(Đã dịch) Yêu Võ Thần - Chương 186: Bạch Hổ Võ Quán
Bích Thủy Thành hôm nay vẫn bình lặng như mọi ngày, phố xá người qua lại nhộn nhịp.
Sau khi kết thúc tu luyện, Trần Huyền Cơ liền rời khỏi nhà, hướng về phía thành bắc.
Ở trạng thái hiện tại, thức ăn bình thường đã khó lòng thỏa mãn Trần Huyền Cơ; chỉ có thịt yêu quỷ mới đủ để lấp đầy nhanh chóng dạ dày hắn.
Thế nhưng lần này hắn không đi một mình, phía sau còn có thêm một cái đuôi nhỏ.
Việc cô bé có thể vực dậy tinh thần nhanh đến vậy khiến Trần Huyền Cơ khá kinh ngạc, nhưng cũng hài lòng.
Hắn cũng đã hỏi chuyện, biết được tên cô bé là Hiểu Linh, năm nay mới tròn mười tuổi.
Thật ra mà nói, ở độ tuổi này, cô bé còn nhỏ hơn hắn rất nhiều khi phải trải qua cú sốc tinh thần.
Đáng tiếc là tuổi cô bé còn quá nhỏ, vẫn còn quá xa so với độ tuổi đạt chuẩn để kiểm tra thiên phú tu luyện.
Tuy nhiên, cũng không phải là không có khả năng tu luyện, bởi trong truyền thuyết có rất nhiều thiên tài khi chưa đủ mười lăm tuổi đã có thể đạp vào con đường tu luyện, một mạch tiến triển thần tốc, danh chấn thiên hạ.
Thế nhưng, tỉ lệ đó thật sự quá ít ỏi, trăm nghìn người chưa chắc đã có được một.
Liếc nhìn cô bé Hiểu Linh, Trần Huyền Cơ trong lòng khẽ thở dài.
Trên đường đi tới thành bắc, khi ngang qua một cửa tiệm y phục, cả hai tạm thời dừng chân và ghé vào.
Tuy nhiên, vào đây cũng không phải Trần Huyền Cơ muốn mua đồ cho bản thân, mà ngược lại là cho Hiểu Linh, bởi y phục trên người cô bé thật sự đã quá cũ nát.
Hiểu Linh mặc dù chỉ có mười tuổi, nhưng cơ thể cũng đã bắt đầu trổ mã, cao một mét năm.
Chiều cao này so với trung bình cũng không được tính là cao, bởi chiều cao trung bình nơi đây của nữ là một mét bảy, nam là một mét chín; mặc dù vậy, việc lựa chọn y phục cho cô bé cũng tương đối dễ dàng.
Hơn nữa, ở thế giới này, nhân tộc dậy thì từ rất sớm, nhằm duy trì nòi giống, thiếu nữ từ mười tuổi đã có thể xuất giá theo chồng.
Như cô bé Hiểu Linh này, cũng đã miễn cưỡng đủ tuổi.
Đứng trong tiệm y phục, Trần Huyền Cơ lúc này đang kiên nhẫn chờ đợi.
Một lát sau, từ phía cầu thang vang lên tiếng bước chân, Hiểu Linh cùng nữ chủ tiệm đi xuống.
Trần Huyền Cơ đưa mắt nhìn sang, ánh mắt nhất thời hiện lên vẻ kinh ngạc.
Bởi Hiểu Linh sau khi được tắm rửa và thay bộ y phục sạch sẽ, nhìn như biến thành một người khác hoàn toàn; vẻ bẩn thỉu, xanh xao trước đây đã biến mất, thay vào đó là sự tươi trẻ, căng tràn sức sống.
Nhất là gương mặt, như được cởi bỏ phong ấn, dù không quá xuất sắc, nhưng cũng đã được coi là tương đối xinh đẹp.
Vẻ kinh ngạc chợt thoáng qua, Trần Huyền Cơ rất nhanh khôi phục lại tinh thần, trên mặt vẫn giữ vẻ bình thản, lạnh nhạt nhìn chủ tiệm nói:
– Lấy thêm mấy bộ y phục cùng kích cỡ như vậy, rồi tính tiền đi.
Chủ tiệm nghe xong liên tục gật đầu, rồi vội vàng chạy đi lấy đồ.
Hiểu Linh lúc này đã đi lại cạnh Trần Huyền Cơ, với vẻ bẽn lẽn, ngại ngùng.
Đây là lần đầu tiên nàng phô bày diện mạo thật sự của mình, trước đó vì sợ bị người khác làm hại, nàng đều khiến mình trông xấu xí nhất có thể.
Hiện tại có Trần Huyền Cơ làm chỗ dựa, nàng đã không còn cần thiết phải làm như vậy nữa.
Hiểu Linh đứng sau lưng Trần Huyền Cơ, thi thoảng len lén đưa mắt nhìn trộm phản ứng của hắn, kết quả chỉ thấy vẻ lạnh lùng, không hề có chút rung động nào.
Không biết tại sao, trong lòng Hiểu Linh lại có một cảm giác hụt hẫng.
Trần Huyền Cơ đương nhiên không để ý đến điều này, sau khi thanh toán tiền liền dẫn cô bé tiếp tục đi tới thành bắc.
Thành bắc dù không đông đúc bằng những khu vực khác, nhưng lại là nơi tụ tập nhiều yêu võ giả nhất, nên sự phồn hoa luôn được xếp vào hàng đầu.
Khi bọn hắn đến nơi, thời gian đã vào buổi trưa.
Lần đầu tới thành bắc, Hiểu Linh có chút căng thẳng và lo sợ.
Nơi này, ai nấy đều tỏa ra khí thế khiến nàng cảm thấy áp lực, đặc biệt còn có một số người lộ ra vẻ dị dạng khiến nàng phải giật mình.
Người thì mọc sừng, có kẻ lại có hai gương mặt, đây hiển nhiên là do bị yêu tính ăn mòn quá sâu sắc, đạt tới giai đoạn thứ hai "thi hóa".
Hiểu Linh vì tiếp xúc với yêu võ giả không nhiều, nên cũng ít khi gặp cảnh tượng như vậy.
Đi được khoảng mười phút, cả hai cuối cùng dừng chân trước quán ăn quen thuộc, Tứ Phương Lâu.
Trần Huyền Cơ dẫn đầu tiến vào, rồi thẳng một mạch lên lầu hai, quét mắt một vòng, cuối cùng lựa chọn một cái bàn trống ở trong góc.
Bọn hắn vừa ngồi xuống chưa lâu, đã có phục vụ niềm nở chạy đến.
Cân nhắc Hiểu Linh còn ở đây, Trần Huyền Cơ cũng không chọn toàn bộ là thịt yêu quỷ, mà xen lẫn c�� món ăn bình thường, đương nhiên không thể thiếu một bình rượu ngon.
Trong lúc chờ đợi, cả hai cũng không nói chuyện với nhau, mỗi người đều ngồi yên lặng.
Mặc dù nhìn có vẻ vậy, nhưng trên thực tế Trần Huyền Cơ cũng không hề rảnh rỗi, hắn đang tập trung nghe ngóng tin tức xung quanh.
Tứ Phương Lâu vẫn như mọi khi đông khách, nhất là vào buổi trưa, hầu như tất cả các lầu, các bàn đều chật kín người ngồi, tiếng cười nói rôm rả không ngừng vang vọng.
Có nhiều tin tức như vậy, nhưng chỉ có một tin tức khiến Trần Huyền Cơ cảm thấy thú vị.
– Các ngươi đã nghe gì chưa, một trong những mỏ quặng ngân kim thiết lớn nhất của chúng ta vừa bị yêu quỷ đánh chiếm mất.
– Ta cũng nghe được tin tức này, mà lần này khác với mọi lần trước, yêu quỷ đã chiếm mỏ hơn một tuần mà không chịu buông bỏ.
– Kỳ quái, đám yêu quỷ này đâu có biết luyện kim, bọn chúng đánh chiếm mỏ quặng lâu như vậy để làm gì?
– Ấy vậy mà lại có chuyện để nói, hiện tại bên phía phủ thành chủ đã sớm không ngồi yên được nữa, nghe nói còn đang chuẩn bị phái người đi ứng cứu, trong đó người dẫn đầu lại là một vị đại thống lĩnh.
Yêu quỷ đánh chiếm mỏ quặng, chuyện này không phải chưa từng xảy ra.
Tuy nhiên, chủ yếu là những mỏ quặng nhỏ phòng thủ yếu kém; sau khi ăn thịt hết người ở đó, yêu quỷ sẽ ngay lập tức bỏ đi, không ở lại quá lâu.
Dù sao yêu quỷ mặc dù có trí khôn nhưng cũng không thích luyện khí, bởi cơ thể bọn chúng vốn đã là vũ khí mạnh mẽ nhất rồi.
Thế nhưng, lần này bọn chúng lại không chỉ chiếm đóng mỏ quặng lớn, hơn nữa còn đóng quân lâu dài, quả thật khiến người ta cực kỳ khó hiểu, cảm giác như bọn chúng đang có mưu đồ gì đó.
Đặc biệt, mỏ quặng còn là ngân kim thiết, một loại kim loại tương đối quý hiếm.
Đang trong lúc Trần Huyền Cơ suy nghĩ, phục vụ đã mang đồ ăn cùng rượu bày ra, mùi thơm khiến người ta khó mà cưỡng lại.
Cảm thấy bụng đói, Trần Huyền Cơ không chần chừ mà bắt đầu ăn. Thịt yêu quỷ trải qua chế biến đối với yêu võ giả chính là vật đại bổ, một cân thịt yêu quỷ nhất giai có thể sánh ngang với m��ời cân thịt động vật bình thường.
Hiểu Linh ở một bên nhìn thấy Trần Huyền Cơ ăn như hổ đói thì khẽ giật mình, bao nhiêu hình tượng đều mất hết.
Sau đó nàng cũng không để ý nhiều mà bắt đầu ăn, nàng cũng đang rất đói.
Đồ ăn đã được chia thành hai dãy, một bên là thịt yêu quỷ, một bên là đồ ăn bình thường.
Sở dĩ Trần Huyền Cơ phải làm như vậy là vì sợ Hiểu Linh ăn nhầm thịt yêu quỷ, đến lúc đó rất dễ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Dù sao cũng là người bình thường, rất khó chịu đựng được năng lượng từ thịt yêu quỷ.
Cứ như vậy, cả hai bắt đầu ăn ngấu nghiến, từ bên ngoài nhìn vào có chút xấu hổ thay, ai không biết còn tưởng rằng bọn hắn đã bị bỏ đói lâu ngày, mà sự thật cũng không sai là bao.
Không biết đã qua bao lâu, khi đã ăn no nê, Trần Huyền Cơ lập tức thanh toán tiền rồi rời đi, không nán lại thêm nữa.
Tuy nhiên, cả hai cũng không trở về nhà, mà đi tới thành nam.
Hiểu Linh mặc dù không biết Trần Huyền Cơ dẫn mình tới đây làm gì, nhưng cũng không hỏi nhiều.
Đi sâu vào trong thành nam, mãi cho đến trước cổng một tòa tiểu viện, cả hai mới dừng lại. Ngẩng đầu nhìn lên chỉ thấy bên trên đề một tấm bảng lớn viết "Bạch Hổ Võ Quán".
Đứng ở bên ngoài, chưa vào bên trong đã có thể nghe thấy tiếng hô hào luyện tập rất lớn truyền ra.
Đến đây, Trần Huyền Cơ không chút do dự tiến lên gõ cửa, rồi chờ đợi.
Kết quả chỉ một lát sau đã có người chạy ra mở cửa, đó là một thiếu niên dáng người vạm vỡ, tuổi khoảng mười sáu, mặc y phục của Bạch Hổ Võ Quán.
Thiếu niên sau khi mở cửa, vừa nhìn thấy Trần Huyền Cơ thì khẽ giật mình.
Trần Huyền Cơ cao hai mét hai, còn thiếu niên cao một mét chín thì tự nhiên chỉ miễn cưỡng đứng tới cổ hắn. Thế nhưng không chỉ riêng điểm này, mà thiếu niên bị giật mình còn bởi vì khí thế của Trần Huyền Cơ, quá mạnh mẽ.
Ở trong võ quán, khí thế mạnh mẽ như vậy ngay cả đại sư huynh và sư phụ cũng không thể sánh bằng.
Kẻ này nhìn qua tuổi tác cùng ta không chênh lệch quá nhiều, nhưng sao lại cảm giác cách biệt một trời một vực như vậy.
Trong đầu thoáng nghĩ như vậy, thi��u niên cũng không nói ra, hắn lúc này lắp bắp nói: – Đại… Đại ca, ngươi đến đây có việc gì?
Cúi đầu nhìn thiếu niên, Trần Huyền Cơ nở nụ cười hòa ái nói: – Ta tới tìm Lưu sư phụ, không biết ngài ấy có ở nhà hay không?
Khẽ quan sát hai người Trần Huyền Cơ, thấy bọn hắn không mang theo sát ý, thiếu niên mới tiếp tục nói: – Đại ca họ tên là gì, để ta vào trong thông báo một tiếng.
– Ta họ Trần, tên là Huyền Cơ.
Nghe xong, thiếu niên khẽ gật đầu rồi đóng cửa, sau đó nhanh chóng chạy vào trong.
Ở bên ngoài, Trần Huyền Cơ cũng không nóng vội, cứ như vậy nhàn nhã đứng chờ.
Qua vài phút đồng hồ, bên trong lại lần nữa truyền đến tiếng bước chân, đồng thời cửa lớn bật mở, một người trung niên bước nhanh ra cười nói:
– Huyền Cơ huynh đệ đã lâu không gặp, ta không ra đón tiếp từ xa quả thật thất lễ.
Nhìn thấy đối phương, Trần Huyền Cơ cũng chắp tay khách sáo nói: – Lưu lão ca vẫn khỏe chứ?
– Nhờ phúc của Huyền Cơ huynh đệ, ta vẫn rất khỏe. – Vừa nói, Lưu Giang làm động tác mời: – Huyền Cơ huynh đệ mau vào nhà, chúng ta vừa uống trà vừa trò chuyện.
Trần Huyền Cơ tự nhiên cũng không từ chối, cứ như vậy cả ba cùng nhau đi vào trong võ quán.
Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free.