Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Xin Chào Bác Sĩ Thời - Chương 5

Ánh mắt Vương Hoán mơ màng như mọi các linh hồn đi ra từ cánh cửa này. Sắc mặt cô ấy nhợt nhạt như thể không có chút huyết sắc nào.

Nhìn thấy tôi, Vương Hoán không sợ sệt, không khóc, cũng không hối tiếc, hoài niệm như các linh hồn khác.

"Tôi thấy cô trông quen quen."

Tôi còn chưa nói gì, Vương Hoán lại nghiêng đầu nhìn tôi, nhíu mày đầy nghi hoặc: "Hình như trông chúng ta… rất giống nhau?"

Trông giống nhau á?

Tôi không biết mình trông như thế nào nữa, vì ma đâu thể soi gương.

Xuyên qua thân thể trong suốt của Vương Hoán, tôi nhìn thấy Thời Cố trong phòng cấp cứu.

Trong tay anh ta còn cầm dụng cụ phẫu thuật, vẫn không ngừng cố gắng cứu vãn tình hình.

Người cũng đã chết rồi, hà cớ gì phải cố chấp như vậy?

Tôi mím môi, phần trống rỗng kia vô cùng khó chịu, một đoạn "phim" mơ hồ bỗng hiện lên trong đầu. Trong đoạn phim đó, tôi nằm trên giường bệnh, cũng từng có người không ngừng làm động tác cấp cứu, đôi mắt mang theo sự bướng bỉnh đến điên cuồng.

Bên tai vang lên câu nói, "Người tôi đã muốn cứu, thì cho dù cô ấy có đến cổng điện Diêm Vương tôi cũng sẽ đoạt lại."

"Cô trở về đi."

Tôi nói với Vương Hoán, "Sống cho thật tốt, đừng để cho người muốn cô sống phải thất vọng."

Dứt lời, tôi vung tay lên, lại dẫn hồn phách đó về phòng phẫu thuật một lần nữa.

Tôi không chờ cho đến khi ca phẫu thuật kết thúc mà rời bệnh viện trước.

Chuyện thả hồn Vương Hoán vẫn bị cấp trên phát hiện ra.

Không chỉ công khai phê bình, để cho tất cả các đồng nghiệp lấy tôi làm gương mà còn phạt thêm một tháng thành tích.

Đã không nhiều nhặn gì, giờ càng thêm túng quẫn.

Sao tôi lại lỗ nặng như thế này?

Tên Thời Cố kia cướp mất thành tích tháng, hại tôi bị kỷ luật phê bình thì thôi đi, còn cướp mất nụ hôn đầu của tôi nữa là thế quái nào?

Càng nghĩ càng cay, tối hôm đó tôi mò đến nhà anh ta để nói chuyện nghiêm túc lần nữa.

Không ngờ Thời Cố lại không có ở trong phòng ngủ.

Tôi bay một vòng quanh nhà, nghe thấy phòng tắm có tiếng động thì bay thẳng vào, cao giọng gào lên: "Thời Cố, hôm nay chúng ta mau kết thúc mớ bòng bong này đi!"

Trên đầu Thời Cố vẫn còn dính bọt, mắt nheo lại, phía dưới còn có thể thấy được cơ ngực bụng rắn chắc và...

Tôi nuốt nước miếng, nhất thời mất bình tĩnh.

Thời Cố thấy tôi thì sửng sốt nhưng cũng không tránh đi, chậm rãi nói, "Kết thúc gì? Gấp gáp đến vậy hả?"

Ờm thì… cũng không gấp lắm…

Tôi hắng giọng, đánh đòn phủ đầu trước, "Tối rồi, anh tắm cái gì?"

Thời Cố hào hứng, "Sao thế? Buổi tối cũng không cho tắm ư? Đúng là quy định dưới cõi âm mà."

Tôi không nói nên lời, quay lưng lại thúc giục, "Dù sao thì anh cũng nhanh nhanh lên, tôi chờ anh ở ngoài này."

Nói xong, tôi bay ra ngoài bằng cả chân cả tay, không quên đóng cửa lại.

Lúc ở bên trong tôi còn giả vờ bình tĩnh được, sau khi ra ngoài thì…

Mù! Tôi mù! Tôi không nhìn thấy gì hết!!

Thật ra tôi làm ma cũng ngót nghét trăm năm rồi, số lần nhìn thấy thân thể đàn ông đếm không xuể, thậm chí ghê gớm hơn thế này cũng có.

Nào là lúc bơi sặc chết, XXX hăng quá nên chết, quá đáng hơn là lỡ giẫm phải xà phòng lúc đang tắm, ngã rồi ngỏm cmnl.

Nhưng Thời Cố thì khác.

Anh ta vẫn là người sống sờ sờ ra đó…

!!

Tôi đen tối quá.

Khi tôi còn chưa bình tĩnh lại thì và cửa phòng tắm mở ra một lần nữa. Thời Cố mặc một chiếc áo choàng tắm màu xám, tóc còn chưa lau khô, nhướng mày nhìn về phía tôi, "Sao thế? Thần Chết cũng đỏ mặt à?"

Đương nhiên là Thần Chết không thể đỏ mặt.

Những lời này hoàn toàn là do thằng cha đó bịa đặt bôi nhọ tôi thôi.

Ô, tôi phát hiện anh ta cũng thú vị đấy chứ. Ở bệnh viện thì mặt hằm hằm như bị liệt cơ mặt, mà về đến nhà thì mồm miệng lại có thể khiến người ta tức chếc. 🙂

Đồ hai mặt.

Tôi hừ lạnh, quyết định thể hiện chút khí thế của Thần Chết, "Hôm nay tôi tới là để bàn chuyện quan trọng với anh."

Thời Cố nhướng mày nhìn tôi, tôi tiếp tục nói: "Ngày nào anh cũng cướp người chỗ tôi đi, mau nói đi, rốt cuộc anh muốn gì?"

Thời Cố nghe vậy kéo dài âm cuối, "Lòng vòng một hồi, tóm lại cô đến là để cầu xin tôi chứ gì?"

Tôi? 🙂

Thời Cố gõ gõ đầu gối, "Đã đi cầu cạnh rồi thì cũng phải có thái độ đúng mực. Nói vài câu lọt tai đi, không chừng tôi có thể xem xét cứu ít đi hai ba người."

"Nói như thế nào cơ?

"Anh ơi em cầu xin anh. Nói nghe thử coi."

"Anh nghĩ tôi đang giỡn với anh đấy à?"

Tôi đập mạnh tay lên bàn, trừng mắt, "Tôi là Thần Chết, Thần Chết đó! Anh dám cợt nhả với tôi, có tin tôi thò tay ra vặn cổ anh xuống luôn không?"

Thời Cố không nhúc nhích, hoàn toàn không bị khí thế của tôi dọa sợ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free