Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Yêu Võ Thần - Chương 183: Huyết Hà Ma Quân 2

Trên cao, không gian u ám nhuốm màu huyết sắc đầy trời.

Dưới đất, xương cốt chất thành núi, máu chảy thành sông dài.

Đứng giữa khung cảnh này, tinh thần Trần Huyền Cơ đã căng thẳng đến cực điểm, tựa như dây đàn. Đặc biệt là khi hắn đang đối mặt với một sự tồn tại vô danh, nỗi căng thẳng ấy càng dâng cao, hóa thành lời cảnh báo về mối hiểm nguy đến tính mạng.

Trần Huyền Cơ dồn hết thị lực nhìn về phía đỉnh cốt sơn, mãi rất lâu sau mới miễn cưỡng nhận ra hình dáng chủ nhân của giọng nói kia.

Chỉ thấy đó là một nam tử trung niên tóc đỏ, thân trên trần trụi, lộ rõ thân hình gầy gò chỉ còn da bọc xương. Không những thế, sau lưng y còn có một ngai vàng kết từ xương cốt. Chính giữa ngai vàng là một cái đầu lâu khổng lồ nổi bật, đôi mắt cháy lên ngọn lửa xanh lè.

Ngồi trên ngai vàng, đôi mắt trung niên tóc đỏ đối diện với Trần Huyền Cơ, khóe miệng y nhếch lên nụ cười dữ tợn.

- "Ngươi đứng đực ra đó làm gì, còn không mau tới đây diện kiến bản tọa."

Trung niên tóc đỏ đột nhiên mở miệng, phá vỡ bầu không khí yên tĩnh.

Nghe được những lời này, Trần Huyền Cơ nhíu chặt mày, thế nhưng vẫn không có ý định nhúc nhích.

Dù trung niên tóc đỏ trông gầy gò ốm yếu, nhưng y lại toát ra một áp lực kinh khủng, khiến Trần Huyền Cơ thực sự cảm thấy nguy hiểm tính mạng.

Trần Huyền Cơ biết, kẻ này không phải người mà là một yêu quỷ cấp cao chân chính. Giờ đây bị kéo vào không gian này, hắn đã trở thành cá nằm trong chậu, chim nhốt trong lồng.

Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi qua. Thấy Trần Huyền Cơ vẫn im lặng không nói một lời, nụ cười trên gương mặt trung niên tóc đỏ dần dần biến mất.

Vẻ mặt y đanh lại, trung niên tóc đỏ hừ lạnh một tiếng: - "Hừ! Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt."

Dứt lời, một luồng khí thế khủng bố bùng phát từ thân thể trung niên tóc đỏ. Cỗ khí thế này tựa như Thái Sơn đè nặng lên vai Trần Huyền Cơ, khiến hắn khó thở. Chỉ trong chớp mắt, hai chân hắn đã không thể chống đỡ nổi mà khuỵu xuống.

Đứng trước cỗ khí thế này, dù Trần Huyền Cơ có dốc hết sức lực cũng vô vọng.

- "Thất giai yêu quỷ!"

Với ánh mắt hoảng sợ nhìn về phía trung niên tóc đỏ, Trần Huyền Cơ không kìm được mà kêu lên.

Thất giai yêu quỷ, đây là một sự tồn tại khủng khiếp đến mức nào, gần như có thể một tay hủy diệt cả một tòa thành trì. Thật không ngờ, một sự tồn tại như vậy lại đang ngự trị ở nơi đây.

Trong lúc Trần Huyền Cơ đang kinh hãi, dị biến lại một lần nữa x��y ra.

Đột nhiên, từ trong không gian, tám sợi xích đen khổng lồ xuất hiện, móc thẳng vào thân thể trung niên tóc đỏ, áp chế khí thế của y.

- "Tốt lắm!"

Dường như không cam chịu, trung niên tóc đỏ gầm lên một tiếng tức giận.

Sau đó, y biến đổi hình thể nhanh chóng. Đầu tiên là kích thước, cả người y nhanh chóng vượt quá ba mươi mét. Tiếp đến, làn da chuyển sang màu đỏ, sau lưng mọc thêm hai cánh tay, phần thân dưới hóa thành đuôi rắn với nọc độc của bọ cạp.

Hình dáng này, vừa nhìn đã nhận ra giống hệt với bức tượng bên trong miếu hoang.

Đứng dưới chân núi, áp lực đè nặng lên Trần Huyền Cơ đã biến mất từ lâu. Hắn vội vàng chạy xa khỏi cốt sơn.

Cảnh giới của hắn chỉ là Ngưng Nguyên cảnh, một kẻ bé nhỏ như con tép riu. Nếu bị dư uy trận chiến đánh trúng, e rằng đến tro tàn cũng khó mà còn sót lại.

Hắn vừa chạy đi chưa được bao xa, phía sau đột nhiên truyền đến tiếng nổ lớn và tiếng gầm rú.

Quay đầu nhìn lại, vừa vặn nhìn thấy vô số lôi điện từ trên trời giáng thẳng xuống con yêu quỷ kia. Tia nào tia n��y to như cột chống trời, khiến người ta khiếp vía.

Đối mặt với điều đó, yêu quỷ bốn tay cũng không phải dạng vừa. Xung quanh thân y, huyết hà cuồn cuộn không ngừng, chặn đứng lôi điện.

Đáng tiếc, lôi điện lại mạnh hơn một bậc. Yêu quỷ bốn tay ban đầu còn có thể chống đỡ một chút, nhưng chẳng mấy chốc đã bị đánh đến cháy đen, cả người nhanh chóng hóa thành huyết thủy đổ ầm xuống, nhuộm đỏ cả cốt sơn.

Mà sau khi đánh tan yêu quỷ bốn tay, lôi điện cũng lập tức biến mất.

- "Chết rồi ư?"

Trần Huyền Cơ đứng ở phía xa quan sát tất cả, sắc mặt đầy vẻ khó hiểu, thầm nhủ.

Thế nhưng chưa kịp để hắn suy nghĩ thêm, đỉnh cốt sơn bất ngờ nổ tung, một bóng người từ trong đống xương cốt bò ra. Mà người này không ai khác chính là trung niên tóc đỏ.

Chứng kiến cảnh tượng này, đồng tử Trần Huyền Cơ co rụt.

Bị lôi điện đánh tan mà vẫn chưa chết, con yêu quỷ này quả thật quá nghịch thiên rồi.

Giờ phút này Trần Huyền Cơ rất muốn chạy trốn, nhưng chạy đi đâu đây? Không gian nơi đây dường như là một chiếc lồng giam, có mọc cánh cũng khó thoát.

Cười khổ bất lực, Trần Huyền Cơ cứ thế trơ mắt nhìn trung niên tóc đỏ từ trong cốt sơn đi ra.

Mà đối phương sau khi hồi sinh, bộ dạng y so với trước đó càng thêm tiều tụy, hốc hác.

Đứng trên đỉnh cốt sơn, trung niên tóc đỏ khẽ vung tay, một ngai vàng xương cốt nhanh chóng ngưng tụ thành hình. Kế đó, y ngồi xuống đồng thời đưa mắt nhìn về phía Trần Huyền Cơ đang đứng từ xa.

- "Lại đây cho bản tọa."

Đột nhiên trung niên tóc đỏ quát lên, âm thanh ầm ầm như sấm.

Vừa dứt tiếng quát, Trần Huyền Cơ lập tức bị một bàn tay máu bất ngờ từ dưới đất vọt lên tóm lấy.

Đứng trước sức mạnh tuyệt đối, Trần Huyền Cơ cũng biết thân biết phận. Hắn không hề kháng cự vô ích, cứ thế mặc cho bàn tay máu nắm lấy, kéo về phía cốt sơn.

Bàn tay máu tốc độ cực nhanh, chỉ một thoáng đã bay tới đỉnh cốt sơn, rồi dừng lại trước mặt trung niên tóc đỏ.

Lần đầu tiên đứng gần thất giai yêu quỷ, toàn thân Trần Huyền Cơ căng cứng. Dù đối phương không tỏa ra khí thế, nhưng hắn vẫn c��m thấy nặng nề, tựa như đang đứng trước một ngọn núi vạn trượng.

Mà trong lúc Trần Huyền Cơ quan sát trung niên tóc đỏ, đối phương cũng đang quan sát lại hắn.

Một lát sau, trung niên tóc đỏ nhoẻn miệng cười, đồng thời thè cái lưỡi dài khẽ liếm môi nói: - "Mặc dù cảnh giới có chút thấp, nhưng khí huyết lại cực kỳ thịnh vượng. Nếu uống máu của ngươi có lẽ cũng khiến bản tọa vơi bớt phần nào cơn khát."

Nghe được lời này, Trần Huyền Cơ nhất thời rùng mình.

Tuy nhiên, bề ngoài hắn vẫn cố giữ bình tĩnh, đôi mắt đối diện với trung niên tóc đỏ.

Trong đầu, suy nghĩ không ngừng vận chuyển. Cuối cùng, Trần Huyền Cơ quyết tâm đánh cược.

Hắn khẽ mỉm cười, sau đó mở miệng bình tĩnh nói: - "Uống máu của ta cũng không giúp ngài giải quyết được vấn đề gì, nhưng nếu giữ lại ta thì tương lai lợi ích sẽ rất lớn."

Trung niên tóc đỏ đối diện khẽ ồ lên một tiếng: - "Ồ! Vậy ngươi nói bản tọa nghe là lợi ích gì?"

- "Nếu ta đoán không nhầm, ngài là đang bị giam cầm ở đây, không thể thoát ra ngoài đúng không? Chỉ cần cho ta mười năm, ta sẽ trợ giúp ngài thoát khốn."

Những lời này cũng không phải Trần Huyền Cơ nói vô căn cứ, mà là dựa vào quan sát tình hình.

Đầu tiên là không gian ở đây, nhìn qua thì rộng lớn, nhưng thực tế nếu để ý kỹ lại thấy tất cả đều có giới hạn, giống như một cái lồng giam.

Tiếp đến, ban nãy khi những sợi xích khổng lồ kia xuất hiện, tất cả đều đã cắm sâu vào thân thể trung niên tóc đỏ từ trước. Vừa lộ diện đã áp chế khiến đối phương khó lòng phát huy thực lực chân chính.

Cuối cùng là lôi điện, uy lực khủng bố tuyệt đối. Đây cũng là một loại thủ đoạn khống chế được dùng để suy yếu trung niên tóc đỏ.

Tất cả các chi tiết này hợp lại, ngay cả dùng đầu gối cũng có thể đoán ra được tình cảnh của trung niên tóc đỏ.

Hơn nữa, Trần Huyền Cơ sở dĩ dám đánh cược cũng là bởi hắn đoán được, con yêu quỷ này kéo hắn vào đây rất có khả năng có mục đích nào đó. Bằng không, nếu muốn giết hắn thì cần gì phải nói nhiều lời đến tận bây giờ.

Yêu quỷ xưa nay bản tính tàn bạo, cho dù có linh trí cũng không ngoại lệ.

Trung niên tóc đỏ từ đầu đến cuối đều chăm chú nhìn chằm chằm Trần Huyền Cơ. Lúc này phá ra cười nói: - "Khặc khặc khặc! Chỉ dựa vào ngươi?"

- "Ngươi có biết đây là đâu không? Chính là thất giai thượng phẩm trận pháp Lôi Trì Luyện Thần trận. Thất giai bình thường lạc vào đây đều phải hồn siêu phách lạc. Nếu không phải Huyết Hà Ma Quân ta bản lĩnh cường đại, sớm đã bị tiêu diệt."

- "Một tên Ngưng Nguyên cảnh bé nhỏ như sâu kiến như ngươi cũng dám nói trong vòng mười năm phá vỡ, thật sự là nực cười."

Thất giai trận pháp, Trần Huyền Cơ giật mình trong lòng.

Thế nhưng tại sao hắn lại không bị trận pháp công kích? Chẳng lẽ…

Dường như đoán được suy nghĩ của Trần Huyền Cơ, trung niên tóc đỏ cười nói: - "Nếu không phải bản tọa giúp ngươi che giấu khí tức, ngay từ lúc ngươi bước chân vào đây đã bị đánh chết."

Càng nghe, sắc mặt Trần Huyền Cơ càng lúc càng trầm xuống.

Nhưng rất nhanh hắn đã lấy lại bình tĩnh, hít một hơi thật sâu, cười tự tin nói: - "Như vậy thì thế nào, chẳng qua chỉ là thất giai trận pháp mà thôi. Vẫn câu nói cũ, trong vòng mười năm, ta tất nhiên sẽ phá giải được."

Nhìn thấy vẻ tự tin trên mặt Trần Huyền Cơ, vẻ khinh thường của Huyết Hà Ma Quân cũng dần thu liễm.

Trên thực tế, Huyết Hà Ma Quân liều mình chịu sự phản phệ của trận pháp để kéo Trần Huyền C�� vào đây đích thực là có mục đích.

Mà mục đích không gì khác, chính là muốn thoát khốn.

Huyết Hà Ma Quân mặc dù có thể không ngừng chết đi sống lại, nhưng cũng không phải hoàn toàn bất tử. Nó đã bị nhốt mấy trăm năm, sinh mệnh gần như đã sắp bị Luyện Thần Trận bào mòn cạn kiệt.

Nếu cứ tiếp tục kéo dài thêm nữa, nó sớm muộn cũng sẽ bị bào mòn đến chết.

Không khí cứ thế chìm vào tĩnh lặng. Mãi rất lâu sau, Huyết Hà Ma Quân mới nhếch miệng cười nói:

- "Rất tốt, ta thích sự tự tin này của ngươi, tuy nhiên…"

Tất cả nội dung bản dịch này thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free