(Đã dịch) Vũ Luyện Điên Phong - Chương 2827: Xảo ngộ
Bộ lạc hung tàn đáng sợ như vậy, khiến các đại bộ lạc Man tộc đều kính sợ mà không dám tới gần. Thậm chí có người cảm thấy Thực Cốt bộ căn bản không phải là Man tộc, mà là một đám mãnh thú hồng thủy chưa khai hóa, tốt nhất là nên tiêu diệt.
Đáng tiếc, Thực Cốt bộ có một vị Vu Thánh thực lực cường đại trấn giữ. Trừ phi tập hợp toàn bộ lực lượng Man tộc, bằng không không ai nguyện ý khơi mào chiến tranh với Thực Cốt bộ. Hơn nữa, người Thực Cốt bộ thù dai, đơn giản không dễ trêu chọc.
Thương Nam Thôn bị địch nhân như vậy công kích, hậu quả thật khó tưởng tượng.
"Chết thật nhiều người, A Ngưu ca, huynh mau cứu thôn trưởng bọn họ!" Man đồng lớn nhất khóc lóc, một mặt kỳ vọng nhìn Dương Khai, tựa hồ với hắn mà nói, Dương Khai là người toàn năng.
"Sự việc xảy ra đã bao lâu?" Dương Khai trầm giọng hỏi.
"Ba ngày rồi."
Ba ngày, không biết có kịp không. Dương Khai không chần chờ, xoay người dặn dò Điệp: "Chăm sóc tốt bọn họ."
Điệp kéo tay áo hắn lại, khẽ hô: "Ngươi làm gì vậy? Đừng đi chịu chết!"
Dương Khai cười gằn: "Ai chết ai sống còn chưa biết đâu."
Điệp lắc đầu: "Sự việc đã qua ba ngày rồi, bây giờ ngươi đuổi theo cũng chưa chắc kịp, bị người Thực Cốt bộ bắt được, chỉ có một kết cục là bị coi như thức ăn. Nói không chừng người trong thôn ngươi bây giờ đều đã..."
"Vậy bọn chúng cũng phải trả giá thật lớn." Dương Khai hất tay nàng ra, cước bộ di chuyển, lăng không bay đi.
Điệp nhìn bóng lưng hắn, thở dài một tiếng, chậm rãi lắc đầu.
Mấy Man đồng đều há to miệng, ngạc nhiên nhìn bầu trời. Man đồng lớn nhất một mặt sùng bái nói: "A Ngưu ca biết bay rồi..."
...
Thương Nam Thôn có gần ba trăm thôn dân, bất kể nam nữ già trẻ, toàn dân đều là lính. Muốn bắt được số lượng lớn như vậy, người Thực Cốt bộ xuất động chắc chắn không ít, cho nên dấu vết bọn chúng để lại khi rút lui cũng rất rõ ràng.
Dương Khai một đường dọc theo dấu vết truy tung, cũng không phải việc khó gì.
Tuyết đọng tan, chính là thời gian vạn vật hồi sinh. Có lẽ là lương thực dự trữ mùa đông của Thực Cốt bộ sắp hết, cho nên mới ra ngoài tìm kiếm thức ăn, sau đó vô tình phát hiện Thương Nam Thôn hẻo lánh, coi nơi này là mục tiêu công kích.
Theo những gì Dương Khai biết, người Thực Cốt bộ tuy rằng không kiêng kỵ gì, ngay cả tộc nhân của mình cũng ăn, nhưng dù sao bọn chúng vẫn là người, cho nên thích ăn tươi hơn. Nói cách khác, bọn chúng sẽ không giết hết toàn bộ tù binh, mà chỉ giết con mồi khi cần thiết.
Điều này giúp Dương Khai có thêm thời gian cứu người.
Chỉ cần ngăn chặn bọn chúng trước khi tình thế phát triển đến mức không thể cứu vãn, hoặc tìm được hang ổ của bọn chúng, cứu người ra là được.
Khi sắc trời tối sầm, Dương Khai đến một thạch bảo.
Thạch bảo này xây dựa lưng vào núi, phía sau là vách núi cheo leo bóng loáng như gương. Diện tích thạch bảo khá rộng, bên trong từng người hình thể cường tráng, hóa trang dữ tợn, các Man tộc dẫn theo đủ loại vũ khí đi lại tuần tra, mặt xanh nanh vàng, trông giống như ác quỷ.
Mà ở bốn phía tường đá thạch bảo, dường như còn treo một vài thứ. Dương Khai dốc hết thị lực nhìn lại, tức khắc khóe mắt muốn nứt ra.
Những thứ treo kia, bất ngờ đều là từng cỗ thi thể, đếm sơ qua, ít nhất cũng có hơn trăm bộ. Toàn bộ Thương Nam Thôn mới chỉ có ba trăm người, nơi này đã treo một trăm cổ thi thể. Lòng Dương Khai lạnh lẽo, toàn thân phát ra hàn ý nồng đậm.
Cuối cùng vẫn là chậm một bước!
Nhẹ nhàng hít sâu một hơi, bình phục tâm tình tức giận, Dương Khai từ chỗ ẩn thân đứng lên, chuẩn bị thừa dịp bóng đêm lẻn vào thạch bảo tùy cơ hành động. Hắn bây giờ đã tấn thăng Vu Sư, Đại Vu Sư bình thường không thể là đối thủ của hắn, hơn nữa trong thạch bảo này theo lý thuyết không có khả năng có Vu Vương tọa trấn, nhưng cẩn thận vẫn hơn.
Ngay lúc này, Dương Khai chợt phát giác ra điều gì, vội phục người xuống, nín thở ngưng thần, nhìn về một hướng khác.
Bên kia có tiếng ma sát sột soạt, hình như có động tĩnh, dù rất yếu ớt, Dương Khai vẫn nghe rõ ràng.
Lén lút phóng xuất thần niệm, đảo qua bên kia, Dương Khai lộ vẻ kinh ngạc.
Trầm ngâm một lát, Dương Khai như cá chạch, nhẹ nhàng tiến về phía đó.
Giây lát, trong đêm tối vang lên một tiếng thét kinh hãi: "Ai!"
Lời vừa ra khỏi miệng, liền bị người bịt lại. Dương Khai đưa tay lên miệng, thở dài một tiếng, an ủi chiến sĩ Man tộc bị hắn chế phục: "Đừng khẩn trương, ta không phải địch nhân!"
Chiến sĩ Man tộc kia kinh hãi tột độ, đối phương chỉ dùng một tay, nhưng mặc cho hắn liều mạng thế nào, cũng không thể thoát khỏi kiềm chế. Vài lần giãy dụa, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, tay chân run rẩy, tuyệt vọng bao trùm.
Ánh trăng chiếu xuống, chiến sĩ Man tộc bỗng nhiên an tĩnh lại, trợn to hai mắt nhìn Dương Khai, kinh ngạc nói: "Ngưu đại nhân?"
"Hả?" Dương Khai ngẩn ra: "Ngươi nhận ra ta?"
Vừa nói, hắn đưa tay nới lỏng, đợi thấy rõ hình xăm trên mặt người này, chợt nói: "Nộ Diễm bộ?"
Chiến sĩ Man tộc vui vẻ nói: "Đúng vậy, Ngưu đại nhân, chúng ta đã gặp huynh ở hạp cốc lần trước."
Hắn nhắc tới hạp cốc, Dương Khai lập tức hiểu ra, mắt sáng lên: "Nha ở đây?"
"Thì ở phía trước, ta dẫn huynh tới."
"Tốt." Dương Khai gật đầu.
Trước đó, hắn tuy rằng nhận thấy được bên này có không ít người, cũng biết là bạn không phải địch, nhưng không ngờ lại là người quen cũ. Cũng nhờ chiến sĩ Man tộc Nộ Diễm bộ này nhận ra hắn, bằng không giải thích thật phiền toái.
Đi theo chiến sĩ Man tộc Nộ Diễm bộ, một đường dò dẫm về phía trước, bốn phía không ngừng truyền đến ánh mắt dò xét, tựa hồ không rõ vì sao lại có thêm một người.
Giây lát, chiến sĩ Man tộc đến phía trước nhất, thấp giọng gọi: "Nha đại nhân, Ngưu đại nhân đến rồi."
Phía trước truyền đến giọng Nha: "Ngưu đại nhân? Ngưu đại nhân nào?"
Hắn vừa dứt lời, trước mắt xuất hiện một khuôn mặt quen thuộc. Dương Khai nở nụ cười: "Nha đại nhân, lại gặp mặt rồi."
Nha kinh ngạc không thôi, trợn mắt nói: "Vu Ngưu, sao ngươi lại ở đây?" Lần trước tại hạp cốc giao đấu, Vu Ngưu này để lại ấn tượng sâu sắc cho Nha, mới chỉ một mùa đông, hắn đương nhiên không quên.
Dương Khai trầm giọng nói: "Chắc là giống nguyên nhân của ngươi!"
Nha ngẩn ra, lộ vẻ bừng tỉnh: "Xem ra thôn của ngươi cũng bị công kích."
"Các ngươi cũng bị công kích?"
Nha trầm mặt nói: "Ta dẫn một ít tộc nhân ra ngoài tìm kiếm thức ăn, lúc trở về các thôn dân đều bị bắt đi, ta theo dấu vết truy tung đến đây."
"Vậy mục tiêu của chúng ta giống nhau!" Dương Khai nhếch miệng, lộ ra một hàm răng trắng như tuyết, dưới ánh trăng trông vô cùng âm u, khiến Nha giật mình, vội nói sang chuyện khác: "Một mình ngươi?"
"Trong thôn chỉ còn ta là có sức chiến đấu."
Nha lộ vẻ kính phục. Nếu thôn của hắn chỉ còn lại một mình hắn, Nha chưa chắc đã có dũng khí truy tung đến đây. Đối thủ là Thực Cốt bộ hung tàn khát máu, đến rồi chưa chắc đã thoát được.
"Ngươi đi theo ta, ta dẫn ngươi đi gặp mấy vị đại nhân!" Nha vừa nói, vừa ngoắc Dương Khai, sau đó khom lưng dẫn đường.
Dương Khai hoài nghi, không biết hắn muốn dẫn mình đi gặp ai, nhưng cũng chỉ có thể đi theo.
Không lâu sau, phía trước truyền đến một giọng trầm thấp: "Nha, ngươi tới đây làm gì?"
Nha cung kính trả lời: "Xích đại nhân, có một người bạn của Nam Man bộ tới, thôn dân của hắn cũng bị bộ lạc Vưu bắt đi."
"Ồ?" Người được gọi là Xích có vẻ hơi ngoài ý muốn, mở miệng nói: "Đến đây đi."
Nha đáp lời, sau đó ra hiệu cho Dương Khai, dẫn hắn đi về phía trước.
Trong bụi cỏ rậm rạp, một nam một nữ khoanh chân ngồi, khí tức hùng hồn nhưng không tiết ra ngoài, phảng phất hòa làm một thể với tự nhiên.
Hai Đại Vu Sư! Dương Khai nhíu mày, lộ vẻ bất ngờ.
Nam tử kia chắc là Xích, vì trên mặt hắn có hình xăm của Nộ Diễm bộ, khí tức cũng có vẻ khô nóng, rõ ràng tu luyện Vu pháp và Vu thuật hệ Hỏa. Còn nữ tử kia, tuy rằng cao lớn vạm vỡ, hình thể cường tráng, lại cho người ta cảm giác phiêu dật linh động. Khí chất này kết hợp với hình thể, trông vô cùng mâu thuẫn.
Khi Dương Khai đến, ánh mắt sắc bén của hai người lập tức ném tới, mang theo vẻ dò xét, khiến người cảm thấy không thoải mái.
"Vu Ngưu của Thương Nam Thôn, bái kiến hai vị đại nhân!" Dương Khai đưa tay lên ngực.
Xích khẽ gật đầu, tán thưởng: "Vu Sư, không tệ."
"Vu Sư gì?" Nha ngẩn ra, thầm nghĩ Vu Ngưu này không phải Thượng phẩm Vu Đồ sao? Xích đại nhân nhìn lầm chăng?
Hắn không biết, chỉ mới một mùa đông, Vu Ngưu này đã từ Thượng phẩm Vu Đồ lên tới Vu Sư. Nếu biết, có lẽ sẽ kêu trời bất công.
"Sao lại có tộc nhân nhỏ gầy như vậy? Ngươi không phải người Phù Du bộ chứ?" Nữ tử kia nhíu mày, không hề che giấu sự chán ghét với Dương Khai.
Dương Khai còn chưa kịp nói, Nha đã nói: "Vu Ngưu không phải người Phù Du bộ, hắn là người Nam Man bộ, hắn hùng hồn rộng lượng, sao có thể so sánh với những đạo tặc Phù Du bộ kia?"
Hắn vẫn nhớ ân tình Dương Khai đã chia cho hắn một trăm con dã thú lần trước.
"Vậy thì tốt!" Nữ tử khẽ gật đầu, hiển nhiên không nghi ngờ Nha.
"Vị đại nhân này xưng hô thế nào?" Dương Khai nhìn nữ tử kia hỏi.
Xích nói: "Nàng là Trúc đại nhân của Cuồng Phong bộ."
Nha thấp giọng nói: "Thực Cốt bộ lần này xuất động, bắt cóc tổng cộng ba thôn, một là thôn của huynh, một là của ta, một là của Cuồng Phong bộ. Xích đại nhân là ta tìm đến, vừa vặn gặp Trúc đại nhân, nên mọi người ở cùng nhau."
"Người đông sức mạnh lớn." Dương Khai gật đầu, mở miệng: "Mạo muội hỏi một câu, hai vị đại nhân định hành động thế nào?"
Xích đáp: "Chờ đến lúc tờ mờ sáng."
Dương Khai trầm ngâm: "Bình minh là lúc người ta lơ là nhất, đúng là thời cơ tốt để hành động, nhưng hai vị đại nhân đều là Đại Vu Sư, lẽ nào không thể trực tiếp chiếm lĩnh thạch bảo sao?"
Trúc nhìn hắn, hỏi: "Ngươi biết gì về thạch bảo này?"
Dương Khai thành thật: "Hoàn toàn không biết gì cả."
Trước đó, hắn thậm chí không biết có một bộ lạc Thực Cốt bộ ở đây.
Trúc nói: "Thạch bảo này là một bộ lạc nhỏ của Thực Cốt bộ, số lượng khoảng bảy, tám trăm người, có hơn hai mươi Vu, trong đó kẻ mạnh nhất tên là Vưu! Có cảnh giới Trung phẩm Đại Vu Sư."
Dương Khai chú ý, khi Trúc nhắc tới Vưu, biểu tình của Xích rõ ràng trở nên kiêng kỵ, hiển nhiên tự giác không phải đối thủ của Đại Vu Sư Thực Cốt bộ kia.
Bản dịch thuộc quyền phát hành duy nhất của truyen.free.