(Đã dịch) Yêu Võ Thần - Chương 196: Quỷ Khiêng Kiệu
Càng về đêm, không khí càng trở nên rét lạnh, thậm chí sương mù còn lảng bảng khắp nơi.
Lắng nghe kỹ, không gian xung quanh không ngừng vọng lại tiếng than khóc, rít gào, thi thoảng còn xen lẫn tiếng nhóp nhép như đang nuốt chửng thứ gì đó.
Giữa màn đêm tối tăm, chỉ có nơi hạ trại của Trần Huyền Cơ và nhóm người hắn là có ánh sáng le lói.
Thời gian lúc này đã là nửa đêm, tuy nhiên không một ai trong nhóm dám ngủ say, hầu hết đều chỉ nhắm mắt dưỡng thần.
Nói đùa, giữa rừng hoang núi thẳm, lại thêm xung quanh toàn là người xa lạ, ai dám ngủ yên chứ?
Trần Huyền Cơ cũng không ngoại lệ, mặc dù nhắm mắt nhưng tinh thần cảnh giác luôn được đề cao đến cực hạn, bàn tay đặt trên chuôi đao, sẵn sàng ứng phó bất cứ lúc nào.
Phốc!
Đúng lúc này, một âm thanh xé rách da thịt đột ngột vang lên.
Trong khoảnh khắc, Trần Huyền Cơ choàng mở mắt, nhìn thẳng về một hướng.
Hướng đó chính là vị trí của Mạc Lĩnh, chỉ thấy đối phương không biết từ lúc nào đã rút dao găm, đâm thẳng vào đầu một con yêu quỷ.
Con yêu quỷ này có bộ dạng vô cùng ghê rợn, là một cái đầu phụ nữ với mái tóc đen dài bay múa, nhưng chỉ có mỗi phần đầu, từ cổ trở xuống là một bộ đồ lòng ruột gan lủng lẳng, máu tươi vẫn còn nhỏ tong tong.
Động tĩnh này tự nhiên cũng khiến những người khác chú ý, tất cả đều đổ dồn ánh mắt nhìn về phía đó.
Mạc Lĩnh vẫn tương đối bình tĩnh, trong tay Huyết Hỏa bùng phát, thiêu đốt cái đầu lâu yêu quỷ đến mức biến dạng, vặn vẹo.
Vì quá đau đớn, đầu lâu yêu quỷ điên cuồng gầm thét, cái miệng mở rộng, phóng ra chiếc lưỡi dài đỏ thẫm, ý đồ công kích, nhưng kết quả bị yêu cương khí ngăn cản.
Đối mặt với Ngưng Nguyên cảnh cao thủ, một con yêu quỷ nhị giai yếu ớt phản kháng không được bao lâu liền bị đốt thành tro tàn, phiêu tán trong không khí.
Thấy vậy, đám người cũng không nói gì, lại tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần.
Đối với bọn hắn mà nói, chém giết yêu quỷ nhị giai chỉ là chuyện nhỏ, giải quyết dễ dàng.
Thế nhưng mọi người còn chưa kịp thả lỏng được bao lâu, dị biến lại một lần nữa xảy ra.
Âm phong vần vũ khắp trời đất, cây cối đung đưa kẽo kẹt. Từ xa xa trong đêm tối, bất ngờ có ánh sáng màu đỏ âm u chiếu rọi, khiến một vùng không gian trở nên ma mị.
Ánh sáng màu đỏ trong đêm tối trở nên vô cùng rõ ràng, hơn nữa còn cứ thế lan rộng, hiển nhiên đang tiến lại gần đây.
Bị động tĩnh này đánh thức, tất cả lại một lần nữa choàng mở mắt.
Khi nhìn thấy cảnh tượng này, lòng tất cả đều trùng xuống, ai nấy gương mặt đều cực kỳ nghiêm trọng.
Trần Huy���n Cơ ngồi một bên, tay phải siết chặt chuôi đao, sau lưng chợt thấy lạnh. Nhờ Thông Linh Chung trong tay, hắn đương nhiên phát giác được có thứ gì đó đang đến gần.
Đó chính là yêu quỷ, hơn nữa, cấp bậc còn cực cao.
Thông Linh Chung trong ngực hắn lúc này đang kịch liệt rung động, nếu không phải Trần Huyền Cơ áp chế, e rằng đã sớm vang lên chói tai.
Suy nghĩ không ngừng vận chuyển, Trần Huyền Cơ lúc này không có ý định bỏ chạy.
Nếu bây giờ chạy trốn thì thật không khôn ngoan, chạy loạn lung tung chỉ có thể chết nhanh hơn, hơn nữa hiện tại còn chưa biết con yêu quỷ kia có để ý đến bọn hắn hay không.
Trước mắt cứ đứng yên theo dõi tình hình, có sáu vị Ngưng Nguyên cảnh ở đây vẫn dễ ứng phó hơn.
Giờ phút này, không gian yên tĩnh đến đáng sợ, không ai nói một lời, ngay cả tiếng yêu quỷ, dã thú kêu gào cũng lặng lẽ biến mất, chỉ còn tiếng gió.
Theo thời gian, ánh sáng màu đỏ càng lúc càng gần.
Qua một lát, đám người đã có thể miễn cưỡng nhìn thấy cảnh tượng ở trung tâm ánh sáng đó.
Chỉ thấy đó là một cái kiệu hoa màu đỏ son, kích thước không quá lớn, đỉnh kiệu bốn góc giăng lụa đỏ. Điều thu hút ánh mắt nhất là đáy kiệu, vậy mà có huyết dịch chảy xuôi xuống.
Mà vật khiêng kiệu cũng không bình thường, lại là bốn con người giấy.
Người giấy mặc áo đỏ, trước ngực buộc tú cầu đỏ, gương mặt được vẽ cứng ngắc, thậm chí còn mang vài phần quỷ dị.
Mặc dù chỉ là người giấy nhưng bọn chúng tốc độ rất nhanh, hơn nữa còn không phát ra tiếng động, cứ thế khiêng kiệu hoa di chuyển trong rừng núi, tựa như u linh.
Nhưng điều khiến người ta sợ hãi nhất vẫn là khí tức mà cỗ kiệu hoa này tỏa ra, lại trầm nặng như biển sâu, không thể phán đoán cấp bậc.
Giờ phút này, sáu người Trần Huyền Cơ đến thở mạnh cũng không dám, tất cả đều hóa đá tại chỗ, mồ hôi lạnh túa ra sau lưng, trong lòng chỉ còn biết cầu nguyện bản thân không bị chú ý.
Chỉ vài hơi thở trôi qua, kiệu hoa đã đến gần nơi này.
Tuy nhiên, đến đây kiệu hoa cũng không dừng lại, vẫn như cũ tiến về phía trước, những con người giấy kia chân không chạm đất, khiêng kiệu mà lướt đi.
Dù khoảng cách giữa hai bên còn xa, nhưng khi lại gần trong khoảnh khắc đó, sáu người Trần Huyền Cơ liền có cảm giác như rơi vào trong vũng bùn, cả người không thể cử động, nặng nề vô cùng.
Không chỉ như vậy, đầu óc bọn hắn cũng bị ảnh hưởng, trước mắt bất ngờ xuất hiện huyễn cảnh.
Chỉ thấy bản thân đã lạc vào một căn phòng tân hôn, ánh nến mờ ảo, xung quanh lụa đỏ giăng đầy, trên giường thì có một vị tân nương đang ngồi, đầu đội khăn trùm vẫn chưa gỡ xuống.
Đây là nơi nào?
Trần Huyền Cơ sợ hãi thầm nghĩ, nhưng lại không thể phát ra tiếng.
Hơn nữa hắn lại phát hiện bản thân vậy mà không thể cử động, chỉ có thể trơ mắt nhìn tân nương trước mặt.
Cũng đúng vào lúc này, không biết một cơn gió từ đâu thổi tới, khăn trùm mặt của tân nương bất ngờ bị tốc lên một nửa, lộ ra dung mạo của nàng.
Không hề xinh đẹp, mỹ lệ như trong tưởng tượng, dung mạo tân nương vậy mà là một gương mặt bị gặm nham nhở, bên trong dòi bọ lúc nhúc bò, mất đi môi dưới, khóe miệng vậy mà nhếch lên một nụ cười quỷ mị đến cực điểm.
Trần Huyền Cơ tự nhận tinh thần không kém, nhưng lúc này cũng phải rợn tóc gáy.
May mắn huyễn cảnh này đến nhanh mà đi cũng nhanh, đợi Trần Huyền Cơ tỉnh táo trở lại thì bóng dáng kiệu hoa đã biến mất.
Bên cạnh hắn, Ngô Phục và những người khác cũng đồng loạt tỉnh lại, tuy nhiên đáy mắt vẫn còn vẻ mê mang, sợ hãi.
Mãi một lúc sau, tất cả mới định thần, nhưng lại không ai thốt lên lời nào, vậy mà ăn ý im lặng, mỗi người trong lòng đều đã tự hiểu.
Vô quỷ!
Hai chữ này quanh quẩn trong đầu Trần Huyền Cơ, cơ hồ không tài nào gạt ra được.
Hắn vậy mà lại một lần nữa đi nửa bước qua quỷ môn quan, cảm xúc hiện tại có thể nói là vừa mừng vừa sợ.
May mắn không bị con Vô quỷ này để mắt tới, bằng không hôm nay chắc chắn sẽ đoàn diệt tại đây.
Trần Huyền Cơ thở dài thầm than.
Những người khác cảm xúc cũng giống như hắn, vui mừng sống sót qua tai nạn.
Mà trải qua chuyện này, không một ai dám tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần, không biết đang suy nghĩ gì, tất cả cứ ngồi lẳng lặng nhìn đống lửa cháy cho đến khi trời sáng.
Đợi cho những tia nắng đầu tiên rơi xuống, Ngô Phục là người đầu tiên đứng dậy dập lửa, nói:
– Trời đã sáng rồi, chúng ta tiếp tục lên đường thôi.
Nhìn Ngô Phục lúc này, thần sắc vẫn như thường, vẫn giữ phong thái phong khinh vân đạm, dường như chuyện đêm qua chưa từng xảy ra.
Trần Huyền Cơ và những người khác nghe vậy cũng đồng loạt đứng dậy, bọn hắn cũng không muốn nán lại chỗ này thêm nữa.
Cứ như vậy, dưới sự dẫn dắt của Ngô Phục, sáu người lại bắt đầu trèo đèo lội suối, băng rừng.
So với ngày hôm qua, hôm nay nhóm người lại đụng độ với yêu quỷ nhiều hơn hẳn, trong đó yêu quỷ tam giai thậm chí không hề thiếu. Thế nhưng, dưới sự hợp lực của sáu người, chúng rất dễ dàng bị chém giết toàn bộ.
Mà theo phương hướng bọn hắn đang đi, trước mắt đã dần dần xuất hiện một ngọn núi lớn, đỉnh núi chót vót chỉ thẳng mây xanh.
Ngô Phục lúc này nở nụ cười nói:
– Chính là ngọn núi kia, mọi người gia tăng tốc độ.
Nghe như vậy, cả đám trong lòng phấn khích, đi đường càng thêm hăng hái.
Khoảng giữa trưa, đám người đã thành công đến được chân núi. Đến đây, ngọn núi hùng vĩ càng lộ rõ hơn, khiến người ta không nhịn được mà tán thán.
Đứng trước mặt ngọn núi này, Trần Huyền Cơ cảm giác bản thân nhỏ bé đến cực điểm, ngay cả một con kiến cũng không bằng.
Đúng lúc này, Trần Huyền Cơ chú ý đến Ngô Phục. Đối phương không biết từ lúc nào đã lấy ra một vật giống như la bàn cầm trên tay.
Ngô Phục sắc mặt cực kỳ chăm chú, cứ thế đứng yên tại chỗ một hồi lâu.
Mấy người còn lại thấy vậy cũng không làm phiền, mỗi người tự mình ngắm nghía cảnh sắc xung quanh.
Không biết qua bao lâu, Ngô Phục mới hạ la bàn xuống, nói:
– Mọi người đi theo ta.
Nói xong, Ngô Phục liền bắt đầu tiếp tục leo lên ngọn núi, Trần Huyền Cơ và những người khác theo sát phía sau.
Đợi sau khi leo được một đoạn, Ngô Phục lại bắt đầu đổi hướng, đi mãi cho tới sườn núi phía tây thì dừng lại bước chân.
Lúc này, trước mắt bọn hắn là một vách đá lớn lởm chởm, bên trên rêu xanh phủ đầy, nhìn qua không có gì đặc biệt, thậm chí còn khá bình thường.
Thế nhưng Ngô Phục lại nhìn chằm chằm vách đá này một hồi lâu, cuối cùng khẽ nói:
– Hẳn là chỗ này, không sai.
Đứng ở sau lưng Ngô Phục, đám người nghe vậy trong mắt nhất thời nổi lên vẻ nghi hoặc, nhưng cũng không nói gì.
Đối phương đã khẳng định chắc chắn, nơi này hiển nhiên ẩn giấu huyền cơ.
Dù sao trong tay bọn hắn cũng không có tàng bảo đồ hay bất cứ vật gì liên quan, trước mắt chỉ cần như thiên lôi sai đâu đánh đó là được.
Trong đám người, Võ Việt vẫn luôn kín tiếng lên tiếng: – Tiếp theo chúng ta nên làm gì, chẳng lẽ là cho nổ vách đá này?
Ngô Phục khẽ lắc đầu đáp: – Làm như vậy động tĩnh quá lớn, chỉ cần một vị yêu võ giả am hiểu thạch hệ yêu kỹ đến mở đường là được.
Nói xong, Ngô Phục đưa mắt nhìn về phía Mạc Lĩnh.
Thấy vậy, Mạc Lĩnh hiểu ý lập tức đứng ra, quanh thân quang mang màu trắng lấp lóe, làn da cả người dần dần sần sùi, hóa thành thạch nhân.
Mạc Lĩnh tiến lại gần vách đá, hai tay đặt lên trên. Ngay sau đó, vách đá bắt đầu rung động, cuối cùng lấy hai tay làm trung tâm mà lõm vào.
Vụn đá rơi không ngừng, mà vách đá theo đó cũng dần dần hình thành một cái hố lõm sâu, hơn nữa vẫn chưa dừng lại.
Theo thời gian, vết lõm càng lúc càng rộng, đã dần hình thành một hang động.
Năm mét, mười mét,... mười lăm mét, hang động càng lúc càng sâu. Mãi cho tới hai mươi mét thì bất ngờ vang lên một tiếng “phốc”, vách đá cuối cùng vỡ nát, rơi xuống, lộ ra một không gian tối tăm.
– Quả nhiên bên trong có ẩn chứa động thiên.
Mọi quyền lợi liên quan đến nội dung biên tập này thuộc về truyen.free.