phát hiện.
Chỉ mất mười lăm phút, hai người Trần Huyền Cơ và Bành Húc đã đi tới lối ra của vòng trong. Cánh cổng ở đây do hai vị tuần vệ binh canh giữ, vừa nhìn thấy hai người họ thì lập tức cúi đầu chào hỏi.
Chứng kiến cảnh tượng này, Trần Huyền Cơ trong lòng khẽ động. Từ biểu hiện của hai người tuần vệ binh, hắn có thể thấy địa vị của Bành Húc có lẽ không hề kém cạnh đại đội trưởng Lãnh Thiết là bao. Đương nhiên, tất cả những điều này đều đến từ thực lực, bởi lẽ cường giả vi tôn.
Đối với lời chào của hai người kia, Bành Húc cũng chỉ nhẹ gật đầu rồi xuyên qua cổng lớn đi ra vòng ngoài.
Dù gọi là vòng ngoài, nhưng thực tế khoảng cách từ bức tường vòng trong đến bức tường vòng ngoài không quá lớn, chỉ khoảng năm mươi mét, vừa đủ cho tuần vệ binh sinh hoạt và đóng trại.
Ra tới vòng ngoài, Bành Húc dẫn Trần Huyền Cơ đến chỗ ở của tiểu đội hai. Nơi đây có sáu căn nhà gỗ được thiết kế kiểu nhà sàn, ba căn xếp thành một dãy, song song với nhau. Ở giữa còn được dựng một cái chòi nhỏ, bên trong lúc này đang có bốn nam tử ngồi nói chuyện rôm rả.
Bành Húc và Trần Huyền Cơ vừa đến lập tức thu hút sự chú ý của họ. Một nam t��� dáng người cao lớn, phải đến hơn hai mét, lưng hùm vai gấu, đầu cạo trọc đột nhiên đứng dậy nhìn cả hai cười lớn tiếng nói: – Tiểu đội trưởng dẫn người mới về rồi, mọi người mau mau qua đón tiếp!
Nam tử vừa dứt lời, ba người đằng sau lập tức đứng dậy. Cả bốn đồng loạt hành động, lao nhanh về phía này, thậm chí ngay cả binh khí cũng đã được rút ra.
Thấy vậy, Trần Huyền Cơ đi phía sau Bành Húc, tuy không hiểu chuyện gì nhưng vẫn dâng lên lòng cảnh giác.
– Tiểu tử, ăn gia gia một đao!
Nam tử đầu trọc dẫn đầu quát lớn một tiếng, sau đó rút đại đao sau lưng ra. Hai tay hắn nắm chặt chuôi đao bổ xuống, một nhát đao nhanh đến kinh người, hóa thành một đạo ánh sáng trắng bạc, đồng thời trong không khí vang lên tiếng rít xé gió chói tai.
Cảm nhận được nguy hiểm, và cảm nhận được uy lực khủng khiếp của đao chiêu này, Trần Huyền Cơ vốn đã cảnh giác lập tức lăn sang một bên né tránh.
Nhưng chưa kịp phản công, bên cạnh đã có một người khác đánh tới. Đó là một tên nam tử dáng người thấp bé, chỉ cao một mét sáu, một mét bảy, trong tay cầm liêm đao bổ một nhát xảo trá về phía mạn sườn Trần Huyền Cơ. Một kích này nếu bổ trúng, không chết cũng phải trọng thương.
Không dám chậm trễ, Trần Huyền Cơ lập tức rút đao đón đỡ. Chỉ nghe “keng!” một tiếng, hắn đã bị đánh lùi xa mấy mét, mặt đất đồng thời bị cày thành hai rãnh sâu, hắn mới có thể miễn cưỡng đứng vững.
‘Thật mạnh!’ Trần Huyền Cơ trong lòng ngưng trọng thầm nghĩ. Sau cú va chạm vừa rồi, hắn cảm nhận được cảnh giới của người này ít nhất là Vũ Dũng, với lực lượng không dưới bảy trăm cân.
– Tiểu tử đừng có mất cảnh giác, còn ta nữa!
Cùng lúc này, trên đỉnh đầu Trần Huyền Cơ vang lên tiếng quát. Ngẩng đầu nhìn lên, hắn chỉ thấy một người cầm trong tay Hổ Đao đang bay lượn xoay người chém tới.
Biết hiện tại đã tránh không kịp, Trần Huyền Cơ liền hai tay nắm chặt hắc thiết đao, khí lực toàn thân tụ lại, sau đó gầm lên một tiếng, ương ngạnh chém ngược một đao lên cao để chống đỡ Hổ Đao của đối phương.
Oanh! Bành!
Một tiếng sắt thép va chạm chói tai vang lên. Xung quanh, bụi đất bị dư phong cuốn lên mù mịt, cảnh tượng nhất thời không thể nhìn rõ.
Đợi bụi đất tán đi, chỉ thấy nam tử cầm Hổ Đao đã lùi lại mấy bước, còn Trần Huyền Cơ thì một chân quỳ xuống đất, tay cầm đao vẫn không ngừng run rẩy. Hiển nhiên, cú va chạm vừa rồi đã có lực lượng cực lớn.
Tuy nhiên, đến đây vẫn chưa kết thúc. Trên cổ Trần Huyền Cơ lúc này còn bất ngờ bị một thanh dao găm kề sát.
Nhìn lại, không biết từ bao giờ, một nam tử gầy gò đã đứng phía sau lưng hắn. Hắn ta có khuôn mặt hốc hác, quầng mắt thâm đen như thể đã mất ngủ từ lâu. Nhưng điều khiến người ta chú ý nhất chính là đôi đồng tử của đối phương, lạnh lẽo hơn cả rắn độc. Có thể âm thầm không một tiếng động tiếp cận Trần Huyền Cơ như vậy, có thể thấy bộ pháp của người này cực kỳ cao thâm.
– Hahaha! Việc đón tiếp đến đây là đủ rồi, đừng làm hắn bị thương đấy. Bành Húc, người chứng kiến tất cả từ đầu đến cuối, lúc này cười ha hả nói.
– Tiểu đội trưởng yên tâm, chúng ta chỉ là thử thực lực người mới thôi, có chừng mực cả mà. Buông dao ra khỏi cổ Trần Huyền Cơ, nam tử gầy gò lúc này mở miệng nói, giọng nói khàn khàn trầm thấp.
Những người khác lúc này cũng là cười rộ lên. Ở đây, cảnh giới thấp nhất của bọn họ chính là Vũ Dũng, và toàn bộ đều là những kẻ thân kinh bách chiến, sức chiến đấu hơn người. Đối mặt với một kẻ chỉ mới đột phá Hùng Lực, kinh nghiệm chiến đấu còn non kém như Trần Huyền Cơ, nếu không nương tay thì hắn đã sớm bỏ mạng từ lâu rồi.
Tuy nhiên, biểu hiện của Trần Huyền Cơ ban nãy cũng được bọn họ tán thưởng và công nhận. Từ biểu cảm đến phản xạ, tất cả đều vượt xa những gì một tên người mới nên có.
Màn chào hỏi kết thúc, sau đó, Bành Húc bắt đầu giới thiệu các thành viên trong đội hai cho Trần Huyền Cơ. Đầu tiên là nam tử đầu trọc tên Nguyễn Nhạc, tu vi Thông Lực; tiếp đến là nam tử thấp bé cầm liêm đao tên A Tứ, tu vi Vũ Dũng; nam tử cầm hổ đao tên Lê Trọng, tu vi cũng là Vũ Dũng; và cuối cùng là nam tử gầy gò tên Anh Bác, tu vi Thông Lực.
Trần Huyền Cơ vốn là người mới, còn nhiều điều chưa hiểu rõ. Giới thiệu xong, Bành Húc lại tiếp tục giới thiệu cho hắn những quy tắc cơ bản cần biết.
Thứ nhất là công việc của tuần vệ binh. Ngoại trừ lúc toàn thôn nhận cảnh báo khẩn cấp, các đội sẽ được phân chia tuần tra, mỗi ca gồm hai đội ban ngày và hai đội ban đêm. Thời gian tuần tra kéo dài một tháng, sau đó sẽ có nửa tháng nghỉ ngơi.
Thứ hai là về chiến lợi phẩm và bổng lộc. Mỗi tháng, tuần vệ binh sẽ nhận được một bình Huyết Khí Đan để phục vụ tu luyện. Đồng thời, trong thời gian tuần tra, nếu ai chém giết được yêu quỷ sẽ nhận được ban thưởng tùy theo cấp độ của yêu quỷ đó, cấp độ càng cao thì ban thưởng càng lớn.
Thứ ba là về phù lục. Sau khi dùng hết, cần báo cáo cho tiểu đội trưởng để được bổ sung. Tuy nhiên, trước đó cần trình bày lý do sử dụng một cách chính đáng.
Sau khi nói thêm một số vấn đề khác, Bành Húc liền cho tất cả giải tán trở về chỗ ở, đồng thời thông báo rằng ngày mai chính là lúc đội của họ sẽ bắt đầu tuần tra.
Trần Huyền Cơ đương nhiên cũng có nơi ở riêng. Trong số sáu căn nhà gỗ, có một căn mới được dựng riêng cho hắn. Nội thất bên trong khá đơn giản, chỉ có một bộ bàn ghế, một cái tủ đồ và một cái giường ngủ. Trần Huyền Cơ đối với hoàn cảnh như vậy không hề chán ghét, ngược lại còn cảm thấy khá thoải mái.
Đặt đồ đạc cá nhân sang một bên, Trần Huyền Cơ liền lên giường nằm nghỉ. Bởi vì mai là ngày đầu tiên hắn tham gia tuần tra, cho nên hắn không tranh thủ tập luyện mà giữ sức để có thể ứng phó mọi tình huống.
Rồi thời gian rất nhanh đã đến trưa. Lúc này, tất cả tập trung lại dùng bữa, Bành Húc cũng không ngoại lệ.
Tuần vệ binh thân mang trách nhiệm nguy hiểm nên bình thường không cần tham gia làm lụng hay săn bắn, toàn bộ đều được cả thôn chu cấp. Yêu võ giả thường có sức ăn rất lớn, một người liền có thể ăn bằng ba, bốn người là chuyện bình thường. Trần Huyền Cơ bình thường tự nhận mình có sức ăn lớn, tuy nhiên so với đám người Bành Húc thì quả thực không là gì.
Chính là phải dùng từ ăn thùng uống vại mới có thể hình dung.
Đ���ng thời sau bữa ăn, Bành Húc cũng đưa cho Trần Huyền Cơ hai bộ y phục chuyên dụng của tuần vệ binh. Chúng có tác dụng giảm bớt mùi cơ thể, giúp giảm thiểu sự chú ý của yêu quỷ.
Đoạn văn này là tài sản trí tuệ độc quyền của truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.