(Đã dịch) Vũ Luyện Điên Phong - Chương 2250: Họ Dương tiểu tử
"Thật sao?" Ninh Viễn Thuật khẽ mỉm cười, nụ cười thâm ý sâu sắc, nhìn gần Đoạn Nguyên Sơn nói, "Vậy xin hỏi, đại ca của ta hắn đã chết như thế nào?"
Đoạn Nguyên Sơn thân thể chấn động, cau mày nói: "Thiếu cung chủ lời này là ý gì?"
"Ha hả..." Ninh Viễn Thuật cười một tiếng, nói: "Đại ca của ta Ninh Viễn Thành, Đoạn thành chủ sẽ không không nhận ra chứ?"
Đoạn Nguyên Sơn im lặng, Ninh Viễn Thành hắn tự nhiên là nhận thức, lần trước Thánh Linh hiện thế, Ninh Viễn Thành mang theo một số tùy tùng đi tới Phong Lâm Thành, chuyện này hắn cũng biết, sau lại hắn tổ chức một lần đấu giá đại hội, Ninh Viễn Thành cũng đã tham gia.
Ninh Viễn Thuật nói: "Theo ta được biết, đại ca của ta tham gia đấu giá đại hội ở Phong Lâm Thành xong, liền không biết tung tích, mặc dù không tìm được thi thể, nhưng mệnh hồn đăng trong cung lại dập tắt vào lúc đó, hiển nhiên là gặp phải độc thủ. Nơi gặp chuyện không may coi như không ở Phong Lâm Thành, cũng không xa nơi này, Đoạn thành chủ có phải nên cho ta một lời giải thích?"
Đoạn Nguyên Sơn nghe vậy, sắc mặt biến ảo không chừng.
Hắn còn tưởng rằng đối phương đến để thu lợi.
Tuy nói cái chết của Ninh Viễn Thành không liên quan đến hắn, hắn đối với chuyện này lại càng không biết chút nào, nhưng dù sao người ta lần cuối cùng xuất hiện là ở Phong Lâm Thành, sau đó gặp độc thủ, vô luận như thế nào, Phong Lâm Thành đều có trách nhiệm. Nếu Phi Thánh Cung thật sự truy cứu, Đoạn Nguyên Sơn thật không có cách nào thoát tội.
Thấy sắc mặt hắn khó coi, Ninh Viễn Thuật cười một tiếng, nói: "Đoạn thành chủ không cần kinh hoảng, nói về chuyện này, bản thiếu gia còn phải cảm tạ ngươi..."
"Thiếu cung chủ đang nói đùa với Đoạn mỗ sao?" Đoạn Nguyên Sơn sắc mặt âm trầm ngẩng đầu nhìn lại.
Ninh Viễn Thuật lắc đầu nói: "Tự nhiên không phải, nếu không phải đại ca ta xảy ra chuyện ở Phong Lâm Thành, ta làm sao có cơ hội được lập làm thiếu cung chủ, ngồi lên vị trí này? Đoạn thành chủ nói xem, bản thiếu gia có phải nên cảm ơn ngươi?"
Nghe vậy, Đoạn Nguyên Sơn chẳng những không vui sướng, ngược lại lạnh cả người.
Đại ca ruột thịt đã chết, người trước mặt chẳng những không thương tâm, ngược lại còn cực kỳ cao hứng, hưng phấn tranh giành quyền lớn, hơn nữa nói ra trước công chúng.
Tính cách Ninh Viễn Thuật ác liệt đến mức này, có thể thấy được một phần. Đoạn Nguyên Sơn không dám xem thường khi chung đụng với người như vậy.
Trên thủ vị, Ninh Viễn Thuật lại nói: "Đại ca phế vật của ta chết thì đã chết, tuy nhiên việc này khiến bổn tông tổn thất không nhỏ, thật khiến lòng người đau xót. Mặt khác... Phó trưởng lão đến truy tra cái chết của đại ca ta cũng chết ở Phong Lâm Thành. Phó trưởng lão có tu vi đạo nguyên ba tầng cảnh, là cường giả hiếm có trong bổn tông, không thể chết không minh bạch như vậy. Chuyện này Đoạn thành chủ có phải nên thông báo cho ta?"
Nói đến đoạn sau, sắc mặt hắn dần âm lãnh, hùng hổ dọa người nhìn Đoạn Nguyên Sơn.
"Phó trưởng lão?" Đoạn Nguyên Sơn nghe vậy ngẩn ra, lập tức sắc mặt khẽ biến, một lát nghĩ đến một người, thấp giọng hô: "Thiếu cung chủ chỉ người này sao?"
Vừa nói, hắn vung tay lên phía trước, nguyên lực bắt đầu khởi động, rất nhanh một hình ảnh hiện ra.
Ninh Viễn Thuật nhìn một cái, gật đầu nói: "Chính là! Hắn là Phó Tư Thông của bổn tông, Phó trưởng lão!"
Đoạn Nguyên Sơn sắc mặt đại biến, lẩm bẩm: "Thì ra hắn là trưởng lão quý tông, không trách có tu vi cao như vậy."
Hắn chợt nhớ tới người này, không ngờ người này thật là Phó trưởng lão trong miệng Ninh Viễn Thuật.
Hắn không quen thuộc người này, chỉ nhớ khi ma khí vây thành, Tần gia cống hiến Huyền Vũ Thất Tiệt Đại Trận, khi kết trận lao ra ngoài thành, Đoạn Nguyên Sơn tìm người thích hợp, người này tự tiến cử, đảm đương một thành viên kết trận. Lúc ấy còn một thiếu phụ đạo nguyên ba tầng cảnh, Đoạn Nguyên Sơn biết hai người này xuất thân bất phàm, nhưng không tìm hiểu lai lịch.
Hôm nay mới biết, một trong số đó là trưởng lão Phi Thánh Cung.
Hắn trầm ngâm một chút, ôm quyền nói: "Thiếu cung chủ hỏi Phó trưởng lão chết như thế nào, Đoạn mỗ biết một hai."
"Ồ? Nói nghe xem." Ninh Viễn Thuật nhướng mày.
"Mấy tháng trước, Phong Lâm Thành phụ cận có thượng cổ đại ma ma khí xuất thế, chắc thiếu cung chủ cũng nghe thấy..." Hắn lập tức kể lại chuyện đã xảy ra, ngay cả chuyện Trang Bàn sợ chết, bỏ trốn cũng không giấu diếm.
Trang Bàn nghe mặt trầm như nước, không dám phản bác, mặt lúc hồng lúc xanh.
Hai đại trưởng lão Cao Sơn Lưu Thủy lại khinh thường nhìn Trang Bàn, khiến hắn hận không thể chui xuống đất.
"Đại trận bị phá, ma khí hung mãnh, Đoàn mỗ vô lực chống lại, chỉ có thể liều mạng già, mang Tần gia trở về thành. Phó trưởng lão không lập tức rời đi, mà chọn ở lại, phía sau xảy ra chuyện gì Đoàn mỗ không thể biết được. Nếu Phó trưởng lão đã chết, có thể là do ma khí gây thương tích."
"Ra là vậy..." Ninh Viễn Thuật nghe hắn kể, không mấy nghi ngờ, chỉ trầm ngâm một lát rồi nói: "Nói như vậy, chuyện này không trách Đoạn thành chủ, mà là lỗi của Trang chấp sự?"
Hắn nhìn sang Trang Bàn.
Trang Bàn tu vi không thấp, có tu vi đạo nguyên cảnh, nửa đường gia nhập Phi Thánh Cung, mò được chức chấp sự, vốn định thăng chức nhanh chóng, nào ngờ Đoạn Nguyên Sơn lại kéo hận thù đến hắn.
Trong lòng hắn mắng Đoạn Nguyên Sơn thậm tệ.
Nhận thấy ánh mắt lạnh băng của Ninh Viễn Thuật, Trang Bàn sợ hãi quỳ rạp xuống đất, khí tiết hoàn toàn không có, thấy Đoạn Nguyên Sơn và Túy Tửu Ông khinh thường.
"Thiếu cung chủ minh giám, ngày đó tình huống không phải như Đoạn Nguyên Sơn nói, thuộc hạ sở dĩ làm vậy, là vì... là vì..." Hắn bịa chuyện được một nửa, phát hiện không bịa được nữa, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
"Là vì cái gì?" Ninh Viễn Thuật cười lạnh, trong mắt hàn quang lóe ra, rất có tư thế "Hôm nay ngươi không cho ta một lời giải thích thì đừng trách".
Trong lúc nguy cấp, Trang Bàn phúc chí tâm linh, não động mở rộng, nói: "Thuộc hạ thấy chuyện không thể làm, nên giã từ sự nghiệp khi đang trên đỉnh vinh quang, để lưu lại thân hữu dụng, sẵn sàng góp sức thiếu cung chủ, đi theo thiếu cung chủ!"
Nói xong, hắn nịnh nọt nhìn Ninh Viễn Thuật.
"Kẻ nịnh hót này cũng được đấy!" Đoạn Nguyên Sơn nói nhỏ với Túy Tửu Ông, "Sao trước kia không biết hắn mồm miệng lanh lợi như vậy?"
Tuy giảm âm lượng, nhưng ở đây đều là võ giả đạo nguyên cảnh, ai mà không nghe thấy?
"Ợ..." Túy Tửu Ông vẫn mắt say lờ đờ, dường như vĩnh viễn không tỉnh lại, nghe vậy ợ một tiếng vang dội.
Trang Bàn không khỏi trừng mắt liếc hắn một cái, sắc mặt hồng bạch giao nhau, có lẽ cũng hơi xấu hổ.
"Ừm, khó được Trang chấp sự có lòng trung thành này, có thưởng!" Ninh Viễn Thuật ngơ ngác một chút rồi vui mừng, vừa nói vừa tiện tay ném cho Trang Bàn một linh quả, linh quả nhanh như chớp lăn đến trước mặt Trang Bàn.
Trang Bàn chẳng những không cảm thấy nhục nhã, ngược lại cười lớn ôm quyền: "Tạ ơn thiếu cung chủ ban thưởng!"
Vừa nói, hắn cúi người, cúi đầu, như chó ăn, cắn lấy linh quả trong miệng, ăn ngon lành.
Đoạn Nguyên Sơn thực sự không nhìn được nữa, quay đầu đi, nhớ tới trước kia còn cộng sự với người này, thấy buồn nôn.
"Đoạn thành chủ..." Ninh Viễn Thuật lại nhìn sang Đoạn Nguyên Sơn, nói: "Bản thiếu gia có một thỉnh cầu."
Đoạn Nguyên Sơn nói: "Thiếu cung chủ cứ nói."
Ninh Viễn Thuật nói: "Bản thiếu gia dù sao cũng là người ngoài, cường long khó áp địa đầu xà, nơi này dù sao cũng là địa bàn của Đoạn thành chủ. Bản thiếu gia hy vọng Đoạn thành chủ giúp bản thiếu gia điều tra rõ cái chết của đại ca ta, nếu có người hãm hại, phải tìm ra hung thủ!"
Khóe miệng Đoạn Nguyên Sơn giật giật, đang chuẩn bị ứng phó qua loa, Trang Bàn đứng lên, vội vàng nói: "Nếu thiếu cung chủ muốn truy tra cái chết của Thành đại thiếu gia, thuộc hạ có một người khả nghi."
"Ồ?" Ninh Viễn Thuật kinh ngạc nhìn hắn, "Ngươi biết gì? Nói nghe xem..."
"Có một tiểu tử họ Dương, từng vận dụng một bí bảo lâu thuyền của bổn tông!" Trang Bàn nói, "Mà bí bảo lâu thuyền kia, thuộc hạ từng thấy Thành đại thiếu gia sử dụng. Nếu không có gì bất ngờ, tiểu tử họ Dương kia nhất định biết chút tin tức, có lẽ chính hắn giết Thành đại thiếu gia vì thấy tiền nổi máu tham."
"Có chuyện này sao?" Trong mắt Ninh Viễn Thuật hàn quang chợt lóe.
"Chính là!"
Trang Bàn vừa dứt lời, Ninh Viễn Thuật bỗng nhiên tung chưởng về phía hắn, trong lòng bàn tay, nguyên lực thoải mái, hiển nhiên là vận dụng bí thuật. Trang Bàn quá sợ hãi, bản năng vận công ngăn cản, nhưng vừa có động tác này, trưởng lão Cao Sơn luôn nhắm mắt ngưng thần bỗng nhiên trừng mắt, một luồng tinh quang thực chất từ trong mắt bắn ra, bao phủ Trang Bàn.
Trang Bàn cứng ngắc tại chỗ, sau một khắc lồng ngực truyền đến tiếng vang trầm đục, kèm theo tiếng kêu thảm thiết, Trang Bàn bay ra ngoài, nặng nề nện vào tường, phun ra một ngụm máu tươi, trước mắt hoa mắt, sắc mặt uể oải.
"Thiếu cung chủ..." Hắn cố gắng gượng dậy, nét mặt bối rối, "Đây là ý gì?"
Ninh Viễn Thuật hừ lạnh: "Vừa có tin tức quan trọng như vậy, sao không báo sớm hơn?"
Trang Bàn há to miệng, ngơ ngác, lẩm bẩm: "Thuộc hạ cho là..."
"Ngươi cho là cái gì?" Ninh Viễn Thuật lạnh lùng nhìn hắn, "Ngươi cho là bản thiếu gia không muốn tra ra cái chết của phế vật kia? Hừ, bản thiếu gia tuy không thích hắn, nhưng dù sao hắn cũng là người của bổn tông, chết không minh bạch còn ra thể thống gì? Phải điều tra ra nguyên nhân cái chết, hung thủ phải bị nghiêm trị!"
"Đúng vậy đúng vậy, là thuộc hạ suy nghĩ không chu toàn!" Trang Bàn đáp liên tục.
"Tiểu tử họ Dương kia, hôm nay ở đâu?" Ninh Viễn Thuật trầm giọng quát hỏi.
"Hành tung của người này, e rằng phải hỏi Đoạn thành chủ." Trang Bàn lau máu tươi trên khóe miệng, mắt lạnh nhìn Đoạn Nguyên Sơn, có vẻ hả hê.
Ninh Viễn Thuật thuận thế dời ánh mắt, hùng hổ dọa người nhìn Đoạn Nguyên Sơn.
Đoạn Nguyên Sơn cau mày, nói: "Hắn rời Phong Lâm Thành mấy tháng rồi, hôm nay ở đâu, Đoàn mỗ không biết."
"Vậy hắn sư thừa gì, có người thân ở Phong Lâm Thành không?" Ninh Viễn Thuật hỏi tiếp.
"Đoàn mỗ không biết sư thừa của hắn, hắn đến Phong Lâm Thành hai năm trước, trong thành dường như không có thân nhân."
Bản dịch thuộc quyền phát hành duy nhất của truyen.free.