Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Yêu Võ Thần - Chương 105: Dẫn Dụ

Trong con ngõ nhỏ, cảnh vật tối đen như mực, hai bên nhà dân dường như đã tắt đèn đi ngủ cả rồi.

Trần Huyền Cơ sau khi đi vào không dừng lại, mà cứ thế đi sâu vào bên trong. Đến một ngã tư, hắn liền rẽ trái, biến mất hút vào bóng tối.

Không lâu sau khi Trần Huyền Cơ biến mất, một bóng người từ trong góc tối bước ra.

Đó là một người vóc dáng cao lớn, toàn thân kho��c áo choàng đen, không nhìn rõ mặt mũi.

Khi đến con đường mà Trần Huyền Cơ đã rẽ vào, hắc y nhân khẽ khựng lại, bởi bóng dáng Trần Huyền Cơ lúc này đã hoàn toàn biến mất, như thể tan vào bóng đêm.

– Hừm! Bị phát hiện rồi sao? Hắc y nhân nhẹ giọng lẩm bẩm.

Vừa nói, hắn vừa thò tay vào trong tay áo, lấy ra một vật. Đó là một con bướm nhỏ màu xanh biếc.

Cầm con bướm trong tay, hắc y nhân khóe miệng nhếch lên, cười gằn: – Hắc hắc! Bị phát hiện thì đã sao, có con Lan Xạ Điệp này, một khi đã bị huỳnh phấn của nó đánh dấu truy tung thì có chạy lên trời cũng khó thoát.

Nói đoạn, hắc y nhân ném con bướm nhỏ trong tay ra.

Con Lan Xạ Điệp vốn bất động bỗng đón gió bay lên, như thể sống lại. Hai cánh đập nhanh, lượn vài vòng trên không trung như đang xác định phương hướng.

Chỉ một lát sau, Lan Xạ Điệp ngừng lượn vòng và cuối cùng chọn một hướng để bay đi.

Thấy vậy, hắc y nhân không chút chần chừ đuổi theo. Cả hai đi sâu hơn vào ngõ, rất nhanh đã đến trước cửa một căn nhà cũ kỹ bỏ hoang.

Đến đây, Lan Xạ Điệp khẽ khựng lại một chút, sau đó bay vào căn nhà này.

– Hắc! Trốn ở nơi này sao. Hắc y nhân cười lạnh một tiếng.

Theo sau Lan Xạ Điệp, hắc y nhân cũng nhanh chóng đi vào sân nhà.

Hoàn cảnh nơi đây vẫn một mảnh đen kịt, không hề có ánh sáng, tuy nhiên bóng tối lại chẳng gây ảnh hưởng quá nhiều đến yêu võ giả.

Đứng giữa sân nhỏ, hắc y nhân chắp tay sau lưng, một vẻ vô cùng bình tĩnh, lạnh lẽo nói: – Đi ra đi, ta biết ngươi ở đây, không cần trốn tránh vô ích.

Lời của hắc y nhân vừa dứt, không lâu sau, một bóng người từ trong căn nhà hoang bước ra, không ai khác, chính là Trần Huyền Cơ.

Đứng trên bậc thềm, Trần Huyền Cơ nhìn chằm chằm hắc y nhân phía dưới, ánh mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.

Từ trên người đối phương, hắn cảm nhận được một luồng khí tức mạnh mẽ cùng với sát khí dày đặc, hiển nhiên, nhân mạng chết trong tay gã không hề ít.

– Ta thật sự rất thắc mắc, ngươi vì sao lại theo dõi ta. Mặc dù không biết ngươi là ai, nhưng hẳn là chúng ta không thù không oán chứ. Trần Huyền Cơ mở miệng nói.

Trần Huyền Cơ đến Bích Thủy Thành cũng chưa lâu, chỉ mới mấy tháng mà thôi.

Xuyên suốt khoảng thời gian này, Trần Huyền Cơ làm việc luôn giữ thái độ điệu thấp, gần như rất ít khi gây sự với ai. Mà kẻ trước mắt này, hắn có thể khẳng định bản thân chưa từng gặp, bởi khí tức vô cùng xa lạ, không thể nào là thù địch của hắn.

Nhìn con bướm màu xanh bay quanh hắc y nhân, đối phương hẳn là dựa vào nó để truy tung mình, đây rõ ràng là có chủ đích từ trước.

Hơn nữa, thủ đoạn ẩn nấp của đối phương cực kỳ cao minh, Trần Huyền Cơ ban đầu vốn không hề phát giác. Chỉ đến khi hắn chuẩn bị đi vào Trấn Yêu Ti, đối phương dường như cũng vì vậy mà gấp gáp, để lộ sơ hở.

Phát hiện ra có người theo dõi, Trần Huyền Cơ lúc đó đột nhiên chuyển hướng, không trở về, là bởi vì hắn hiểu rằng: đã là phúc thì không phải họa, mà đã là họa thì muốn tránh cũng không được.

Kẻ này đã cố tình theo dõi hắn thì tự nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua, bất cứ lúc nào cũng sẽ rình mò cơ hội để ra tay.

Đã vậy, Trần Huyền Cơ tự nhiên chọn tiên hạ thủ vi cường, giải quyết trước, tránh rắc rối về sau.

Song, điều này cũng xuất phát từ việc Trần Huyền Cơ tự tin vào thực lực của bản thân, chỉ cần đối thủ là từ Ngưng Nguyên Cảnh trở xuống, hắn đều có thể toàn thân trở về.

Còn đối với cảnh giới cao hơn Đan Thai Cảnh, Trần Huyền Cơ không dám nghĩ đến, bởi lẽ, những kẻ đã đạt tới cảnh giới đó, giết người cũng chẳng cần lén lút theo dõi trước sau làm gì, một tiểu nhân vật như hắn, chỉ là vấn đề một câu nói.

Khẽ suy nghĩ, trong đầu hắn lúc này có ba suy đoán lướt nhanh qua.

Thứ nhất, kẻ này bắt gặp hắn trên đường, cho rằng là con mồi béo bở nên mới theo dõi. Nhưng suy nghĩ kỹ lại thấy khả năng này không cao, dù sao thì cảnh giới hắn biểu hiện ra ngoài cũng không thấp, là Luyện Huyết Cảnh nhị đoạn.

Luyện Huyết Cảnh tại Bích Thủy Thành không tính là nổi bật nhưng cũng không thấp. Rất ít kẻ dám trắng trợn ra tay đánh giết trong thành, trừ khi sở hữu thực lực áp đảo, có thể giải quyết trong chớp mắt.

Mà kẻ có thể nhất kích tất sát Luyện Huyết Cảnh chỉ có Ngưng Nguyên Cảnh trở lên, hắc y nhân trước mặt hiển nhiên chưa đạt đến cảnh giới này.

Suy đoán thứ hai, hắc y nhân trước mặt này là do Thanh Linh Các phái tới, thế nhưng tỉ lệ này rất nhỏ. Trên người hắn cũng không có bảo vật gì quý giá đến mức để đối phương phải từ bỏ mặt mũi ra tay.

Nếu có thì trực tiếp phái cao thủ Ngưng Nguyên Cảnh đến rồi, cần gì để một tên Luyện Huyết Cảnh tam đoạn phải ra tay.

Đến suy đoán cuối cùng, Trần Huyền Cơ không khỏi liên tưởng tới Đào Tấn mà hắn gặp ở tửu lâu tối nay. Thoạt nhìn, cảm giác kẻ này đứng sau là khả năng nhỏ nhất, nhưng lại không phải thế.

Đang lúc Trần Huyền Cơ suy nghĩ, hắc y nhân trước mặt lên tiếng: – Hắc hắc hắc! Chúng ta đích thực không thù không oán, ta chỉ là nhận tiền làm việc, coi như ngươi xui xẻo vậy.

Vừa nói, từ trong hai ống tay áo của hắc y nhân, hai thanh đoản đao màu đỏ như máu trượt xuống, được hắn nắm chặt trong tay.

– Là Đào Tấn phái ngươi tới. Trần Huyền Cơ híp mắt, chen lời vào.

Nghe đến hai chữ Đào Tấn, hắc y nhân khẽ sững lại một chút nhưng rất nhanh khôi phục vẻ bình thường, giọng đầy lạnh lẽo nói: – Hừ! Một kẻ sắp chết như ngươi biết nhiều làm gì, mau đi chết đi!

Dứt lời, hắc y nhân bộc phát khí thế Luyện Huyết Cảnh tam đoạn, cả người hắn tiếp đó tựa như mũi tên, bắn nhanh về phía Trần Huyền Cơ.

Thấy vậy, Trần Huyền Cơ cũng không tiếp tục nói nhiều lời, tay phải rút ra Hắc Thiết đao, cũng xông tới.

Cả hai tốc độ cực nhanh, chớp mắt đã va chạm vào nhau.

Oành!

Song, chỉ vừa va chạm, một bóng người đã bắn ngược ra, chính là hắc y nhân.

Bị lực lượng mạnh mẽ hất văng, hắc y nhân lúc này tựa như một bao tải, giáng xuống mặt đất. Cả sân gạch đá theo đó đều bị phá nát, cày ra một đường dài.

Thế nhưng, chỉ như vậy đối với hắc y nhân dường như không phải vấn đề quá lớn, gã rất nhanh đã đứng dậy.

– Luyện Huyết Cảnh tam đoạn… Vừa miễn cưỡng đứng vững, hắc y nhân đã nghiến chặt răng nói.

Nhưng không đợi hắc y nhân nói dứt lời, Trần Huyền Cơ đã lại đuổi tới. Hắn lúc này không có ý định che giấu thực lực, trực tiếp vận chuyển huyết dịch, để huyết hỏa bao trùm Hắc Thiết đao rồi bổ xuống.

Cảm nhận một đao này còn kinh khủng gấp mấy lần so với trước đó, hắc y nhân không dám đón đỡ, lập tức tránh đi.

Tuy nhiên một đao này tốc độ thực sự quá nhanh, giờ đây muốn tránh cũng đã muộn.

– Đáng chết!

Đã không thể tránh né, hắc y nhân chỉ có thể bất đắc dĩ đón đỡ.

Toàn thân huyết khí sôi trào, hắc y nhân lúc này khai mở toàn thân lực lượng, đồng thời theo bản năng giơ song đao lên đón đỡ.

Thế nhưng, lực lượng của Trần Huyền Cơ là kinh khủng đến mức nào!

Oành! Keng!

Đối mặt một đao này, hắc y nhân gần như không chống đỡ nổi dù chỉ một giây, hai thanh đoản đao tuột khỏi tay, cả người trong chớp mắt đã bị Hắc Thiết đao bổ trúng.

Song, trong tưởng tượng cảnh máu me tung tóe cũng không hề phát sinh. Chỉ thấy Hắc Thiết đao sau khi bổ lên người hắc y nhân vậy mà bị cản lại, một phân cũng không thể tiến thêm.

Dù vậy, một đao này của Trần Huyền Cơ ẩn chứa lực lượng quá mức mạnh mẽ, hắc y nhân mặc dù thành công cản lại nhưng cả người vẫn bị đóng thẳng xuống sân nhỏ. Sân nhỏ vốn đã có chút hư hại lúc này lập tức nứt toác, nổ tung, tạo thành một cái hố lớn.

– Aaaa!

Đứng giữa hố lớn, tiếng hét thảm của hắc y nhân vang lên.

Nhìn lại, chỉ thấy dáng vẻ hắc y nhân lúc này cực kỳ thê thảm, nửa người bị đóng sâu vào lòng đất.

Không những thế, hắc y nhân toàn thân da thịt xé rách, chảy máu, xương cốt, nội tạng nứt toác, vỡ vụn, ngay cả hộ giáp trên người cũng đã xuất hiện vô số vết nứt.

Nhưng dù thương thế nặng là thế, sinh mệnh của hắc y nhân vẫn cực kỳ ngoan cường, không có dấu hiệu suy yếu.

– Ta phải giết ngươi! Hai con mắt hắc y nhân lúc này tràn ngập tơ máu, gầm thét.

Dứt lời, chỉ thấy toàn thân huyết nhục của hắc y nhân sôi trào, các vết thương theo đó cũng lấy tốc độ mắt thường có thể thấy mà khôi phục.

Yêu kỹ của hắc y nhân chính là Thực Nhục. Yêu kỹ này lấy việc thôn phệ huyết nhục làm chủ đạo, chỉ cần không ngừng ăn thịt tươi mới, trong cơ thể dần dần sẽ tích tụ một loại sinh mệnh lực đặc biệt. Loại sinh mệnh lực này không chỉ trợ giúp yêu võ giả khôi phục thương thế mà còn có thể chuyển hóa thành lực lượng trong thời gian ngắn.

Ban đầu, bởi vì Trần Huyền Cơ chỉ biểu lộ ra cảnh giới Luyện Huyết Cảnh nhị đoạn, cho nên gã mới khinh thường không sử dụng tới. Song, thật không ngờ kẻ này vậy mà lại là một tên giả heo ăn thịt hổ.

Không chỉ cảnh giới đã đạt tới Luyện Huyết Cảnh tam đoạn, lực lượng còn khủng bố đến cực điểm.

Đây rõ ràng không giống con mồi ngon mà Đào Tấn đã nói chút nào!

Truyện được biên tập độc quyền tại truyen.free, mời các bạn đón đọc!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free