(Đã dịch) Vũ Trụ Vô Địch Nửa Nông Dân. - Chương 67: Từ Ấy !!!!!
Cảm ơn bạn [tmtuO82617] đã tặng đề cử.
Tác giả viết kém nên không dám cầu đề cử, nhưng nếu các bạn có thể đề cử, tác giả xin lộn 360 độ quỳ xuống cảm ơn.
Tất nhiên tác giả nói điêu thôi, chứ còn lâu tác giả mới quỳ :)
“Du Đá… một trong mười ba thống soái tối cao của quân đội Giáo đình, thống lĩnh cánh quân số 6 của quân đội Giáo đình, cũng là chức sắc cấp cao trong Giáo đình.
Ngày XX tháng YY năm YYYY, tự tay tàn sát 358 người trong làng XYZ, bất kể già trẻ lớn bé, sau đó chặt đầu mang về lập công, tuyên bố đã tiêu diệt một hội dị giáo thờ phụng tà thần.
Ngày XS tháng SX…
....
Ngày SS tháng DD năm SSSS, ra lệnh đồ sát toàn bộ thành ABC sau khi công chiếm, khiến 220.616 người từ trẻ đến già bỏ mạng, cả thành không còn một ai sống sót.
Xét thấy tội ác của Du Đá là không thể dung thứ, cần phải xử tử hình theo hình thức cao nhất.”
Cứ thế, từng điều tội trạng kinh hoàng của các tướng lĩnh quân đội Giáo đình lần lượt được đọc lên.
Không ai nghi ngờ những tội trạng này, ngay cả các tướng lĩnh Giáo đình cũng không phản đối, bởi lẽ tất cả đều biết đó là sự thật.
Toàn bộ tướng lĩnh quân đội Giáo đình đều là những kẻ ăn thịt uống máu, đạp trên xương cốt của thường dân vô tội.
Tiếng của "người quay phim" vang lên, hẳn là theo cách làm cũ: cắt nối, biên tập rồi lồng tiếng thuyết minh sau.
“Mọi người biết không, sở dĩ tôi được giao nhiệm vụ đ���c tội trạng của đám tướng lĩnh quân đội Giáo đình này, không phải vì tôi có thực lực mạnh mẽ.
Bởi vì, nếu xét theo tiêu chuẩn "đơn vị anh hùng" của thế giới này, tôi vẫn chỉ là một người bình thường. Dù đã siêu phàm, nhưng thực lực vẫn chưa tới tầm.
Hơn nữa, ở thế giới này, "người bình thường" không có nghĩa là sức chiến đấu chỉ bằng 5. Đơn giản là, trừ những người đạt đến một thực lực nhất định, có những chiêu thức mạnh mẽ độc đáo mới được gọi là anh hùng, còn lại đều là người bình thường.
Tuy nhiên, nói vũ lực cá nhân tôi không mạnh thì đúng, nhưng bảo thực lực kém thì lại sai. Bởi lẽ, cái tôi lợi hại không phải ở sức mạnh vũ lực mà là ở cái miệng.
Chỉ cần dùng miệng, tôi có thể khiến tất cả mọi người phải thốt lên "lợi hại". Thậm chí rất nhiều "đơn vị anh hùng" trong quân phản kháng cũng đều do chính tay tôi thuyết phục.
Ngay cả việc Đông đại lục đồng ý viện trợ cho quân phản kháng cũng là một tay tôi thu xếp.
Mọi người đều không biết, tôi là đảng viên, nhà tôi là cộng sản nòi 3 đời ăn rau má, ông cố tôi theo Đại Lãnh Tụ những năm 30 – 31, hiện nay 4 đời nhà tôi là đảng viên.
Thật ra, tôi – hay đúng hơn là chúng tôi – là những người lính. Tiểu đội của tôi được cử đến thế giới này để thăm dò, và tôi là chính trị viên.
Trong ba lô của tôi còn có cả một quyển Chủ nghĩa Mác và Tuyên ngôn Độc lập đây.
Thôi, tạm thời bỏ qua mấy chuyện này, nói về việc làm thế nào mà tôi, dù vũ lực không đủ, vẫn được xem là một lãnh đạo của quân phản kháng.
Mọi người biết đấy, thế giới này đã phát triển rất nhiều năm, nhưng vì Giáo đình thống trị Tây đại lục, nên khoa học kỹ thuật cũng như văn hóa nghệ thuật phát triển chậm hơn hẳn.
Đông đại lục cũng vậy. Dù người đông thế mạnh, nhưng họ cũng không kém phần ngu muội. Bên đó cũng sản sinh ra một hệ tư tưởng tương tự Nho giáo trên Địa cầu.
Nhưng chưa dừng lại ở đó, hệ tư tưởng Nho giáo ở Đông đại lục này lại có thể tu luyện. Đây chính là nguyên nhân khiến Nho môn sừng sững tồn tại suốt mấy ngàn năm.
Mọi người đều biết Nho giáo hạn chế sự phát triển đến mức nào rồi đấy, nên Đông đại lục cũng phát triển một cách chậm chạp.
Vì thế, so với thời đại internet của Địa cầu, thế giới này phải nói là bị bỏ xa vài năm ánh sáng.
Tôi chỉ cần dùng một vài thủ pháp là có thể thuyết phục một người. Nhưng không những thế, tôi thấy việc thuyết phục từng người một quá mệt và tốn thời gian.
Thế là tôi mời thật nhiều người, tập trung họ lại, rồi làm theo kiểu bán hàng đa cấp.
Nói thật, khả năng tẩy não của tôn giáo rất mạnh, nhưng trừ khi dùng đến lực lượng siêu phàm. Còn nếu chỉ nói riêng về tẩy não, bán hàng đa cấp chỉ cần đứng đó thôi cũng thừa sức thắng tôn giáo.
Tất nhiên, các "đơn vị anh hùng" ở thế giới này không thể bị lừa gạt bằng những lợi ích kiểu bán hàng đa cấp.
Nhưng tôi là chính trị viên, tôi kết hợp thủ pháp của bán hàng đa cấp với lý luận chính trị Mác – Lênin.
Không hề nói quá, phải đến một nửa quân phản kháng, ngoài việc vì nợ nước thù nhà, còn là vì lý tưởng giải phóng dân tộc nữa.
Tôi tin họ sẽ giống như dân tộc tôi, cuối cùng sẽ được giải phóng, giành lấy tự do.
Trưa hôm qua, sau khi kết thúc chiến đấu, chúng tôi đã họp bàn thống kê thiệt hại, chiến lợi phẩm và xử lý tù binh.
Ở thế giới này, việc xử lý tội trạng thường rất đơn giản, phần lớn không có công đoạn công khai tội lỗi.
Thế là tôi đề nghị thu thập tội trạng rồi công khai hạch tội tù binh. Như vậy, khi thông tin lan truyền ra ngoài, không chỉ mang lại danh tiếng cho chúng ta mà còn khiến Giáo đình ngày càng lộ rõ bản chất phản diện.
Tất nhiên, Giáo đình từ đầu đến chân đều là phe phản diện, nhưng việc công khai rõ ràng tội trạng có thể khiến những người khác chưa đứng lên phản kháng thấy được sự đồng điệu, từ đó ngày càng có nhiều người đấu tranh và phản kháng.
Nhưng những người ở thế giới này đâu biết cách làm thế nào. Thế là mọi việc lại đến tay tôi, mất cả đêm mới hoàn tất tội trạng của 8 tên này.
Tôi có thể khẳng định với mọi người, những tội trạng này hoàn toàn là thật, chỉ có thiếu chứ không hề thừa.
Vào đêm tôi công bố vi��c thu thập tội trạng của bọn chúng, không biết đã có bao nhiêu người sẵn sàng đứng ra làm chứng.
Quả thực là nhân thần cộng phẫn.”
Đọc xong tội trạng của 8 tướng lĩnh quân đội Giáo đình, người quay phim quay đầu bước về phía sau đài, vừa đi vừa tháo chiếc ba lô trên lưng xuống để cất bản tội trạng vào.
Anh ta lấy ra quyển sách duy nhất trong ba lô, đặt bản hạch tội vào. Chưa kịp bỏ lại sách vào ba lô, khi đi ngang qua một tướng lĩnh Giáo đình đang bị áp giải quỳ dưới đất,
Đột nhiên, tên tướng lĩnh Giáo đình đó vùng dậy, cướp lấy thanh kiếm bên hông người quay phim, rồi kề vào cổ anh ta, biến anh ta thành con tin.
Người quay phim cứng đờ đôi tay, không dám hành động gì, những người xung quanh cũng vậy.
Một số "đơn vị anh hùng" muốn xông lên giải cứu nhưng lại không dám, vì sợ tên tướng lĩnh Giáo đình này sẽ làm hại đồng bọn. Họ chỉ có thể đứng tại chỗ quát nạt, đe dọa mà thôi.
Người quay phim không dám cử động, tay vẫn cầm sách giơ lên, nói:
“Du Đá, ngươi muốn gì? Bắt ta, ngươi cũng không thể chạy thoát. Giết ta, ngươi chỉ càng chết thảm hơn mà thôi. Buông ra và đầu hàng đi!”
Đúng vậy, kẻ đó chính là Du Đá, thống lĩnh cánh quân thứ 6 của quân đội Giáo đình.
Du Đá gằn từng chữ, nói:
“Hừ, dù sao ta cũng khó thoát khỏi cái chết. Trước khi chết mà có thể giết thêm ngươi thì hẳn là một điều tốt. Nếu ta đoán không lầm, tuy ngươi không phải là "đơn vị anh hùng", nhưng cũng là một nhân vật trọng yếu đúng không?
Ngươi xem, bọn chúng muốn cứu ngươi nhưng lại không dám ra tay. Vả lại, bản tuyên bố tội trạng kia cũng không phải ai cũng có thể viết ra được.
Những người khác, ta cũng có hiểu biết không ít, không ai có khả năng làm được việc này. Ngươi không phải "đơn vị anh hùng" nhưng lại có địa vị, hẳn chính là ngươi đã nghĩ ra đúng không?
Ta có thể chết, nhưng ngươi thì không thể sống. Việc này chính là hủy hoại nền tảng của Giáo đình.”
Người quay phim định nói gì thêm, nhưng Du Đá đã tiếp tục lời nói của mình.
“Mở nó ra đi, mở ra cho ta xem! Chỉ một tờ giấy hạch tội thôi mà đã có thể khiến Giáo đình có nguy cơ sụp đổ, tất nhiên là nếu các ngươi có thể tồn tại được.
Quyển sách này ngươi mang theo bên người cẩn thận như vậy, chắc chắn không phải Kinh Thánh.
Mở ra cho ta xem.”
Bị dí kiếm vào cổ, không thể không nghe theo, người quay phim nhẹ nhàng, cẩn thận mở sách ra.
Người quay phim cẩn thận mở sách ở trang đầu. Dòng chữ viết hoa to lớn ngay đầu trang, qua màn hình vẫn có thể nhìn rõ ba chữ:
[ĐƯỜNG CÁCH MỆNH].
Khi Du Đá nhìn thấy những dòng ký tự nhỏ dày đặc, kỳ lạ mà hắn chưa từng thấy bao giờ trên trang sách, hắn không biết trên đó viết gì. Đang định yêu cầu người quay phim đọc cho hắn nghe thì dị biến đột nhiên xảy ra.
Đột nhiên, trái tim hắn nhói lên một cái, hắn cảm thấy trong lồng ngực thật nóng, như có một ngọn lửa trực tiếp thiêu đốt bên trong, khiến Du Đá đau đớn khó tả.
Lúc này, Du Đá thực sự hoảng sợ. Hắn không ngờ người này lại có thể ám toán mình. Hắn đã sử dụng bí pháp để thoát khỏi khóa ma lực, đồng thời cũng khiến bản thân ở trạng thái được thần linh che chở.
Trong trạng thái được thần linh che chở, dấu ấn thần linh trong người hắn sẽ hóa thành 1% giọt thần lực. Dù ít ỏi nhưng đó vẫn là thần lực, khiến Du Đá lúc này gần như vô địch, mọi đòn tấn công đối với hắn đều không có hiệu quả.
Nhưng trạng thái này không thể kéo dài, chỉ trong một thời gian ngắn, thần lực sẽ biến mất hoàn toàn.
Chính vì thế, Du Đá m��i đột ngột bắt lấy người này làm con tin, nhưng không ngờ thần lực hộ thân vẫn bị anh ta ám toán.
Như vậy, hẳn là sau lưng người này cũng có một vị thần linh mạnh mẽ.
Nhưng hắn vẫn cố nhịn xuống. Dù thực lực của hắn là nhờ thần ban ân, nhưng phần lớn cũng là do tự hắn tu hành. Cho nên, dù trái tim đau đớn tưởng chừng muốn chết, Du Đá vẫn cố chịu đựng, muốn giết chết người này.
Ngay lúc này, dị biến tiếp tục xảy ra.
Thật ra, quyển sách này là tài liệu học tập lưu hành nội bộ, có tên [Chủ nghĩa Mác – Lênin và Tư tưởng Đại Lãnh Tụ].
Quyển sách lúc này tự động thoát khỏi tay người quay phim, lơ lửng giữa không trung, tỏa ra ánh sáng đỏ vàng dịu nhẹ.
Trên quyển sách dần hiện ra một hư ảnh hình tròn nền đỏ, bên trong là biểu tượng búa và liềm màu vàng bắt chéo nhau. Ánh sáng chính là từ hư ảnh này tỏa ra.
Du Đá lúc này đã đau đớn không chịu nổi, ngã vật xuống đất, ôm lấy ngực gào thét, lăn lộn. Mắt thường có thể thấy rõ ngực hắn đã bị xuyên thủng một lỗ nhỏ, vết thương phẳng lì, còn vương chút cháy đen.
Nhưng kỳ lạ hơn là dù trái tim bị đục thủng như vậy, Du Đá lại không chết, mà chỉ đau đớn lăn lộn mà thôi.
Trên người Du Đá cũng đang dần sáng lên, ánh sáng đỏ vàng dịu nhẹ như quyển sách. Cuối cùng, một hư ảnh hình tròn nền đỏ với búa liềm vàng cũng hiện lên trên người hắn.
Tôi có một hoạt động nhỏ, hy vọng mọi người có thể tham gia.
Hoạt động chính là ĐOÁN tên thật và GIẢI THÍCH ý nghĩa tên của các nhân vật Dương Sút, Dương Hô Va, Du Đá.
Gợi ý: Tác giả đặt tên những nhân vật này chỉ bằng một cách chơi chữ thô thiển mà thôi, không có gì phức tạp hay sâu xa.
Phần thưởng ư? Thật ra... tác giả nghèo quá, chẳng có gì để làm phần thưởng cả.
Tuy nhiên, nếu ai đoán đúng đầu tiên, có thể dùng tên của mình hoặc đặt tên cho nhân vật "người quay phim" trong đoạn này.
Nếu không muốn, có thể yêu cầu đặt tên cho một nhân vật phụ ở đoạn sau.
Mọi tình tiết trong truyện đều thuộc về bản quyền của truyen.free.