Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Yêu Võ Thần - Chương 166: Nhị Đẳng Nhân Viên

Hồ Tuấn An nhìn chằm chằm Trần Huyền Cơ, trong phút chốc có chút không nói nên lời.

Bởi vì mới phụ trách làm lại lệnh bài thân phận cho Trần Huyền Cơ nên hắn cũng nắm được không ít thông tin.

Biết được Trần Huyền Cơ mới gia nhập chưa đầy một năm, hơn nữa khi mới đến đây đối phương cảnh giới chỉ ở Luyện Huyết Cảnh nhất đoạn.

Một năm liền từ Luyện Huyết Cảnh nhất đoạn đột phá lên Ngưng Nguyên Cảnh, tốc độ này tuy không thể nói là siêu việt thiên tài nhưng cũng vô cùng đáng kinh ngạc.

Tuy nhiên, Hồ Tuấn An nhanh chóng trấn tĩnh lại, sắc mặt khôi phục bình thường.

Theo hắn thấy, Trần Huyền Cơ có tốc độ nhanh như vậy một phần là do thiên phú không kém, nhưng quan trọng nhất là cấp bậc tinh hạch dung hợp của đối phương có lẽ không cao, dù sao cũng đến từ một ngôi làng lạc hậu.

Như vậy không có bối cảnh, không có sự trợ giúp mạnh mẽ, làm sao có cơ hội dung hợp tinh hạch cấp cao.

Không nói đến tinh hạch cấp cao khó nắm bắt, cho dù có trong tay cũng chưa chắc đã dung hợp được, bởi bên trong ẩn chứa yêu tính cực kỳ khủng bố.

Ngay cả thiên tài, hay thậm chí là yêu võ giả cấp cao cũng khó lòng làm được.

Mà muốn dung hợp thành công không chỉ cần thiên phú vượt trội, nội tình vững chắc, mà còn cần sự hỗ trợ của các loại thiên tài địa bảo mới có thể thành công.

Mà một khi dung hợp tinh hạch cấp thấp, loại nhất nhị giai, thực lực và tiềm năng của yêu võ giả sẽ bị hạn chế, trở thành yêu võ giả tầm thường.

Trong suy nghĩ của Hồ Tuấn An, Trần Huyền Cơ hiện tại chính là như vậy.

Tuy nhiên, chuyện này cũng không liên quan đến hắn, Trần Huyền Cơ có thể đột phá Ngưng Nguyên Cảnh đã vượt qua rất nhiều người, trong đó bao gồm cả hắn, như vậy cũng đã rất đáng tự hào.

Nghĩ đến đây, Hồ Tuấn An đứng dậy mỉm cười chắp tay: - Chúc mừng Huyền Cơ huynh đã đột phá.

Trần Huyền Cơ cũng gật đầu đáp lại: - Hồ huynh khách khí.

Sau vài lời khách sáo, Hồ Tuấn An lại tiếp tục mở miệng nói: - Mời Huyền Cơ huynh đưa lệnh bài thân phận cho ta, tiện thể bộc lộ khí tức để ta xác nhận, sau đó ta sẽ lập tức giúp huynh thăng cấp lệnh bài.

Nghe vậy, Trần Huyền Cơ thoải mái làm theo, khí tức Ngưng Nguyên Cảnh trên người không chút che giấu bộc lộ ra.

Cảm nhận được khí tức Ngưng Nguyên Cảnh mạnh mẽ, Hồ Tuấn An nhẹ gật đầu.

Sau khi đã xác nhận chính xác, Hồ Tuấn An liền cầm theo lệnh bài rời đi, để Trần Huyền Cơ ở lại đây chờ đợi.

Không qua bao lâu, Hồ Tuấn An đã trở lại đại sảnh.

Hồ Tuấn An cầm theo lệnh bài đưa cho Trần Huyền Cơ cười nói: - Ha ha ha! Chúc mừng Huyền Cơ huynh, lệnh bài đã được thăng cấp thành công, trở thành nhị đẳng nhân viên.

Tiếp nhận lệnh bài, Trần Huyền Cơ cảm nhận và đánh giá.

So với lệnh bài cũ, lệnh bài này vẫn có màu đen nhưng lại nặng hơn rất nhiều, đồng thời chữ "nhất đẳng" khắc trên đó đã được thay bằng "nhị đẳng".

Cất lệnh bài vào, Trần Huyền Cơ nhìn về phía Hồ Tuấn An nói: - Không biết đãi ngộ dành cho nhân viên nhị đẳng là gì?

Hồ Tuấn An đứng một bên liền đáp: - Trở thành nhân viên nhị đẳng, bổng lộc hàng tháng sẽ được tăng lên, bao gồm hai trăm viên tinh nguyên hạ phẩm, một bình Linh Khiếu đan, ngoài ra còn được cấp một căn nhà độc lập. Đương nhiên, nếu Huyền Cơ huynh không muốn chuyển ra ngoài thì vẫn có thể ở lại ký túc xá, căn nhà đó vẫn thuộc về huynh.

Nghe xong, Trần Huyền Cơ khẽ gật đầu, cảm thấy đãi ngộ như vậy là không tệ.

Dù sao nhân viên Trấn Yêu Ti cũng không phải chỉ dựa vào bổng lộc hàng tháng để sinh hoạt, đây được xem như khoản hỗ trợ, hàng tháng dù không làm gì vẫn có thể nhận.

Con đường kiếm tiền chính yếu vẫn là thông qua làm nhiệm vụ, từ các nhiệm vụ ở Nhiệm Vụ đường cho đến những nhiệm vụ bắt buộc, phần thưởng đều vô cùng hậu hĩnh, như nhiệm vụ đầu năm trước đó, chỉ cần hoàn thành nhẹ nhàng cũng có thể kiếm được một nghìn điểm cống hiến.

Hơn nữa, việc thăng cấp thành nhân viên nhị đẳng còn được tặng một căn nhà độc lập, điều này cũng rất vừa ý Trần Huyền Cơ.

Hắn hiện tại có quá nhiều bí mật trên người, ký túc xá khá chật chội, nhiều việc không tiện làm.

Từ lâu Trần Huyền Cơ đã có ý định chuyển ra ngoài, nhưng vì thực lực còn thấp, tinh nguyên đều dồn vào tu luyện nên không dư dả, nay được tặng nhà khiến hắn tiết kiệm được một khoản.

Cả hai trò chuyện thêm một lát, Hồ Tuấn An liền lấy ra bổng lộc tháng này đưa cho Trần Huyền Cơ, ngoài tinh nguyên và đan dược, còn có thêm một tấm bản đồ cùng một chiếc chìa khóa.

Thông qua trước đó nói chuyện, Trần Huyền Cơ cũng biết được mục đích của hai món đồ này.

Bản đồ, đây là bản đồ Bích Thủy Thành, trên đó có đánh dấu vị trí căn nhà Trần Huyền Cơ được cấp, còn chìa khóa đương nhiên là để mở cửa nhà.

Đã hoàn thành mục đích của chuyến đi này, Trần Huyền Cơ cũng không nán lại thêm, cầm đồ vật rồi trở về ký túc xá.

Mặc dù đã có căn nhà độc lập, nhưng Trần Huyền Cơ chưa có ý định chuyển đi ngay, dù sao cũng không có việc gì cấp bách, có thể đợi đến mai hoặc ngày kia chuyển cũng không ảnh hưởng.

Lúc này trời đã về chiều, bầu trời nhuộm một màu mỡ gà.

Trần Huyền Cơ sau khi trở về liền tắm rửa, sau đó lại lập tức bắt tay vào thử vẽ phù lục nhị giai.

Cũng như lần đầu tiên tập vẽ phù lục nhất giai, Trần Huyền Cơ không lập tức dùng linh giấy mà chỉ vẽ trên những tờ giấy thông thường.

Làm như vậy vừa có thể tiết kiệm linh giấy, vừa có thể thoải mái hơn khi làm quen với phù văn nhị giai phức tạp.

Trần Huyền Cơ đã đọc qua "Phù Lục Đồ Trung Cấp" rất nhiều lần, đối với các loại phù lục bên trong không còn xa lạ gì. Suy nghĩ một lát, hắn liền chọn vẽ Hỏa Cầu phù đầu tiên.

Không phải vì Hỏa Cầu phù dễ vẽ, mà đơn giản là hắn cảm thấy thích.

Cầm phù bút trong tay, Trần Huyền Cơ giờ phút này đem yêu nguyên quán chú vào, lập tức các trận văn trên thân bút liền lấp lóe.

Tinh thần hết sức tập trung, tưởng tượng phù văn của Hỏa Cầu phù trong đầu, tiếp đến Trần Huyền Cơ hạ bút xuống.

Thân là nhất giai phù sư, Trần Huyền Cơ đã có nền tảng vững chắc trong phù đạo, thế nhưng để vẽ ra phù lục nhị giai vẫn rất khó khăn, bởi số lượng phù văn của phù lục nhị giai gần như nhiều hơn gấp đôi so với nhất giai.

Phù văn nhiều, tương đương với việc tiêu hao tinh thần và yêu nguyên cũng nhiều hơn, như vậy mới có thể dẫn dắt được lực lượng thiên địa vô hình càng lớn.

Theo từng nét bút được vẽ ra, một loại lực lượng vô hình nhỏ bé xung quanh cũng dần được dẫn dắt nhập vào bút. Ban đầu còn tương đối thuận lợi, nhưng càng về sau Trần Huyền Cơ lại cảm nhận được bút trong tay trở nên nặng nề.

Không hề hoảng hốt, Trần Huyền Cơ vẫn bình tĩnh tiếp tục vẽ.

Thế nhưng khi vừa vẽ được hơn một nửa phù văn Hỏa Cầu phù, đột nhiên không hiểu sao tờ giấy lại bốc cháy, cuối cùng hóa thành tro tàn.

Nhìn đống tro tàn trên bàn, Trần Huyền Cơ nhíu mày thật chặt, trong đầu hiện lên đủ loại suy đoán.

Mãi đến một lúc sau, hắn mới khẽ hít một hơi thật sâu, rồi lấy ra tờ giấy khác tiếp tục vẽ.

Tuy nhiên, lần này khá hơn một chút, hắn vẽ được nhiều phù văn hơn lần trước vài nét mới bắt đầu bốc cháy.

Cứ như vậy, sau vài lần lặp lại, Trần Huyền Cơ rốt cuộc không nhịn được thở dài: - Quả nhiên, con đường phù đạo này cũng không dễ dàng như vậy.

Dường như đã liệu trước được điều này, Trần Huyền Cơ cũng không hề nản chí, vẫn tiếp tục luyện tập.

Thời gian trôi nhanh, thoáng chốc đã đến nửa đêm.

Đến đây, Trần Huyền Cơ cũng ngừng vẽ phù, đồng thời ổn định lại trạng thái, khôi phục tinh thần và yêu nguyên.

Việc liên tục vẽ phù văn nhị giai khiến hắn tiêu hao không ít, dù đã trải qua đột phá thuế biến nhưng hắn vẫn cảm thấy có chút áp lực. May mắn nội tình của hắn hùng hậu, bằng không khó mà duy trì lâu như vậy.

Tuy nhiên, lần này Trần Huyền Cơ cũng thu hoạch không ít, đây là bàn đạp giúp hắn tiến bộ hơn vào lần sau.

Đợi trạng thái ổn định, Trần Huyền Cơ không đi ngủ mà tranh thủ tu luyện.

Đột phá Ngưng Nguyên cảnh vẫn chưa đủ để hắn thả lỏng, bởi hắn biết rõ thế giới bên ngoài nguy hiểm đến mức nào, thực lực hiện tại vẫn chưa thể đảm bảo an toàn tuyệt đối cho hắn.

Hơn nữa, Ngưng Nguyên Cảnh mới chỉ là bước khởi đầu chân chính của một yêu võ giả, con đường phía trước vẫn còn rất dài.

Lấy ra bình Linh Khiếu đan nhận được ban ngày, Trần Huyền Cơ mở nắp.

Khác với Huyết Khí đan trước đây, Linh Khiếu đan không có mùi tanh nồng của máu, thay vào đó là mùi thơm nhẹ tựa sữa.

Nhìn vào, một bình Linh Khiếu đan tổng cộng có năm viên, bên trong đan dược lớn cỡ ngón tay, có màu trắng đục.

Lấy ra một viên đan dược, Trần Huyền Cơ không chút do dự nuốt xuống.

Theo đan dược vào bụng, Trần Huyền Cơ đầu tiên cảm nhận được một luồng mát lạnh, tiếp theo đó yêu nguyên nơi đan điền đột nhiên sôi trào mãnh liệt, tựa như có một con cá voi đang quẫy sóng bên trong.

Biết tác dụng của đan dược đang bộc phát, hắn không chút chậm trễ lập tức vận chuyển Lưu Thủy Quyết.

Dưới sự dẫn dắt, yêu nguyên xông ra đan điền, sau đó không ngừng lao nhanh về phía chân phải, cuối cùng va chạm vào khiếu huyệt ẩn giấu ở đó.

Không có Nhất Trọng Lãng hỗ trợ, việc khai mở khiếu huyệt trở nên khó khăn hơn rất nhiều.

Hiện tại, việc có thể làm là chậm rãi mài luyện khiếu huyệt ở đó, để cánh cửa khiếu huyệt từ từ nới lỏng cho đến khi mở ra.

Trần Huyền Cơ lựa chọn khai mở khiếu huyệt thứ hai ở chân phải là để cân bằng lực lượng.

Dễ hiểu hơn, khai mở khiếu huyệt tay phải tương đương với việc tăng cường công kích, còn chân phải thì là tăng cường tốc độ, nhờ vậy ở giai đoạn đầu, thực lực sẽ đạt được sự tối ưu nhất có thể.

Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, xin hãy tôn trọng công sức biên tập.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free