Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Xưng Bá Võ Đạo (Dịch) - Chương 149: – Bùn phôi cự nhân, chưa ăn cơm à

- Phế vật không cần ta phải lãng phí thời gian.

- Ngươi…

- Được rồi, hắn đã vào được, bắt đầu trò chơi thôi.

Giữa tiếng gào rống giận dữ xen lẫn vào tiếng cười lanh lảnh như tiếng chuông ngân.

Lạch cạch.

Trong phòng tối, bóng dáng ma thần chậm rãi đi lại, mũi phun nhiệt khí, đôi mắt như cặp đèn lồng phát ra ánh sáng, quét nhìn bốn phía.

- Xuất hiện đi, chẳng phải là ngươi để ta tiến vào sao?

Sở Hà nghiến răng, đi vào một gian bên hông, nhìn xung quanh chỉ thấy một chiếc giường cũ, tấm màn rách rưới, những cuộn tranh màu xám trên tường và những thanh xà nhà đầy mạng nhện khiến khung cảnh trông cô quạnh và u ám.

Đây thường đều là nơi ngươi coi miếu ở.

- Hihi, ở đây, ở đây.

Xoạc!

Bỗng, Sở Hà quay đầu nhìn lại, bóng đen chợt lóe rồi biến mất.

Khí huyết sôi trào khắp người, Sở Hà giận quá hóa cười:

- Ha ha, tiếp đi! Ta lại càng muốn xem ngươi có thể giở trò gì nữa!

Hắn dựng đại đao lên, chém ra một đạo đao phong màu đỏ, xẻ đôi bóng ma lượn lờ thành hai đoạn. Bức tường phía sau bị dư chấn chém nứt ra một khe rãnh, lộ ra một đường hầm sâu thẳm đi xuống phía dưới.

Sở Hà im lặng, hắn cho rằng Miêu Miêu lại đang bày trò quỷ quái gì, không chỉ hấp dẫn hắn tiến vào miến Thổ Địa này, còn trắng trợn chỉ hướng cho hắn đi, giống như đang có một cái bẫy lớn được bày sẵn trước mặt.

- Ta không tin ngươi thật sự có thể giết được ta!

Vài giây sau, Sở Hà trực tiếp xoay người chui vào lối đi giữa bức tường.

Ngay sau đó.

Tùng tùng! !

Trong tiếng nổ và đổ sập, bức tường dày bị đấm thủng, mảnh vụn bay tứ tán, Sở Hà bị lực đẩy văng ra ngoài.

Bàn tay to lớn của tượng đất mang đầy khí thế sát phạt, kéo mạnh đầu Sở Hà và cả thân thể hắn ra ngoài.

- Tên giun dế nhị cảnh sao có thể phá hỏng chuyện của ta chứ!

Tiếng vọng vang đội, âm vang hùng hồn như tiếng sắt thép va chạm, ánh sáng đỏ lóe lên trong chớp mắt thắp sáng bóng tối trong tích tắc.

Đó là một tượng đất khổng lồ cao ba mét, toàn thân phủ đất đen, có thể thấy được vài lỗ chân lông nhỏ trên lớp đất đen nứt nẻ.

Nhưng nếu nhìn kĩ sẽ thấy trong lỗ chân lông còn có đống sâu nhỏ lúc nhúc bên trong, còn chui ra chui vảo trên những lỗ nhỏ ấy!

Bàn tay to của tượng đất nắm đầu Sở Hà lôi ra rồi đập mạnh xuống đất trong không khí đầy bụi gỗ!

Ầm!

Sàn nhà bị đập bể, nứt ra, lõm xuống.

Đầu Sở Hà bị kẹt sâu trong đó.

Rầm rầm rầm.

Các cú đấm như sao băng lần lượt giáng xuống với sức tàn phá khủng khiếp như sóng thần động đất.

Một lượng lớn khói đen rét buốt bốc lên, bao phủ hết phạm vi mấy thước, sức mạnh kinh khủng phóng ra khiến gạch đá văng tung tóe, mặt đất không thể chịu nổi, những hố voi ngày càng được mở rộng và đào sâu.

Bang bang bang!

Một giọng nói khàn khàn vang lên từ trong hố, nhưng ngay lập tức bị nhấn chìm trong cơn đấm vũ bão.

- Ngươi chưa ăn cơm à?!

Hai tay của tượng đất khổng hồ bỗng chợt cứng đờ lại.

Nhưng rồi lại nổi giận tiếp tục vung đấm.

- Câm miệng!!

Răng rắc!

Cú đấm này mạnh hơn hẳn những cái khác, dường như nghe được tiếng nứt vỡ, đứt gãy đâu đây.

Đáng tiếc thứ gãy vỡ không phải đầu của Sở Hà, mà là… Tượng đất khổng lồ cúi đầu nhìn xuống, sắc mặt lộ ra vẻ khó chịu.

Ngón tay của hắn, gãy rồi !

- Ha ha ha! !

Tiếng cười sảng khoái xua tan làn khói đen dày đặc.

Đầu Sở Hách bị hắn giữ lại như cái kích nâng, bị hắn từ từ nhấc lên như rồng ngẩng đầu giữa tiếng cười man rợ

- Nằm xuống! !

Hàm răng tượng đất nghiến chặt, vẻ mặt hung dữ, cơ bắp cánh tay phải gồng lên cuồn cuộn như long xà, hắn gầm thét không ngừng, sức mạnh như sóng thần cuồn cuộn, cố gắng trấn áp Sở Hà.

Nhưng dù đã tốn sức như thế, Sở Hà vẫn vững vàng nắm lấy tay to của tượng đất, từ từ nâng đầu mình lên.

Tượng đất hoảng sợ, không thể tin nổi.

- Chỉ là nhị cảnh…

Ầm ầm!

Hai bàn tay như dung nham nắm lấy hai tai của tượng đất, một đôi mắt màu vàng kim tỏa ra huyết quang, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào tượng đất khổng lồ trước mặt.

- Đánh sướng rồi chứ? Có phải nên đến phiên ta rồi không?

Vừa dứt lời.

Trong chớp mắt.

Sôi trào, áp suất cao, nổ mạnh!

Hai chưởng với khí huyết và khí lực đan xen hỗ trợ điên cuồng xông vào đầu tượng đất, hai tay phát ra tia lửa như pháo hoa, chiếu rọi sáng bóng đêm.

Ken két ken két…

Tượng đất khổng lồ lui về phía sau ba bước, cảm thấy tức ngực và khó thở, hai bên đầu có chưởng ấn thật sâu, khuôn mặt đất đen mang đầy vết nứt. Vết nứt tung hoành mọi nơi, nhiều chỗ rỉ ra máu đen, bốc ra mùi hôi thối nồng nặc.

- Khụ khụ…

Tượng đất khổng lồ kinh hãi nhìn kẻ với thân hình màu đỏ đồng trước mặt, giọng nói khó nghe như tiếng gỗ ma sát:

- Chỉ mới nhị cảnh, nhưng sao lại…

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free