Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Yêu Võ Thần - Chương 180: Đối Mặt

Bích Thủy Thành, đêm nay là một đêm không yên bình.

Chiến đấu không chỉ diễn ra ở một nơi. Mở rộng tầm mắt nhìn khắp thành, có thể thấy được bốn, năm điểm nóng.

Đến giờ phút này, không chỉ riêng tuần vệ binh, ngay cả Trấn Yêu Ti cũng đã được điều động.

Thế nhưng mặc kệ sự náo động bên ngoài, lúc này trong một căn nhà nhỏ, hai kẻ chủ mưu của tất cả việc này lại đang nhởn nhơ cười cợt.

Mà hai kẻ này cũng không phải ai xa lạ, chính là Bạch Tạng Quỷ và Quỷ Đói.

Bọn chúng lúc này vẫn giữ nguyên hình dạng con người, một cao gầy, một béo, tạo thành một cặp đối lập thú vị.

– “Bạch Đằng, ngươi mưu kế quả thật vô cùng cao siêu, đám tuần vệ binh kia tựa như con quay bị xoay như chong chóng.” Quỷ Đói đứng một bên cười nịnh nọt nói.

Nghe được những lời này, Bạch Tạng Quỷ càng thêm đắc ý, mặt vểnh lên nói: – “Đương nhiên, bàn về thông minh tài trí, ta mà đứng thứ hai thì chẳng ai dám nhận là thứ nhất.”

Vừa nói, Bạch Tạng Quỷ vừa xoay xoay trong tay một tấm lệnh bài.

Tấm lệnh bài này có màu đỏ, lớn cỡ bàn tay người lớn, bên trên khắc đầy trận pháp.

Đây cũng là mục tiêu Bạch Tạng Quỷ âm mưu đoạt được lần này: Lệnh bài trận pháp của Bích Thủy Thành.

Để lấy được tấm lệnh bài này, nó quả thực đã dày công mưu tính rất lâu, thậm chí không tiếc hy sinh những con bài tẩy cùng đám yêu quỷ tam giai dưới trướng.

Thế nhưng đối với nó mà nói, tất cả đều đáng giá.

Có tấm lệnh bài này trong tay, hành động tiếp theo của nó sẽ thuận lợi hơn bội phần.

– “Vậy bước tiếp theo là gì?” Quỷ Đói gãi gãi đầu nói.

– “Hắc hắc hắc! Đương nhiên là làm nốt việc đại nhân giao phó, cuối cùng nhận thưởng chứ còn làm gì.” Bạch Tạng Quỷ lườm Quỷ Đói một cái rồi nói: – “Tuy nhiên không phải hiện tại, phải chờ cho trận náo động này lắng xuống đã.”

Dứt lời, Bạch Tạng Quỷ nheo mắt lại.

Vào giờ phút này, từ sâu thẳm trong đầu óc, nó cảm nhận được sợi dây liên kết với những yêu quỷ bị nó khống chế để gây náo loạn đã đứt.

Xong, Bạch Quỷ cũng không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, bởi mọi thứ đều nằm trong dự liệu.

Ở trong Bích Thủy Thành này, yêu quỷ tam giai thật không đáng để bận tâm. Phải biết đây chính là một đại bản doanh của nhân loại, cho dù yêu quỷ tứ giai đến, e rằng cũng khó thoát khỏi cái chết.

Thế nhưng chưa kịp để Bạch Tạng Quỷ thả lỏng, bên ngoài đã bất ngờ vang lên tiếng bước chân.

Tiếng bước chân chậm rãi, nặng nề, trở nên đặc biệt rõ ràng trong màn đêm.

Nghe được tiếng bước chân này, Bạch Tạng Quỷ và Quỷ Đói nhất thời khựng lại, đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt không giấu nổi vẻ kinh ngạc.

Đêm hôm khuya khoắt thế này, tại sao lại có người tìm đến đây?

Phải biết ngôi nhà này cũng không phải là nhà hoang, mà là nơi bọn chúng giả dạng thành người thường thuê để ở.

Chẳng lẽ vị trí của bọn chúng đã bị tuần vệ binh hay Trấn Yêu Ti phát hiện, cho nên phái người tới thăm dò?

Nghĩ đến đây, Bạch Tạng Quỷ trong lòng càng thêm giật mình.

Đưa mắt nhìn Quỷ Đói, Bạch Tạng Quỷ lập tức ra mệnh lệnh. Cả hai lập tức áp sát cửa, giữ im lặng tuyệt đối, đồng thời thủ thế sẵn sàng ra tay.

Bên ngoài, một bóng người đang chậm rãi tiếp cận nơi này, nhưng người này không ai khác chính là Trần Huyền Cơ.

Dựa theo cảm ứng từ Thông Linh Chung, hắn một mạch mò mẫm tìm đến đây.

Lúc này Trần Huyền Cơ đứng ở giữa sân nhỏ, chăm chú nhìn ngôi nhà trước mắt, bàn tay phải đã đặt lên chuôi đao đeo bên hông từ lúc nào không hay.

Trần Huyền Cơ xuất hiện công khai như vậy là bởi cảm ứng của Thông Linh Chung, dù có phần mơ hồ, vẫn cho hắn đại khái biết được yêu quỷ ở đây không có cấp bậc quá cao, nhiều nhất cũng chỉ là tam giai trở xuống.

Đối mặt với hai yêu quỷ tam giai, dù không dám chắc có thể tiêu diệt, nhưng rút lui an toàn thì thừa sức.

Đây cũng là nguyên nhân chính khiến Trần Huyền Cơ dám m��t mình đến đây. Hắn rất muốn biết yêu quỷ ẩn nấp ở đây rốt cuộc là loại nào, tại sao lại khiến hắn có cảm giác quen thuộc đến vậy.

Từng bước, từng bước thật chậm tiến lên. Khi còn cách ngôi nhà một đoạn, Trần Huyền Cơ tay trái bất ngờ rút ra một tờ phù lục rồi phóng đi.

Sau khi rời tay, phù lục liền hóa thành một quả cầu lửa nóng rực, lao thẳng về phía ngôi nhà.

Chỉ nghe “ầm” một tiếng, cả căn nhà lập tức nổ tung một mảng lớn, ánh lửa văng tung tóe khắp nơi.

Cũng trong khoảnh khắc này, hai bóng đen từ trong nhà xông ra, chính là Bạch Tạng Quỷ và Quỷ Đói. Đã thủ thế sẵn sàng từ lâu, bọn chúng lập tức phát động công kích, muốn tiêu diệt kẻ vừa đến trong thời gian ngắn nhất.

Đầu tiên là Bạch Tạng Quỷ, nó tốc độ cực nhanh, chỉ thoáng chốc đã tiếp cận Trần Huyền Cơ, đồng thời cánh tay phải vươn ra, hóa thành vuốt sắc chụp tới.

Trần Huyền Cơ đã sớm có chuẩn bị. Lúc này hắn vung đao bổ tới, trực tiếp va chạm với vuốt quỷ.

Keng!

Âm thanh va chạm tựa như sắt thép vang lên. Nhìn lại, cả Trần Huyền Cơ và Bạch Tạng Quỷ đều lùi lại phía sau.

Thế nhưng chưa kịp để Trần Huyền Cơ thở dốc, công kích của Quỷ Đói đã nối tiếp ập đến.

Quỷ Đói thân hình cực kỳ to lớn, tựa như một ngọn núi nhỏ. Lúc này nó đang lấy thế từ trên cao giáng xuống, nắm đấm đầy mỡ vung ra không khác gì một cây trọng chùy. Nếu bị đánh trúng, e rằng sẽ lập tức bị nghiền nát.

Thế nhưng đứng trước một quyền này, sắc mặt Trần Huyền Cơ không hề sợ hãi, ngược lại, bàn tay trái của hắn cũng vung ra một nắm đấm tương tự.

Bành!

Một cảnh tượng khó tin xảy ra: Quỷ Đói to lớn như ngọn núi nhỏ vậy mà bị hất văng về sau.

Mà theo Quỷ Đói rơi xuống, mặt đất sân gạch trong thoáng chốc bị lún sâu, sụp một mảng lớn, thậm chí còn gây ra rung chấn.

– “Ồ! Hóa ra là các ngươi.”

Trần Huyền Cơ đứng yên tại chỗ, không tiếp tục công kích, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc nói.

Là một yêu võ giả Ngưng Nguyên Cảnh với tinh thần cường đại, trí nhớ của Trần Huyền Cơ rất tốt. Hắn nhận ra hai kẻ trước mặt, chính là những kẻ mà hắn đã gặp ở Hưng Thịnh Khách Sạn khi mới đến Bích Thủy Thành.

Thật không ngờ hai kẻ ngày hôm đó lại là yêu quỷ, hơn nữa còn ở cấp bậc tam giai.

Đối diện, Bạch Tạng Quỷ và Quỷ Đói cũng đồng loạt dừng tay, cả hai không nói một lời mà nhìn chằm chằm Trần Huyền Cơ.

Một lát sau, Bạch Tạng Quỷ mới mở miệng cười mỉm nói: – “Huynh đệ, chúng ta không thù không oán, hà cớ gì phải liều mạng chém giết? Chuyện hôm nay coi như chưa từng xảy ra, đường ai nấy đi, huynh đệ thấy sao?”

Bề ngoài tỏ vẻ như vậy, nhưng trong lòng Bạch Tạng Quỷ giờ phút này lại căng thẳng đến tột độ, nó sợ bị Trần Huyền Cơ nhận ra thân phận.

Dù khả năng này rất nhỏ, bởi lớp ngụy trang của nó và Quỷ Đói chính là do Bách Diện Quỷ lục giai chế tạo. Ngay cả cường giả Hợp Thể Cảnh đến, nếu không có thủ đoạn đặc biệt cũng rất khó phát hiện.

Điều càng khiến nó khó hiểu là, Trần Huyền Cơ rốt cuộc làm sao phát hiện ra bọn chúng ở đây?

Kẻ này chẳng lẽ đã theo dõi bọn chúng từ lâu? Hay chỉ là vô tình phát hiện rồi tìm đến đây?

Đối mặt với Trần Huyền Cơ ở Ngưng Nguyên Cảnh, Bạch Tạng Quỷ trong lòng cảm thấy áp lực cực lớn, tựa như đang đối mặt với một cường giả Đan Thai Cảnh trở lên.

Trước đó, Trần Huyền Cơ đã để lại cho nó ấn tượng quá mức khủng khiếp, cơ hồ trở thành một bóng ma ám ảnh.

Mà nó không biết, Trần Huyền Cơ lúc này đích thực không nhận ra thân phận thật của Bạch Tạng Quỷ. Nếu không có Thông Linh Chung, hắn thậm chí còn không thể phát giác ra sự tồn tại của Bạch Tạng Quỷ ở đây.

Tuy nhiên, không hiểu sao, con yêu quỷ cao gầy trước mắt lại mang đến cho hắn một cảm giác khá quen thuộc, cảm giác mà không phải chỉ gặp một, hai lần là có được.

Đứng trước Bạch Tạng Quỷ, Trần Huyền Cơ không đáp lại, ngược lại sắc mặt lạnh lùng hỏi: – “Có phải chúng ta đã gặp nhau rất nhiều lần rồi không?”

Nghe lời này, Bạch Tạng Quỷ trong lòng giật thót, sống lưng ứa mồ hôi lạnh.

Tuy nhiên, nó rất nhanh lấy lại bình tĩnh, bởi đây là một dấu hiệu tốt: Trần Huyền Cơ tên này không nhận ra nó.

– “Ha ha ha! Huynh đệ nói đùa rồi. Đây mới chỉ là lần thứ hai ta với ngươi gặp mặt thôi.” Bạch Tạng Quỷ bình tĩnh nói.

– “Thật sao?” Trần Huyền Cơ khẽ híp mắt.

Vừa nói, những hoa văn màu đỏ lan tràn trên người Trần Huyền Cơ, đây là dấu hiệu hắn đã mở ra yêu kỹ.

Nhìn thấy dáng vẻ này của Trần Huyền Cơ, Bạch Tạng Quỷ và Quỷ Đói đối diện cũng lập tức thủ thế.

Nhất là Quỷ Đói, lúc này nó lộ ra vẻ hung thần ác sát, gương mặt đầy mỡ dữ tợn đến cực điểm, tựa như muốn ăn tươi nuốt sống kẻ thù.

Đối với Trần Huyền Cơ, Quỷ Đói đã bất mãn từ lâu. Nó thật sự không hiểu tại sao Bạch Tạng Quỷ lại sợ hãi kẻ này đến thế, chỉ là một tên Ngưng Nguyên Cảnh nhất đoạn mà thôi, nó đâu phải chưa từng giết qua.

Giờ phút này, nếu không phải nghe theo mệnh lệnh của Bạch Tạng Quỷ, nó đã sớm lao lên xé xác kẻ ngạo mạn này rồi.

Đang lúc cả hai bên giương cung bạt kiếm, đột nhiên xung quanh truyền đến tiếng bước chân dồn dập, kèm theo những âm thanh hô hào.

Nơi này có biến, tuần vệ binh tự nhiên đánh hơi thấy mà tìm đến.

– “Huynh đệ, ngày khác gặp mặt sau!”

Biết không thể lưu lại lâu hơn, Bạch Tạng Quỷ lập tức lôi theo Quỷ Đói quay đầu bỏ chạy.

Nhìn theo bóng dáng bọn chúng, Trần Huyền Cơ cũng không ngăn cản, bởi hắn biết muốn giữ lại hai con yêu quỷ này gần như là không thể.

Qua lần giao thủ vừa nãy, hắn liền đoán ra thực lực bọn chúng quả thật không hề yếu.

Nếu liều mạng xông lên, hươu chết về tay ai còn chưa biết đâu.

Bản thân cũng không muốn nán lại nơi đây quá lâu, Trần Huyền Cơ nhanh chóng chọn một phương hướng khác rồi phóng đi.

Nếu để tuần vệ binh bắt gặp, chuyện tiếp theo sẽ tương đối phiền phức.

Mọi nội dung trong bản biên tập này đều thuộc quyền sở hữu của truyen.free, được tạo ra để phục vụ bạn đọc yêu thích thế giới kỳ ảo.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free