Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 758:

Thấy Lâm Nhất chắp hai tay sau lưng đứng thẳng ở trong gió tuyết, gương mặt như trước, phong thái giống hệt, Thu Thái Doanh ngầm than thở, có chút xúc động còn nói:

- Khi sư phụ ta còn sống, ta vốn phải gọi ngài một tiếng sư bá! Chuyện cũ vẫn còn đây mà sư phụ đã mất gần trăm năm. Lâm tiền bối lại đột nhiên xuất hiện ở trong gió tuyết này, ngược lại khiến Thái Doanh thấy sợ hãi...

Vẻ mặt Lâm Nhất không thay đổi, nghe Thu Thái Doanh tiếp tục nói:

- Ta đã rời khỏi Huyền Thiên môn từ lâu, một mình canh gác mảnh đổ nát này cũng nhiều năm. Nếu Lâm tiền bối muốn tìm hiểu nguyên nhân ở đây, có thể dời bước không...

Trong một khe sâu dưới vách núi, ở sâu bên trong lớp tuyết dày xuất hiện một cửa động chừng hai ba thước, cực kỳ bí ẩn. Thu Thái Doanh dẫn theo Lâm Nhất đi tới nơi này liền xoay người lại. Vẻ mặt nàng cẩn thận và hơi do dự, lặng lẽ liếc mắt nhìn người sau lưng, còn nhẹ nhàng đứng lên, bay ngang vào trong cửa động.

Trong thiên địa lấp lánh một màu trắng, khe núi chật hẹp ảm đạm có thêm vài phần khí lạnh lẽo u ám. Quan sát khắp nơi một lúc, Lâm Nhất khẽ nhíu mày. Bất chợt, thân hình hắn lóe lên lại vào cửa động.

Sơn động không lớn, sâu bên trong mười mấy trượng xuất hiện một cửa động khác. Thu Thái Doanh thấy Lâm Nhất theo qua thì tiếp tục đi về phía trước. Sau khi rẽ nhiều lần, phía trước đột nhiên thấp xuống. Sơn động giống như cái giếng sâu, chạy thẳng về phía sâu bên trong lòng đất.

- Nơi đây tên là Hắc Thủy Nhai! Lâm tiền bối nghĩ trên của nơi này là lấy từ ý bạch sơn hắc thuỷ sao? Cũng không phải! Nước đen lại từ phía dưới này...

Thu Thái Doanh nói chuyện, cũng không quay đầu đã đạp lên phi kiếm, từ sơn động cao chót vót bay xuống dưới.

Cửa động chừng một hai trượng, có hơi lạnh chậm rãi tản ra có phần kỳ lạ. Thu Thái Doanh muốn làm chuyện gì? Một nơi lạnh giá thế này thật sự là chỗ ẩn thân của một nữ tử như nàng sao? Lâm Nhất bước ra ngoài, một đoàn mây trắng bọc quanh người và h chậm rãi đi xuống. Khi đi sâu xuống đến mấy trăm trượng, phía trước trở nên rộng rãi hơn.

Đây là một sơn động khoảng mười mấy trượng, xung quanh cao chót vót, ở giữa là một khối đất trũng. Mượn ánh sáng của huỳnh thạch trên vách đá, cho dù không dùng thần thức cũng nhìn rõ được tình hình ở đây. Thu Thái Doanh đứng quay lưng lại. Trước người nàng có một dòng nước suối màu đen đang phát ra những tiếng u u. Phát hiện ra động tĩnh phía sau, nàng chợt nhắm hai mắt lại, âm thầm cắn môi, lúc này mới lên tiếng nói:

- Đây cũng là nguyên nhân nơi này có tên là Hắc Thủy Nhai, Lâm tiền bối không ngại tới gần xem thử...

Lúc hạ xuống đất, nhìn lướt qua xung quanh, Lâm Nhất lại quan sát dưới chân. Nghe tiếng động, hắn ngẩng đầu lên, ánh sáng màu đỏ trong mắt đã biến mất, lại nghi ngờ hỏi:

- A? Nơi này có gì kỳ lạ sao?

Vừa nói chuyện, Lâm Nhất chậm rãi đi tới mảnh đất trũng này. Hắn liếc mắt nhìn Thu Thái Doanh, thấy đối phương đang vén tóc mái lên, đôi mắt đẹp có chút thất thần.

Chỗ thấp trong đất trũng này có nước đen khoảng hai trượng khá kỳ lạ, Ồ ồ chảy ra, còn có sương mù màu đen tản ra bốn phía. Cho dù không tới gần cũng có thể cảm nhận được khí tức làm người ta sợ hãi.

Khi cách nước đen còn ba trượng, Lâm Nhất dừng bước, trong thần sắc có chút cẩn thận. Thấy thế, Thu Thái Doanh lơ đễnh nói:

- Nước đen này có chút thần dị, mời Lâm tiền bối xem...

Nàng dựng ngược lông mày, tiện tay chỉ về phía dòng suối đen...

Nhìn theo ngón tay của Thu Thái Doanh, vẻ mặt Lâm Nhất bỗng nhiên chợt biến đổi. Hắn đột nhiên lão ra khỏi mặt đất, vội vàng bay về phía cửa động. Đúng vào lúc này:

- Ầm...

Một tiếng động khẽ vang lên, nước suối đen bắn lên cao tới mười mấy trượng, đập vào vách đá trên đỉnh lại phát ra một tiếng "Ầm vang dội. Ngay sau đó, nước đen này văng ra khắp nơi và đột nhiên hóa thành sương mù, chỉ trong nháy mắt đã tràn ngập tất cả sơn động.

- Bịch...

Lâm Nhất chưa tới gần cửa động đã rơi mạnh xuống đất giống như một tảng đá vậy. Lúc hắn bò dậy, một thanh phi kiếm đã lóe ra ánh sáng lao đến trước mặt.

Đồng tử hơi co lại, Lâm Nhất nắm chặt nắm đấm. Lúc này, toàn thân hắn đã bị sương mù màu đen bao phủ. Trong sương mù màu đen này hình như có linh lực khác thường, trói buộc nó, giống như người phàm bị chết chìm không có cách nào thở nổi. Linh lực trong cơ thể khó có thể vận chuyển, pháp thuật, phi kiếm càng không có cách nào sử dụng!

Biến cố đột nhiên xuất hiện, Lâm Nhất không hề động đậy. Khi hắn sắp vung nắm đấm quá, phi kiếm lao tới lại đột nhiên rời đi. Thu Thái Doanh lạnh lùng nói chuyện:

- Đây cũng là chỗ kỳ lạ của nước đen, Lâm tiền bối thấy thế nào?

Thu hồi nắm đấm, Lâm Nhất xoay người lại, khóe miệng thản nhiên nhếch lên.

Hắn không tiếp tục để ý tới cửa động phía sau nữa, mà nhìn vào Thu Thái Doanh lắc đầu, nói:

- Việc đã đến nước này, Thu cô nương không ngại cứ tiếp tục giải thích đi!

Phi kiếm lóe lên ánh sáng và lẩn khuất trong sương mù màu đen, tiếp theo rơi vào trong tay của Thu Thái Doanh. Lúc này trên má nàng mơ hồ có khí đen hiện ra.

Thấy Lâm Nhất không lại thoát đi, Thu Thái Doanh âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Nàng nói:

- Bởi vì chỗ nước đen này nên mới được đặt tên là Hắc Thủy Nhai. Ta vẫn chưa nói sai. Chỉ vì nước đen này quá mức kỳ lạ, tổ tiên Thu gia ta lại xem sơn động này thành cấm địa, cũng nghiêm cấm người đời sau bước vào nửa bước...

- Có phải linh lực của tiền bối bị ngăn cản, giống như tu vi mất hết?

Thu Thái Doanh bỗng nhiên hỏi một câu. Thấy Lâm Nhất không nói gì, nàng lướt tới gần thêm mấy bước lại nói tiếp:

- Trong nước đen có linh lực khác thường, tu sĩ tầm thường không dùng được, lại khiến người ta bị khống chế khi ở trong đó. Ta cũng vô tình mới phát giác ra chỗ kỳ lạ ở nơi này...

Thu Thái Doanh có thể qua lại thoải mái ở trong sương mù màu đen, rõ ràng không bị nó kìm chế. Trong vẻ buồn bực của nàng có thêm vài phần thoải mái, cũng có thêm vài phần oán thán. Lâm Nhất đặt hai tay sau lưng và lẳng lặng nhìn nữ tử đang nói chuyện đã trở nên xa lạ này.

- Sau khi ta đạt được Trúc Cơ đã trở lại Hắc Thủy Nhai. Quê hương bị phá hủy hết, chỉ có một mảnh đổ nát! Không chỗ gửi thân nên ta tìm tới chỗ cấm địa. Lúc đó, ta cũng bị mất hết linh lực giống như ngươi. Tuy nhiên, ta không bình tĩnh như ngươi...

Nói chuyện với Lâm Nhất, không bằng nói là Thu Thái Doanh đang tự nói với mình. Trong giọng nói đã không còn tôn kính. Nàng nói tiếp:

- Sau một lúc hoang mang qua đi, ta vẫn phát hiện ra trong sương mù màu đen này có chỗ khác hẳn...

Trong may mắn vẫn có một chút hối hận, trong thoải mái lại có chút lo được lo mất. Thần sắc không ngừng thay đổi, Thu Thái Doanh dừng một lát, nhìn chằm chằm vào Lâm Nhất với ánh mắt u ám hỏi:

- Tại sao ta lại rời khỏi Huyền Thiên môn, lại vì sao phải dẫn ngươi đi tới nơi này, Lâm Nhất, ngươi thật sự không muốn biết sao?

Vẻ mặt Lâm Nhất không thay đổi, khẽ thở dài một tiếng, nói:

- Ta đang nghe đây!

Hắn lạnh lùng, bình tĩnh vượt xa người thường, cũng ngoài dự đoán của Thu Thái Doanh dự đoán. Đối mặt với sương mù màu đen kỳ lạ này, cho dù là tu sĩ Kim Đan cũng không có thể may mắn tránh khỏi. Có thể hắn trời sinh đã có tình cách hờ hững như vậy!

- Ngươi ở trên vách núi đã tận mắt nhìn thấy nơi đổ nát này chính là nhà của ta!

Thu Thái Doanh khẽ thở dài, trở nên xúc động phẫn nộ, nói:

- Ngày đó cũng có tuyết lớn bay loạn. Thu gia ta đột nhiên bị tai họa bất ngờ, bị Hắc Sơn tông vô cớ giết cả nhà! Một mình ta thoát mạng mới đi vào Huyền Thiên môn để cầu công đạo! Một đường gian khổ không cần nhắc tới, may mà trên đường lại gặp được sư phụ, lúc này mới được như nguyện bái nhập tiên môn chí tôn. Nhưng những tiền bối cao nhân kia cuối cùng lại ngoảnh mặt làm ngơ trước thảm họa diệt môn của Thu gia ta. Mà khi tiên môn đại loạn, hai vị tổ sư ra tay, cũng chẳng qua là vì bản thân dương oai mà thôi...

Nói đến đây, hai mắt Thu Thái Doanh đã ngấn lệ. Nàng cao giọng nói tiếp:

- Một mình ta là nữ tử yếu đuối tu vi thấp kém, tất nhiên không lọt vào trong mắt của trưởng bối. Thật may còn có sư phụ thương cảm! Nhưng kết quả lại thế nào? Những kẻ cao nhân luôn ra vẻ đạo mạo lại vì ham muốn cá nhân che đi đôi mắt, vì tham lam mà che mờ lương tâm, ép chết sư phụ ta! Sư môn như vậy, trưởng bối như vậy khiến người hổ thẹn, Thái Doanh cũng khinh thường! Bơi vậy, sau khi đạt được Trúc Cơ, ta lại trở về canh gác mảnh đổ nát này...

- Mà ngươi...

Thu Thái Doanh chỉ vào Lâm Nhất trách cứ:

- Sư phụ ta bị người bức tử, tất cả đều vì ngươi! Nếu không phải tại ngươi, ta sao có thể mất đi sư phụ? Nếu không phải vì ngươi, nhân vật tiên tử như sư phụ ta làm sao có thể vô tội chết thảm! Mà ngươi còn sống tạm đến nay, bình yên vô sự, còn cố tình ung dung tự tại đạp lên tuyết...

Mặc cho Thu Thái Doanh oán giận, chỉ trích, Lâm Nhất chỉ khẽ thở dài một tiếng, vẻ mặt không thay đổi nói:

- Ngươi tính thế nào?

- Ta có thể thế nào? Ta có thể thế nào?

Thu Thái Doanh cười thả, tiếng nói bỗng cao vút. Nàng vung phi kiếm trong tay lên, oán hận nói:

- Ngươi giữ chí bảo tiên gia có tác dụng gì? Ngươi có tu vi cao tới đâu lại thế nào? Giao đồ ở trên người ngươi ra, đừng tiếp tục chà đạp hỏng những bí kíp cùng công pháp kia nữa! Ngươi không có can đảm báo thù nhưng ta có! Ta phải báo thù, ta phải báo thù...

Nói tới đây, Thu Thái Doanh thét lên như bị bệnh thần kinh. Trên gương mặt nàng có khí đen lượn lờ, gương mặt xinh đẹp vặn vẹo. Cả người như si như cuồng, giống như thần kinh vậy.

Lâm Nhất giang hai tay ra, bất đắc dĩ lắc đầu, than thở:

- Ta lại ở chỗ này, giết ta, ngươi có thể nhận được tất cả mọi thứ trên người ta...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free