(Đã dịch) Yêu Võ Thần - Chương 53: Tuần Vệ Binh Đội Mười Hai
Sau khi kết thúc lễ tế đầu năm, Trần Huyền Cơ lại trở về phòng, tiếp tục tu luyện.
Mặc dù hiện tại hắn đã đột phá Luyện Huyết Cảnh, nhưng chỉ vậy thôi vẫn chưa đủ để hắn tự mãn. Hắn muốn mạnh hơn nữa, muốn hoàn toàn làm chủ vận mệnh của mình.
Cứ như vậy ngày qua ngày, lại hơn một tháng trôi qua.
Những ngày này, Trần Huyền Cơ vẫn chăm chỉ tu luyện. Ngoài nh��ng đêm thực hiện nhiệm vụ tuần tra, toàn bộ thời gian còn lại hắn đều dành cho việc tu luyện, gần như khắc khổ không ngừng nghỉ.
Đáp lại sự chăm chỉ ấy, khí huyết của hắn cũng trở nên hùng hậu hơn rất nhiều, mạnh hơn hẳn so với thời điểm mới đột phá. Cứ theo tiến độ này, Trần Huyền Cơ tin rằng bản thân chỉ cần chưa đầy một năm nữa là nhất định có thể đột phá lên Luyện Huyết Cảnh nhị đoạn.
Một ngày nọ, bên ngoài căn nhà gỗ của Trần Huyền Cơ đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.
Đang tu luyện bên trong, Trần Huyền Cơ buộc phải ngừng lại. Hai hàng lông mày hắn khẽ nhíu lại, lộ rõ vẻ nghi hoặc.
Hắn vừa hoàn thành nhiệm vụ tuần tra một tháng, hiện đang trong kỳ nghỉ. Ai sẽ tìm hắn lúc này? Đám Trương Diêu hiển nhiên không phải, bọn họ hiểu tính cách của Trần Huyền Cơ nên sẽ không tùy tiện làm phiền hắn khi đang tu luyện.
Dù nghi hoặc, Trần Huyền Cơ vẫn đứng dậy ra mở cửa. Rất nhanh, một khuôn mặt quen thuộc đập vào mắt hắn.
Đó là một nam tử mặc y phục tuần vệ binh, dáng người thấp bé, làn da đen đúa, trên khuôn mặt vuông vắn luôn thường trực nụ cười, tựa như chẳng có điều gì có thể làm hắn phiền lòng.
Trần Huyền Cơ đương nhiên nhận ra người này, chính là tuần vệ binh Lý Điền, người thường xuyên tuần tra trong thôn.
Nhìn thấy Trần Huyền Cơ đi ra, Lý Điền lập tức chắp tay cười nói: – Huyền Cơ ca lâu rồi không gặp, dạo này vẫn khỏe chứ.
– Cảm tạ Lý huynh hỏi thăm, ta vẫn rất tốt. – Trần Huyền Cơ cũng chắp tay đáp lại một cách khách sáo, nhưng hắn không vòng vo, ngay lập tức đi thẳng vào vấn đề chính: – Lý huynh hôm nay không đi tuần tra, mà sáng sớm đã tìm đến ta, chẳng hay có chuyện gì vậy?
– Hahaha! Huyền Cơ ca vẫn thẳng thắn như vậy. Nhưng hôm nay ta đến đây cũng chẳng có chuyện gì to tát, chỉ là thay Hà đại nhân chuyển lời, mời huynh đến thôn một chuyến mà thôi. – Lý Điền cũng không dài dòng, nói thẳng.
Nghe vậy, Trần Huyền Cơ trong lòng kinh ngạc, Hà Lạc lại tìm mình vào lúc này. Nhưng nghĩ tới điều gì đó, hắn nhanh chóng thả lỏng.
Hai người lại trao đổi vài câu xã giao qua loa, sau đó Lý Điền mới cáo từ. Trần Huyền Cơ cũng trở vào nhà.
Thay y phục thường thành y phục tuần vệ binh, đồng thời đeo hắc thiết đao lên hông, Trần Huyền Cơ không trì hoãn thêm nữa mà đi thẳng vào thôn.
Cảnh tượng trong thôn vẫn yên bình như mọi ngày: người lớn cầm cuốc, xẻng ra đồng làm việc, trẻ con nô đùa trên đường, còn các cụ già thì ngồi trước cửa nhà tán gẫu.
Nhìn thấy những cảnh tượng này, Trần Huyền Cơ không khỏi cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Mải suy nghĩ, Trần Huyền Cơ bất tri bất giác đã đi đến trước cửa nhà Hà Lạc. Lúc này, trong sân, dưới bóng cây đã có bốn người đứng.
Trần Huyền Cơ liếc mắt đánh giá một lượt. Ngoại trừ Hà Lạc, những người còn lại hắn đều đã gặp: đó là ba thiếu niên thiên tài đi ra từ buổi kiểm tra thiên phú ngày đó, gồm Trương Lăng, Nhị Hổ với thiên phú màu lam, và Lương Thắng, người duy nhất sở hữu thiên phú màu vàng hiếm thấy.
Không nán lại bên ngoài, Trần Huyền Cơ liền sải bước đi vào.
Trần Huyền Cơ vừa đi vào, đám Lương Thắng cũng đã phát hiện, ngay lập tức dồn ánh mắt nhìn về phía hắn.
Trước ánh mắt chú ý của mọi người, Trần Huyền Cơ vẫn giữ thần sắc bình thản, không bận tâm, đi thẳng đến bàn đá phía trước và cất tiếng chào Hà Lạc.
Hà Lạc đang uống trà, đọc sách, lúc này ngẩng đầu lên. Thấy người đến là Trần Huyền Cơ, ông lập tức nở nụ cười hòa ái, ra hiệu cho Trần Huyền Cơ ngồi xuống, đồng thời tiện tay rót cho hắn một chén trà nóng.
– Nào, Huyền Cơ, ngươi thử thưởng thức chén Thanh Hồng trà này xem sao. Đây chính là trà được trồng ở thôn Thanh Hồng trên núi Thanh Vân, mùi vị rất tuyệt đấy. – Hà Lạc cười nói thân mật.
Nghe vậy, Trần Huyền Cơ cũng không khách sáo, nâng ly trà lên, nhấp môi nếm thử.
Nước trà vừa vào miệng, ngay lập tức cảm nhận được vị đắng chát, nhưng ngay sau đó lại chuyển thành vị ngọt nhẹ cùng cảm giác thanh mát lan tỏa. Đồng thời, một mùi hương dễ chịu xộc thẳng lên mũi, khiến lòng người thư thái.
– Mùi vị này quả thật không tệ, đúng là trà ngon. – Trần Huyền Cơ không nhịn được nói.
Đây cũng là lời nói thật lòng của Trần Huyền Cơ, mặc dù hắn không biết gì về trà, nhưng chén Thanh Hồng trà này mang đến cho hắn cảm giác rất tốt. Không chỉ dễ uống, uống vào còn giúp tâm tình thoải mái hơn rất nhiều.
– Hahaha! Thanh Hồng Trà mặc dù uống ngon nhưng cũng không dễ có được, vật quý thì khó tìm mà. – Hà Lạc uống một ngụm trà nói.
Trần Huyền Cơ cũng không tiếp lời, ngược lại chỉ yên lặng ngồi tại chỗ không nói gì.
Đến đây, Hà Lạc lại chỉ vào ba người Lương Thắng đang đứng bên cạnh, đồng thời ánh mắt mang theo ý cười nhìn Trần Huyền Cơ rồi tiếp tục nói: – Ngươi thấy ba người bọn họ thế nào?
Nghe vậy, Trần Huyền Cơ chỉ khẽ liếc mắt nhìn Lương Thắng rồi đáp: – Ba người bọn họ thiên phú không tồi, trong một tháng đã có thể bước vào Luyện Thể Cảnh nhất đoạn, là những hạt giống tốt.
– Chuyện lần trước ta hứa với ngươi, hôm nay ta sẽ thực hiện lời hứa. Ba người bọn họ liền giao cho ngươi, từ hôm nay, ngươi sẽ là tiểu đội trưởng của đội mười hai. – Hà Lạc thản nhiên nói.
Nhớ lại chuyện hơn một tháng trước, lúc đó Trần Huyền Cơ mới đột phá Luyện Huyết Cảnh. Sau khi đến gặp Hà Lạc, ông đã ngay lập tức hứa hẹn cho hắn làm tiểu đội trưởng đội mười hai.
Với tính cách của Trần Huyền Cơ, đương nhiên hắn sẽ từ chối. Nhưng Hà Lạc từ đầu đến cuối cứ nhất quyết muốn hắn làm tiểu đội trưởng, cuối cùng hắn đành bất đắc dĩ đồng ý.
Nghe lời Lý Điền, Trần Huyền Cơ đã đoán trước được mục đích Hà Lạc gọi mình tới hôm nay, nhất là khi nhìn thấy ba người Lương Thắng, hắn lại càng thêm khẳng định. Nhưng đã là phúc thì không phải họa, mà đã là họa thì không tránh được.
– Cảm tạ Hà đại nhân ưu ái. – Trần Huyền Cơ đến lúc này chỉ đành chắp tay cười nói.
Cùng lúc đó, Hà Lạc đã nhìn về phía ba người Lương Thắng, vừa rót trà vừa mở miệng giới thiệu: – Giới thiệu với các ngươi, vị này là Trần Huyền Cơ, đệ nhất thiên tài của Bình An Thôn chúng ta năm ngoái. Hiện tại đã là Luyện Huyết Cảnh yêu võ giả, đồng thời sau này cũng sẽ là tiểu đội trưởng dẫn dắt các ngươi.
Lời Hà Lạc vừa dứt, ba người Lương Thắng đang chăm chú lắng nghe liền sáng mắt nhìn về phía Trần Huyền Cơ, trong lòng cực kỳ hâm mộ.
Theo lời Hà Lạc, Trần Huyền Cơ trước mặt thế mà chỉ hơn bọn họ một tuổi, vậy mà đã trở thành cường giả Luyện Huyết Cảnh cao cao tại thượng trong thôn, hiện tại lại còn trở thành tiểu đội trưởng của bọn họ.
Sau khi sự hâm mộ qua đi, bọn họ lại b��ng lên nhiệt huyết tuổi trẻ hừng hực, trong lòng quyết tâm sau này nhất định mình cũng sẽ trở thành nhân vật như thế.
– Chúng ta xin ra mắt Tiểu đội trưởng. – Lương Thắng, Trương Lăng, Nhị Hổ ba người vào lúc này không dám chậm trễ, đồng thanh nói.
Nhìn ba người, Trần Huyền Cơ khẽ gật đầu, trong ánh mắt lại lóe lên vẻ dị thường.
Ba người này đều là những người có thiên phú cao nhất trong đợt kiểm tra năm nay, mỗi người đều là trụ cột tương lai của Bình An Thôn. Nhất là Lương Thắng, càng là thiên tài màu vàng trăm năm mới xuất hiện một lần.
Nếu theo lẽ thường, ba người bọn họ nhất định sẽ được xếp vào các đội có thực lực mạnh nhất, như đội một, đội hai, để có thể bảo vệ họ an toàn phát triển.
Hiện tại Hà Lạc lại trực tiếp giao cho Trần Huyền Cơ trông nom. Điều này không phải ông ấy tùy hứng, ngược lại là có thâm ý.
Thứ nhất, Trần Huyền Cơ đã là Luyện Huyết Cảnh yêu võ giả, trong hàng ngũ tuần vệ binh cũng đã có thể xếp vào mười người mạnh nhất, việc bảo hộ ba Luyện Thể Cảnh giả là không th��nh vấn đề.
Thứ hai, Trần Huyền Cơ có tính cách trầm ổn, làm việc không lỗ mãng. Mặc dù chỉ mới tham gia tuần tra một năm nhưng đã cực kỳ lão luyện.
Thứ ba, Trần Huyền Cơ cũng giống ba người Lương Thắng, đều là thiên tài. Nếu ba người Lương Thắng đi theo hắn, không chỉ học được tính chăm chỉ, khắc khổ tu luyện từ hắn, mà khi các thiên tài được xếp vào cùng một chỗ, nhất định sẽ càng thêm ra sức ganh đua, tạo động lực cho tất cả cùng cố gắng vươn lên.
– Sau đó các ngươi hãy tự mình làm quen với nhau. Ta ở đây cũng không nói nhiều, chỉ muốn nhắc nhở một vài điều.
Hà Lạc uống một ngụm trà rồi mở miệng tiếp tục nói:
– Về chuyện đội mười hai, ta đã thông báo trước với Lãnh Thiết rồi. Doanh trại của các ngươi cũng đã được xây dựng xong, hiện tại đã có thể chính thức đi vào hoạt động.
Sau này, toàn bộ công việc của đội mười hai đều sẽ do Lãnh Thiết sắp xếp. Nếu có chỗ nào không hiểu, các ngươi có thể đi gặp hắn hỏi thăm.
Nghe Hà Lạc dặn dò thêm vài việc, Trần Huyền Cơ lúc này liền dẫn theo ba ng��ời Lương Thắng rời đi.
Nhưng Trần Huyền Cơ cùng mọi người không trở về ngay, mà đi tìm Lãnh Thiết để chào hỏi.
Gặp Trần Huyền Cơ cùng mọi người tới, Lãnh Thiết cực kỳ nhiệt tình giới thiệu cho họ về doanh trại mới được bố trí, đồng thời dặn dò họ ba ngày sau quay lại để nhận nhiệm vụ đầu tiên.
Doanh trại của đội mười hai vẫn là bố cục năm căn nhà gỗ bao quanh một sân nhỏ như cũ.
Đến đây, Trần Huyền Cơ cũng không nói nhiều, chỉ để ba người Lương Thắng tự chọn nơi ở, còn bản thân thì trở về thu dọn đồ đạc, nhân tiện ghé chào hỏi đám Trương Diêu ở đội năm một tiếng.
Nội dung truyện này đã được truyen.free dày công biên tập và chỉnh sửa, hân hạnh gửi đến quý độc giả.