(Đã dịch) Yêu Võ Thần - Chương 200: Chân Chính Mật Khố
Dưới nền quảng trường, mười bộ thi thể cương thi nằm la liệt.
Một bên, Ngô Phục, Trần Huyền Cơ, Trịnh Xảo, Trần Quân, Võ Việt, Mạc Linh, sáu người đang cầm tinh nguyên để tranh thủ khôi phục yêu nguyên.
Trải qua trận chiến này, ngoại trừ Ngô Phục, Trần Huyền Cơ, Trịnh Xảo còn tương đối lành lặn, những người còn lại ít nhiều đều có thương thế.
Thời gian không biết đã trôi qua bao lâu, Ngô Phục là người đầu tiên đứng dậy.
Chỉ thấy Ngô Phục lúc này bước về phía cuối quảng trường, nơi đó một cánh cửa khổng lồ màu đen chắn ngang.
Cánh cửa này cao khoảng mười mét, rộng sáu mét, bên trên trạm trổ đủ loại hoa văn tinh xảo, thi thoảng còn có thể thấy ám quang lóe lên, không biết cánh cửa được làm từ chất liệu gì.
Đứng trước cánh cửa này, Ngô Phục chắp hai tay sau lưng, mắt khẽ híp, dường như đang suy tư.
Trần Huyền Cơ cũng vừa thoát khỏi nhập định, yêu nguyên trong cơ thể đã ổn định trở lại.
Trong lòng bàn tay hắn, một viên hạ phẩm tinh nguyên đã ảm đạm, mất đi ánh sáng, trông như một viên thủy tinh trong suốt, đây là dấu hiệu năng lượng đã bị rút sạch.
Thuận tay ném viên tinh nguyên đi, Trần Huyền Cơ đứng dậy, đưa mắt nhìn Ngô Phục đang trầm tư.
Cánh cửa khổng lồ kia tự nhiên cũng lọt vào tầm mắt hắn, tuy nhiên Trần Huyền Cơ nhất thời vẫn chưa nhìn ra manh mối, chỉ suy đoán rằng phía sau có thể ẩn chứa huyền cơ.
Sải bước đến gần Ngô Phục, Trần Huyền Cơ nhẹ giọng thăm dò: -” Ta thấy cánh cửa này không hề đơn giản, Ngô Phục huynh có biết phía sau chứa thứ gì không? “
Ngô Phục không quay đầu lại, ánh mắt vẫn dán vào cánh cửa, đáp: -” Theo như thông tin ta có được, nếu đoán không lầm, nơi này mới là mật khố cất giữ những bảo vật chân chính. “
Trần Huyền Cơ "ồ" lên kinh ngạc, giọng điệu vui mừng nói: -” Vậy Ngô Phục huynh có biết cách mở nó ra không? “
Với câu trả lời này của Ngô Phục, Trần Huyền Cơ tự nhiên tin tưởng.
Đồ vật bên ngoài quảng trường mặc dù nhiều nhưng giá trị không quá lớn, cao nhất cũng chỉ là mấy kiện nhất giai yêu binh mà thôi.
Mà sơn tặc Thanh Kình bao nhiêu năm vơ vét, giàu đến chảy mỡ, lẽ nào chỉ có ngần ấy thứ sao?
Trầm ngâm một hồi, Ngô Phục nhẹ gật đầu đáp: -” Cũng không chắc chắn lắm, nhưng có thể thử. “
-” Như vậy là tốt rồi. “ Trần Huyền Cơ cười nói: -” Trước mắt đợi những người khác khôi phục xong, chúng ta sẽ thử mở ra. “
Ngô Phục hiển nhiên cũng có ý này, không nói thêm gì.
Tranh thủ lúc này, Trần Huyền Cơ bắt đầu quan sát kỹ càng cánh cửa, càng nhìn càng thấy huyền diệu.
Đã năm mươi năm trôi qua, cánh cửa này vậy mà không hề có chút dấu vết thời gian, vẫn sáng loáng như mới, hiển nhiên chất liệu làm ra cũng là kim thiết thuộc hàng đỉnh cấp.
Khi đưa tay sờ lên, cảm giác đầu tiên truyền đến là lạnh buốt, tựa như hàn băng.
Nhất thời một suy nghĩ hiện lên trong đầu Trần Huyền Cơ:
‘Nếu như có thể rèn thành binh khí, hẳn là có thể dùng làm yêu võ binh.’
Nghĩ là vậy nhưng Trần Huyền Cơ cũng không có ý định làm thật, bởi cánh cửa này thật sự quá to lớn, nặng nề, muốn mang đi sẽ tương đối khó khăn.
Hơn nữa, cho dù mang đi được thì khi vào trong thành sẽ quá dễ gây chú ý, đến lúc đó bị hỏi nguồn gốc sẽ rất phiền phức.
Lại nhìn ngắm cánh cửa thêm một hồi, ánh mắt Trần Huyền Cơ đột nhiên khẽ dừng lại.
Hắn phát hiện ra ở ngay trung tâm cánh cửa có một cái lỗ khảm hình bát giác, lớn bằng bàn tay.
Giờ phút này, Trần Huyền Cơ bỗng không tự chủ được mà liên tưởng đến tấm la bàn trong tay Ngô Phục, kích thước và hình dáng cơ bản tư��ng đương với cái lỗ khảm này.
Đến đây Trần Huyền Cơ cũng hiểu ra, rất có khả năng tấm la bàn kia chính là chìa khóa mở cánh cửa này.
Liếc nhìn Ngô Phục đang trầm tư, Trần Huyền Cơ không nói một lời nào.
Theo thời gian trôi qua, Trịnh Xảo và những người khác cũng lần lượt hoàn thành việc khôi phục, tỉnh lại, rồi cùng Trần Huyền Cơ và Ngô Phục tụ lại một chỗ.
Đứng trước cánh cửa to lớn, tất cả đều cảm thán không ngớt.
Sau khi biết được phía sau cánh cửa này mới là mật khố chân chính của sơn tặc Thanh Kình, ai nấy đều sáng mắt, tràn đầy chờ mong.
Bảo vật bên ngoài đã nhiều như vậy, không biết bên trong sẽ còn khủng khiếp đến mức nào.
Ngô Phục cũng không dông dài, từ trong ngực lấy ra tấm la bàn kia rồi nói: -” Bây giờ ta bắt đầu mở cửa, mọi người chú ý cẩn thận. “
Không cần Ngô Phục nhắc nhở, năm người Trần Huyền Cơ đã lùi về sau một đoạn, giữ khoảng cách an toàn.
Giờ phút này, sắc mặt tất cả đều trở nên nghiêm túc, trong tay nắm chặt binh khí.
Bọn hắn đều tự hiểu, bên trong chắc chắn không hề đơn giản, dù sao nơi đây được canh giữ bởi những cương thi tam giai đỉnh phong, nếu nói bên trong không có nguy hiểm thì hoàn toàn không thể nào.
Cầm la bàn, Ngô Phục khẽ nhún người bay lên, tiếp đó tinh chuẩn lắp vào lỗ khảm.
Không đợi rơi xuống, Ngô Phục đã đạp lên cánh cửa, mượn lực lộn người ra sau một đoạn dài rồi mới ngừng lại.
Ông!
Cùng lúc đó, một âm thanh trầm thấp vang lên.
Đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy tấm la bàn lắp vào lỗ khảm bất ngờ phát ra ánh sáng màu xanh chói mắt, tiếp đó lấy la bàn làm trung tâm, các hoa văn trạm trổ trên cánh cửa bắt đầu lan tràn sáng lên.
Chỉ vài hơi thở sau, toàn bộ cánh cửa khổng lồ đã sáng rực, khiến người ta có chút cảm giác thần thánh.
Két! Cạch!
Đứng trước tất cả ánh mắt chờ mong, cánh cửa lúc này vậy mà chậm rãi mở ra.
Âm thanh rít lên của cánh cửa lâu ngày không hoạt động như cứa vào trái tim mỗi người ở đây, khiến nó không tự chủ mà thắt chặt.
Theo cánh cửa ngày càng mở rộng, một thông đạo được xây bằng đá xanh dần lộ ra.
Thông đạo nhìn qua không quá dài, có thể loáng thoáng nhìn thấy phần cuối là một không gian tươi sáng, rộng rãi.
Đợi cho cánh cửa hoàn toàn mở rộng, sáu người Trần Huyền Cơ vẫn đứng bất động, không nhúc nhích, cơ hồ chẳng ai có ý định xông vào trước.
Qua một hồi lâu, Ngô Phục khẽ hít một hơi thật sâu nói: -” Đi vào thôi, đứng bên ngoài này cũng không giải quyết vấn đề gì. “
Dứt lời, Ngô Phục liền chủ động bước vào trong thông đạo.
Thấy vậy, Trần Huyền Cơ cùng những người còn lại đưa mắt nhìn nhau, sau đó đồng loạt sải bước đuổi theo.
Trong thông đạo cũng không hề chứa bất kỳ cạm bẫy nào, đám người rất thuận lợi thông qua.
Đến phía sau thông đạo, nơi đây có một không gian rộng bằng nửa quảng trường bên ngoài, trên đỉnh đầu, quang thạch chiếu sáng, khiến tất cả mọi thứ phơi bày rõ ràng.
Nhìn xuống mặt đất, đồ vật được trưng bày không quá nhiều, chỉ có năm cái giá đỡ và bốn cái rương lớn, tuy nhiên giá trị lại quý giá hơn bên ngoài không biết bao nhiêu lần.
Trước hết phải nói đến là năm cái giá đỡ, bên trên trưng bày năm món đồ vật, phân biệt là một cây rìu màu đỏ, một chiếc áo choàng màu đen, một thanh kiếm màu xanh, một quả cầu màu tím và cuối cùng là một cây thương bạc.
Tất cả năm món đồ này đều không phải vật phẩm tầm thường, thấp nhất cũng là nhị giai yêu võ binh, trong đó cao nhất là chiếc áo choàng và quả cầu màu tím, đều đạt tới tam giai.
Vừa nhìn thôi liền khiến tất cả những người ở đây đỏ mắt, hận không thể đoạt lấy.
Tiếp đến là bốn cái rương, mỗi rương chứa một loại đồ vật riêng, trong đó rương đầu tiên chất đầy tinh nguyên, trung phẩm, thượng phẩm đều đủ cả.
Rương thứ hai thì là đủ các loại hộp và bình lọ, loáng thoáng đoán được hẳn là chứa đan dược, linh thảo và những thứ tương tự.
Rương thứ ba chứa đồ vật không nhiều, toàn bộ đều là sách vở, loáng thoáng còn lẫn trong đó cả lưu tin ngọc, hiển nhiên rương này chủ yếu là cất giữ công pháp, võ kỹ.
Cuối cùng một rương thì đồ vật có chút lộn xộn, chủ yếu là các loại tài liệu quý giá như kim thiết, linh ngọc, linh mộc và các loại khác.
Đến đây không cần nói thêm cũng đoán được giá trị của đồ vật nơi đây, đủ để khiến người người sứt đầu mẻ trán vì tranh giành, hưng thịnh một thế lực cũng không phải chuyện đùa.
Thế nhưng sáu người Trần Huyền Cơ lúc này không nhúc nhích, bởi vì giờ phút này, đập vào mắt bọn hắn là một chiếc vương tọa màu vàng to lớn.
Mà bên trên vương tọa thì ngồi một con cương thi tóc đỏ, khóe miệng lộ ra răng nanh dài, hai mắt nhắm nghiền, làn da trắng bạc, người mặc chiến giáp màu bạc, trong tay còn cầm một thanh trường kiếm cắm xuống mặt đất.
Để người càng thêm kinh dị hơn, thanh trường kiếm này bên trên lại khảm nạm bốn viên tinh hạch lấp lánh.
Một suy nghĩ nổ tung trong đầu tất cả mọi người: tứ giai yêu võ binh!
Cấp bậc lực lượng của yêu võ binh thường tương ứng với cảnh giới của yêu võ giả, trong đó nhất giai miễn cưỡng có thể sánh với Ngưng Nguyên cảnh sơ kỳ, nhị giai thuộc Ngưng Nguyên cảnh đỉnh phong, tam giai thì là Đan Thai Cảnh. Cứ thế suy ra, tứ giai đương nhiên sở hữu lực lượng của Hợp Thể cảnh.
Điều này cũng có nghĩa là, một khi nó lộ ra, ngay cả cường giả Hợp Thể cảnh cũng sẽ đỏ mắt ra tay tranh đoạt.
Thế nhưng thông thường, tứ giai yêu võ binh vốn hiếm gặp, đặt ở đâu cũng là vật quý giá được cất giữ kỹ càng, vậy mà hiện tại nơi đây lại tồn tại một thanh, quả thật khó mà tưởng tượng nổi.
Nhưng quý giá là vậy, cuối cùng cũng phải có mạng để dùng mới được.
Con cương thi trước mặt này nhìn là biết không dễ chọc, lực lượng tất nhiên vượt xa đám cương thi bên ngoài, sợ rằng đã đạt tới tứ giai cũng không phải chuyện đùa.
Nghĩ đến đây, tất cả đều cảm thấy nặng nề trong lòng, thậm chí có người còn nảy sinh suy nghĩ muốn rút lui.
Thế nhưng nhìn bảo vật ở trước mặt, không lấy thì thực sự quá tiếc nuối, đây chính là cơ duyên.
Đứng một bên, sắc mặt Trần Huyền Cơ bên ngoài không hề biến hóa, nhưng trong lòng đã có vô vàn sóng biển cuộn trào.
Bởi hắn càng nhìn càng thấy con cương thi này có diện mạo quen thuộc: tóc đỏ, mặc chiến giáp màu bạc, cầm kiếm, rất giống với miêu tả trong tin tức về thủ lĩnh sơn tặc Thanh Kình Chương Dương.
Lục soát những tin tức trong ký ức, rất nhanh Trần Huyền Cơ liền nghĩ rõ ràng.
Hắn nhớ lại trong tin tức mua được từ Mộc Lâu có nói, Chương Dương có một loại yêu kỹ nổi danh gọi là hóa thi.
Yêu kỹ này không chỉ có thể luyện thi thể người khác thành cương thi để sai sử, mà cũng có thể luyện bản thân thành cương thi, đao thương bất nhập, lực lớn vô cùng.
Hiển nhiên, trước mặt chính là bản thân Chương Dương, đã hóa thành cương thi.
Vừa nghĩ đến đó, Trần Huyền Cơ đột nhiên thấy lạnh cả người, không rét mà run.
Mọi bản quyền nội dung biên tập này đều thuộc về truyen.free, xin vui lòng tôn trọng công sức biên tập.