Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Yêu Võ Thần - Chương 2: Kiểm Tra Thiên Phú

Kết thúc tế lễ, bốn thanh niên ban nãy lại bắt đầu khiêng lên một bệ đá đặt trên đài cao.

Bệ đá có kích thước không lớn, chỉ khoảng một mét vuông, bên trên đặt một quả cầu màu trắng sữa lớn cỡ quả bóng. Nhìn qua không rõ làm từ chất liệu gì, nhưng nếu để ý kỹ sẽ phát hiện quả cầu có một cái miệng, bên trong chi chít những chiếc răng nhọn li ti, trông cực kỳ đáng sợ. Đây cũng chính là vật dùng để kiểm tra thiên phú, là một con yêu quỷ đặc biệt có thật, mang tên Linh Yêu.

Cùng lúc đó, phía dưới thôn dân đã đồng loạt tản ra, để lộ một khoảng đất trống gần đài cao.

Trưởng thôn Nguyễn Phúc lúc này bước ra, cao giọng nói: -” Như đã có danh sách từ trước, tất cả thiếu niên đủ mười lăm tuổi hãy chủ động tiến lên phía trước xếp hàng! “ Lời vừa dứt, phía dưới khẽ xôn xao một trận. Ngay sau đó, những thiếu niên đủ mười lăm tuổi bắt đầu lục đục bước ra phía trước xếp hàng, số lượng khoảng gần ba mươi người. Trần Huyền Cơ cùng Tôn Đằng cũng có trong số đó, cả hai sắc mặt căng thẳng, không còn vẻ cười đùa như ban đầu.

Thấy mọi người đã ổn định, Nguyễn Phúc khẽ gật đầu, tiếp tục nói: -” Các ngươi hẳn đã rõ chuyện sắp làm tiếp theo, ta không nói nhiều, chỉ nhắc nhở một điều: dù kết quả ra sao, các ngươi cũng phải luôn giữ vững ý chí, đừng nản lòng thất vọng. “ -” Được rồi, hiện tại các ngươi tập trung lắng nghe. Đợi ta đọc tên ai thì người đó tự giác tiến lên phía trước bệ đá, đại đội trưởng Lãnh Thiết sẽ giúp các ngươi tiến hành kiểm tra thiên phú. “ Vừa nói, Nguyễn Phúc đã cầm tờ danh sách, bắt đầu gọi tên đầu tiên: -” Tiểu Mục. “ Bị gọi tên, một thiếu niên dáng người nhỏ bé bước ra từ trong hàng ngũ. Cậu ta có vẻ rụt rè, nhưng dưới ánh mắt chú mục của trưởng thôn và tất cả mọi người, vẫn phải gắng gượng từng bước lên đài cao.

Sau khi đi đến bên cạnh bệ đá, đại đội trưởng Lãnh Thiết, chính là nam tử cao lớn ban nãy đã chặt đầu yêu quỷ, đã đứng đợi từ lâu. Kéo thiếu niên lại gần, đồng thời cầm lấy ngón trỏ bàn tay phải của cậu đặt trước Linh Yêu, Lãnh Thiết lạnh giọng nói: -” Thả lỏng, đừng căng thẳng. “ Dứt lời, Lãnh Thiết từ bên hông lấy ra một con dao nhỏ, động tác thuần thục rạch một đường trên đầu ngón tay thiếu niên, máu tươi từ đó trào ra.

Mà như ngửi thấy mùi máu tươi, Linh Yêu lúc này khẽ run, cái miệng đầy răng sắc nhọn mở to, giọt máu vừa rơi xuống lập tức bị nuốt chửng. Ông! Ngay khoảnh khắc nuốt vào giọt máu tươi, Linh Yêu rung bần bật như thể hưng phấn. Một lát sau, nó bắt đầu phát sáng, ánh sáng màu xanh lục chiếu rọi khắp bốn phía. -” Không sai, có tư chất yêu võ giả. Mặc dù không cao nhưng cũng đã rất đáng quý. “ Lãnh Thiết khẽ gật đầu khi chứng kiến cảnh này, nói.

Tư chất yêu võ giả cũng được phân chia mạnh yếu, tất cả đều dựa vào màu sắc Linh Yêu tỏa ra để phán định. Trong đó, kém nhất là màu trắng, tức là người bình thường, không có tư chất yêu võ giả. Tiếp theo là màu lục, như thiếu niên vừa rồi. Đây được coi là có tư chất yêu võ giả, tuy nhiên không mạnh, tốc độ tu luyện chậm chạp, tương lai phát triển cũng không cao. Khá hơn một chút là màu xanh lam, sau đó lần lượt tăng dần đến vàng, đỏ, tím. Tư chất cao nhất mà nhân tộc từng đo được cho đến giờ chính là màu đen. Nghe đồn, người sở hữu tư chất màu đen nếu không chết yểu thì tương lai chắc chắn sẽ đạt đến Thánh cảnh.

” Được rồi, ngươi hãy sang bên kia đứng đi. “ Lãnh Thiết chỉ vào một góc đài cao nói. Thiếu niên nghe vậy lập tức ngoan ngoãn nghe theo, ánh mắt từ đầu đến cuối không dám nhìn thẳng Lãnh Thiết. Mà lúc này, Nguyễn Phúc cũng đã bắt đầu gọi tên người thứ hai. Tuy nhiên, kết quả Linh Yêu phán định cho thấy cậu ta chỉ là người bình thường, với tư chất màu trắng. Cứ như vậy, từng thiếu niên nối tiếp nhau không ngừng tiến lên kiểm tra. Chỉ một lát đã có hơn hai mươi người hoàn thành việc kiểm tra, nhưng ngoài thiếu niên đầu tiên, chỉ có thêm ba người khác có tư chất yêu võ giả. Trong đó đặc biệt có một người mang tư chất màu lam, tên là Dương Chiêu Nhi.

” Tôn Đằng. “ Cầm danh sách, Nguyễn Phúc lại tiếp tục gọi tên tiếp theo. Tôn Đằng nghe thấy tên mình bị gọi thì toàn thân khẽ run lên như bị điện giật, mồ hôi túa ra trên trán và sau lưng. Bình thường Tôn Đằng vẫn hay cười nói huyên thuyên là vậy, nhưng vào thời điểm này, cậu ta đến một câu cũng không thể thốt ra. Việc kiểm tra tư chất này quả thật quá áp lực. Nếu như thành công kiểm tra ra tư chất yêu võ giả, cậu ta chẳng những có thể ngẩng cao đầu mà đi trong thôn Bình An, mà còn được coi là người nổi bật hơn người. Còn nếu thất bại, đừng nói là bị người ngoài chê cười, về nhà chắc chắn sẽ bị cha hắn, Tôn Vân, đập gãy chân. Thấy cậu ta như vậy, Trần Huyền Cơ khẽ vỗ vai, cười nói: -” Bình thường tự nhận là tiểu bá vương cơ mà, giờ chưa lâm trận đã tuột xích rồi. Tốt nhất đừng làm ta, Trần Huyền Cơ, mất mặt đấy! “

Những lời này giống như chạm đến lòng tự cao của Tôn Đằng, sắc mặt cậu ta đỏ lên, ngẩng cao cằm, nói: -” Tiểu tử ngươi đừng có khinh thường ta, xem Tôn gia gia đây sẽ tỏa sáng cho mà xem! “ Dứt lời, Tôn Đằng lập tức hùng hổ đi lên đài cao. Tuy nhiên, khi thấy Lãnh Thiết lấy ra con dao nhỏ, sắc mặt cậu ta lập tức tái đi, hai mắt nhắm chặt, hàm răng va vào nhau lập cập. Đối với biểu hiện của Tôn Đằng, Lãnh Thiết không hề bận tâm, vẫn thành thục thực hiện kiểm tra như cũ. Khi giọt máu tươi nhỏ vào trong Linh Yêu, một màu xanh lục tỏa ra. Mặc dù thiên phú không cao nhưng cũng chứng tỏ Tôn Đằng có tư chất yêu võ giả.

” Có thiên phú yêu võ giả, thằng bé này cũng không tệ. “ Đứng phía dưới, Trần Bàng khẽ mỉm cười khi chứng kiến cảnh này, rồi nói. Sau đó, ánh mắt ông ta lại nhìn về phía Trần Huyền Cơ, lộ ra chút âu lo. Nỗi âu lo này lại có hai mặt: một là lo Trần Huyền Cơ kiểm tra không ra tư chất yêu võ giả, sau này chỉ có thể làm một người bình thường không có sức tự vệ; mặt khác lại lo Trần Huyền Cơ có thiên phú yêu võ giả, vậy sau này sẽ phải thường xuyên đối mặt với nguy hiểm, có thể mất mạng bất cứ lúc nào. Nghe thấy ti���ng xôn xao phía dưới, Tôn Đằng cuối cùng cũng mở mắt. Thấy mình có tư chất yêu võ giả, khóe miệng cậu ta nhếch lên, suýt nữa không tự chủ được mà bật cười lớn.

Đưa mắt nhìn Trần Huyền Cơ đang đứng phía dưới đài cao, Tôn Đằng ngẩng cao cằm, giơ ngón tay cái lên chỉ về phía mình, ý muốn nói: ‘Ngươi đã thấy sự lợi hại của Tôn gia gia chưa?’ Đối với việc này, Trần Huyền Cơ không để ý, bởi vì cái tên tiếp theo được gọi chính là hắn. Từng bước đi lên phía bệ đá, mặc dù là một người điềm tĩnh, nhưng Trần Huyền Cơ lúc này cũng không ghìm nổi sự hồi hộp và lo lắng trong lòng. Trái tim trong lồng ngực đập liên hồi như trống trận.

Với động tác quen thuộc như cũ, Lãnh Thiết rạch một đường trên đầu ngón trỏ của Trần Huyền Cơ, sau đó nhỏ máu vào miệng Linh Yêu. Ông! Ông! Ông! Ngay lập tức, âm thanh rung động dữ dội liên tục vang lên. Toàn thân Linh Yêu màu trắng sữa lập tức chuyển sang màu đen kịt, một màu đen huyền bí mà rực rỡ, khiến tất cả mọi người ở đây đều phải trợn mắt há mồm kinh ngạc, ngay cả Lãnh Thiết vốn lạnh nhạt cũng không ngoại lệ.

Nhưng chưa đợi mọi người kịp phản ứng, Linh Yêu ngừng rung động đột ngột. Màu đen huyền bí chỉ sáng được vài giây rồi bất ngờ chuyển thành màu xanh lam. -” Đây là chuyện gì xảy ra? Linh Yêu có vấn đề? “ Lãnh Thiết nhíu mày khẽ lẩm bẩm. Đây là trường hợp hắn lần đầu tiên gặp, quả thực cực kỳ khó hiểu, bởi Linh Yêu đã được truyền lại qua rất nhiều năm, chưa bao giờ nghe nói xảy ra chuyện kiểm tra sai lầm. Trừ khi bị yêu quỷ mạnh mẽ hoặc Yêu võ giả can thiệp. Tuy nhiên, trường hợp này là không thể xảy ra, bởi xung quanh thôn Bình An cũng không có cao thủ nào có năng lực như vậy.

‘Được rồi, lát nữa sẽ báo chuyện này cho Hà Lạc đại nhân. Với kiến thức của ngài ấy, chắc hẳn sẽ biết điều gì đó.’ Lãnh Thiết lắc đầu thầm nghĩ. Tuy nhiên, thiên phú màu xanh lam của Trần Huyền Cơ cũng đủ khiến Lãnh Thiết và Nguyễn Phúc vui mừng không thôi. Mặc dù màu lam không phải là cấp bậc quá cao, nhưng đối với thôn Bình An chỉ có nghìn người thì đây đã là điều cực kỳ hiếm gặp. Thậm chí năm trước, việc kiểm tra thiên phú còn không có lấy một người nào có thiên phú màu lam, năm nay một mạch xuất hiện hai người đã là niềm vui ngoài mong đợi.

Nhìn Trần Huyền Cơ, Lãnh Thiết nở một nụ cười hòa ái, nói: -” Thiên phú không tệ, con đứng sang một bên đi. “ Sáu bảy thiếu niên còn lại đồng loạt tiến lên. Tuy nhiên, kết quả kiểm tra sau đó lại không có một người nào sở hữu tư chất yêu võ giả, tất cả đều là màu trắng thông thường. Đến đây, Lãnh Thiết và Nguyễn Phúc thở phào một hơi. Năm nay số lượng dù ít hơn năm ngoái nhưng chất lượng lại cao hơn hẳn. Cả hai nhìn nhau khẽ gật đầu, trong lòng đã sớm hân hoan vui sướng, bởi thôn Bình An tương lai sẽ không còn lo sợ suy tàn.

” Tế lễ đến đây kết thúc. Mọi người ai về nhà nấy, cảm ơn thượng thiên đã phù hộ! “ Nguyễn Phúc tuyên bố với thôn dân đang đứng phía dưới đài cao. Rồi lại nhìn về phía Trần Huyền Cơ cùng những người có tư chất yêu võ giả, nói: -” Tất cả các ngươi đi theo đại đội trưởng Lãnh Thiết, ông ấy sẽ sắp xếp việc tiếp theo cho các ngươi. “ Mà Lãnh Thiết lúc này cũng không nói nhiều, chỉ bảo Trần Huyền Cơ cùng những người khác đi theo mình về phía cuối thôn. Trần Huyền Cơ cùng mọi người cũng không lên tiếng, lập tức nối đuôi đi theo sau. Cứ như vậy, đoàn người rất nhanh xuyên qua thôn, đi đến trước một căn nhà nhỏ, tách biệt với những căn nhà khác trong thôn. Căn nhà này nhìn qua không có gì nổi bật, cũng tương tự những căn nhà khác: tường đá phủ rêu, mái lá bạc màu. Cộc! Cộc! Cộc! Tiến lên, ông khẽ gõ cửa ba tiếng, Lãnh Thiết nhẹ giọng cung kính nói: -” Ta đã dẫn bọn trẻ tới rồi, mời Hà Lạc đại nhân ra tiếp ạ.”

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nơi câu chuyện được lan tỏa rộng rãi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free