Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Yêu Võ Thần - Chương 143: Gặp Lại Thần Bí Khách Sạn

Đầu mùa hạ, mặt trời mọc từ rất sớm.

Khi những tia nắng đầu tiên chiếu xuống Thanh Quan Trấn, sự lạnh lẽo u ám thường ngày dần tan biến.

Trong trấn, đoàn người của Chiến Yêu Đường cũng đã thức dậy, tất cả đứng xếp hàng chỉnh tề.

Sau khi chỉnh đốn đội ngũ, Lục Huỳnh liền ra lệnh cho toàn đội tiếp tục lên đường.

Mục tiêu của bọn họ lần này chính là Hoàng Hoa thôn.

Không giống như các thành trấn gần nhau, khoảng cách từ thành trấn đến các thôn xóm xa hơn rất nhiều.

Hoàng Hoa thôn cũng không ngoại lệ, nó nằm sâu bên trong rừng núi. Nếu muốn từ Thanh Quan Trấn tới đó nhanh nhất cũng phải mất hai ngày đi đường, đây còn chưa kể trên đường xảy ra các loại sự cố.

Cho nên đoàn người của Chiến Yêu Đường cần tranh thủ đi sớm, tránh kéo dài thời gian.

Ra khỏi Thanh Quan Trấn, đội ngũ lại một lần nữa đi theo Xa Ô lộ.

Đoạn đường này gần như thuận lợi, rất ít yêu quỷ dám gây sự với đoàn người đông đảo của Chiến Yêu Đường.

Đi mãi đến tận buổi trưa, đội ngũ mới dừng lại nghỉ ngơi.

Tuy nhiên không dừng lại quá lâu, khoảng nửa giờ sau đó họ đã lại tiếp tục lên đường.

Càng rời xa Thanh Quan Trấn, khung cảnh hai bên lại càng thêm hoang dã, đã có thể thường xuyên bắt gặp nhiều loại động vật.

Trần Huyền Cơ thậm chí còn phát hiện không ít động vật kỳ lạ, chưa từng nhìn thấy bao giờ.

Tuy nhiên hắn cũng không quá ngạc nhiên, dù sao thế giới này không phải thế giới bình thường; khi yêu quỷ đều tồn tại thì những sinh vật độc đáo, kỳ lạ cũng không thiếu.

Trong đó thậm chí còn có dị thú sở hữu khả năng đặc biệt, cực kỳ quý hiếm.

Lại nói, Trần Huyền Cơ tới Bích Thủy đã gần một năm.

Suốt thời gian này hắn rất ít đi ra ngoài, cho dù có ra ngoài thành đi nữa cũng không đi xa, chỉ quanh quẩn ở phạm vi an toàn.

Nhiệm vụ lần này là hành trình xa nhất của Trần Huyền Cơ. Mặc dù nguy hiểm nhưng cũng đầy hứa hẹn, là cơ hội để hắn mở mang kiến thức.

Chỉ an phận một chỗ cũng không phải chuyện tốt, rất dễ trở thành con ếch trong giếng.

Thời gian thoi đưa, thoáng chốc nửa ngày đã lại trôi qua.

Nhìn mặt trời đã khuất sau những ngọn núi, Lục Huỳnh lập tức ra lệnh cho tất cả mọi người đốt lửa hạ trại.

Thế nhưng bởi vì Xa Ô lộ không rộng mà đoàn người của Chiến Yêu Đường lại quá đông, bọn họ lúc này phải chia thành ba nhóm lửa trại khác nhau, mỗi nhóm lửa gồm ba đội.

Rất nhanh linh hỏa củi đã được đốt lên, ánh sáng xanh quỷ dị chiếu rọi cả một khoảng rộng.

Trần Huyền Cơ được xếp vào nhóm lửa thứ ba. Lúc này, hắn đang cùng Hoàng Thương, Ngô Sinh và sáu người nữa ăn lương khô nói chuyện phiếm.

Trải qua nhiệm vụ càn quét trước đó, chín người đã quen thuộc lẫn nhau rất nhiều.

Tuy nhiên đừng nhìn bề ngoài nói cười, từng người trong lòng đều mang theo đề phòng, khó mà nhận ra.

Có thể sống đến hiện tại, không ai là đơn giản.

Nhiệm vụ lần này kết đội chỉ là nhất thời, sau khi kết thúc sẽ chỉ là người dưng. Giữa các yêu võ giả không hề có niềm tin tuyệt đối, ai mà biết được liệu ngươi có bị yêu tính đồng hóa lúc nào không.

Đến lúc đó bị đâm sau lưng, sợ rằng đến chết cũng khó nhắm mắt.

Cứ như vậy thời gian rất nhanh đã tới nửa đêm, đám người bắt đầu tranh thủ nghỉ ngơi, mỗi đội chỉ phân ra hai người canh gác.

Khác với Thanh Quan Trấn, bên ngoài ban đêm không khí thấp hơn rất nhiều, càng về muộn lại càng lạnh buốt, thậm chí còn có sương mù phủ xuống kèm theo từng cơn gió lạnh không ngừng gào rít, nghe như tiếng khóc nỉ non.

Đồng thời trong đêm tối cũng không yên tĩnh, vô số con mắt lập lòe.

Dù không biết chủ nhân của những cặp mắt này là gì, nhưng đều có chung một đặc điểm là mang theo sự khát máu.

Ở nơi hoang dã đầy rẫy yêu quỷ thế này, đoàn người Chiến Yêu Đường quả thật cực kỳ nổi bật.

Trong mắt yêu quỷ, yêu võ giả chính là khối thịt thơm ngon. Nếu không phải e ngại họ đông đảo và có khí tức mạnh mẽ, sợ rằng rất nhiều yêu quỷ đã sớm không nhịn được mà lao vào xâu xé.

Tuy nhiên bọn nó cũng không dễ dàng bỏ qua, tất cả lúc này đều đứng ngoài Xa Ô lộ dòm ngó như đang chờ đợi điều gì đó.

Theo thời gian sương mù càng lúc càng dày đặc, xung quanh cảnh vật cũng trở nên không rõ ràng.

Lúc này tại nhóm lửa thứ ba, phụ trách canh gác là Trần Huyền Cơ cùng Hoàng Thương.

Thời điểm này đã muộn, cả hai không nói chuyện phiếm, ai nấy đều nhắm mắt dưỡng thần.

Không biết trôi qua bao lâu, đột nhiên Trần Huyền Cơ cảm thấy có ai đó chạm vào vai mình.

Mở mắt ra nhìn, chỉ thấy Hoàng Thương không biết từ lúc nào đã tiến sát lại bên cạnh hắn, gương mặt lúc này tràn đầy kinh nghi bất định.

– "Có chuyện gì?" Trần Huyền Cơ theo bản năng mở miệng hỏi thăm.

Đáp lại, Hoàng Thương không nói gì, chỉ đưa tay chỉ về một hướng.

Trần Huyền Cơ lập tức nhìn theo, rất nhanh hai con ngươi của hắn liền co lại, tràn ngập vẻ khó tin.

Chỉ thấy ở trong sương mù xa xăm không biết từ lúc nào sáng lên hai điểm sáng màu đỏ tươi. Hơn nữa hai điểm sáng này càng lúc càng hiện rõ hơn, đồng thời nơi đó sương mù cũng đang dần tan đi, lộ ra hình bóng một ngôi nhà hai tầng.

Nhìn kỹ ngôi nhà hai tầng này có kiến trúc rõ ràng trông giống một khách sạn. Hai điểm sáng đỏ ban nãy chính là ánh sáng từ hai chiếc đèn lồng trước cửa khách sạn chiếu ra.

– "Là nó!"

Trần Huyền Cơ lúc này không kìm được mà thốt lên.

Sở dĩ Trần Huyền Cơ kích động như vậy là bởi vì hắn cực kỳ quen thuộc với khách sạn này. Khi trên đường từ Bình An Thôn đến Bích Thủy Thành, hắn đã từng gặp nó – một tòa khách sạn khủng bố và quỷ dị đến cực điểm.

Khách sạn này để lại ấn tượng rất sâu trong hắn, gần như không thể quên, bởi chính hắn khi đó cũng suýt nữa gặp nạn.

Hiện tại nó lại một lần nữa xuất hiện ở đây, Trần Huyền Cơ đột nhiên cảm nhận được một trận nguy cơ.

Mà tòa khách sạn này lúc này không chỉ Trần Huyền Cơ và Hoàng Thương chú ý tới, những người khác đang thức canh gác cũng đã nhận ra. Trên mặt ai nấy đều hiện rõ vẻ hoảng sợ.

Tuy nhiên không đợi bọn họ truy hô thông báo, một giọng nói quen thuộc vang lên: – "Tất cả giữ yên lặng, đừng phát ra động tĩnh quá lớn."

Nhìn lại chỉ thấy Lục Huỳnh đang chậm rãi đi tới, trên mặt lộ rõ vẻ ngưng trọng.

Khi tòa nhà này xuất hiện, Lục Huỳnh liền đã cảm nhận được ngay nên mới nhanh chóng đến đây.

– "Các ngươi nhanh chóng đi gọi những người khác dậy, nhớ, nhắc bọn họ giữ yên lặng." Lục Huỳnh nhìn về phía nhóm người Trần Huyền Cơ đang đứng, ra lệnh.

Nghe vậy nhóm Trần Huyền Cơ khẽ gật đầu, sau đó lập tức chạy đi gọi những người khác.

Rất nhanh toàn bộ đoàn người của Chiến Yêu Đường đã thức dậy. Khi nhìn thấy tòa khách sạn kia, trên gương mặt ai nấy đều hiện rõ vẻ sợ hãi.

Mặc dù không biết tòa khách sạn này là thứ quái quỷ gì, nhưng nó khiến bọn họ muốn tránh xa. Bản năng mách bảo rằng thứ này cực kỳ nguy hiểm.

Mặc dù vậy, lúc này cũng không ai dám làm điều gì dại dột.

Hiện tại tất cả đều nhìn về phía Lục Huỳnh đang đứng phía trước nhất, chờ đợi vị đại đội trưởng này đưa ra quyết định.

Mà Lục Huỳnh từ nãy đến giờ đều im lặng, cứ đứng đó quan sát tòa khách sạn kia, không ai lúc này biết hắn đang nghĩ gì.

Thế nhưng nhìn sắc mặt hắn, hiển nhiên Lục Huỳnh cũng cực kỳ kiêng kỵ tòa khách sạn thần bí kia.

Theo thời gian, đám người rốt cuộc không nhịn được nhỏ giọng xôn xao bàn tán.

– "Ngô tiểu đội trưởng, ngươi biết thứ này lai lịch, có phải là yêu quỷ không?"

Trong đội của Trần Huyền Cơ, Hoàng Thương mở miệng hỏi.

Nghe lời này, những người còn lại, bao gồm cả Trần Huyền Cơ, lập tức đưa mắt nhìn về phía Ngô Sinh.

Trong chín người, Ngô Sinh không chỉ cảnh giới cao nhất, lịch duyệt cũng sâu rộng nhất, nên y có thể biết rất nhiều chuyện bí ẩn.

Trước những ánh mắt mong chờ của họ, Ngô Sinh thoáng chốc trầm ngâm.

Sau một hồi, Ngô Sinh mới mở miệng nói: – "Nếu ta đoán không nhầm, tòa khách sạn này có khả năng là một con vô quỷ."

Lời này vừa ra, Trần Huyền Cơ, Hoàng Thương và tám người khác nhất thời giật mình.

Vô quỷ, bọn họ tự nhiên cũng đã nghe qua, cũng biết sự đáng sợ của chúng, quả thật là ác mộng của yêu võ giả.

Nếu thứ này quả thật là một con vô quỷ, bọn họ chuyến này sợ rằng lành ít dữ nhiều.

Thế nhưng người kinh ngạc nhất lúc này chính là Trần Huyền Cơ. Hắn có lẽ là người duy nhất ở đây từng tiếp xúc với tòa khách sạn này và hiểu được sự đáng sợ của nó.

Lúc đó Trần Huyền Cơ còn chưa biết đến sự tồn tại của vô quỷ, cho nên chỉ cho rằng tòa khách sạn này là một con yêu quỷ bình thường.

Nghĩ đến khi đó bản thân có thể sống sót, hắn không khỏi thầm thở phào vì may mắn.

Tuy nhiên niềm vui mừng thoáng qua, tinh thần Trần Huyền Cơ rất nhanh lại trở nên căng thẳng, bởi nếu tòa khách sạn này thật sự là một con vô quỷ, sợ rằng lần xuất hiện này của nó sẽ đáng sợ hơn lần trước rất nhiều.

Nghĩ đến đây khóe miệng Trần Huyền Cơ khẽ giật, lưng hắn vã mồ hôi lạnh.

– "Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, được đến đâu hay đến đó vậy." Trần Huyền Cơ khẽ thở dài.

Hiện tại hắn chỉ có thể trông chờ v��o vị đại đội trưởng Lục Huỳnh kia, mong sao y đừng làm hắn thất vọng.

Truyen.free bảo lưu bản quyền đối với phần biên tập nội dung này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free