Xưng Bá Võ Đạo (Dịch) - Chương 81: – Lá mặt lá trái, con cháu bất hiếu
- Ngươi xuống dưới đi, ta sẽ đích thân kiểm chứng chuyện này là thật hay giả.
- Xuống, xuống chỗ nào?
Lưu Ý Dương nghe vậy, hắn ngẩn người.
- Còn có thể là chỗ nào, đương nhiên là phía dưới.
Lý Sương Thành sát cơ lóe lên, đưa tay quét ngang.
Két…
Âm thanh huyết nhục xương cốt vỡ nát vang lên.
Gương mặt lấy lòng của Lưu Ý Dương bỗng nhiên cứng đờ, ánh mắt hắn cố sức nhìn xuống, phát hiện có bàn tay đã bắt lấy cổ của hắn.
Thần thái trong mắt ảm đạm, giống như ngọn nến tàn trước gió.
- Thành sự không đủ bại sự có thừa, vô dụng!
Lý Sương Thành thầm mắng một tiếng, mang thi thể Lưu Ý Dương ném đi như rác rưởi, vứt sang một bên.
Sở Hà hờ hững nhìn việc này phát sinh, từ khi Lưu Ý Dương nhận được phần nhờ vả từ Lý Sương Thành, Lý Sương Thành không có ý định lưu người sống.
Hơn nữa, theo dõi còn bị mục tiêu phát hiện.
- Sở tiểu tử, không cần khẩn trương, lão phu không có ác ý.
Lý Sương Thành chậm rãi tới gần Sở Hà, cảnh giác nhìn chung quanh.
- Lão phu chỉ có một số việc muốn thăm dò nghe ngóng, tuyệt đối không làm tổn thương tới ngươi.
Lý Sương Thành cố hết sức lộ ra nụ cười hòa ái:
- Ngươi có thể ở chỗ này chờ ta, cũng không phải vì tin tưởng nhân phẩm của lão phu hay sao.
- Lý lão, tiểu tử cũng có một chút nghi ngờ muốn thỉnh giáo ngươi.
Sở Hà mỉm cười, chủ động tới gần Lý Sương Thành.
- Lần này ta lẻ loi một mình đến đây, cũng có mấy vấn đề này không thể để cho người dư thừa biết, ta nghĩ Lý lão và ta có ý nghĩ giống nhau.
- Ngươi là một mình đi tới?
Lý Sương Thành đầu tiên là sửng sốt, trong mắt đầy không tin.
Hắn tự biết danh tiếng của mình ở trong đường không tốt đẹp gì, Sở Hà độc thân đi vào nơi nguy hiểm, còn gặp mặt ở ngoài thành, nhìn thế nào cũng giống như cái bẫy, nhưng cái bẫy này Lý Sương Thành vẫn nhắm mắt đi vào.
Trong lòng không nhịn được càng hận Lưu Ý Dương.
- Đừng làm rộn, gọi Đỗ lão đầu ra đi.
Lý Sương Thành dừng bước, không lại đến gần Sở Hà.
- Chúng ta sẽ thẳng thắn nói chuyện với nhau.
- Lý lão, thật sự chỉ có một mình ta, ngươi không phải cũng nói ta là tin tưởng nhân phẩm của ngươi, mới ở chỗ này chờ ngươi đến hay sao?
- Ha ha…
Lý Sương Thành cười một tiếng.
Lời nói này, chính hắn cũng không tin.
Chợt!
Trong phút chốc, bàn tay của hắn bỗng nhiên chụp vào cổ Sở Hà.
Nhưng trong lúc này, bàn tay hơi dừng lại một chút.
Thật sự không ai?
Lý Sương Thành trong lòng kinh ngạc, lập tức đáy mắt mắt hắn trở nên lạnh lùng, cánh tay dừng lại hóa thành một tàn ảnh chụp vào cổ Sở Hà.
Lúc này, hắn đã một nửa tin lời Sở Hà.
Sở Hà nhẹ tránh đi bàn tay chụp tới, giả vờ không hiểu nói:
- Lý lão, ngươi có ý gì? Vì sao đột nhiên ra tay?
Lý Sương Thành không đáng trả lời, lộ ra tướng mạo sẵn có.
- Tiểu tử, ta hỏi ngươi, ban đầu ở trong huyễn cảnh, tổ sư gia có phải đã cho ngươi thứ gì đó, mới dẫn đến bức tranh tự thiêu?
Hắn chăm chú nhìn ánh mắt Sở Hà:
- Nếu như mang thức nhận được trong huyễn cảnh đưa cho ta, ta có thể thả ngươi rời đi, còn có thể hứa hẹn, sau này có cơ hội đi Kiến Nghiệp thành, ta nhất định sẽ cho ngươi.
- Ngươi nói là cái này sao?
Sở Hà không có chút do dự, lấy ra một viên ngọc màu đỏ.
Ánh sáng màu máu tỏa ra bốn phía, bên trong như có máu huyết chảy xuôi, chỉ tập trung nhìn vào, liền cảm giác ngọc này thần dị đặc biệt, không phải vật tầm thường.
Lý Sương Thành hai mắt sáng lên, lộ ra vẻ mặt tham lam, giơ cánh tay ra đòi hỏi Sở Hà:
- Đúng là cái này, nhanh giao nó cho ta!
- Ôi, đúng là lãng phí tinh thần.
Sở Hà mở miệng thoá mạ một câu, nét hiền hòa thành thật trên mặt đã biến mất, hắn lộ ra vẻ mặt phiền não:
- Chờ nửa ngày, ngay cả ngươi cũng không biết thứ này là cái gì.
Lý Sương Thành sửng sốt, thái độ Sở Hà đột nhiên chuyển biến, làm cho đầu óc hắn nhất thời không kịp phản ứng, lập tức giận tím mặt đứng lên.
- Tiểu tử thối tha, ngươi nói vậy là có ý gì?
- Có ý gì…
Sở Hà thu hồi huyết ngọc, khóe mắt hiện ra vẻ dữ tợn:
- Ngay cả tổ sư gia lưu lại thứ gì cũng nhận thức không được đầy đủ, ngươi còn không biết xấu hổ tự xưng là người của Luyện Giáp Đường, quả nhiên là đồ bất trung bất hiếu!
Thế nào lại bất trung bất hiếu?
Ngươi không phải cũng không biết ta nói là cái gì hay sao!
Lý Sương Thành không nhịn được muốn chửi ầm lên, lại thấy toàn thân Sở Hà bạo phát ra khí huyết vàng ròng màu, giống như ngọn lửa đang điên cuồng thiêu đốt.
Khí huyết khủng khiếp, khiến hắn hít thở theo bản năng cứng lại.
- Dung Lô Cảnh! ?
Sở Hà lắc lắc cái cổ, màu đỏ trong mắt càng nhiều:
- Đồ bất hiếu như ngươi, ta đều xử lý ngay tại chỗ để tránh phiền phức về sau!