(Đã dịch) Yêu Võ Thần - Chương 131: Kết Toán Chiến Công 2
Nhiệm Vụ Đường lúc này náo nhiệt hơn hẳn mọi ngày. Chỉ liếc qua cũng đủ thấy khắp nơi các thành viên đủ mọi ban ngành, thậm chí từ đằng xa từng đoàn người vẫn không ngừng đổ về. Những tiếng nói cười xôn xao vang vọng khắp chốn.
Cùng lúc đó, Trần Huyền Cơ và Hoàng Thương cũng đã đến nơi. Cả hai không nán lại bên ngoài mà tiến thẳng vào bên trong Nhiệm Vụ Đường.
Đại sảnh bên trong còn đông đúc hơn cả bên ngoài. Trước các bàn làm việc, người xếp thành từng hàng dài dằng dặc, khiến Trần Huyền Cơ và Hoàng Thương đành bất đắc dĩ xếp hàng chờ đợi.
Thời gian trôi qua, số lượng người đổ về Nhiệm Vụ Đường ngày càng nhiều, khiến nơi đây trở nên quá tải.
- “Quỷ tha ma bắt, sao nơi này lại đông đúc đến thế!” - “Khốn nạn! Các ngươi chen lấn cái gì, vội đi đầu thai à?” - “Tất cả trật tự xếp hàng! Ai cũng sẽ đến lượt, đừng chen lấn vội vã!”
Nhiều người nhiều chuyện, những tiếng bàn tán xôn xao không ngớt.
Việc kết toán này tạo ra một thanh thế tương đối lớn, thu hút hầu hết các thành viên của Trấn Yêu Ti đến tham gia. Điểm cống hiến cực kỳ quan trọng đối với tất cả thành viên Trấn Yêu Ti, bởi nó đại diện cho nguồn tài nguyên và cả những cơ hội trong tương lai. Chỉ khi có đủ tài nguyên, họ mới có thể không ngừng mạnh mẽ hơn.
Trấn Yêu Ti hay bất kỳ thế lực nào cũng đều lợi dụng điểm này để điều khiển các yêu võ giả khác. Một khi lợi ích đủ lớn, tất cả đều có thể vì nó mà bán mạng.
Yêu triều vừa là nguy hiểm, vừa là cơ hội. Một khi thành công vượt qua, những lợi ích nó mang lại sẽ vô cùng to lớn, đủ để một lần nữa bồi dưỡng ra rất nhiều yêu võ giả, thậm chí còn mạnh mẽ hơn trước. Tuy nhiên, trái ngược với niềm vui của những yêu võ giả còn sống sót, rất nhiều người đã ngã xuống trong trận chiến, trở thành những cái xác vô danh. Có lẽ họ sẽ được một ai đó nhớ đến, nhưng rất nhanh rồi cũng bị lãng quên, hòa vào dòng chảy thời gian vô tận.
Hòa mình giữa dòng người, Trần Huyền Cơ lúc này cũng không khỏi cảm thán.
Điểm cống hiến không phải là thứ tự nhiên từ trên trời rơi xuống; tất cả đều phải đổi lấy bằng xương máu và sinh mạng. Trong trận yêu triều này, Trần Huyền Cơ đã không ít lần trải qua sinh tử. Thậm chí có một lần, hắn còn bị một con yêu quỷ tam giai đỉnh phong truy sát. Yêu kỹ của nó cực kỳ quỷ dị, có thể hóa thành hắc ám né tránh mọi công kích thông thường. May mắn nhờ có Ngưng Nguyên Cảnh ra tay trợ giúp, hắn mới thoát chết trong gang tấc. Thế nhưng, vị yêu võ giả Ngưng Nguyên Cảnh kia kết cục cũng chẳng mấy tốt đẹp, bị chính con yêu quỷ tam giai này thôn phệ. Cuối cùng, một trong Thất Sát Tử là Lý Trường Ca phải ra tay mới thành công chém giết nó.
Nghĩ đến đó, Trần Huyền Cơ không khỏi rùng mình, rồi nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ đó khỏi đầu.
- “Huyền Cơ, ngươi nói lần này mình sẽ được bao nhiêu điểm cống hiến?” Hoàng Thương, người đang đứng trước Trần Huyền Cơ, đột nhiên xoay người hỏi.
Nghe vậy, Trần Huyền Cơ khẽ đăm chiêu, trong đầu nhanh chóng ước tính.
Trong yêu triều, Trần Huyền Cơ đã chém giết vô số yêu quỷ, đến nỗi chính hắn cũng không nhớ rõ mình đã tiêu diệt bao nhiêu.
- “Đại khái khoảng hai nghìn điểm.” Trần Huyền Cơ nói một cách không chắc chắn. - “Thật sao?” Hoàng Thương trợn tròn mắt, khó tin hỏi lại.
Hai nghìn điểm, con số nghe có vẻ bình thường nhưng trên thực tế lại cực kỳ lớn. Phải biết rằng, chém giết một con yêu quỷ nhất giai cũng chỉ được hai điểm cống hiến mà thôi. Hai nghìn điểm tương đương với một nghìn con yêu quỷ nhất giai. Ngay cả yêu quỷ nhị giai cũng chỉ được vỏn vẹn năm điểm. Muốn đạt tới hai nghìn điểm, tức là phải chém giết bốn trăm con yêu quỷ nhị giai. Số lượng này đối với những cao thủ Ngưng Nguyên Cảnh trở lên có lẽ tương đối đơn giản, nhưng với Luyện Huyết Cảnh thì hoàn toàn ngược lại, cực kỳ khó khăn. Trước số lượng yêu quỷ khổng lồ như vậy, còn sống đã là may mắn, chứ đừng nói đến việc chém giết nhiều đến thế.
Hoàng Thương cũng đã tận mắt chứng kiến thực lực của Trần Huyền Cơ, biết hắn mạnh hơn mình, tuy nhiên vẫn có chút không tin Trần Huyền Cơ có thể đạt được con số khủng khiếp này. Yêu quỷ không phải cỏ rác, muốn chém lúc nào thì chém lúc đó.
Trần Huyền Cơ không giải thích gì về ánh mắt khó tin của Hoàng Thương, dù sao trước mặt đối phương, hắn vẫn còn che giấu thực lực. Luôn giữ lại một lá bài tẩy không bao giờ là sai. Kể từ khi rời khỏi Bình An Thôn, hắn chưa bao giờ quá tin tưởng bất kỳ ai.
Tiếp đó, Trần Huyền Cơ và Hoàng Thương lại tiếp tục tán gẫu. Chủ đề xoay quanh những nhân vật nổi bật trong yêu triều, bao gồm Bát Tử, Thất Sát Tử và các cường giả Đan Thai Cảnh. Thậm chí, mấy thành viên Trấn Yêu Ti gần đó nghe họ nói chuyện cũng gia nhập vào. Cả đám cứ thế chuyện trò để giết thời gian.
Thời gian trôi nhanh, người tiến vào Nhiệm Vụ Đường ngày càng đông, không hề có dấu hiệu giảm bớt.
Đứng chờ rất lâu, cuối cùng cũng đến lượt Trần Huyền Cơ và nhóm người hắn. Người đầu tiên đến kết toán là một vị trung niên, thân mặc y phục màu xanh lam, đó chính là trang phục tiêu biểu của Thính Y Đường. Thủ tục kết toán rất đơn giản, chỉ cần đưa lệnh bài thân phận cho nhân viên phụ trách là xong. Chỉ mất vài giây, kết quả kết toán đã có: vị trung niên kia đã chém giết ba trăm năm mươi con yêu quỷ nhất giai, bốn mươi con yêu quỷ nhị giai, quy đổi ra tổng cộng chín trăm điểm cống hiến.
Nghe được số điểm cống hiến của mình, vị trung niên khẽ ưỡn ngực, khóe miệng nở nụ cười tự hào: “Cũng được, không uổng công ta đã một phen liều mạng.”
Ba trăm năm mươi con yêu quỷ nhất giai, bốn mươi con yêu quỷ nhị giai, số lượng này đối với yêu võ giả Luyện Huyết Cảnh đã là một con số nổi bật. Phải biết rằng, yêu quỷ cùng cảnh giới thường mạnh hơn yêu võ giả, việc chém giết chúng không hề đơn giản. Có thể chém giết bốn mươi con yêu quỷ nhị giai, chứng tỏ vị trung niên này đã đạt đến cảnh giới cực hạn của Luyện Huyết Cảnh, đồng thời phải vận dụng mọi thủ đoạn liều mạng, thậm chí còn kết hợp với đồng đội vây công.
Lúc này, Hoàng Thương, Trần Huyền Cơ và mấy người ban nãy cùng tán gẫu, đang đứng phía sau vị trung niên, lập tức tiến lên chúc mừng. Tiếp theo là lượt kết toán của Hoàng Thương, hắn mang theo vẻ hồi hộp tiến lên.
- “Hoàng Thương, chém giết bốn trăm con yêu quỷ nhất giai, năm mươi con yêu quỷ nhị giai. Tổng điểm cống hiến đạt được một nghìn không trăm năm mươi điểm.” Giọng nữ nhân viên phụ trách vang lên rõ ràng.
Với con số của mình, Hoàng Thương cũng không tỏ ra quá kinh ngạc, dường như đã có dự đoán từ trước. Một nghìn không trăm năm mươi điểm cống hiến, đây là một con số tương đối lớn, đủ để Hoàng Thương đổi lấy rất nhiều tài nguyên tu luyện, đồng thời bù đắp những gì đã tiêu hao trước đó.
Và nối tiếp Hoàng Thương sau đó, tự nhiên là Trần Huyền Cơ.
Trần Huyền Cơ bình tĩnh bước lên, lấy ra lệnh bài bên hông đưa cho nữ nhân viên phụ trách. Nhận lấy lệnh bài của Trần Huyền Cơ, nữ nhân viên lập tức đưa nó quét qua một vật hình tròn màu đen trên bàn, lớn cỡ lòng bàn tay, trông tựa như một trận bàn.
- “Trần Huyền Cơ, chém giết bảy trăm mười bốn con yêu quỷ nhất giai, một trăm bốn mươi ba con yêu quỷ nhị giai. Tổng điểm cống hiến đạt được hai nghìn một trăm bốn mươi ba điểm.”
Dứt lời, nữ nhân viên trả lệnh bài cho Trần Huyền Cơ, nhưng ánh mắt lúc này của cô lại có chút khác lạ. Không chỉ riêng cô, mà mấy thành viên Trấn Yêu Ti gần đó cũng đều như vậy, ánh mắt nhìn về phía Trần Huyền Cơ đầy phức tạp: vừa kinh ngạc, vừa ghen tỵ, lại vừa kính nể.
Hơn tám trăm con yêu quỷ nhất giai, hơn một trăm con yêu quỷ nhị giai – con số này đã gần bằng thành tích của những thiên kiêu được các đại gia tộc và thế lực lớn bồi dưỡng trong Luyện Huyết Cảnh, thậm chí ngay cả cường giả Ngưng Nguyên Cảnh nhất đoạn khi chém giết yêu quỷ cũng không vượt quá nhiều đến thế. Thế nhưng, cái tên Trần Huyền Cơ này họ lại chưa từng nghe qua. Chẳng lẽ hắn là một thiên tài mới nổi?
Nhìn Trần Huyền Cơ, dù hắn có vẻ ngoài cao lớn nhưng gương mặt vẫn khó giấu được vẻ non nớt, hiển nhiên có thể dễ dàng đoán ra tuổi tác hắn không lớn.
Trần Huyền Cơ không để ý đến những ánh mắt đó. Hắn rời khỏi bàn làm việc dưới sự chú mục của đám đông, sau đó tiến thẳng đến khu vực đổi thưởng điểm cống hiến. Đi theo hắn còn có Hoàng Thương, người này miệng không ngừng líu ríu:
- “Huyền Cơ huynh đệ, ta quả thật không nhìn nhầm người mà! Lần đầu gặp mặt ta đã biết ngươi là một thiên tài rồi!” - “Huyền Cơ huynh đệ, từ giờ trở đi, chức tiểu đội trưởng này ta hai tay nhường lại cho ngươi đấy!” - “Huyền Cơ huynh đệ, ngươi đúng là một đại lão! Cái đùi này ta ôm chắc rồi, sau này có phát đạt đừng quên ta nhé!”
Một bên nghe Hoàng Thương lải nhải, khóe miệng Trần Huyền Cơ có chút co giật, nhưng hắn vẫn làm ngơ. Hắn biết, thành tích của mình có lẽ nổi bật hơn những yêu võ giả bình thường, nhưng nếu so sánh với thiên kiêu chân chính thì vẫn còn kém xa nhiều lắm. Đây cũng là điều Trần Huyền Cơ cố ý làm ra, vì hắn vẫn luôn không thích quá chói sáng.
Rất nhanh, cả hai đã đi đến khu vực quy đổi điểm cống hiến. Nơi đây cũng tương tự khu vực công bố nhiệm vụ, người đứng chật kín. Vừa đến, Trần Huyền Cơ và Hoàng Thương nhanh chóng chen vào giữa đám đông.
Nhìn bảng lớn trước mắt, trên đó ghi đủ các loại vật phẩm cùng số điểm cống hiến tương ứng, Trần Huyền Cơ lâm vào trầm tư. Trong đầu hắn lúc này, những suy nghĩ không ngừng lướt qua. Hắn ghi lại những vật phẩm cần thiết cho bản thân, đồng thời cân nhắc kỹ lưỡng số điểm cống hiến.
Chỉ thoáng chốc, Trần Huyền Cơ đã hoàn thành lựa chọn của mình.
Sản phẩm văn học này là công sức của đội ngũ truyen.free.