(Đã dịch) Vũ Trụ Vô Địch Nửa Nông Dân. - Chương 71: Trở Về
Cảm ơn bạn [Nam68KG] đã tặng đề cử. P/S: 68kg thật á :))
Cảm ơn bạn [Storm OF VietNam] đã tham gia hoạt động, cũng là người duy nhất góp mặt. Mặc dù bạn trả lời sai, nhưng để cảm ơn, tác giả xin để lại một tên nhân vật cho bạn. Bạn có thể dùng luôn tên Storm OF VietNam hoặc đặt một tên khác tùy ý.
Thế giới tiếp theo Lộc Động Đình sẽ đặt chân đến là Warhammer 40k, với một nhân vật người dẫn đường cho hắn tại Necromunda.
***
Một vấn đề khá đơn giản, gần như ai cũng có thể tính toán được, nhưng dù nhiều người biết rằng ước mơ của Archimedes là không tưởng, người Trái Đất vẫn tin rằng con người có thể biến điều đó thành hiện thực, chỉ cần lý thuyết cho phép. Thậm chí ngay cả đến tận thời hiện đại, người Trái Đất vẫn liên tục phát tín hiệu vào vũ trụ, mong mỏi tìm được một nền văn minh khác ngoài hành tinh của mình.
Họ không hề hay biết rằng, khi người Trái Đất vẫn còn chưa thể thoát khỏi hành tinh của mình, nếu thực sự có một nền văn minh nào đó dựa theo tín hiệu mà tìm đến, thì chuyện gì sẽ xảy ra. Một nền văn minh nhỏ yếu, bị lộ vị trí trước một nền văn minh mạnh hơn, một nền văn minh có thể thoát ra khỏi tinh hệ của họ để đến được Trái Đất... chỉ cần dùng đầu óc cũng có thể hình dung được chuyện gì sẽ xảy ra.
Hãy nhìn vào thời đại Đại Hàng Hải, người da trắng đã làm gì với người da đen và người da đỏ; thậm chí cả các quốc gia phương Đông lạc hậu cũng không thoát khỏi số phận đó. Thậm chí đến bây giờ, người ta vẫn còn nhắc lại câu nói "Đen thôi, đỏ chết hết rồi" – tất nhiên người da đỏ chưa hết, chỉ là họ phải sống trong những khu bảo tồn mà thôi. Thời cận đại ấy, người da trắng gần như thống trị toàn thế giới, Đế quốc Anh khi đó là đế quốc mạnh nhất, được mệnh danh là nơi mặt trời không bao giờ lặn. Thuộc địa của họ trải khắp thế giới, nên bất cứ giờ nào trong ngày, mặt trời cũng luôn chiếu sáng trên đất đai của vương quốc.
Chỉ vài ví dụ cũng đủ để thấy bản chất của nhân loại là gì; thế nhưng, dù sao đi nữa, Lộc Động Đình vẫn là người Trái Đất. Hắn không thể vì một số ít kẻ ngu xuẩn mà bất chấp sự sống chết của đồng loại mình. Những kẻ làm sai thì phải chịu hậu quả, và những kẻ hưởng thụ trên sự sai trái của họ cũng không ngoại lệ. Nhưng không thể vì thế mà đánh đồng những người đã sai trái với tất cả mọi người. Nhân loại tuy tham lam và có phần ngu xuẩn, nhưng không phải toàn bộ đều là những kẻ ngu xuẩn. Kẻ ngu xuẩn chỉ là một số ít, nhưng số ít này lại thường là những kẻ thông minh nhất. Thông minh nhưng lại ngu xuẩn, điều này không hề mâu thuẫn.
Những kẻ nắm giữ quyền lực, nhà tư bản, hay tầng lớp phong kiến trước nay đều như vậy: chúng cực kỳ thông minh, nhưng lại quá tham lam và ích kỷ. Chỉ cần có lợi ích, chúng đều có thể sẵn sàng hy sinh tất cả, bất chấp đại cục. Giống như thời đại Tân Vũ Kỷ mới thành lập, những kẻ đã tiêu diệt sạch giới tư bản chính là kiểu người như vậy.
Tuy nhiên, việc này cũng không phải là việc của Lộc Động Đình. Đó là nhiệm vụ của những nhà cầm quyền, của Chính Phủ Liên Hiệp. Lộc Động Đình chỉ cần kiểm soát áp lực đối với người Trái Đất ở một mức độ nhất định: nguy hiểm nhưng lại không ảnh hưởng đến tính mạng là đủ. Việc này cũng không khó, bởi Lộc Động Đình có thể dễ dàng tiêu diệt Thiên Lang nhân, nên chỉ cần áp dụng chiến thuật vừa đấm vừa xoa. Quy trình thực hiện là: trước tiên bày ra vũ lực uy hiếp, sau đó yêu cầu Thiên Lang nhân phối hợp, và cuối cùng là đảm bảo cho Thiên Lang nhân không bị tiêu diệt bởi người Trái Đất hoặc bất kỳ nền văn minh vũ trụ nào khác.
Nghĩ vậy, Lộc Động Đình tắt ứng dụng Facebook, nhìn đồng hồ rồi mở trò chơi lên, thầm nhủ: "Dù sao vẫn còn sớm, có thể tranh thủ chơi game một lát rồi đi nấu cơm. Không biết Sindragosa và Linh Trúc đã xong việc chưa, trưa nay có về ăn cơm nhà không?"
Không biết bao lâu sau, Lộc Động Đình nghe thấy động tĩnh ngoài sân, rồi tiếng cửa mở. Lộc Động Đình vội xin lỗi đồng đội rồi thoát khỏi trò chơi. Quay đầu lại, hắn nhìn thấy Nguyễn Linh Trúc và Sindragosa bước vào nhà, vừa nói vừa cười. Chủ yếu là Nguyễn Linh Trúc kể chuyện, còn Sindragosa suốt cả chặng đường đều mỉm cười lắng nghe, đôi lúc sẽ thốt lên vài tiếng cảm thán, hoặc gật gù ra chiều đồng tình.
Khóe miệng Lộc Động Đình khẽ nhếch, nhìn thấy Nguyễn Linh Trúc vui vẻ, hắn cũng cảm thấy trong lòng có chút vui lây. Cũng không phải vì Lộc Động Đình yêu thích Nguyễn Linh Trúc đến mức nào, mặc dù hắn có chút cảm mến cô. Phần lớn là vì sự đồng cảm, và phần còn lại, đơn giản là vì Nguyễn Linh Trúc quá đẹp. Đúng vậy, Lộc Động Đình – kẻ vô địch vũ trụ – lại nhàm chán, thô bỉ, hạ tiện đến mức thèm khát thân thể Nguyễn Linh Trúc. Xin nhắc lại, Nguyễn Linh Trúc rất đẹp, nên khi thấy cô vui vẻ, Lộc Động Đình cũng tự nhiên cảm thấy vui lây.
Không chỉ riêng Lộc Động Đình, trừ khi là một kẻ tinh thần vặn vẹo, chứ ai nhìn thấy một cô gái trẻ cực kỳ xinh đẹp đang tung tăng vui vẻ cười nói, cũng đều không tự chủ mà cảm thấy tinh thần thoải mái, vui vẻ hơn. Cho nên mới nói, thế giới này từ trước đến nay hoàn toàn đều đề cao giá trị nhan sắc. Chỉ cần đẹp, cuộc sống thường sẽ thuận lợi hơn.
Tất nhiên không phải lúc nào đẹp cũng là thuận lợi. Rất nhiều người đẹp trong lịch sử đều có số phận bi thảm. Nói đẹp thì cuộc sống thuận lợi hơn thì có hơi thiên lệch, nhưng nói về việc xấu mà gặp xui xẻo thì lại có ở khắp mọi nơi. Thậm chí, những kẻ xui xẻo nhất còn trở thành tiếng xấu muôn đời, bị coi là biểu tượng của kẻ tham dâm như Đăng Đồ Tử.
Thời Xuân Thu của Trung Hoa, tại nước Sở, Tống Ngọc và Đăng Đồ Tử đều là đại phu, thân cận của Sở Vương. Bởi vì Tống Ngọc rất đẹp, không chỉ được Sở Vương yêu thích, mà còn được các phu nhân trong cung mến mộ, thậm chí còn được tự do thường xuyên ra vào hậu cung. Đăng Đồ Tử thấy Tống Ngọc vừa đẹp trai vừa có tài ăn nói, lại thường xuyên ra vào hậu cung, trong lòng không khỏi khó chịu.
Một hôm, Đăng Đồ Tử nói với Sở Vương rằng: "Thưa bệ hạ, Tống Ngọc có diện mạo chững chạc và oai nghi, lại có học thức, nhưng hắn rất hiếu sắc. Do đó, bệ hạ nhất thiết không nên để Tống Ngọc lui tới hậu cung. Hậu cung có nhiều phụ nữ xinh đẹp, nếu họ nhìn thấy Tống Ngọc, e rằng sẽ gây ra nhiều chuyện phiền phức."
Sở Vương bèn triệu Tống Ngọc đến, hỏi lời Đăng Đồ Tử nói có chính xác không.
Tống Ngọc đáp: "Thưa bệ hạ, thần có diện mạo chững chạc và oai nghi, đó là trời phú; thần có học thức, đó là nhờ thần cần cù chịu khó và hiếu học. Còn về hiếu sắc, thần không hề hiếu sắc chút nào!"
Sở Vương hỏi: "Vậy nhà ngươi có chứng cứ gì không?"
Tống Ngọc nói: "Mỹ nữ trong thiên hạ, không đâu đẹp bằng mỹ nữ nước Sở. Mỹ nữ nước Sở không đâu đẹp bằng mỹ nữ ở quê thần. Mỹ nữ ở quê thần không đâu đẹp bằng cô gái ở nhà bên cạnh nhà thần. Cô gái nhà bên cạnh nhà thần, nếu thêm một phân thì quá cao, bớt một phân thì quá thấp. Thoa phấn vào thì trắng quá, thoa son vào thì đỏ quá. Chân mày như lông chim cao vút, da như tuyết trắng, eo thon, răng trắng. Một giai nhân tuyệt sắc như thế lại trèo tường ngắm nhìn thần suốt ba năm, thế mà thần không hề động tâm. Như vậy lẽ nào lại có thể cho thần là kẻ háo sắc?"
Thấy Sở Vương im lặng lắng nghe, Tống Ngọc nói tiếp: "Ngược lại, Đăng Đồ Tử thì chẳng ra gì. Đăng Đồ Tử có người vợ xấu xí, đầu bù tóc rối, hai tai dị dạng, môi cong ra ngoài, hàm răng cao thấp không đều, bước đi tập tễnh, lưng gù, lại thêm toàn thân đầy ghẻ chốc. Thế mà Đăng Đồ Tử lại rất yêu thích bà ta, và cùng bà ta sinh được năm người con. Đại vương xem, chỉ cần là phụ nữ, Đăng Đồ Tử liền thích ngay, cho nên ông ta háo sắc hơn thần nhiều."
Sở Vương nghe vậy gật đầu cho là phải. Đêm đến, phi tần của Sở Vương lại thủ thỉ bên gối, thêm dầu vào lửa. Nghe theo lời ái phi, Sở Vương trừng phạt Đăng Đồ Tử, tuyên bố rằng vì Đăng Đồ Tử chỉ yêu người vợ xấu của mình, hắn đã trở thành kẻ tham dâm háo sắc nhất thiên hạ. Còn Tống Ngọc, bởi vì không cưới mỹ nữ đẹp nhất ở nhà bên (với lý do trong nhà đã có nhiều thê thiếp), nên mới được coi là người quân tử nhất thiên hạ.
Từ đó, Tống Ngọc càng được Sở Vương yêu thích, càng thường xuyên ra vào hậu cung đàm luận thi thư cùng các phi tần. Có những hôm, họ đàm luận đến khuya, Tống Ngọc không kịp về nhà mà phải ở lại trong cung. Sở Vương không đẹp, nhưng nghe nói vì được Tống Ngọc thường xuyên thăm nom, được nhiễm cái linh khí của Tống Ngọc, nên các hậu và phi tần của Sở Vương sinh con đều rất đẹp.
Đến mấy ngàn năm nay, Đăng Đồ Tử vẫn phải mang tiếng xấu, đến tận thời hiện đại mới được minh oan. Thế nhưng, theo thói quen, người phương Đông vẫn gán ghép Đăng Đồ Tử là biểu tượng cho những kẻ tham dâm hiếu sắc. Sở dĩ Đăng Đồ Tử phải chịu tiếng xấu ngàn năm, đơn giản cũng chỉ vì hắn xấu hơn Tống Ngọc mà thôi. Nói đúng hơn là, bởi vì Đăng Đồ Tử xấu xí mà bị sắc đẹp đánh bại, không chỉ một mà đến hai lần.
Tống Ngọc đẹp nên được hậu cung và Sở Vương yêu thích. Hậu cung của Sở Vương, khi nghe Đăng Đồ Tử nói xấu Tống Ngọc và muốn cấm Tống Ngọc qua lại, đã nảy sinh căm ghét. Thế nên, ban đêm họ ân ái cùng Sở Vương rồi thủ thỉ. Hậu cung của Sở Vương thì toàn là những mỹ nhân, ban đêm ân ái vui vẻ, thủ thỉ bên tai, làm sao Sở Vương có thể để mỹ nhân mình không vui được? Bởi vậy, mọi xui xẻo đều đổ dồn lên Đăng Đồ Tử.
Sử sách thông thường cũng chẳng có gì đáng để nói là công chính. Như có câu nói "Lịch sử là do kẻ thắng viết". Bởi vậy, sự công chính của sử sách nằm ở người thắng cuộc – mà người thắng ở đây không phải là kẻ thắng trận, mà là kẻ chiến thắng về mặt hệ tư tưởng. Cũng lấy ví dụ từ Trung Quốc cổ đại. Đế Tân có thân hình cao lớn, diện mạo tuấn tú, sức khỏe vô biên, có thể tay không chiến đấu với mãnh thú. Ông còn thông minh, lanh lợi và có tài thơ văn. Đế Tân thậm chí còn khai cương thác thổ, chinh phục tứ phương, khiến 800 chư hầu phải đầu phục. Đế Tân chỉ có một hậu là Khương hoàng hậu, cùng ba phi tần lần lượt là Hoàng Phi Yến, Dương Cửu và Tô Đát Kỷ. Đế Tân cũng chỉ có ba người con là Ân Giao và Ân Hồng (con của Khương hoàng hậu), còn Vũ Canh được cho là con của cung nữ. Ấy vậy mà khi nhà Thương diệt vong, Cơ Phát chém xác Đế Tân, gọi ông là Trụ, rồi đổ tội cho Trụ là hoang dâm vô đạo, tàn sát trung thần. Trong khi đó, Chu Văn Vương Cơ Xương có vô số vợ, có 99 người con ruột và một con nuôi là Lôi Chấn Tử.
Bản quyền của chương truyện này thuộc về truyen.free, được biên tập cẩn thận để mang đến trải nghiệm tốt nhất cho bạn đọc.