(Đã dịch) Yêu Võ Thần - Chương 157: Ngũ Giai Tinh Hạch
Đầu mùa hạ, mặt trời mọc từ rất sớm.
Theo những tia nắng đầu tiên rọi xuống, khắp nơi chim chóc hót vang, chào mừng ngày mới. Khung cảnh yên bình đến tuyệt đẹp, khiến lòng người thư thái.
Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với khung cảnh bên ngoài, bên trong sào huyệt của Nhện Quỷ lại là một mảnh tối tăm, yên ắng đến đáng sợ.
Mặc dù trận chiến trước đó đã đánh sập nơi này, nhưng hang động vẫn chưa bị lấp kín hoàn toàn; tại phần cuối hang động vẫn còn tồn tại vài khoảng không gian nhỏ.
Phốc!
Đột nhiên, từ một khoảng không gian đó, một cánh tay phá đất trồi lên.
Sau khi vươn lên khỏi mặt đất, cánh tay liền chống xuống mượn lực, tiếp đó liền thấy một thân thể nam tử trần trụi mà vạm vỡ nối tiếp phá đất nhô lên, khiến đất đá xung quanh văng tung tóe.
Dường như bị thiếu dưỡng khí, người nam tử vừa thoát ra lúc này hít thở gấp gáp, tham lam hít thở khí trời. Nhất thời trong không gian chỉ còn tiếng thở thô bạo vang vọng.
Lại trôi qua một lát, tiếng hít thở mới dần dần nhỏ lại, thay vào đó là một tiếng thì thào khẽ khàng:
– "Ta vậy mà vẫn còn sống!"
Nhìn kỹ, nam tử này không ai khác chính là Trần Huyền Cơ.
Tựa như vừa trở về từ cõi chết, Trần Huyền Cơ lúc này có chút thất thần. Nhưng rất nhanh, hắn hai tay ôm chặt lấy đầu, bởi một cơn đau như búa bổ bất ngờ ập đến.
Cơn đau quá độ khiến Trần Huyền Cơ cắn chặt hàm răng, gân xanh nổi chằng chịt trên trán, đồng thời mồ hôi lạnh vã ra từng cơn sau lưng.
Cứ như vậy không biết qua bao lâu, cơn đau mới dần dần lắng lại. Lúc này, khuôn mặt đỏ bừng của Trần Huyền Cơ cũng hòa hoãn đôi chút. Hít lấy một hơi thật sâu, Trần Huyền Cơ gắng gượng lấy lại tinh thần.
Thế nhưng, trong đầu hắn lúc này có chút trống rỗng, chẳng nhớ nổi chuyện gì, vô số câu hỏi cứ thế hiện lên trong đầu hắn: Tại sao bản thân lại ở đây? Nơi này là chỗ nào? Chuyện gì đã xảy ra?
Càng nghĩ, cơn đau đầu vừa dịu đi lại ập đến dữ dội hơn, thậm chí so với trước đó còn kinh khủng hơn, khiến sắc mặt Trần Huyền Cơ trở nên cực kỳ khó coi, mi tâm càng nhíu chặt hơn. Đến cuối cùng, Trần Huyền Cơ không thể nhịn được nữa, hét lên một tiếng, âm thanh tựa tiếng sư tử gầm.
Lại trôi qua mấy phút, Trần Huyền Cơ mới dần bình tâm trở lại.
Lúc này, hắn vận toàn thân lực, kéo nốt nửa thân dưới đang bị chôn vùi dưới đất lên.
Lạch cạch!
Vừa lúc Trần Huyền Cơ thoát ra khỏi mặt đất, đột nhiên có một vật từ trên người hắn rơi xuống, lăn đến gần chân hắn.
Trần Huyền Cơ nheo mắt nhìn lại, thì ra đó là một viên tinh hạch.
Không chút do dự, Trần Huyền Cơ cúi người nhặt lên. Rất nhanh, hai mắt hắn co rút lại, bởi viên tinh hạch trong tay hắn lại đạt đến cấp năm.
Thế nhưng cũng chính trong khoảnh khắc nhìn thấy viên tinh hạch này, vô số ký ức ùa về trong đầu hắn. Tuy nhiên, đoạn ký ức này cũng chỉ dừng lại khi Trần Huyền Cơ nhìn thấy Nhện Chín Mắt lần cuối. Còn những chuyện sau đó, hắn hoàn toàn không nhớ gì, hệt như vừa tỉnh dậy từ một giấc ngủ dài.
Sực nhớ ra điều gì đó, Trần Huyền Cơ cúi người kiểm tra thương thế, kết quả là không hề phát hiện bất cứ vết thương nào.
– "Chẳng lẽ…"
Nhất thời, trong đầu Trần Huyền Cơ hiện lên một suy đoán. Lại quét mắt nhìn quanh một lượt, Trần Huyền Cơ cuối cùng thở hắt ra một hơi, trong lòng hắn đã có lời giải đáp.
Như mọi lần, mỗi khi Trần Huyền Cơ đối mặt sinh tử, hắn đều sẽ mất đi ý thức, và khi tỉnh lại, hắn đều kỳ tích sống sót, trong khi đối thủ đã bị tiêu diệt. Lần này cũng vậy, bằng chứng rõ ràng nhất chính là viên tinh hạch ngũ giai trong tay hắn, hiển nhiên là của con Nhện Quỷ Vương kia.
Việc này đối với hắn đã quá quen thuộc, cứ như chuyện cơm bữa. Tuy nhiên, khác với những lần trước còn mơ hồ, hiện tại Trần Huyền Cơ đã phần nào đoán được người xuất thủ cứu hắn là ai.
Nhất thời, trong đầu hắn không tự chủ liên tưởng đến gương mặt giống hệt mình, ánh mắt đen thẳm, nụ cười ma mị, khoác trên mình y phục hắc hỏa, tựa như một thần ma bước ra từ địa ngục.
– "Thôi được rồi, trước mắt chuyện cấp bách là thoát khỏi nơi này đã."
Nghĩ nhiều cũng chẳng ích gì, Trần Huyền Cơ cuối cùng đành gác lại. Chỉ cần còn sống, mọi chuyện đều có thể giải quyết, chân tướng sớm muộn cũng sẽ được phơi bày.
Thế nhưng Trần Huyền Cơ rất nhanh lại cười, một nụ cười méo xệch. Bởi khi nhìn lại cơ thể mình, ngoại trừ một chiếc quần đùi rách cùng dây chuyền trên cổ, toàn bộ y phục đã biến mất, kèm theo đó là đủ loại binh khí, phù lục cũng không biết thất lạc nơi đâu.
– "Chết tiệt." Trần Huyền Cơ khẽ chửi thề một tiếng.
Tuy nhiên, Trần Huyền Cơ rất nhanh khôi phục tâm tình. Rừng xanh còn đó, lo gì không có củi đốt?
Đặc biệt là lần này hắn thu hoạch được viên tinh hạch ngũ giai, giá trị còn lớn hơn không biết bao nhiêu lần so với tất cả những thứ đã mất cộng lại. Tinh hạch ngũ giai, ngay cả ở Bích Thủy Thành cũng là vật phẩm cực kỳ trân quý. Phải biết rằng muốn chém giết một con yêu quỷ ngũ giai khó đến mức nào, ngay cả phó bộ chủ hay những cường giả Hợp Thể cảnh ra tay cũng chưa chắc làm được.
Quay trở lại hiện thực, Trần Huyền Cơ bắt đầu tìm cách thoát thân. Khoảng không gian động đá hắn đang ở không lớn, chỉ cao khoảng ba mét, chiều rộng sáu mét.
Điều khiến người ta tuyệt vọng hơn là, bốn bề đều là tường đá kín mít, cách ly với thế giới bên ngoài, gần như không thể xác định phương hướng.
Lúc này, Trần Huyền Cơ khẽ híp mắt, nhất thời trầm ngâm suy nghĩ.
– "Hiện tại ta muốn thoát đi, đào bừa bãi là không được. Dù sao hang động này cũng nằm sâu dưới một ngọn núi lớn, cho dù là đào thẳng lên hay đào ngang đều cực kỳ khó để xuyên qua. Cách duy nhất lúc này là phải xác định được lối ra ban đầu, bằng không hắn sẽ bị kẹt chết ở đây mất."
Càng nghĩ, cặp lông mày Trần Huyền Cơ càng nhíu chặt, cảm thấy có vẻ khó giải quyết. Nơi này bốn bề đều là vách đá, việc xác định phương hướng đã vô cùng khó khăn, nói gì đến tìm lối ra. Đặc biệt là hắn còn không biết mình đang ở phần nào trong hang động ban đầu. Sau khi mất đi ý thức, hắn cũng chẳng có ký ức gì, cơ bản giống như bị bịt mắt ném vào giữa rừng sâu.
– "Thôi được rồi, cứ thử đánh liều xem sao, biết đâu tìm được manh mối nào không."
Trần Huyền Cơ cười khổ một tiếng thầm nói.
Nói rồi, Trần Huyền Cơ liếc mắt xung quanh một vòng. Dựa vào trực giác mách bảo, Trần Huyền Cơ rất nhanh xác định được một vị trí đáng ngờ.
Không do dự quá nhiều, Trần Huyền Cơ tiến đến gần vách đá đó. Cùng lúc, hai bàn tay khép năm ngón lại như lưỡi đao, khí huyết từ trong người phun trào, ngưng tụ thành hình mũi nhọn ở đầu ngón tay.
Phốc!
Bàn tay đâm về phía trước, âm thanh trầm đục vang lên.
Nhìn lại, chỉ thấy bàn tay Trần Huyền Cơ dễ dàng đâm thủng tảng đá trước mặt, tựa như đâm vào đậu hũ. Lấy khí lực mạnh mẽ cùng khí huyết hùng hậu của Trần Huyền Cơ, việc tay không chặt sắt chém thép cũng chẳng phải chuyện đùa, thì tảng đá bình thường đối với hắn quả thật không đáng nhắc đến.
Cứ như vậy lấy tay làm đao đâm chém, chỉ thoáng chốc, những tảng đá lớn chồng chất trước mặt Trần Huyền Cơ đã bị chém nát.
Lúc này, hắn cũng không ngừng lại, tiếp tục đào sâu đi vào.
Nhất thời, trong hang động không ngừng vang lên tiếng trầm đục, cùng với đó là vụn đá văng tung tóe.
Một phút, hai phút,... ba mươi phút trôi qua. Chẳng mấy chốc, một đường hầm cao hơn hai mét, sâu hàng chục mét đã xuất hiện.
Đứng ở trong đường hầm, Trần Huyền Cơ vẫn miệt mài đào bới không ngừng, như thể không biết mệt mỏi là gì.
Không biết qua bao lâu, Trần Huyền Cơ sau khi đâm vỡ một tảng đá, đột nhiên cảm giác được tay mình lại xuyên vào khoảng không.
– "Đây là…"
Thế nhưng không đợi Trần Huyền Cơ kịp vui mừng, những tảng đá chồng chất trước mặt hắn dường như mất thăng bằng "ầm ầm!" đổ xuống.
Thấy vậy, Trần Huyền Cơ hai con ngươi co rút, vội vàng đạp chân lùi lại phía sau.
Đ���i sau khi tảng đá ngừng đổ sập, đoạn nửa dưới của đường hầm vừa đào đã bị lấp, chỉ còn lại nửa trên. Dù là vậy, Trần Huyền Cơ lúc này không hề buồn bã chút nào, mà ngược lại còn hưng phấn.
Bởi vì nhìn qua khe hở phía trên, Trần Huyền Cơ thấy được đối diện là một hang động khác, lại còn rất rộng lớn.
– "Hahaha! Trời không tuyệt đường ta."
Trần Huyền Cơ không nhịn được cười lớn một tiếng, sau đó một lần nữa lại lao vào đào bới điên cuồng, rất nhanh đã thông sang hang động kia.
So với hang động ban đầu của Trần Huyền Cơ, nơi này rộng hơn gấp bốn năm lần.
Vừa bước vào, Trần Huyền Cơ liền phát hiện ra mấy bộ thi thể. Thế nhưng những thi thể này có tình trạng vô cùng kinh khủng, toàn bộ đều bị cắt thành vô số mảnh.
Tách!
Đầu ngón tay khẽ bùng lên ngọn lửa huyết hỏa, Trần Huyền Cơ tiến lại gần kiểm tra. Trong đám thi thể này, vẫn có một cái đầu vẫn còn nguyên vẹn, mà Trần Huyền Cơ cũng nhận ra thân phận của đối phương, chính là một trong số những tiểu đội trưởng Ngưng Nguyên Cảnh dẫn đội.
Khẽ lắc đầu thở dài, Trần Huyền Cơ cũng không nói gì thêm. Sống chết có số, phú quý do trời!
Hắn cũng không đi lục lọi đ�� vật trên những thi thể này, chỉ tiện tay nhặt lấy một thanh đao, còn lại đều bỏ mặc. Dù sao cũng từng là đồng đội, làm như vậy khiến hắn cảm thấy không thoải mái.
Cùng lúc đó, ánh mắt Trần Huyền Cơ khóa chặt một phương hướng. Ở nơi đó, hắn thấy được một thông đạo cao hai mươi mét, bên trong tối tăm hun hút.
Truyen.free xin gửi tặng quý độc giả bản dịch đầy tâm huyết này, hy vọng mang đến những giây phút thư giãn tuyệt vời.