Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Xưng Bá Võ Đạo (Dịch) - Chương 109: – Liên tiếp đột phá, miệng không đúng tâm (2)

Đúng lúc này, vô số cây tỏa ra ánh sáng rực rỡ, từng nhánh cây thô to đánh tới.

Kính lực to lớn bạo phát, không khí bị đánh nổ vang, không nên nghi ngờ, nếu như Sở Hà bị nhánh cây quất trúng, cho dù thân thể hắn cứng hơn nữa cũng bị đánh nát.

Quan trọng hơn là, lực lượng trên nhánh cây đạt tới cảnh giới tam cảnh đỉnh phong!

Những cành cây lập tức phong tỏa cơ thể hắn, giống như Bạo Vũ Lê Hoa Châm bắn ra, thế tới nhanh như tia chớp.

Thời khắc nguy hiểm, không dám cứng rắn gánh vác Sở Hà đang muốn đoạt mạng chạy như điên, nhưng xung quanh không khí trở nên chợt trở nên lạnh lùng, tưới tắt nóng cháy khí huyết nhiệt độ cao.

Trong lòng kinh ngạc, Sở Hà ngẩng đầu, phát hiện toàn thân xuất hiện một tầng băng tuyết màu xanh, lá cây như dòng nước lũ bị đóng băng lơ lừng trên không trung.

- Đồ đê tiện, ngươi một lòng muốn ngăn cản lão thân đúng không!

Hồng Chiêu Dung Thụ oán độc gào thét, cây lớn điên cuồng lay động, trong hang động xuất hiện vô số lá cây và nhánh cây bao quanh Sở Hà và Diêu Ngọc Chi.

Yêu thụ xem ra, lúc nó tranh đoạt xương ngón tay, Diêu Ngọc Chi cũng cướp, khi nó muốn giết Sở Hà, Diêu Ngọc Chi cũng đứng ra ngăn cản.

Rõ ràng chính là muốn chống lại nó!

Trái lại Sở Hà nhìn thấy Diêu Ngọc Chi đứng ra cứu giúp, hắn ngạc nhiên, trong mắt cũng lộ ra thần thái phức tạp.

Khoảng thời gian ở chung trong huyễn cảnh như hiện ra trước mặt, những lời nói ngọt ngào, sinh hoạt ấm cúng giống như kích thích thần kinh của Sở Hà.

- Đi, nơi này không phải nơi ở lâu.

Diêu Ngọc Chi đạp băng tuyết đi tới, mím môi nói.

- Được.

Sở Hà trịnh trọng gật đầu, liên tục lùi lại.

Hai người đều rất ăn ý không nói gì thêm, ngược lại hai người bọn họ liếc mắt nhìn nhau lại sinh ra vẻ mặt lúng túng.

- Ha ha, còn muốn chạy, mơ tưởng hão huyền! !

Lúc này, trên thân cây Dung thụ xuất hiện gương mặt già nua, vặn vẹo dữ tợn, nó oán độc nhìn Sở Hà, hận không thể đập nát xương cốt của hắn.

Thân cây phát ra tiếng nổ mạnh, ánh sáng như máu hiện ra, Hồng Chiêu quyết định vận dụng lực lượng mạnh nhất của nó, cho dù trả giá lớn hơn nữa cũng phải tiêu diệt hai con kiến hôi này.

Băng tuyết xanh đậm cứng đờ, Diêu Ngọc Chi phát giác bầu không khí không đúng, toàn thân tỏa ra hơi lạnh, quyết đấu đỉnh phong hết sức căng thẳng.

Nhưng vào thời khắc giằng co căng thẳng…

Phía xa đột nhiên xuất hiện tiếng gào thét giận dữ của Hà Kỳ.

- Đáng chết, tại sao lại như vậy?

...

Tất cả mọi người và yêu đều vô thức bị âm thanh này hấp dẫn.

Chỉ thấy, trong khoảnh khắc đại trận thành hình, tay trái Hà Kỳ run lên, chỉ cốt màu đen trong lòng bàn tay phát ra khí tức chẳng lành, đồng thời, nó giãy dụa kịch liệt.

- Yên tĩnh lại cho ta!

Sắc mặt Hà Kỳ trở nên khó coi, tay trái hắn rung lên bần bật, dù hắn đã sử dụng lực lượng mạnh nhất vẫn khó lòng áp chế chỉ cốt.

Ầm!

Hắc quang chói mắt chấn động bắn ra, năm ngón tay đang nắm chặt bị hắc quang bao phủ, lập tức sụp đổ mục nát, toàn bộ cánh tay trái bỗng nhiên nổ tung lên.

- A a!

Hà Kỳ che lấy cánh tay trái, hét thảm một tiếng, mặt lộ vẻ không cam lòng.

Rõ ràng tất cả đều đã chuẩn bị xong!

Nhưng vì sao chỉ cốt lại biến thành thế này?

- Ô…

Đúng vào lúc ấy, Sở Hà hít sâu một hơi.

Đỉnh đầu mờ mịt hắc khí, trong thức hải, một đạo thân ảnh kinh khủng hùng vĩ ngửa đầu thét dài, đấm lên lồng ngực, tỏa ra thiết huyết chi ý.

- Đây là?

Sở Hà nhìn thấy thân ảnh đó trong ý thức, chỉ chốc lát, hắn chợt lạnh cả người, hơi lạnh không thể khống chế lan từ xương cụt đến thẳng thiên linh cái, toàn thân nổi da gà, như trước mặt là biển máu vực sâu, là A Tỳ Địa Ngục, ý thức lại càng không ngừng chìm vào hắc ám.

May mà hắn kịp thời tỉnh ngộ, vội vàng rời khỏi thức hải.

Là cổ hắc khí cổ quái bên trong huyễn cảnh kia!

Sở Hà cưỡng ép đè nén cảm xúc sợ hãi xuống, trong lòng chửi ầm lên, còn tưởng rằng đã tiêu diệt được cổ hắc khí cổ quái này tại huyễn cảnh, lại không ngờ nó đang an lành chễm chệ trong đầu mình.

Oanh!

Đúng lúc này, chỉ cốt màu đen thoát khỏi Hà Kỳ, nó và cỗ hắc khí trên đỉnh đầu kia kêu gọi kết nối lẫn nhau, hóa thành lưu quang chạy về phía Sở Hà.

Chỉ cốt như ẩn chứa kình lực trời băng đất vỡ, xông phá hư không, dù là nhánh cây, lá rụng hay băng tinh ngăn ở trước mặt Sở Hà đều bị nó xông bạo, không thể ngăn cản.

Lưu quang chợt hiện, tất cả mọi người còn chưa kịp phản ứng, ‌chỉ cốt đã vạch ra một thông đạo, biến mất vào trong mi tâm Sở Hà.

- Là ngươi!?

Sắc mặt Hà Kỳ khô bại, thời khắc này khí thế cường đại của hắn đang chậm rãi ngã xuống, thậm chí rơi xuống đến Ngưng Huyết cảnh, thân thể thẳng tắp cũng già đi từng chút một, giống như một lão giả.

Trận bàn trong tay Hà Kỳ cũng vỡ nát nhừ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free