(Đã dịch) Yêu Võ Thần - Chương 48: Luyện Huyết Cảnh 1
Cầm Tẩy Linh Ô trong tay, Trần Huyền Cơ sắc mặt thay đổi liên tục.
Theo như sách Bách Thảo Sinh đã ghi, linh dược tuy thần kỳ, nhưng nếu muốn phát huy hết toàn bộ dược tính của nó thì cần phải luyện thành đan dược. Hơn nữa, việc nuốt đan dược sẽ ít gặp rủi ro hơn nhiều so với ăn sống trực tiếp.
Tuy nhiên, Trần Huyền Cơ đâu có quen biết đan sư nào, mà cho dù có quen biết thì cũng e rằng không mời được đối phương luyện đan cho mình. Chưa kể tiền công luyện đan đắt đỏ, lại còn cần có đan phương phù hợp, thêm nữa xác suất luyện đan thất bại cũng rất cao.
Suy đi tính lại, cuối cùng Trần Huyền Cơ lựa chọn trực tiếp nuốt sống.
– Dù sao cũng là linh dược, nuốt vào cũng không đến mức chết người được, sợ cái quái gì chứ.
Dứt lời, Trần Huyền Cơ liền nhắm mắt đem Tẩy Linh Ô trực tiếp bỏ vào trong miệng nhai ngồm ngoàm. Một vị đắng ngắt xộc thẳng vào vị giác khiến hắn nhăn mặt không ngừng.
Đè nén cảm giác buồn nôn, Trần Huyền Cơ cố gắng nuốt trọn một ngụm.
Đợi linh dược vào bụng, một cảm giác ấm áp, thoải mái theo đó lan ra toàn thân. Nhưng không được bao lâu, từ cảm giác ấm áp, dễ chịu rất nhanh trở nên nóng rực, cuối cùng như thiêu đốt toàn bộ thân thể, từ huyết dịch, xương cốt, sợi cơ cho đến da thịt.
Trần Huyền Cơ ngồi khoanh chân trên giường, toàn thân da thịt đỏ bừng. Hơi nóng thoát ra từ cơ thể hắn khiến không khí xung quanh như bị đốt cháy, vặn vẹo.
Không chỉ cảm thấy da thịt bị thiêu đốt nóng bỏng, xương cốt bên trong cơ thể lúc này cũng giống như có hàng ngàn, hàng vạn con kiến đang gặm nhấm. Đau đớn xông thẳng lên não khiến trán, tay chân Trần Huyền Cơ nổi đầy gân xanh.
Năm phút, mười phút, mười lăm phút trôi qua.
Cảm giác đau đớn không hề giảm bớt chút nào, ngược lại càng lúc càng đau, gần như muốn vượt quá giới hạn chịu đựng của Trần Huyền Cơ.
Giờ phút này, Trần Huyền Cơ toàn thân đã ướt đẫm mồ hôi, lòng bàn tay siết chặt đến mức móng tay đâm vào thịt, rỉ máu. Thế nhưng, hắn vẫn không hé miệng kêu một tiếng, kiên quyết cắn chặt răng.
Lại mười phút trôi qua, đầu óc hắn bắt đầu cảm thấy choáng váng, hai mắt hoa lên.
– Không được!
Cảm thấy bản thân đã chạm đến giới hạn, Trần Huyền Cơ trong lòng gầm thét muốn ép bản thân tỉnh táo, nhưng vô dụng.
Bịch!
Tiếng va đập vang lên, Trần Huyền Cơ hai mắt nhắm chặt ngã vật xuống giường, ngất lịm đi.
Không lâu sau khi Trần Huyền Cơ ngất đi, trên thân thể hắn hắc quang đột nhiên bừng sáng, sau đó là từng đám hắc h��a mang theo tử khí bắt đầu bốc cháy. Thế lửa chậm rãi lớn dần, gần như muốn bao phủ toàn bộ thân thể.
Nhưng ngay vào lúc này, từ cổ Trần Huyền Cơ đột nhiên có lục quang bùng lên. Lục quang mang theo sinh cơ bừng bừng đối chọi với hắc hỏa.
Ban đầu cả hai ngang tài ngang sức, tuy nhiên chỉ một lát sau hắc hỏa đã bị lục quang áp ch��, sau đó chậm rãi đẩy lùi, cuối cùng bị ép lùi trở lại vào trong cơ thể rồi biến mất.
Mà theo hắc hỏa biến mất, lục quang cũng rất nhanh rút đi, trả lại căn phòng vẻ yên tĩnh vốn có.
Song cảnh tượng này cũng không có ai nhìn thấy, ngay cả bản thân Trần Huyền Cơ cũng không hề hay biết.
Không biết thời gian trôi qua bao lâu, Trần Huyền Cơ cuối cùng cũng tỉnh lại.
Phản ứng đầu tiên của hắn là ngồi dậy, lắc đầu cho tỉnh táo, sau đó mới bắt đầu cảm nhận những thay đổi trên toàn thân.
Chợt Trần Huyền Cơ bịt mũi, chau mày lại, suýt nữa không nhịn được mà nôn khan.
Trên thân thể hắn không biết từ bao giờ đã bám đầy lớp cặn bẩn đen sì ô uế. Chúng tỏa ra mùi tanh hôi nồng nặc, quả thật khiến người ta khó lòng chịu đựng nổi.
Nhưng ngoại trừ cảm giác buồn nôn, lòng Trần Huyền Cơ lúc này lại tràn ngập vui sướng. Bởi hắn cảm nhận được thân thể mình đã trở nên mạnh hơn, không chỉ khí huyết hùng hậu, xương cốt, da thịt cũng càng thêm rắn chắc, đồng thời khí lực cũng mạnh hơn trước rất nhiều.
Song, chưa kịp thử nghiệm những thay đổi của cơ thể, Trần Huyền Cơ trước tiên quyết định đứng dậy chạy đi tắm rửa, bởi mùi vị ô uế trên người thật sự quá mức kinh khủng.
Ra bên ngoài, thời gian đã là nửa đêm, tất cả đều đã nghỉ ngơi.
Tắm rửa xong, Trần Huyền Cơ đi vào sân nhỏ doanh trại đội năm, ánh mắt quét quanh một vòng, rất nhanh đã chú ý tới một cây trụ đá.
Trụ đá cao hơn ba mét, kích thước bằng một người trưởng thành, ước tính khoảng ba nghìn cân.
Trần Huyền Cơ tiến đến bên cạnh trụ đá, hai chân mở rộng sang hai bên. Tiếp đến, hắn hít sâu một hơi, hai tay tựa như kìm sắt ôm lấy trụ đá, toàn thân phát lực. Trong nháy mắt, trụ đá nặng ba nghìn cân đã bị hắn nhấc bổng lên.
Tuy nhiên, mặc dù nhấc trụ đá nặng như vậy, sắc mặt Trần Huyền Cơ vẫn không thay đổi quá nhiều, hiển nhiên còn chưa tới cực hạn.
Phải biết, trước khi nuốt Tẩy Linh Ô, khí lực Trần Huyền Cơ đã vượt xa Luyện Thể Cảnh tam đoạn bình thường, đạt tới một nghìn năm trăm cân. Hiện tại lại trải qua Tẩy Linh Ô tẩy luyện, khí lực vậy mà trực ti��p tăng lên hơn gấp đôi, thật sự khó mà khiến người ta tin tưởng.
– Không hổ là linh dược hiếm có, dược hiệu thật quá thần kỳ. – Trần Huyền Cơ trong lòng cảm thán.
Nhưng nghĩ về quá trình tẩy luyện, Trần Huyền Cơ lại không khỏi rùng mình, đau đớn thực sự không phải thứ mà con người có thể chịu đựng được.
Buông trụ đá xuống, không nán lại bên ngoài thêm nữa, Trần Huyền Cơ trực tiếp đi thẳng về nhà gỗ.
Lại khoanh chân ngồi xuống giường, Trần Huyền Cơ hít một hơi thật sâu. Hắn chưa bao giờ cảm thấy thoải mái như lúc này, tựa như được thoát thai hoán cốt vậy.
– Nhân cơ hội này, đột phá Luyện Huyết Cảnh luôn.
Nói là làm, Trần Huyền Cơ lấy ra viên lục giai tinh hạch giấu trong đầu giường. Cảm nhận cảm giác buốt lạnh truyền đến từ lòng bàn tay, Trần Huyền Cơ cắn răng, dựa theo hướng dẫn của Huyết Thiên Công, đặt tinh hạch lên lồng ngực, ngay vị trí trái tim.
Ông!
Viên tinh hạch vốn là tử vật, giờ phút này vậy mà bắt đầu rung động, tiếp đó liền phát ra ánh sáng chói mắt với hai màu đen đỏ.
Cũng vào th���i khắc này, Trần Huyền Cơ cảm nhận được vùng ngực truyền đến kịch liệt đau đớn. Đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy viên tinh hạch kia lúc này vậy mà phá mở vùng da thịt gần trái tim, sau đó chui vào bên trong, cuối cùng xuyên thẳng vào trái tim và hòa làm một thể với nó.
Trong khoảnh khắc ấy, Trần Huyền Cơ cảm giác như muốn chết đi, nhưng ý thức còn sót lại giúp hắn gắng gượng, đồng thời bắt đầu gắng gượng vận chuyển khí huyết trong cơ thể, dựa theo pháp môn Huyết Thiên Công.
Theo pháp môn vận chuyển, máu từ tim bắt đầu lưu động. Nhưng lúc này, không chỉ là huyết dịch bình thường, bên trong còn ẩn chứa tinh hoa năng lượng của tinh hạch.
Dòng năng lượng cuồng bạo này đi tới đâu, Trần Huyền Cơ cảm giác cơ thể như muốn xé rách đến đó. Sự đau đớn này so với dược lực tẩy luyện kinh khủng của Tẩy Linh Ô không kém bao nhiêu, thậm chí còn có phần vượt trội.
Luyện Huyết Cảnh, đúng như tên gọi, chính là lấy rèn luyện khí huyết làm chủ đạo.
Mà khí huyết Trần Huyền Cơ vốn trải qua Tẩy Linh Ô tẩy luyện đã trở nên cực kỳ hùng hậu. Lúc này lại được dòng tinh hoa năng lượng này tiếp tục tẩy luyện, khí huyết của hắn lại bắt đầu chậm rãi thăng hoa một lần nữa, tuy nhiên quá trình này lại cực kỳ chậm chạp.
Nhưng Trần Huyền Cơ tâm trí lúc này cũng không còn đặt vào bên trong cơ thể, ngược lại xuất hiện ở một không gian huyết sắc mênh mông vô bờ.
Vừa rồi hắn chỉ cảm thấy tinh thần chấn động một trận, ánh mắt tối sầm. Khi mở mắt ra một lần nữa thì đã ở đây.
– Đây chính là tinh thần không gian mà các vị Luyện Huyết Cảnh đã nhắc đến.
Nói rồi, Trần Huyền Cơ lại cảm nhận thân thể mình. Thân thể ý thức tinh thần này vậy mà giống y như đúc với thân thể bên ngoài.
Ý niệm khẽ động, lòng bàn tay Trần Huyền Cơ lập tức xuất hiện một thanh đao, chính là hắc thiết đao. Hắn ở nơi này có thể dùng ý niệm ngưng vật, nhưng bất quá chỉ là những đồ vật bình thường, giống như có giới hạn của tinh thần.
Gràoo!
Song, không để Trần Huyền Cơ có thời gian suy nghĩ nhiều, lúc này huyết sắc không gian truyền đến tiếng gầm vang vọng đầy áp lực.
Tr���n Huyền Cơ đưa mắt nhìn theo tiếng gầm, chỉ thấy cách hắn không xa đang có vô số ánh sáng huyết sắc nhanh chóng hội tụ lại. Dần dần, ánh sáng ngưng tụ thành thực thể đặc sệt, cuối cùng biến thành một con yêu quỷ cao hơn bảy mét.
Yêu quỷ có hình dáng giống khỉ đột, toàn thân màu lông đen kịt. Trên đầu nó mọc ra cặp sừng như sừng trâu, đặc biệt sau lưng còn mọc ra một đôi cánh chim màu đen.
Nó đứng đó, hai tay vỗ ngực gầm thét, khí thế tỏa ra khiến người ta run sợ.
– Đây chính là chân thân yêu quỷ của viên tinh hạch này, thật sự quá cường đại. – Trần Huyền Cơ khiếp sợ nói.
Mà khỉ đột yêu quỷ lúc này cũng đã chú ý tới Trần Huyền Cơ. Hai con mắt đỏ lòm của nó nhìn chằm chằm hắn, ngay sau đó không chút do dự vỗ cánh bật nhảy vọt tới.
Nhìn thấy thân thể khổng lồ của khỉ đột yêu quỷ nhảy tới, Trần Huyền Cơ không chút do dự nhảy sang ngang, tránh né thế công của nó. Ngay khoảnh khắc hắn tránh đi, con khỉ đột kia đã nhảy tới, chỉ nghe tiếng "oành!" một tiếng, toàn bộ không gian huyết sắc theo đó chấn động.
Tr��n Huyền Cơ vừa mới đứng vững lại bị dư chấn hất văng thêm một đoạn, tinh thần chấn động không ngừng.
Đột nhiên vào thời khắc này, Trần Huyền Cơ có chút hối hận. Bản thân chỉ có Luyện Thể Cảnh vậy mà dám tham lam dung hợp lục giai tinh hạch, thực lực thật sự quá chênh lệch. Chỉ dư chấn cũng đủ khiến hắn khó mà chống lại.
Nhưng đã lỡ đâm lao thì phải theo lao. Hiện tại không mong đánh bại con khỉ đột yêu quỷ này, chỉ cần kéo dài cho đến khi quá trình dung hợp hoàn tất là được.
Nghĩ đến đây, Trần Huyền Cơ liền co cẳng chạy trối chết trong không gian huyết sắc.
Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt!
Mọi quyền lợi liên quan đến bản biên tập này đều thuộc về truyen.free, xin vui lòng không tự ý sử dụng.