(Đã dịch) Yêu Võ Thần - Chương 51: Miểu Sát
Mùa đông đi qua, mùa hạ lại tới.
Bầu trời buổi sáng nắng vàng chiếu rọi, khắp nơi sinh cơ bừng bừng.
Năm ngày đã trôi qua kể từ khi Trần Huyền Cơ đột phá.
Ngày hôm đó, Trần Huyền Cơ vẫn cùng Trương Diêu và những người trong đội năm tham gia nhiệm vụ tuần tra.
Mặc dù hắn đã đột phá Luyện Huyết cảnh, có tư cách trở thành một tiểu đội trưởng, nhưng đội tuần v�� có hạn về nhân số, hiện tại không còn đội ngũ trống nào cho hắn, chỉ có thể đợi đến sau tế lễ, khi tuyển chọn thêm những hạt giống mới.
Mà ngày mai cũng chính là thời gian diễn ra tế lễ đầu năm.
Đi giữa rừng cây, tâm trạng mọi người trong đội năm đều vô cùng thoải mái, bởi chỉ hết hôm nay là họ sẽ kết thúc nhiệm vụ tuần tra.
– “Ngày mai chính là tế lễ đại điển, không biết sẽ có bao nhiêu người thành công kiểm tra ra yêu võ giả có thiên phú đây.” Vác cây gậy sắt trên vai, Tôn Đằng thản nhiên nói.
– “Ta nghe nói năm nay số lượng người tham gia kiểm tra nhiều hơn năm ngoái, cho nên số người có thiên phú chắc chắn sẽ không ít, nói không chừng còn tìm ra vài người có thiên phú màu lam đây.” Nguyễn Kiệt nhe răng cười nói.
– “Ngươi tưởng thiên tài màu lam là củ cải trắng, muốn nhặt là nhặt được à?” Nghe vậy Tôn Đằng bĩu môi nói.
– “Mặc kệ có bao nhiêu yêu võ giả xuất hiện, vui nhất vẫn là Huyền Cơ ca, đến lúc đó hắn có thể trở thành một tiểu đội trưởng.” Trần Tuyết liếc nhìn Trần Huyền Cơ mỉm cười nói.
– “Hahaha! Trần huynh đệ thiên phú trác tuyệt, tuổi trẻ đã có thể đột phá Luyện Huyết Cảnh, có thể trở thành tiểu đội trưởng là điều hiển nhiên.” Trương Diêu đi ở phía trước cũng chen vào nói, giọng nói ẩn chứa đầy cảm thán.
Kể từ khi Trần Huyền Cơ bắt đầu tu luyện đến nay mới tròn một năm, không chỉ tốc độ tiến triển kinh người, việc đột phá Luyện Huyết Cảnh cũng chắc như đinh đóng cột, có thể coi là thuận nước thành sông.
Dù đã có dự đoán trước, nhưng Trương Diêu vẫn không nhịn được cảm thán, đồng thời cảm thấy hổ thẹn trong lòng.
Hắn lớn hơn Trần Huyền Cơ mấy tuổi, đạt tới Luyện Thể Cảnh tam đoạn cũng đã lâu, nhưng vẫn chưa đủ dũng khí đột phá Luyện Huyết Cảnh.
Có lẽ cả đời này Trương Diêu hắn chỉ có thể mãi dừng chân tại đây.
Đối với những lời nói của đám người, Trần Huyền Cơ cũng chỉ mỉm cười xem như đáp lại.
Hắn không quá để ý đến chức vị tiểu đội trưởng, bởi chức vị càng cao, trách nhiệm càng nặng.
– “Được rồi, mọi người tập trung tuần tra đi, đừng để yêu quỷ đến bên cạnh lúc nào cũng không biết.”
Nói chuyện thêm một hồi, Trương Diêu mở miệng nhắc nhở.
Cả năm người cứ thế không ngừng tiến sâu vào rừng, khoảng sáu dặm địa giới rất nhanh đã được họ tuần tra xong một vòng, những yêu quỷ gặp phải đều là cấp thấp, toàn bộ để cho tiểu tử Tôn Đằng luyện tay.
Đến buổi chiều, nhiệm vụ tuần tra lại tiếp tục.
Tuy nhiên không còn nhàn nhã như buổi sáng, ngược lại lại đụng phải một con yêu quỷ nhị giai sơ kỳ.
Con yêu quỷ toàn thân có hình dáng như người, nhưng bề ngoài lại mang đặc điểm của thằn lằn, có vảy cùng đuôi dài, khi đứng thẳng, chiều cao của nó gần ba mét.
Nhìn thấy con người bò sát này trong nháy mắt, sắc mặt cả đội năm nhất thời căng thẳng, trái tim trong lồng ngực đập mạnh như muốn nhảy ra ngoài, Tôn Đằng thậm chí còn lén lút dịch ra sau lưng Trần Huyền Cơ.
Tuy sợ hãi, nhưng lúc này không một ai bỏ chạy, quay lưng với yêu quỷ nhị giai không khác nào tự sát, cái chết sẽ đến nhanh hơn.
Hơn nữa, trong đội họ còn có yêu võ giả Luyện Huyết c��nh là Trần Huyền Cơ, họ không phải là không có khả năng chiến đấu.
– “Trần huynh đệ, có thể đối phó được không?” Trương Diêu liếc nhìn Trần Huyền Cơ nhỏ giọng nói, đồng thời tay phải đã thò vào ngực áo, nắm chặt pháo tín hiệu.
Sở dĩ Trương Diêu lúc này làm như vậy là bởi vì hắn sợ Trần Huyền Cơ mới đột phá chưa quen lực lượng, không đủ tự tin.
Mặc dù đã nghe Trần Huyền Cơ nói về yêu kỹ cường hóa thân thể của hắn, nhưng chưa tận mắt chứng kiến, thực lực cũng chưa biết mạnh yếu thế nào.
Phải biết, cùng giai yêu quỷ vẫn luôn mạnh hơn yêu võ giả một bậc, cực kỳ khó đối phó.
– “Được.” Trần Huyền Cơ gật đầu đáp lại.
Con người thằn lằn trước mặt chỉ có nhị giai sơ kỳ, với thực lực của Trần Huyền Cơ, mặc dù không dám nói có thể chém giết, nhưng giao đấu ngang sức vẫn có thể.
Trần Huyền Cơ đối với thực lực hiện tại của bản thân cực kỳ tự tin, con người thằn lằn này xuất hiện cũng vừa đúng lúc để hắn luyện tay.
Trương Diêu nghe Trần Huyền Cơ trả lời như vậy thì cũng thả lỏng hơn một chút, bàn tay trong ngực áo cũng buông lỏng, tuy nhiên tinh thần cảnh giác của hắn vẫn không hề hạ xuống, đối mặt là yêu quỷ nhị giai, không thể kinh thường, luôn phải đề phòng bất trắc.
Gràoo!
Đúng vào lúc này, con người thằn lằn vẫn bất động quan sát con mồi cuối cùng cũng ra tay.
Nó từ trên cổ thụ nhảy xuống, bốn chi to khỏe đạp mạnh xuống đất lấy đà, cả người theo đó nhảy ra xa mấy chục mét đến trước mặt Trần Huyền Cơ và đồng đội.
– “Tất cả tản ra vây công nó, để ta thu hút chú ý của nó!” Trần Huyền Cơ mở miệng quát lớn.
Nói đoạn, Trần Huyền Cơ rút hắc thiết đao bên hông vung về phía trước, một đao này trực tiếp va chạm với cự trảo của người thằn lằn.
Keng! Oành!
Chỉ nghe tiếng kim loại va chạm vang lên, Trần Huyền Cơ và người thằn lằn mỗi bên lùi lại một đoạn.
Mà những người khác cũng nhân lúc này tản ra, khóa chặt mọi đường lui của người thằn lằn, tuy nhiên họ không hề lỗ mãng xông tới, ngược lại giữ nguyên vị trí, chờ đợi cơ hội ra tay.
Giao thủ một kích, Trần Huyền Cơ nhanh chóng ổn định thân hình, đồng thời ánh mắt lóe lên kinh ngạc, con yêu quỷ này không mạnh như hắn tưởng tượng, một kích vừa rồi hắn chỉ dùng thuần sức mạnh thể chất, vậy mà đã có thể ngang sức với nó.
Nhưng cảm giác xúc động bành trướng thoáng qua, Trần Huyền Cơ đã nhanh chóng kìm nén lại, yêu quỷ vẫn là yêu quỷ, chúng cực kỳ quỷ dị, chỉ nhìn sức mạnh cơ bắp thì không thể nào đánh giá được thực lực chân chính của chúng.
Nghĩ đến đây, Trần Huyền Cơ lập tức vận chuyển khí huyết trong cơ thể.
Theo khí huyết vận chuyển, trái tim lập tức gia tốc co bóp, huyết dịch trong mạch máu lưu chuyển nhanh hơn, mà làn da bên ngoài Trần Huyền Cơ cũng trong nháy mắt biến đỏ bừng như lửa, đồng thời phả ra từng luồng nhiệt khí nóng hổi.
Đây chính là năng lực Khí Huyết Bàn Vận của Luyện Huyết Cảnh nhất đoạn, có thể gia tốc vận chuyển khí huyết, gia tăng sức mạnh và tốc độ.
Cùng lúc, người thằn lằn bị đánh lùi cũng đã tiếp tục công kích, nó đứng thẳng người lên, móng vuốt dài ngoẵng và sắc bén như dao cạo bổ thẳng xuống ��ỉnh đầu Trần Huyền Cơ.
Đối mặt với một kích này, Trần Huyền Cơ lăn mình sang một bên tránh đòn, đồng thời nhanh chóng ngồi dậy, cúi người vung đao quét ngang vào khuỷu chân của người thằn lằn.
Phốc!
Một đao này ẩn chứa toàn lực của Trần Huyền Cơ, trực tiếp phá vỡ lớp vảy giáp cứng rắn của nó, gần như cắt lìa một bên chân của người thằn lằn.
Mất một bên chân, người thằn lằn mất thăng bằng, lập tức ngã xuống, nhân cơ hội này, Trần Tuyết đứng ở phía xa giương cung bắn một mũi tên tới, nhưng mũi tên bắn trúng người thằn lằn chỉ tóe lên tia lửa, không gây ra chút tổn thương nào.
Cùng lúc, Trương Diêu, Tôn Đằng, Nguyễn Kiệt ba người cũng đã đánh tới, nhưng cũng giống như mũi tên của Trần Tuyết, nhất thời khó mà phá vỡ lớp vảy giáp của người thằn lằn.
– “Tránh ra, để ta!”
Quát lạnh một tiếng, Trần Huyền Cơ đã tung người xông tới, hắc thiết đao hướng về cổ người thằn lằn mà chém xuống.
Nhưng đao còn chưa rơi xuống, người thằn lằn đột nhiên nghiêng đầu há miệng phun ra một ngụm chất nhầy màu xanh với tốc độ cực nhanh bắn về phía cả nhóm.
Nhìn thấy một màn này, Trần Huyền Cơ lập tức xoay chuyển cổ tay, biến đổi thế công, dùng hắc thiết đao đang bổ xuống xoay ngang để ngăn chặn chất nhầy.
Xèo! Xèo!
Tại khoảnh khắc chất nhầy chạm vào thân đao, từng tiếng ăn mòn không ngừng vang lên.
Cùng lúc, cái đuôi dài hiểm độc của người thằn lằn quét ngang, Trần Huyền Cơ và đồng đội không kịp phản ứng, lập tức bị một kích đánh bay ra ngoài.
Ngoại trừ Trần Huyền Cơ có thể chống đỡ được, Trương Diêu, Tôn Đằng, Nguyễn Kiệt ba người đều chịu những vết thương không nhỏ.
Kìm nén dòng máu đang chực trào khỏi cổ họng, Trần Huyền Cơ nghiêm mặt nhìn Trần Tuyết, quát: – “Chăm sóc bọn hắn, con yêu quỷ này để ta giải quyết.”
Dứt lời, Trần Huyền Cơ lập tức lấy ra Hỏa Diễm Phù dán lên hắc thiết đao, ngọn lửa trong nháy mắt bao trùm thân đao.
Đến nước này, hắn cũng không tiếp tục giấu giếm, yêu kỹ của Trần Huyền Cơ mở ra, toàn thân huyết sắc hoa văn hiện lên, sức mạnh cuồn cuộn không ngừng sôi trào trong cơ thể.
Mà người thằn lằn lúc này cũng đã đứng lên, phần chân bị chặt đứt của nó đã mọc lại, tốc độ khôi phục cực kỳ khủng bố.
Năng lực của con người thằn lằn này chính là tái sinh, bất cứ tổn thương nào cũng có thể nhanh chóng khôi phục, ngay cả khi đầu bị chặt đứt cũng không ngoại lệ, miễn là có đủ thời gian để phục hồi.
Không hẹn mà cùng động thủ, cả hai lúc này đồng loạt xuất chiêu.
Trần Huyền Cơ khẽ đạp bàn chân, cả người tựa như đạn pháo bắn đi, tốc độ của hắn nhanh đến kinh người, gần như chỉ thấy một bóng mờ lướt qua, chớp mắt đã có mặt trước yêu quỷ thằn lằn.
Phốc!
Tiếp sau đó chỉ thấy một đạo ánh lửa lóe lên, cột máu màu xanh bắn lên tung tóe, đầu lâu của yêu quỷ thằn lằn đã lìa khỏi thân.
Tuy nhiên, người thằn lằn dù bị chém đứt đầu vẫn chưa chết, hai trảo của nó vẫn cào xé về phía Trần Huyền Cơ, nhưng toàn bộ đều bị Trần Huyền Cơ dễ dàng tránh né, đồng thời thuận tiện chém đứt hai tay của nó.
Không ngừng lại, Trần Huyền Cơ lại tiếp tục vung đao.
Ánh lửa lấp lóe, người thằn lằn chỉ trong chốc lát đã bị chém thành mười mấy mảnh rơi xuống đất.
Thế nhưng năng lực tái sinh của người thằn lằn cực kỳ mạnh mẽ, mười mấy mảnh huyết nhục rơi xuống vẫn đang nhúc nhích, ý đồ muốn nối lại cơ thể một lần nữa.
Trần Huyền Cơ thấy vậy nhíu mày, đao quang trong tay hắn lại lần nữa vung lên, một viên tinh hạch màu xanh rất nhanh từ trong cơ thể người thằn lằn rơi ra.
Đến đây, huyết nhục của người thằn lằn liền ngừng nhúc nhích, hoàn toàn chết hẳn.
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm trí tuệ của truyen.free, xin quý vị độc giả không sao chép trái phép.