(Đã dịch) Vũ Trụ Vô Địch Nửa Nông Dân. - Chương 39: Đen Thôi! Đỏ ....!
Lộc Động Đình được mẹ dạy nấu ăn từ năm 6 tuổi, đến nay đã hơn hai mươi năm. Dù không phải đầu bếp chuyên nghiệp, tay nghề của anh cũng không hề thua kém ai.
Thuở xưa, gia đình Lộc Động Đình tuy không thiếu ăn thiếu mặc, nhưng cũng chẳng có những tiện nghi hiện đại. Ngay cả quần áo, mỗi năm anh cũng chỉ có một bộ mới.
Thời ấy, bếp ga, nồi cơm điện, bếp từ hay lò vi sóng đều là những thứ xa xỉ.
Lúc ấy, Lộc Động Đình vẫn thường mặc lại đồ cũ của anh trai. Nhiều khi quần áo bị rách, mẹ anh lại vá lại để anh mặc tiếp một cách bình thường.
Không phải vì gia đình khó khăn đến mức không thể sắm sửa tươm tất hơn, mà bởi vì khi ấy, đất nước còn nghèo.
Đất nước nghèo nên mọi người càng phải tiết kiệm, ai cũng vậy.
Quần áo người lớn rách thì vá lại dùng tiếp, cũ quá thì cất riêng để làm vải vá. Đồ chật thì sửa cho con cái mặc, hoặc cho người khác mặc lại.
Trẻ con mặc lại đồ của người lớn hơn, tất cả mọi người đều làm vậy.
Một bộ đồ có thể mặc đến hơn mười năm, không thể dùng để may vá nữa thì dùng làm giẻ lau.
Không lâu trước đây, Lộc Động Đình cùng cha mẹ xem một chương trình game show.
Lần ấy, game show nói về một gã bê đê, người đã sang nước Khạp Khạp để phẫu thuật chuyển giới.
Gã này chia sẻ rằng để tiết kiệm tiền, hắn không dám mua quần áo mới trong suốt bốn năm mà cảm thấy khổ sở vô cùng.
Những người khác tham dự game show cũng đều chia sẻ rằng, không được mua quần áo mới thực sự rất khổ.
Tất cả đám “nghệ sĩ” kia đều cho rằng đó là nỗi khổ tột cùng. Người dẫn chương trình còn tung hô gã bê đê như một “người hùng tiết kiệm”.
Cả nhà Lộc Động Đình đều ngạc nhiên đến mức khó hiểu. Chẳng lẽ đối với đám “nghệ sĩ” kia, việc không mua quần áo mới lại đáng sợ hơn cả việc không có cơm ăn sao?
Thậm chí, cha mẹ Lộc Động Đình còn hoang mang hỏi anh: “Bọn trẻ các con cảm thấy không mua quần áo mới thực sự là một nỗi khổ lớn sao?”
Câu này thực sự làm khó Lộc Động Đình, vì vốn dĩ anh em anh cũng chẳng mấy khi để ý đến quần áo.
Cũng như cha mẹ, anh em anh cũng từng mặc áo cũ, áo vá. Chỉ cần sạch sẽ, gọn gàng, lành lặn thì đâu quản cũ mới.
Quả thật, thời đại thay đổi, cuộc sống dần khá giả hơn, giới trẻ thích ứng với nhịp sống ngày càng hiện đại. Nhưng nhiều giá trị lại bị lãng quên, bỏ qua, hoặc thậm chí bị sự phù phiếm, xa hoa che lấp.
Không phải nói xã hội hủ bại, mà vốn dĩ thực trạng là như vậy: những mặt tốt đẹp phần lớn đều hiện ra trước mắt mọi người, còn những điều không tốt đẹp thì bị tránh né, bỏ qua.
Người chuyển giới lên truyền thông than khổ, còn truyền thông, vì lợi nhuận từ việc thu hút sự chú ý của đại chúng, cũng nhiệt tình tung hô.
Một số người tự cho mình là nhà đạo đức, dưới sự dẫn dắt của những kẻ trục lợi, sẽ lợi dụng sự tung hô của truyền thông để đấu tranh cho cái gọi là “bê đê quyền”.
Thật may, khi Tân Kỷ Nguyên đến, Chính Phủ Liên Hiệp tăng cường quản lý chặt chẽ, các loại tổ chức phi chính phủ bị giải thể gần hết. Các loại tổ chức “quyền” đều chỉ có thể hoạt động một cách chính quy.
Những người không hiểu biết hoặc những kẻ ngốc cảm thấy đây là trào lưu liền bám theo, chỉ vì đó là một trào lưu.
Những kẻ chỉ biết a dua theo trào lưu thực sự là trò hề lớn nhất.
Giống như những kẻ đấu tranh cho “bê đê quyền” vậy.
Lúc đầu, ban đầu chúng sẽ nói bê đê cũng là người, và họ cần được đối xử công bằng.
Sau đó, chúng lấy lý do bê đê khổ sở và bị k�� thị để nâng bê đê lên, cố gắng đào bới, tìm kiếm một vài bê đê có thành công trong cuộc sống.
Rồi chúng tung hô rằng bê đê tài năng hơn người bình thường.
Ai lỡ đụng chạm hay có lời lẽ công kích bê đê thì chúng sẽ nhảy vào cắn xé, mắng chửi.
Câu thường được sử dụng nhất là: “Ai kỳ thị LGBT rồi người nhà hay con cháu cũng sẽ là LGBT”.
Thật buồn cười phải không, chúng coi bê đê là điều tốt đẹp, nhưng lại nguyền rủa người khác, người nhà hay con cháu họ là bê đê.
Thực tế, trong thâm tâm, bọn này cũng chẳng xem bê đê là điều gì tốt đẹp. Chúng chỉ ủng hộ, tung hô bê đê vì “bê đê mới là hiện đại, mới là theo kịp trào lưu”.
Nói riêng về bê đê, điều đó cũng thực sự không công bằng cho bê đê.
Thời đại Cựu Kỷ Nguyên, các loại tổ chức “quyền này quyền nọ” rất nhiều.
Từ quyền của người da đen, nữ quyền, quyền của nghệ sĩ, bê đê quyền, quyền động vật, quyền ăn chay… có vô số thể loại tổ chức về “quyền”.
Các tổ chức này phần lớn bắt nguồn từ Tây Hạ châu.
Có một dạo, Tây Hạ châu rầm rộ vụ việc các nghệ sĩ bị lạm dụng tình dục, khiến rất nhiều cuộc biểu tình và làn sóng phẫn nộ bùng nổ.
Nhưng buồn cười nhất là những nghệ sĩ kia đều tự nguyện chấp nhận cuộc mua bán thân xác để đổi lấy cơ hội.
Đến cuối cùng, những kẻ mua thân xác của họ lại bị kết tội, và những nghệ sĩ bán thân lại trở thành nạn nhân.
Một lý luận buồn cười đến mức cực đoan, lại trở thành khuôn mẫu đạo đức ở Tây Hạ châu.
Ở nước Việt cũng có tệ nạn mại dâm, nhưng nếu bị bắt thì kẻ bán dâm hay kẻ mua dâm đều là phạm tội.
Có người da đen bị cảnh sát da trắng giết hại, người da đen liền phẫn nộ biểu tình, bạo loạn, cướp phá.
Buồn cười hơn là có rất nhiều người da trắng ủng hộ việc người da đen cướp phá.
Có những vụ án hung thủ giết người là người da đen. Khi ra tòa, luật sư đưa ra bằng chứng gã hung thủ là bê đê, phẫu thuật chuyển giới, thuở nhỏ bị bắt nạt, bị lạm dụng tình dục… hung thủ liền được giảm án.
Nhưng từ trước tới nay, tuyệt đối không có người da trắng Tây Hạ ch��u nào đấu tranh cho người da đỏ, những người bản địa của Mẽo quốc – một siêu cường quốc mạnh nhất thời đại Cựu Kỷ Nguyên.
Thời Cựu Kỷ Nguyên, các loại tổ chức “quyền” được tư bản hậu thuẫn nên càng ngày càng bành trướng, nhất là tư bản nước Mẽo.
Cho đến khi sự kiện “chó quyền” xảy ra.
Nói đến Mẽo quốc là một quốc gia rất thú vị. Quốc gia này lúc nào cũng nói đến nhân quyền cùng các loại “quyền”, nhưng như đã nói ở trên, người da đỏ lại không được nhắc đến.
Có câu: “Đen thôi, đỏ chết hết rồi!”
Quốc gia này thú vị nhất ở chỗ, chỉ cần có tiền, từ tổng thống đến cả kẻ ăn mày, tất cả đều sẵn sàng bán đứng tổ quốc.
Người Mẽo rất tự hào vì mình là người Mẽo, nhưng chỉ cần có đủ tiền họ có thể cho nổ tung cả nước Mẽo.
Có tổng thống Mẽo, cùng với các đại tư bản đứng sau, đều suýt nữa phải bị bắt vì tội hợp tác với quốc gia đối địch.
Thậm chí có tổ chức còn dám gửi thư yêu cầu chính phủ một quốc gia thay đổi luật pháp theo ý chúng.
Thật may, cũng chỉ có một số quốc gia là “con” của Mẽo quốc mới ngoan ngoãn làm theo, tiêu biểu là nước Đại Rèn Xẻng.
Người Đại Rèn Xẻng rất tự hào về dân tộc mình, nhưng chỉ cần bố Mẽo nói, cả quốc gia liền ngoan ngoãn cụp đuôi mà làm theo.
Thôi thì, câu chuyện có vẻ đã đi hơi xa.
Lật thịt xong, anh đứng nói chuyện với Sindragosa thêm khoảng một phút rồi tắt bếp.
Anh không gắp thịt ra, mà vẫn để nguyên trong chảo, đậy nắp lại.
Lúc này thịt vừa lật chưa lâu, nên chưa chín hoàn toàn.
Lộc Động Đình vẫn để nguyên thịt trên chảo, bởi đây là chảo đá nên giữ nhiệt được khá lâu.
Thịt sẽ được nhiệt độ của chảo từ từ làm chín, nhờ đó thịt sẽ càng thêm non mềm.
Hương vị của thịt càng thêm thơm nồng, hơn nữa, dù để một thời gian, thịt cũng không bị nguội đi.
Lộc Động Đình lúc này lấy từ trong tủ lạnh ra một ít rau xà lách, vài quả cà chua, dưa chuột và thêm một ít rau thơm.
Cà chua, dưa chuột và rau xà lách đã được rửa sạch trước khi cất vào tủ lạnh.
Cà chua và dưa chuột xử lý cũng dễ dàng.
Nhưng rau xà lách thì không hề dễ dàng xử lý, vì đây là loại rau khó bảo quản và dễ hỏng.
Muốn bảo quản rau xà lách được lâu, đầu tiên cần tách từng lá rau để rửa sạch, phải cẩn thận nhẹ nhàng tránh làm lá rau bị tổn thương hay rách.
Sau đó đặt ở nơi khô thoáng mát để ráo nước.
Sau khi rau đã ráo nước thì sắp xếp lá rau theo từng kích cỡ, rồi bọc bằng khăn giấy, cho vào tủ lạnh.
Khăn giấy sẽ hút đi hơi nước thoát ra từ lá rau, đồng thời là màng chắn giữ độ ẩm cho rau.
Lộc Động Đình thì làm theo cách khác: anh xếp đũa tre thành nhiều tầng, mỗi tầng xếp một ít lá rau. Sau khi xếp hết thì dùng màng bọc thực phẩm bọc kín.
Mặc dù cách này khá kỳ công, nhưng vì các lá rau được thông thoáng, lại được bọc kỹ bằng màng bọc thực phẩm.
Lá rau sẽ tươi lâu hơn, cũng không có tình trạng lá rau dính nhau bị úng nước.
Lộc Động Đình cắt lát cà chua và dưa chuột, bày ra đĩa.
Anh không xếp ra đĩa riêng mà bỏ vào một đĩa chung, sau đó lấy một chiếc đĩa khác đựng xà lách cùng rau thơm.
Sắp xếp xong rau quả, Lộc Động Đình quay sang chảo bít tết.
Lúc này, thịt cũng đã chín hoàn toàn. Lộc Động Đình mở tủ bếp, lấy ra từ góc một chiếc hộp nhỏ. Từ trong hộp, anh lấy ra một thanh kim loại nhỏ, dài khoảng 15cm, dày vài milimet.
Sau đó, anh lấy một chiếc ly thủy tinh, đổ đầy nước nóng từ phích vào ly, rồi thả thanh kim loại vào đó để làm sạch và diệt khuẩn.
Nếu có người am hiểu y học hiện đại, hẳn sẽ nhận ra đây chính là một cán dao phẫu thuật.
Cũng từ trong hộp đó, anh lấy ra một túi nhỏ chứa dao phẫu thuật CPT số 22, lấy ra một chiếc dao phẫu thuật CPT số 22, xé bỏ vỏ bọc. Anh vớt cán dao đã tiệt trùng ra rồi gắn lưỡi dao vào.
Mở nắp chảo, Lộc Động Đình vẫn để các miếng bít tết trong chảo. Anh dùng đầu đũa ấn nhẹ giữ cho miếng thịt không bị trượt, sau đó dùng dao phẫu thuật cắt dọc ba đường, rồi cắt ngang năm đường đều nhau.
Trong chốc lát, các miếng bít tết được Lộc Động Đình cắt thành nhiều miếng nhỏ vuông vức, đẹp mắt và vừa ăn.
Không như dao cắt thịt thông thường trên bàn ăn phương Tây, loại dao này thường có những răng cưa nhỏ được mài sắc nhọn.
Mặc dù cắt thịt dễ dàng hơn dao thông thường, nhưng cũng vì có những răng cưa nhỏ nên cần được bảo trì thường xuyên để duy trì độ sắc nhọn.
Lộc Động Đình thích dùng dao phẫu thuật để cắt bít tết.
Miếng bít tết thông thường thường dày khoảng gần 1cm, rất vừa để dùng dao phẫu thuật cắt.
Vết cắt thịt t���o ra bởi dao phẫu thuật trơn mịn, không bị dai, kéo thành xơ, thịt cũng không bị đè ép làm mất nước.
Sử dụng dao phẫu thuật cắt thịt rất nhẹ nhàng, không tốn sức lực. Chỉ cần không phải miếng thịt quá dày, nhờ dao phẫu thuật mà vết cắt đều thẳng tắp và sắc gọn.
Chưa kể, dao phẫu thuật mặc dù được thiết kế dùng một lần, nhưng nếu sử dụng với mục đích không phải y tế, hoàn toàn có thể rửa sạch, bảo quản chống oxy hóa, và dùng đi dùng lại rất nhiều lần.
Toàn bộ nội dung chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free.