Xin Lỗi Em Bởi Vì Anh Nghèo - Chương 8:
Ăn xong Mẹ tôi lên giường xoa dầu vào chỗ đau rồi lằm ngủ, chỉ còn mình tôi ngồi thẫn thờ trên cây nhãn. Những lúc buồn tôi thường trèo lên đây hoặc lóc bếp hay trên bể chứa nước ngồi. Và lúc này cũng vậy tôi ngồi nhìn ra xa xăm vêg 1 hướng vô định. Nhìn qua nhà Em thì thấy em cũng đang ngồi thu lu ở lan can tầng 2 như tôi. Lạ nhỉ từ khi tôi chuyển về đây, có bao giờ thấy em ngồi thu lu 1 đống tại lan can tầng 2 như vậy đâu. trả nhẽ em cũng có chuyện gì buồn rồi ngồi tự kỉ như mình nhỉ. Nhưng ngay sau đó cái ý nghĩ LyLy có chuyện gì đó buồn của tôi được tôi lý giải, làm gì có chuyện đó em sống trong sự bao bọc của Bố Mẹ như vậy thì làm gì có chuyện gì buồn chứ. Đâu như tôi 1 cuộc sống êm ả? theo nghĩa ngược. Bỗng dưng em quay lại nhìn tôi 2 mắt tôi và em chạm nhau, trong khoảnh khắc đó tôi chợt nhận ra rằng tôi đã sai, em hình như cũng có chuyện gì đó buồn đôi mắt em mang 1 vẻ buồn vô hạn lặng và lạnh như mùa đông vậy. Cái ánh mắt lạnh như băng đó khiến cái nóng ban trưa như mùa hè của tháng 9 này từ đang nóng hầm hập xuống âm 0 độ nó khiến tôi run rẩy. Cái ánh mắt đó khiến tôi suýt té từ trên cây nhãn xuống, cũng may là tôi ôm kịp vào cây nhãn nếu không tôi, đã được nhận 1 vé xuống dưới kia gặp ông bà ông vải rồi. Ôi đệt từ mai đéo trèo lên cây ngồi nữa nguy hiểm vãi suýt nữa là tèo đời em rồi. Quay mặt lại nhìn thì trả thấy em đâu ơ đệt định mệnh vừa nãy còn thấy em ngồi kia mà giờ đâu rồi. Trả nhẽ em có chuyện gì buồn rồi nghĩ quẩn nhảy lầu tự tử.( giờ nghĩ lại hồi nhỏ trí tưởng tượng của tôi phong phú thật). Tôi vội nhìn xuống dưới sân nhà em và thấy được 1 cảnh tượng rất hãi hùng @@. Cái con milu nhà LyLy đang ngồi xổm dưới đất và thè lưỡi thở nhìn tôi chằm chằm. Ôi đệt? cũng may khẩu súng nhựa của tôi không ở đây nếu không tôi đã cho nó ăn vài viên đạn nhựa như mọi khi rồi. Chán hẳn luôn tôi trèo xuống dưới đất. mọi khi tôi toàn trèo lên ngồi trên cây nhãn cả buổi trả thấy chán hôm nay choáng rồi thôi không nghịch dại. Tôi mò vào nhà, lôi sách vở ra học ngồi cắn bút cả buổi chiều cho tới khi đến giờ đi đón thằng em trai tôi. 4h chiều đến tôi vươn vai 1 cái ngáp ngáp gập sách vở lại tôi rắt xe đạp ra khỏi nhà. Vừa đi ra tới cổng tôi bắt gặp LyLy đang đứng ngoài cổng, nếu là mọi khi thì tôi không để ý nhiều chỉ gật đầu chào em 1 cái gọi là xã giao thôi, rồi tôi cũng đi thẳng nhưng lần này thì khác tôi phải ngoái đầu lại mắt trợn ngược lên nhìn em và cái thằng con trai đang đứng bên cạnh em, và cái thằng con trai đứng cạnh LyLy không ai khác đó là thằng Khang, đậu xanh cái đéo gì vậy trời mắt tôi trợn ngược lên nhìn nó và cái kết quá phũ cho đội bán kem. Tôi lao thẳng xe đạp vào cột điện trước mặt tôi cái Rầm. tôi lăn long lóc dưới đất như trái mít rụng, tay sước 1 vệt khá dài máu bắt đầu rỉ ra. Đau vãi lúa mà tôi trả dám nhăn nhó mặt tôi giữ nguyên cái vẻ lạnh lùng cool boy của mọi khi=)). Thằng Khang chạy vội lại đỡ tôi dậy miệng nó mỉm cười đểu đá xoáy tôi nhưng không để LyLy nhìn thấy. Nhưng ngay sau khi đỡ được tôi dậy mặt nó chuyển ngay sang cái vẻ mặt lo lắng nhìn tôi nói. -Ôi Bạn bạn Việt đi đứng kiểu gì vậy phải nhìn đường chứ có sao không vậy nào để mình đỡ bạn dậy. Nó vừa giả vờ phủi phủi bụi đang bám trên chiếc áo trắng của tôi miệng vừa hỏi thăm tôi tỏ vẻ quan tâm tôi lắm ý. ( dm thằng này giat tạo vãi lúa đúng không mấy thím) LyLy ngơ ngác nhìn 2 đứa tôi tỏ vẻ ngạc nhiên . -2 Anh quen biết nhau à. Tôi đang định nói là tôi đéo quen biết gì với thằng này hết nhưng thằng Khang đã cướp lời tôi. -Ừm đúng rồi Em Anh với thằng Việt đây là bạn học cũ của nhau mà đúng không mày. Nó vỗ vai tôi cứ như kiểu tôi là thằng bạn chí cốt của nó vậy. Tôi nổi khùng hất tay nó ra đẩy nó vào bờ tường tay sách cổ áo nó lên nói. -Tao không phải bạn mày và mày cũng đừng chạm vào tao nếu không mày no đòn với tao đấy. LyLy hốt hoảng quát to. -Anh Việt Anh dừng lại ngay đi không, buông anh ấy ra. LyLy đẩy tôi ra và kéo thằng Khang lại phía mình. -Anh Việt anh làm sao vậy anh Khang là người tốt mà còn là bạn học cũ của anh nữa sao anh lại làm vậy với anh ý. Tôi nóng máu mất khôn tay chỉ thẳng vào mặt thằng Khang. -Anh Không phải Bạn thằng này Em không hiểu được đâu, tốt nhất em lên tránh xa thằng này ra. Còn mày nữa muốn gì ở đây vậy không có gì thì cuốn xéo đi dùm tao đừng để tao động thủ. Thằng Khang tỏ vẻ từ tốn cười cười nói. -Hj không sao đâu Ly anh có vài chuyện hiểu lầm với bạn anh thôi không có gì đâu. Đôi mắt em lạnh băng nhìn tôi nói. -Từ mai anh lên tránh xa tôi ra và tôi cũng không muốn quen biết 1 kẻ du côn động cái đòi đánh người khác như anh. LyLy lắm tay thằng Khang đẩy cổng đi vào nhà để lại mình tôi thẫn thờ ở lại nhìn em đi cùng thằng khang vào trong nhà. Lúc nãy tôi làm sao vậy, bình thường tôi rất bình tĩnh đối phó với thằng Khang mà sao hôm nay tôi lại mất bình tĩnh như vậy. Cổ họng tôi nghèn nghẹn. Rầm. Tôi đấm rầm tay mình vào bờ tường bất lực, cố điều hòa lại nhịp thở tôi dựng xe đạp lên thẫn thờ đạp xe đi đón thằng em trai tôi.