(Đã dịch) Yêu Võ Thần - Chương 11: Kịch Chiến
Lại một tuần trôi qua, nhờ nguồn Khí Huyết Đan dồi dào, lực lượng của Trần Huyền Cơ rốt cuộc đạt tới bảy trăm cân, đạt tiêu chuẩn của Vũ Dũng cảnh.
Tuy nhiên, Trần Huyền Cơ không vì vậy mà chểnh mảng, ngược lại, hàng ngày hắn vẫn khắc khổ tập luyện như cũ.
Dưới ánh nắng dịu nhẹ của mặt trời buổi sáng, Trần Huyền Cơ cầm hắc thiết đao chăm chú luyện tập. Dược l���c nóng bỏng trong cơ thể không ngừng được dẫn đi khắp cơ thể, tác động lên các sợi cơ, thớ thịt khiến chúng dần trở nên săn chắc, cứng cỏi và mạnh mẽ hơn.
Cây đao trong tay Trần Huyền Cơ càng lúc càng nhanh, dùng mắt thường chỉ có thể thấy một bóng đen lướt qua.
Phốc!
Vừa xoay người chém ra một đao, chiếc lá vừa rơi ngang tầm mắt đã lập tức bị đao quang chém đứt làm đôi. Không dừng lại, Trần Huyền Cơ tiếp tục vung đao, bất cứ chiếc lá nào rơi xuống đều bị hắn tinh chuẩn chém đứt.
Sau một hồi, khi cảm nhận dược lực trong cơ thể đã được hấp thụ hoàn toàn, Trần Huyền Cơ mới chậm rãi thu đao.
Song đúng lúc Trần Huyền Cơ nghỉ ngơi, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng xôn xao bàn tán của vài người thôn dân. Mặc dù khoảng cách khá xa, nhưng với thính giác nhạy bén của mình, Trần Huyền Cơ vẫn có thể nghe rõ mồn một.
-"Mẫn thẩm nghe gì chưa? Cả nhà Chương gia ba mạng người đều chết rồi, sáng nay mới phát hiện. Nghe nói cảnh tượng thảm khốc lắm, trái tim đều bị móc mất." -"Đáng sợ như vậy, ngay cả trái tim đều b�� móc mất, đây rõ ràng không phải con người có thể làm." -"Hiện tại cả nhà Chương gia đã bị tuần vệ binh khám xét, tuy nhiên đến bây giờ vẫn chưa xác định được hung thủ. Chỉ hi vọng hung thủ sớm bị bắt, bằng không đêm nay về nhà ta thực sự không dám đi ngủ a."
Nghe tin có người chết, Trần Huyền Cơ giật mình. Điều đầu tiên hắn nghĩ đến chính là có yêu quỷ lẻn vào thôn.
Giết người moi tim kiểu này quả thực rất giống tác phong của yêu quỷ. Mà chuyện yêu quỷ lẻn vào thôn giết người cũng đã xảy ra không ít, dù sao bức tường gỗ chỉ có thể ngăn cản tầm mắt của yêu quỷ và một số yêu quỷ có trí tuệ không cao. Nếu gặp phải yêu quỷ có chút trí tuệ và giỏi ẩn nấp thì quả thực vô tác dụng.
Quả nhiên Trần Huyền Cơ đoán không sai. Đêm đó, trong thôn bắt đầu có tuần vệ binh nghiêm ngặt tuần tra, tuy nhiên cũng không phát hiện ra tung tích yêu quỷ.
Mấy ngày sau đó cũng tương tự, trong thôn không xảy ra thêm án mạng nào. Tuy nhiên, tuần vệ binh vẫn không hề lơi lỏng tuần tra mà ngược lại còn gắt gao hơn. Thôn dân nhờ vậy cũng d��n vơi bớt sợ hãi, bắt đầu trở lại cuộc sống sinh hoạt bình thường.
Cứ thế, một tuần nữa trôi qua. Vào buổi tối cuối cùng của thời gian nghỉ, Trần Huyền Cơ vẫn như cũ luyện tập đao pháp.
Từ sau khi đạt tới Vũ Dũng cảnh, tốc độ luyện hóa Khí Huyết Đan của hắn đã nhanh chóng hơn rất nhiều. Gần như mỗi ngày một viên Khí Huyết Đan, bằng tốc độ này, hắn tin rằng bản thân chỉ cần hai, ba tháng liền có thể đạt đến Thông Lực cảnh.
Một mực luyện đến nửa đêm, Trần Huyền Cơ mới bắt đầu thu đao.
Đúng lúc Trần Huyền Cơ chuẩn bị vào nhà, ánh mắt vô tình liếc qua phía xa khiến bước chân hắn chợt khựng lại.
-"Thứ đồ gì?"
Trong khoảnh khắc ấy, hắn vô tình nhìn thấy một bóng đen lướt qua cực nhanh trên nóc nhà của thôn dân, chỉ chớp mắt đã lẩn khuất vào trong bóng tối.
Đột nhiên nghĩ đến thảm án vừa xảy ra trong thôn, sắc mặt Trần Huyền Cơ trở nên nghiêm nghị, sau đó không chút do dự đuổi theo.
Với tốc độ và sự quen thuộc địa hình của hắn, Trần Huyền Cơ rất nhanh đã thấy thấp thoáng bóng dáng kia trên nóc nhà phía xa. Nhưng đợi đến khi chạy tới cuối thôn thì hắn đã hoàn toàn mất dấu.
Nhìn khung cảnh xung quanh tối om, Trần Huyền Cơ nheo mắt.
Nơi này là cuối thôn, nhà dân thưa thớt, đặc biệt trời đã khuya, tất cả các nhà đều đã tắt đèn. Hoàn cảnh này đặc biệt thích hợp cho việc ẩn nấp, lúc này Trần Huyền Cơ muốn tìm thứ đó quả thực vô cùng khó khăn.
Không thể vào từng nhà lùng sục, Trần Huyền Cơ chỉ có thể đứng bên ngoài tìm kiếm. Hắn nhắm mắt lại, bắt đầu tập trung lắng nghe.
Năm phút, mười phút trôi qua…
Trần Huyền Cơ đột nhiên mở mắt. Từ ngôi nhà phía bên phải, cách đó khoảng ba mươi mét, có tiếng động phát ra, là tiếng đồ vật đổ vỡ rơi xuống đất.
Cầm chặt hắc thiết đao, Trần Huyền Cơ không chút do dự xông tới, sau đó một cước đá văng cửa gỗ.
Dưới bóng tối nhập nhoạng, chỉ thấy một bóng người cao lớn đứng ở đầu giường, một tay nắm lấy cổ nữ thôn dân, tay kia xuyên thẳng qua lồng ngực đối phương, móc ra trái tim còn đập thình thịch rồi bỏ vào miệng nhai ngấu nghiến.
-"Yêu quỷ to gan, dám giết người trong thôn, chán sống rồi sao?" Trần Huyền Cơ lạnh giọng quát.
Dứt lời, Trần Huyền Cơ bước tới một bước, tay phải huy động hắc thiết đao bổ về phía trước. Một đao này nhanh đến cực hạn, gần như chớp mắt đã đến trước mặt bóng người cao lớn.
Mặc dù một đao này nhanh là vậy, nhưng bóng người kia cũng không hề chậm, ngược lại tốc độ nhanh đến kinh người. Khoảnh khắc lưỡi đao chạm tới, bóng người lập tức buông thi thể, cả người lùi lại tránh né, đồng thời mượn vách tường phía sau làm bàn đạp, bắn nhanh về phía Trần Huyền Cơ đánh ra một trảo.
Keng!
Trải qua một tháng chém giết, Trần Huyền Cơ sớm đã không còn là một tay mơ. Gặp phản kích, hắn lập tức cấp tốc thu đao đón đỡ.
Nhưng một trảo này lực lượng cực lớn, Trần Huyền Cơ dù thành công đón đỡ nhưng vẫn bị đánh bay ra ngoài nhà một đoạn mới có thể đứng vững.
Không để cho hắn cơ hội thở dốc, bóng người kia lại từ trong nhà phi ra đánh tới, tốc độ cực nhanh.
Dưới ánh sáng mờ ảo, Trần Huyền Cơ cuối cùng cũng nhìn rõ hình dáng đối phương: một con yêu quỷ thân hình giống vượn, đi bằng cả tay lẫn chân nhưng người không có lông, toàn thân làn da đỏ như máu.
Nhìn thấy lợi trảo sắc bén đã đến gần trước mặt, Trần Huyền Cơ cực kỳ bình tĩnh xử lý.
Hắc thiết đao vung lên chặn lại lợi trảo, sau đó hắn bước về phía trước một bước rồi xoay người vung đao chém vào phần hông yêu quỷ.
Thế nhưng con yêu quỷ kia phản ứng cực nhanh, một đao hiểm hóc này vẫn bị nó tránh né, sau đó bắt đầu điên cuồng công kích Trần Huyền Cơ.
Con yêu quỷ kia am hiểu tốc độ, mà tốc độ đồng thời cũng chính là điểm yếu của Trần Huyền Cơ. Hắn lúc này gần như rơi vào thế bị động, chỉ có thể đón đỡ. Nhưng tốc độ của yêu quỷ quả thực quá nhanh, chỉ hơi sơ suất liền bị lợi trảo đánh vào ngực, vạch ra ba vết rách sâu hoắm.
-"Đáng chết."
Nhận thấy cứ tiếp tục như vậy không phải là cách, Trần Huyền Cơ lập tức vận lực hất yêu quỷ ra, sau đó cấp tốc lấy ra Thần Hành phù dán lên người.
Ngay lập tức, hắn cảm nhận được toàn thân truyền đến một trận mát lạnh, tốc độ cũng nhờ đó mà gia tăng một đoạn.
Keng!
Đao cùng vuốt va chạm bắn ra từng đạo tia lửa, hai bóng người giao thủ với tốc độ cực nhanh.
Động tĩnh chiến đấu cũng thu hút đội tuần vệ binh đang tuần tra gần đó. Đội trưởng đội mười, một vị Thông Lực cảnh cực hạn, chính là người dẫn đầu.
Phát giác nguy hiểm, yêu quỷ lập tức xoay người bỏ trốn. Thế nhưng Trần Huyền Cơ làm sao có thể để nó dễ dàng thoát được? Đúng lúc nó định xoay người bỏ chạy, phía sau lưng đột nhiên một thanh đao rực lửa bổ tới. Một đao này nhanh đến cực hạn, gần như muốn xẻ đôi con yêu quỷ.
Lúc này tránh né đã muộn, yêu quỷ chỉ kịp nghiêng người. Dù bảo toàn được mạng sống nhưng nó vẫn phải bỏ lại một bên cánh tay.
Bị kích thương, con yêu quỷ trí thông minh không cao lập tức nổi điên. Nó không tiếp tục bỏ trốn mà xoay người điên cuồng công kích Trần Huyền Cơ. Giờ phút này cả hai lại tiếp tục lâm vào kịch chiến. Thế nhưng yêu quỷ đã mất đi một cánh tay làm sao còn là đối thủ của Trần Huyền Cơ? Rất nhanh, nó đã bị một đao bêu đầu. Đổi lại, bả vai Trần Huyền Cơ cũng bị móng vuốt đâm trúng, may mắn vết thương không sâu.
Cùng lúc đó, đội mười tuần vệ binh cũng đã chạy đến. Nhìn thấy yêu quỷ đã bị chém giết, cả đám thở phào nhẹ nhõm.
-"Vị huynh đệ này, ngươi không sao chứ?" Gặp Trần Huyền Cơ đang băng bó vết thương, tiểu đội trưởng đội mười lập tức tiến lên hỏi thăm.
Trước mặt là một thiếu niên có chút xa lạ, hắn chưa từng gặp qua trong đội tuần vệ binh. Mặc dù trông có vẻ trẻ tuổi, nhưng việc có thể một mình chém giết yêu quỷ khiến hắn không dám khinh thường.
-"Ta không sao." Trần Huyền Cơ lắc đầu nói.
-"Không biết huynh đệ tên là gì và thuộc đội nào?" Vị tiểu đội trưởng kia lại tiếp tục hỏi, sợ Trần Huyền Cơ hiểu lầm nên lập tức giải thích: "Chuyện này cần báo cáo lên cấp trên nên phải điều tra rõ ràng, huynh đệ không cần căng thẳng."
Biết đây là chức trách của đối phương, Trần Huyền Cơ cũng không làm khó mà thành thật khai báo.
Sau khi biết Trần Huyền Cơ ở đội hai, sắc mặt vị tiểu đội trưởng này theo đó khách sáo hơn rất nhiều. Đội hai trong tuần vệ binh có uy vọng rất lớn, đồng thời thực lực cũng thuộc hàng đỉnh tiêm, việc một mình chém giết yêu quỷ nhất giai cũng là chuyện bình thường.
Cảm nhận từng trận đau đớn truyền đến từ trên người, Trần Huyền Cơ khai báo xong cũng không nán lại lâu mà lập tức trở về xử lý vết thương.
Nhìn theo bóng lưng hắn đi xa, vị tiểu đội trưởng kia khẽ nhíu mày, sau đó ra lệnh cho đội viên dưới trướng bắt đầu xử lý hiện trường, đồng thời quay về báo cáo chuyện này cho Lãnh Thiết.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép trái phép.