(Đã dịch) Yêu Võ Thần - Chương 128: Dọn Dẹp Chiến Trường
Trong buổi sáng mùa thu, những tia nắng đầu tiên bắt đầu chiếu rọi khắp đại địa.
Những tia nắng yếu ớt, vốn rất đỗi bình thường hằng ngày, giờ phút này lại mang đến cho toàn bộ cư dân Bích Thủy Thành một cảm giác ấm áp lạ thường.
Dưới ánh sáng chiếu rọi, toàn cảnh chiến trường cũng theo đó mà hiện rõ mồn một.
Chỉ trong chớp mắt, lấy Bích Thủy Thành làm trung tâm, trong phạm vi mấy cây số trải đầy thi thể yêu quỷ cùng máu tươi, gần như nhuộm đỏ cả mặt đất, quả thực là máu chảy thành sông.
Bên trong nội thành, cảnh tượng cũng hoang tàn thê lương không kém. Thi thể chất chồng như núi, khắp nơi nhà cửa đổ nát, số công trình còn nguyên vẹn quả thực rất ít ỏi, đa phần đều nhờ có trận pháp bảo hộ.
Trải qua trận yêu triều này, đáng thương nhất vẫn là những người dân bình thường.
Mặc dù trước khi yêu triều diễn ra, toàn thành đã phát ra cảnh báo và tập trung người dân đến các khu tránh nạn, nhưng số lượng người trong thành quá đông. Những khu tránh nạn an toàn có trận pháp bảo hộ khó mà chứa hết, khiến không ít người bị bỏ lại bên ngoài hoặc đưa đến những khu tránh nạn thông thường, mà đa phần đều là những người nghèo khổ.
Với sức mạnh của những người bình thường như họ, làm sao có thể chống lại yêu quỷ đáng sợ, chỉ còn biết cầu nguyện mà thôi.
Nhưng thần may mắn đã không mỉm cười với họ. Trận pháp bị phá, yêu quỷ xông vào, không ngừng tàn sát những kẻ yếu đuối n��y.
Mà tham gia tàn sát không chỉ có yêu quỷ, trong số đó còn có những tà tu ẩn nấp đã lâu. Bọn chúng so với yêu quỷ càng thêm đáng sợ, ngay cả những yêu võ giả thực lực thấp cũng khó thoát khỏi ma trảo.
Hiện tại yêu triều đã kết thúc, những người còn sống sót bắt đầu bật khóc thảm thiết, tất cả đều đau thấu tâm can vì người thân đã khuất. Nhất thời, toàn thành tràn ngập một bầu không khí tang thương, đè nặng lên trái tim mỗi người.
Thế sự vẫn luôn là vậy, kẻ yếu không bao giờ có thể nắm giữ vận mệnh của chính mình.
Quay trở lại cảnh tượng bên ngoài thành, lúc này tất cả yêu võ giả đều vì chiến thắng mà reo hò không ngớt, khí thế ngập trời.
Thậm chí không ít người khóe mắt còn không tự chủ được mà rơi lệ, giọt lệ ấy ẩn chứa cả niềm vui và nỗi đau thương.
Niềm vui mừng chính là niềm vui sống sót, bởi trận yêu triều kinh khủng đến nhường nào, việc bọn họ có thể sống sót đến bây giờ chính là một kỳ tích. Còn đau thương, đó là sự tiếc thương vô hạn dành cho những huynh đệ thân thiết đã ngã xuống, kết thúc một kiếp nhân sinh.
Đứng giữa đám người, Trần Huyền Cơ cũng cảm thấy cảm xúc ngổn ngang.
Chỉ khi đích thân trải qua yêu triều mới biết nó đáng sợ đến nhường nào. Giả sử nếu như mấy vị Hợp Thể Cảnh chiến bại, thì những yêu võ giả tầng dưới chót như bọn họ làm sao có cơ hội lật ngược tình thế.
Đối mặt với vô cùng vô tận yêu quỷ, cảm giác tuyệt vọng đến nhường nào! Cho dù là Đan Thai Cảnh, một khi bị vây công cũng khó mà thoát khỏi cái chết.
– Ta vẫn còn quá yếu, chuyến này trở về cần phải cấp tốc tăng cường thực lực mới được. – Trần Huyền Cơ thở dài thầm nghĩ.
Giờ phút này, khát khao lực lượng trong lòng hắn càng trở nên mãnh liệt đến cực độ.
Trần Huyền Cơ cảnh giới hiện tại đã đạt đến Luyện Huyết Cảnh đỉnh phong, muốn đột phá Ngưng Nguyên Cảnh cần phải luyện hóa toàn bộ tinh hạch trái tim. Tuy nhiên, quá trình này cần rất nhiều thời gian, muốn tăng tốc cần phải dùng đến đan dược phụ trợ.
Tuy nhiên, Xung Thiên Đan giá cả quả thực quá đắt đỏ, không phải người bình thường có thể chịu đựng nổi.
Nghĩ đến chút ít tinh nguyên còn sót lại trên người, Trần Huyền Cơ lắc đầu cười khổ, cái cảm giác nghèo khó nhất thời khiến hắn như không thể đứng thẳng lưng.
– Huyền Cơ huynh đệ, ngươi nói chúng ta hiện tại không phải đang mơ đấy chứ? – Đang lúc Trần Huyền Cơ suy nghĩ, đột nhiên bị lời nói của Hoàng Thương đánh gãy.
Đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy đối phương bộ dạng hiện tại có chút thê thảm. Không chỉ khí huyết thiếu hụt nghiêm trọng, trên người cũng trải đầy các loại thương thế, trong đó nặng nhất chính là vị trí bả vai, nơi đó có một lỗ máu tương đối lớn.
Nếu không phải có đan dược chữa thương và đan dược bổ khí huyết hỗ trợ, cộng thêm sinh mệnh lực ương ngạnh của Luyện Huyết cảnh, Hoàng Thương sợ rằng đã sớm đi chầu Diêm Vương.
Tuy nhiên, với tình trạng thương thế này, Hoàng Thương muốn hoàn toàn khôi phục cũng không phải chuyện một sớm một chiều.
So với Hoàng Thương, Trần Huyền Cơ khá hơn một chút, khí huyết mặc dù thâm hụt nhưng không quá nghiêm trọng, thương thế trên người tương đối ít. Những vết thương còn lại đều là vết thương nặng do tam giai yêu quỷ gây nên.
Nhưng không muốn để người khác phát hiện năng lực khôi phục kinh người của mình, Trần Huyền Cơ bề ngoài vẫn tỏ ra suy yếu mà nói:
– Hoàng Thương ca, đây không phải là nằm mơ đâu, yêu triều đã kết thúc thật rồi, chúng ta đã chiến thắng. –
Nghe vậy, dường như đã yên lòng, Hoàng Thương lúc này khuỵu xuống như muốn ngã, may mắn Trần Huyền Cơ kịp thời đỡ lấy hắn.
Cơ thể Hoàng Thương giờ phút này cơ hồ không còn chút sức lực nào, ban nãy có thể đứng vững hoàn toàn là dựa vào ý chí chống đỡ.
Nhưng cho dù là vậy, Hoàng Thương sắc mặt lúc này lại toát ra nồng đậm ý cười mà nói: – Con mẹ nó, cuối cùng cũng kết thúc, lão tử còn sống! Chuyến này trở về nhất định phải đi thanh lâu đại chiến ba ngày ba đêm. –
Lời của Hoàng Thương vừa dứt, Trần Huyền Cơ đứng một bên dìu lấy đối phương, nụ cười nhất thời cứng lại, khuôn mặt cũng tối sầm lại.
Đây là Hoàng Thương tiểu đội trưởng nghiêm túc mà hắn quen biết hằng ngày sao? Sao lại có chút không đúng?
Nhìn kỹ cũng không giống bị yêu quỷ nhập thể, chẳng lẽ là do đầu có thương thế?
– Hoàng Thương ca, thân thể ngươi hiện tại liệu có chịu nổi ba ngày ba đêm đại chiến không, hay là bỏ đi thôi. Ta sợ ngươi chưa tới chợ đã xanh cỏ rồi. – Trần Huyền Cơ thật tình khuyên nhủ.
– Huyền Cơ huynh đệ, ngươi đây là khinh thường ta sao? Cho dù thân mang thương thế đi nữa, ba ngày ba đêm thì có vấn đề gì chứ? – Hoàng Thương mở miệng nói, vừa nói vừa tránh thoát cánh tay dìu của Trần Huyền Cơ rồi đứng dậy, khuôn mặt tràn đầy tự hào mà nói: – Nhớ năm đó khi còn chưa gia nhập Trấn Yêu Ti, biệt danh của ta thế nhưng là mãnh hổ chốn phòng the, một mình đại chiến năm cô nương năm ngày năm đêm đều không biết mệt đấy! –
– Thật sao? – Nói đoạn, Trần Huyền Cơ liền khẽ chạm vào người Hoàng Thương, nhất thời, đối phương cả người liền tựa như cây chuối đổ ầm xuống đất.
Mà cũng ở lúc này, những vết thương trên người bộc phát khiến Hoàng Thương đau đến nhe răng nhếch miệng không nói nên lời.
Thấy vậy, Trần Huyền Cơ khẽ lắc đầu, cái gì mà đại chiến ba ngày ba đêm, cái gì mà mãnh hổ chốn phòng the, hiện tại ngay cả mèo hen còn không bằng.
Yêu triều kết thúc, tiếp đến chính là công việc thu dọn chiến trường và khắc phục hậu quả.
Đối với thi thể yêu quỷ, đầu tiên tất cả đều được thu gom lại, sau đó phân loại ra các chủng loại khác nhau dựa trên công dụng của chúng, như dùng cho luyện khí, nấu ăn, luyện đan, chế tác linh giấy, linh mực, v.v.
Những thi thể yêu quỷ còn lại không có tác dụng, tất nhiên sẽ bị hỏa diễm thiêu đốt, biến thành tro tàn.
Lại nói, tinh hạch là vật quý giá nhất trên người yêu quỷ. Vật này cũng không được tùy tiện để cho các yêu võ giả ở đây chiếm làm của riêng, mà toàn bộ đều được thu gom về phủ thành chủ bảo quản, sau đó mới phân phối.
Đối với việc này, tất nhiên gây ra sự bất mãn cho rất nhiều người, nhưng không một ai dám nói ra thành lời, bởi đứng trước thực lực tuyệt đối, mọi phản kháng đều vô dụng.
Tuy nhiên bề ngoài là vậy, trong quá trình thu gom tinh hạch, vẫn có không ít yêu võ giả bí mật giấu đi một chút. Việc này làm sao qua mắt được tầng lớp cao hơn, tuy nhiên chỉ cần không quá tham lam, không lấy nhiều cùng tinh hạch cấp bậc quá cao, thì các cao tầng đều sẽ nhắm một mắt cho qua.
Đây cũng là một dạng quy tắc ngầm mà ai nấy đều hiểu rõ.
Trần Huyền Cơ cũng không phải ngoại lệ, trong quá trình này hắn cũng tỉ mỉ lựa chọn một vài tinh hạch đặc thù rồi cất đi, đặc biệt còn có một viên tam giai tinh hạch.
Chỉ tội cho Hoàng Thương, đối phương ban nãy đã được đưa đi trị thương, đối với công việc này chỉ có thể nhìn mà thèm nhưng không thể làm gì, gần như hàm răng cắn chặt, nước mắt chảy ướt gối.
Bởi vì thi thể yêu quỷ thật sự quá nhiều, đám người phải liên tục thu dọn chiến trường cho đến hoàng hôn mới tạm ổn được.
Đây còn bởi vì những người thực hiện nhiệm vụ lần này đều là yêu võ giả, thậm chí ngay cả các Ngưng Nguyên Cảnh cũng tham gia. Bằng không, với số lượng lớn thi thể yêu quỷ như vậy, với người bình thường mà nói, một tuần cũng chưa chắc dọn xong.
Trước khi trời tối hẳn, tất cả yêu võ giả đã trở lại bên trong thành.
So với bên ngoài thành, bên trong thành cũng bận rộn không kém. Dù đã trời tối, tất cả người dân vẫn đang hợp lực dọn dẹp kiến trúc đổ nát, đồng thời xây dựng lại.
Trận yêu triều đã mang đến sự phá hoại thật quá lớn, gần như hủy đi hơn một nửa kiến trúc của Bích Thủy Thành.
Đối với những chuyện này, Trần Huyền Cơ cũng không quá bận tâm. Hắn lúc này đang cùng những thành viên còn sống sót khác của Trấn Yêu Ti trở về tổng bộ.
Sau khi trở về, tất cả thành viên lại phân ra các ngả khác nhau, sau đó các đại đội trưởng phụ trách kiểm kê lại tổn thất lần này, xem có bao nhiêu người bị thương, bao nhiêu người bất hạnh bỏ mình.
Đứng giữa đám người, Trần Huyền Cơ đảo mắt tìm kiếm xung quanh, cuối cùng lại mang theo thất vọng mà thu hồi ánh mắt.
Bởi vì trong đội ngũ, hắn cũng không phát hiện ra bóng dáng của Tấn Tài cùng Triệu Khiết.
Hiển nhiên, một là bọn họ đã chiến tử trên chiến trường, hai là nếu còn sống sót thì cũng đã được đưa đi trị thương. Tuy nhiên so sánh giữa hai trường hợp, tỉ lệ của trường hợp thứ nhất tự nhiên cao hơn.
– Sống chết có số mà. –
Phiên bản văn bản này đã được trau chuốt cẩn thận, thuộc về bản quyền của truyen.free.