(Đã dịch) Vũ Trụ Vô Địch Nửa Nông Dân. - Chương 191: Thật Cầy
Nói đoạn, Storm Storm Storm cười đầy vẻ bí hiểm: “Có lẽ các ngài không đoán ra được món thịt chó này có lai lịch ra sao. Lai lịch của nó cũng khá thú vị. Vốn dĩ ở đất nước này, người ta có thể chế biến và ăn mọi loài động vật, trừ con người; chó lại càng là món ăn khoái khẩu của họ. Và quân đội Huê Kỳ đã điều động khoảng năm ngàn con chó nghiệp vụ được huấn luyện kỹ càng nhất đến đây, nhằm tìm kiếm các hầm bí mật dưới lòng đất và những chiếc bẫy do dân quân du kích chế tạo.
Thế nhưng, kế hoạch đó cuối cùng lại chịu thất bại nặng nề. Trong số những chú chó nghiệp vụ này, không ít con là lực lượng tinh nhuệ của quân đội Huê Kỳ, nhiều con từng lập công ở các chiến trường khác, có quân công và quân hàm khá cao. Thế nhưng, giống như một điều bí ẩn, những chú chó cứ biến mất dần một cách khó hiểu. Cho đến khi quân đội Huê Kỳ hoàn toàn rút khỏi thuộc địa, chỉ còn hơn hai trăm con chó có thể trở về. Đây trở thành một trong những sự kiện bí ẩn nhất lịch sử quân sự của Huê Kỳ.”
Rick Sanchez không nhịn được mà lên tiếng: “Có gì mà bí ẩn chứ, bị Việt Minh bắt làm thịt hết rồi. Đem chó qua để săn Việt Minh thì đúng là một ý tưởng "thiên tài"! Tôi nhớ một câu nói của người Trung Quốc rất đúng trong trường hợp này: "Bánh bao thịt ném chó, một đi không trở lại". Dùng chó đi săn Việt Cộng thì chỉ có một đi không trở lại, không thành rựa mận thì cũng dồi, hấp, hay làm đủ bảy món mà chẳng thiếu món nào. Như Lộc Động Đình vừa nói, một đĩa thịt chó kèm một cút quốc lủi thì đảm bảo là tuyệt... Đúng vậy, tuyệt cú mèo!
Nói Việt Minh săn bắt hết cũng không hẳn, bởi còn những nguyên nhân khác như khí hậu không phù hợp, bệnh tật, tai nạn... Thế nhưng, tính ra cũng phải đến chín phần là trở thành đồ ăn cho Việt Minh. Đúng là "ngàn dặm đưa cơm hộp", chẳng khác gì người giao hàng, biết điều kiện gian khổ của Việt Minh.”
Storm Storm Storm cười đáp: “Ha ha ha ... Ngài Rick Sanchez nói quá chuẩn, tổ tiên của tổ tiên chúng tôi cũng kể lại đúng như vậy. Hơn năm ngàn con chó nghiệp vụ, được huấn luyện bài bản và chuyên nghiệp, cuối cùng chỉ còn hơn hai trăm con trở về. Sự thật thì nhà cầm quyền rõ ràng là biết điều đó, nhưng họ lại cố tình biến nó thành một điều bí ẩn. Chuyện này cũng đã là quá khứ của mấy chục ngàn năm về trước rồi, dù sao cũng đều là người đã khuất, thậm chí đến nắm xương cũng chẳng còn, chúng ta cũng không cần nhắc đến việc này nữa.
Mà ngài Rick Sanchez cũng biết về Việt Minh, Việt Cộng sao? Tôi không hiểu lắm, nhưng thời gian ở thế giới của ngài Rick Sanchez có giống với thời gian ở thế giới chúng tôi không?”
“Biết, biết chứ... tất nhiên tôi biết họ. Đó là một quãng thời gian thú vị, khi tôi đi tìm giết một Rick khác. Tên ngốc ấy lại là một nhà khoa học quân sự của quân đội. Hắn đến Việt Nam, và tôi đã tìm thấy, giết chết tên ngốc đó ở đó. Thật tiếc, hắn lại không phải là Weird Rick. Lúc ấy tôi cũng gặp vài người bạn của mình. Hai người trong số họ là Việt Minh, còn một người là lính Mỹ, tù binh của Việt Minh. Chắc là Lộc Động Đình ông cũng biết ông ta chứ, lão già Ruben Ridley?”
Lộc Động Đình gật đầu xác nhận: “Đúng vậy, tôi biết ông ta. Một lão già vô gia cư, luôn lẩm bẩm về Triều Tiên và Trân Châu Cảng. Ông ta đã xây cả một công viên trong cơ thể mình.”
Vừa nói, Lộc Động Đình vừa chỉ tay vào Rick Sanchez và quay sang Storm Storm Storm: “Ông ta có thể xây cả một công viên trong cơ thể người, và còn nghĩ rằng cướp biển tuyến tụy là điều tuyệt vời.”
Sau đó, mặc kệ Storm Storm Storm có hiểu hay không, Lộc Động Đình tiếp tục nói với Rick Sanchez: “Thành thật mà nói, Rick à, mặc dù tôi chưa từng được đi dạo trong công viên cơ thể người của ông, và cũng chẳng muốn. Tôi không muốn phải chạy trốn cơn lũ phân khi đập cơ thắt bị vỡ. Nhưng tôi cũng cảm thấy cướp biển tuyến tụy chẳng phải là điều thú vị. Ông quá cứng đầu, y như lần ông lừa trả đũa Morty chỉ vì cậu ta cho rằng bể axit giả của ông là một ý tưởng tồi vậy. À đúng rồi, tôi lại nhớ đến kết cục của Ruben Ridley: ông đã ném cái xác của ông ta vào không gian, sau đó phóng to và cho nổ tung như pháo hoa.
Ôi... Rick! Tôi phát hiện một điều thật thú vị: bạn bè của ông cuối cùng đều không có kết cục tốt đẹp. Để xem nào: Mr. Nimbus biến thành kẻ thù, Ruben Ridley biến thành pháo hoa... Còn người thảm nhất chắc phải là Người Chim (Birdperson) nhỉ? Không chỉ bị giết chết hai lần, còn bị cải tạo thành nửa người nửa máy, sau đó phát hiện vợ mình đã bị giết, và cuối cùng bị ông giam giữ đằng sau tủ đựng dụng cụ. Thậm chí, ông còn nói dối về đứa con gái của anh ta. Thảm, quá thảm! Tôi chắc chắn sẽ không bao giờ kết bạn với ông đâu, Rick à! Ông là một ông già khốn nạn, trở thành bạn của ông thì kết cục chẳng tốt đẹp chút nào. Mr. Nimbus thật thông minh! Nếu vẫn là bạn, không biết cái kết của gã đồng bóng ấy sẽ ra sao.
Để tôi nhớ xem nào, còn ai nữa chứ nhỉ? Đúng rồi! Ông Poopybutthole, một người bạn lâu năm của cả gia đình ông. Phải nói rằng ông ấy là một người bạn tuyệt vời nhất. Beth đã bắn ông ấy chỉ vì ký ức về Ông Poopybutthole chỉ toàn là điều tốt đẹp. Và thật buồn cười, chỉ vì điều đó, chỉ vì là một người bạn tuyệt vời của gia đình ông mà ông Poopybutthole suýt chút nữa đã bị giết.”
“Đủ rồi, Lộc Động Đình! Chúng ta đang nghe câu chuyện về tổ tiên của gia tộc Storm đấy. Tôi nghĩ chúng ta nên tôn trọng điều đó.”
Rick Sanchez cực kỳ khó chịu vì bị Lộc Động Đình châm chọc đúng vào chỗ đau của mình, nhưng ông ta không thể đánh, mắng thì mắng không lại. Lộc Động Đình lại có vũ lực cao cường, lại biết khá nhiều về Rick Sanchez, trong khi Rick Sanchez gần như không có chút hiểu biết nào về Lộc Động Đình. Bởi vậy, ông ta đành phải chuyển hướng câu chuyện trở lại với Storm Storm Storm.
Lộc Động Đình cũng chợt nhớ mình đang nghe Storm Storm Storm kể chuyện, hơi ngượng một chút. Anh cười xin lỗi Storm Storm Storm rồi ra hiệu cho anh ta tiếp tục. Storm Storm Storm thấy Lộc Động Đình và Rick Sanchez đã chuyển hướng chú ý sang mình, anh ta cũng cười xòa bỏ qua. Dù sao, Storm Storm Storm tự thấy mình không có khả năng nổi giận với Rick Sanchez và Lộc Động Đình. Một người là nhà khoa học với địa vị cao cả, trí tuệ siêu quần, mà cả đế chế lẫn Hoàng đế hiện đang cần cứu giúp. Người còn lại thì vũ lực quá cao, Storm Storm Storm chỉ biết lắc đầu, không dám gây sự. Thế nên, Storm Storm Storm chỉ có thể cười hiền và tiếp tục câu chuyện còn dang dở.
“Vậy chúng ta tiếp tục nói về tổ tiên của tổ tiên chúng tôi nhé. Khi ấy, sau khi trở thành tù binh và ăn món thịt chó kia, tổ tiên của tổ tiên cũng không hề hay biết rằng đó là thịt chó. Tổ tiên của tổ tiên từng kể lại rằng, đó là món thịt ngon nhất mà họ từng được ăn. Khi ấy, tổ tiên của tổ tiên đều nghĩ rằng đây là món thịt từ một loại động vật nào đó mà họ chưa từng biết đến. Mãi một thời gian sau, tổ tiên của tổ tiên mới biết được đây là thịt từ những chú chó, loài vật mà người Huê Kỳ hiện đại coi là bạn thân thiết của con người. Khi biết tin này, tổ tiên của tổ tiên cực kỳ bi phẫn, bi phẫn đến nỗi ăn thêm ba bát cơm thịt chó rựa mận.
Một thời gian sau nữa, nhờ sự tốt bụng của những người dân quân du kích, tổ tiên của tổ tiên đã cố gắng học cách giao tiếp đơn giản bằng tiếng Việt. Những gì phức tạp hơn thì họ cũng đành chịu. Sau khi coi như đã học xong tiếng Việt, có một lần tổ tiên của tổ tiên lại nhìn thấy những người lính dân quân tự vệ này mang về một con chó lớn. Chỉ liếc mắt một cái, tổ tiên của tổ tiên liền nhận ra đây là chó nghiệp vụ. Thậm chí, họ còn nhận ra được con chó này. Con chó sắp bị Việt Minh làm thịt là một con chó cực kỳ nổi tiếng. Nó từng là một con chó anh hùng trong Chiến tranh thế giới thứ hai, từng giành được không dưới một huân chương danh dự của Huê Kỳ, nhờ sự chiến đấu mãnh liệt và ngoan cường. Thế nhưng giờ đây, nó chỉ có thể nằm im, dùng ánh mắt tội nghiệp nhìn những người xung quanh.
Tổ tiên của tổ tiên không đành lòng, hơn nữa cũng vì tư tưởng "văn minh" của Huê Kỳ, cho rằng ăn thịt chó là không văn minh, phải coi chó là người thân trong nhà mới là văn minh. Bởi vậy, liền dùng vốn tiếng Việt không sõi của mình để ngăn cản, nói: - Chó... không ăn được...! Chó... là... bạn...!
Những người xung quanh nghe vậy thì hơi khó hiểu, nhìn tổ tiên của tổ tiên. Sau một hồi cố gắng giải thích, mọi người cũng hiểu được ý của câu nói trên chính là: - Không được ăn thịt chó, chó là bạn!
Nghe vậy, những người xung quanh hơi ngẩn người một chút, sau đó phá lên cười. Cô du kích nhỏ đã bắt tổ tiên của tổ tiên, lúc này bước ra nói với ông ta: - Chó là bạn, không phải tôi.
Lần này đến lượt tổ tiên của tổ tiên không hiểu. Hơn nữa, lúc này những người khác cũng phá lên cười lớn, làm cho ông ta càng thêm bối rối. Cuối cùng, con chó vẫn bị làm thịt. Tổ tiên của tổ tiên vẫn được chia một chén dồi chó kèm rựa mận. Tổ tiên của tổ tiên lại tiếp tục rưng rưng nước mắt ăn thêm ba chén cơm nữa. Mà phải nói, những người đó đối xử với tù binh cũng khá tốt, không có quá nhiều hạn chế về tự do. Chỉ cần không có ý định trốn thoát và không đến một số nơi quan trọng, thì gần như là được thả tự do. Hơn nữa, mặc dù phần lớn bọn họ đều ăn cháo, hoặc một loại đồ ăn nấu từ gạo trộn với khoai, sắn hay ngô mà họ gọi là "cơm độn", hằng ngày tổ tiên của tổ tiên vẫn được ăn cơm trắng. Chỉ là thức ăn hơi thiếu thốn, nói no thì không no nhưng cũng không đói.”
Truyen.free tự hào mang đến những tác phẩm dịch chất lượng cao, đúng với tinh thần nguyên tác.