(Đã dịch) Vũ Trụ Vô Địch Nửa Nông Dân. - Chương 237: Nông Dân ...
Tuy nói Lộc Động Đình không phải là kẻ háo sắc, nhưng đàn ông, mấy ai lại không thích ngắm nhìn những mỹ nhân ăn vận quyến rũ, xinh đẹp? Càng đừng nói đến những mỹ nữ đẳng cấp như Nguyễn Linh Trúc và Sindragosa.
Sindragosa mặc dù đẹp, nhưng hình ảnh trong trò chơi đã quá quen thuộc. Tất nhiên, hình tượng Sindragosa trong trò chơi không thể sánh bằng vẻ đẹp ngoài đời thực của nàng. Song, phong cách của nàng gần như tương đồng: gợi cảm, quyến rũ. Với phong cách ăn mặc thường ngày, nhờ lời nhắc nhở của Lộc Động Đình, Sindragosa tuy không còn hở hang táo bạo như phong cách cũ ở Azeroth, nhưng vẫn giữ nét quyến rũ với váy xẻ cao và cổ áo khoét sâu. Tất nhiên, với dáng người của Sindragosa, dù có trùm chăn kín mít thì nàng vẫn toát lên vẻ gợi cảm và quyến rũ khó cưỡng. Nhưng dẫu sao cũng đã quen mắt, cái đẹp vẫn là cái đẹp.
Khác với Sindragosa, Nguyễn Linh Trúc thường ngày luôn ăn mặc kín đáo, toát lên vẻ thanh thuần dù vẫn xinh đẹp rạng rỡ. Thế nhưng, khi khoác lên mình chiếc áo ngủ lụa mỏng, Nguyễn Linh Trúc lại trở nên quyến rũ và gợi cảm đến mê hoặc lòng người. Lộc Động Đình chỉ mới một lần trông thấy Nguyễn Linh Trúc mặc váy ngủ mà đến giờ vẫn nhớ mãi không quên. Người ta nói anh hùng "bản sắc", dù Lộc Động Đình không phải anh hùng nhưng bản năng thì vẫn là bản năng. Bởi lẽ, thực sắc tính dã.
Lộc Động Đình mắt lim dim nhìn Nguyễn Linh Trúc vừa đi vừa vươn vai uốn mình, dáng người hiện rõ mồn một. Dù không sánh được với Sindragosa, nhưng dáng vẻ ấy cũng đủ sức lay động lòng người với những đường cong mềm mại, quyến rũ. Theo dõi bóng lưng của Nguyễn Linh Trúc, Lộc Động Đình bản năng đưa ngón trỏ khẽ gãi cằm. Dù đang nhìn Nguyễn Linh Trúc trong bộ đồ ngủ, nhưng trong tâm trí Lộc Động Đình, lại hiện lên hình ảnh nàng mặc váy ngủ từ sáng sớm một tuần trước. Hắn mải mê chìm đắm trong tưởng tượng về hình ảnh Nguyễn Linh Trúc mặc váy ngủ lụa mà không hề hay biết Nguyễn Linh Trúc đã khuất dạng. Lộc Động Đình cũng chẳng để ý đến phía sau có một bóng người cao gầy đang tới gần.
Rick Sanchez mở cửa đi ra thấy Lộc Động Đình đang quay lưng về phía mình, đứng bất động, mắt nhìn xa xăm về phía cửa, liền tiến lại gần, đưa tay vỗ vai Lộc Động Đình.
“Này! Đang làm gì mà đứng như trời trồng thế?”
Lộc Động Đình đang chìm đắm trong những mộng tưởng hão huyền nên chẳng mảy may chú ý đến phía sau. Vả lại, trong đầu Lộc Động Đình khi ấy cũng chẳng phải suy nghĩ điều gì tốt đẹp, khiến hắn giật nảy mình. Nếu nhìn từ đằng trước, sẽ thấy Lộc Động Đình đang nở nụ cười có phần dâm đãng, cộng thêm một tay mân mê chòm râu lưa thưa trên cằm, trông càng đáng ghét hơn. Nếu lúc này ở chỗ đông người, chắc chắn sẽ bị một bà bác nào đó hô “dâm tặc” và tóm cổ ngay lập tức.
Không chú ý đến phản ứng của Lộc Động Đình, nói xong Rick Sanchez liền thò đầu lên ngó nghiêng về phía trước, nhưng chẳng thấy gì, đoạn quay sang hỏi Lộc Động Đình.
“Đang làm gì mà ngẩn người ra như vậy, tôi ra khỏi phòng với động tĩnh lớn thế mà cậu cũng chẳng nghe thấy gì. May mà cậu gặp tôi, chứ kẻ khác đã ‘làm thịt’ cậu lúc nào không hay rồi.”
Lộc Động Đình vốn đang ý dâm Nguyễn Linh Trúc, bị Rick Sanchez vỗ vai một cái thì giật nảy mình, trái tim như muốn ngừng đập, rớt cả ra ngoài. Hắn tật giật mình vì sợ Rick Sanchez biết được mình đang ý dâm Nguyễn Linh Trúc. Cũng may nhờ nhiều năm có tính cách bình thản, điềm đạm, việc gì cũng làm một cách từ tốn, không nhanh không chậm. Cho nên mới bằng định lực mạnh mẽ mới có thể làm cho Lộc Động Đình không bị dọa đến mức nhảy dựng lên.
Quay đầu lại, chột dạ, gượng cười một tiếng, Lộc Động Đình dùng tay đẩy đầu Rick Sanchez ra xa. Sau đó hơi hất cằm nhìn Rick Sanchez bằng ánh mắt khinh bỉ mà nói.
“Đừng lại gần quá Rick, tôi không chơi gay. Lại nói ông có vẻ chưa bị đánh đủ phải không? Làm thịt tôi, đừng tưởng ông mạnh lắm, đừng nói giết tôi, đến một cọng lông của tôi ông còn chẳng làm gãy được nữa là. Không phải nói điêu, cho dù là cường giả cấp Sáng Tạo Thế Giới cũng đừng hòng đánh bại tôi.”
“Tôi cũng không chơi gay, tôi là đàn ông thẳng một trăm phần trăm... Cậu bốc phét quá rồi đấy Lộc Động Đình, mấy hôm trước tôi không đánh lại cậu chỉ vì không có đủ phương tiện mà thôi. Lúc ấy ở trong rừng, làm sao mà chế tạo được vũ khí tốt, nên cậu chỉ ăn may thôi. Tôi Rick Sanchez Rick C – 137, người thông minh nhất vũ trụ. Nếu tôi có phòng thí nghiệm tốt, tôi chắc chắn chế tạo được vũ khí dễ dàng giết chết cậu. Tôi đi rửa mặt đây...”
Không chờ Lộc Động Đình nói gì tiếp, Rick Sanchez nhanh chóng bước đi, khiến Lộc Động Đình há miệng muốn nói, rồi lại thở hắt ra một hơi, đành ngậm miệng lại. Sau đó đột nhiên cười mỉm lắc đầu, Lộc Động Đình đi đến ghế sô pha ngồi xuống, vừa đi vừa thầm cười Rick Sanchez.
“Hừ hừ... Lão già sĩ diện hão, hôm nào có cơ hội sẽ đấm cho một trận bớt thói AQ đi.”
Theo thói quen, Lộc Động Đình cầm lấy điều khiển mở tivi lên. Đây là thói quen của Lộc Động Đình, từ khi còn rất nhỏ, hắn đã luôn xem chương trình thời sự buổi sáng 6 giờ, mỗi ngày như một, bởi đó là thói quen của bố hắn. Dù sao trong nhà chỉ có một cái tivi, một ngày ba lần chương trình thời sự đều phải xem, cho dù là phim ảnh hay phim hoạt hình, kể cả bóng đá cũng phải nhường chỗ cho chương trình thời sự. Thực ra, đây không chỉ là thói quen của gia đình Lộc Động Đình mà gần như là của phần lớn người Việt. Bởi vì, trước đây cũng như hiện tại, phần lớn người Việt đều là nông dân, mà nông dân là những người làm việc vất vả nhất, sống dựa vào trời đất.
Chương trình thời sự lúc nào cũng kết thúc b��ng bản tin dự báo thời tiết, và đó chính là điều quan trọng nhất đối với người nông dân khi theo dõi bản tin thời sự. Có thể không cần biết cuộc sống của người dân trên tivi tốt đẹp đến đâu, bởi vì dù sao đó cũng là cuộc sống trên tivi. Có thể không cần biết tình hình thế giới đang hỗn loạn ra sao, vì dù sao đó cũng là chuyện c���a người nước ngoài, diễn ra trên tivi. Nhưng không có người nông dân nào không xem dự báo thời tiết, bởi vì dự báo thời tiết là dự báo về sự biến đổi của ông trời. Có khi vất vả một năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời, đến lúc sắp thu hoạch, ông trời trở mặt là mất trắng. Bởi vậy dự báo thời tiết cực kỳ quan trọng đối với nông dân, xem dự báo thời tiết để biết trước mà có cách đối phó với ông trời, để cùng trời đất giành giật lấy miếng cơm ăn.
Bởi vậy, đôi khi việc nắm bắt tin tức thời sự có thể không quá quan trọng với người thành phố, nhưng đối với nông dân lại là điều tối quan trọng.
Sẽ có người nói, nông dân bây giờ không cần phải chú ý xem dự báo thời tiết, đã có nhà kính, nhà màng, cùng hệ thống canh tác nông nghiệp công nghệ cao. Điều đó cũng đúng, nhưng điều đó chỉ đúng với diện tích nhỏ mới có thể sử dụng nhà kính hoặc nhà màng. Với diện tích lớn hơn một chút, nông dân lấy đâu ra tiền để đầu tư xây dựng nhà kính? Chưa kể đến các hệ thống công nghệ cao khác như tưới tiêu tự động, cảm biến đo độ ẩm, tưới nhỏ giọt hay canh tác không đất... Nếu có tiền làm được những điều đó, thì không ai còn gọi họ là nông dân nữa, mà đó chính là doanh nghiệp rồi.
Đơn giản như hệ thống tưới bằng béc phun của gia đình Lộc Động Đình, chi phí chủ yếu nằm ở ống nhựa PVC và béc phun. Cho dù không tính chi phí lắp đặt vì Lộc Động Đình và bố tự mình lắp đặt, thì tính ra cũng phải tiêu tốn hơn một trăm triệu đồng cho một héc-ta. Với diện tích vườn cây của gia đình Lộc Động Đình, bố hắn đã tốn tới hơn nửa tỉ đồng cho khoảng hơn 4 héc-ta. Số tiền đó cũng là số tiền nhiều năm tích góp của bố mẹ Lộc Động Đình, dù không phải là dùng hết tiền dưỡng già, nhưng cũng dùng đến tám phần số tiền tích cóp nhiều năm của họ.
Bởi vậy, trước đây trong tivi suốt ngày ra rả rằng nông dân phải làm nông nghiệp công nghệ cao mới có thể theo kịp thời đại phát triển. Thế nhưng, nông nghiệp công nghệ cao với giá thành đắt đỏ như vậy, liệu nông dân có thể theo đuổi nổi không? Cuối cùng thì nông nghiệp công nghệ cao chẳng ph��i chủ yếu do các nhà tư bản, các công ty nông nghiệp lớn áp dụng, rồi suốt ngày chiếu trên tivi bảo nông dân phải làm theo để làm gì? Dù cho nông dân đập nồi bán sắt để đầu tư làm nông nghiệp công nghệ cao, liệu có cạnh tranh nổi với các nhà tư bản không, để rồi cuối cùng cũng chỉ bị nhà tư bản chèn ép đến phá sản, hoặc phải bán nông sản với giá rẻ mạt cho các công ty nông nghiệp lớn mà thôi.
Vấn đề này đối với nông dân gần như không có lời giải, trừ khi các sản phẩm khoa học kỹ thuật được sử dụng trong nông nghiệp trở nên phổ biến và có giá thành rẻ. Nhưng, dù cho ở thời đại Tân Kỷ Nguyên này, các đại tư bản hút máu người dân đã gần như bị tiêu diệt hết. Thế nhưng, giá thành các sản phẩm công nghệ cao vẫn còn rất đắt đỏ, không phải như thời đại cũ, do các nhà tư bản cố tình nâng giá. Mà là chi phí sản xuất hầu hết vẫn còn cao không giảm, bởi vì phần lớn tài nguyên đều tập trung vào ngành sản xuất siêu phàm.
Địa cầu đang gặp nguy cơ, một nguy cơ sống còn của toàn nhân loại. Tài nguyên trước tiên phải đ��ợc ưu tiên cho các lực lượng siêu phàm, sau đó là nghiên cứu khoa học và vũ trang cho Địa cầu. Nông nghiệp chỉ cần có thể duy trì nhu cầu cơ bản, điều cốt yếu là giữ vững an ninh lương thực. Nếu bất kỳ cá nhân, tổ chức nào muốn tập trung vào nông nghiệp chắc chắn sẽ được khuyến khích, nhưng chính phủ sẽ không tăng cường đầu tư cho ngành nông nghiệp.
Mọi quyền về nội dung chuyển ngữ này được bảo lưu bởi truyen.free, nguồn cảm hứng bất tận cho bạn đọc.