Vô Tiên - Chương 755:
Có Linh Giám phân phó, mấy sai dịch không ngừng lên tiếng trả lời, vội vàng bỏ gông xiềng trên người phu thê Tề Hắc Tử.
Họa lớn từ trên trời giáng xuống đột nhiên bị chuyên đi, khiến hai nông dân thành thật nhất thời chưa hoàn hồn được.
Lui tới thị trấn nhiều lần, Tề Hắc Tử tự cho rằng mình có kiến thức hơn thê tử. Hắn ta ngây thơ không chú ý nhiều, vội vàng quỳ xuống dập đầu cảm ơn các sai dịch vừa dời đi, trong miệng không quên xúc động nói các sai dịch đại ca là người tốt! Mấy gậy kia nhận cũng không oan uổng, quan phủ vẫn là anh minh sáng suốt!
Linh Giám dẫn theo các sai dịch rời đi, không nói thêm một lời từ biệt nào. Lâm Nhất thấy người quen cũ này rời đi cũng không hề cảm giác, còn mang theo vẻ mặt nghiền ngẫm quan sát tất cả mọi thứ trước mắt, giống như hai người không quen biết, cũng chưa từng qua lại.
Tề Hắc Tử vẫn ngốc nghếch cười khúc khích. Thê tử của hắn ta - Tiểu Lan lại đi tới trước mặt Lâm Nhất và lặng lẽ quỳ xuống, vẻ mặt có vài phần bất an.
Tề Hắc Tử nhìn hành động của thê tử có vẻ quá mức quỷ dị không thể nói lý. Hắn ta trừng mắt với Lâm Nhất, xông lại quát:
- Tiểu Lan, quỳ hắn làm gì...
Lâm Nhất chắp hai tay sau lưng, khóe miệng vẫn cười nhạt. Hắn không rảnh để ý tới Tề Hắc Tử, mà nhìn Tiểu Lan trước mặt và khẽ gật đầu, ra hiệu không cần đa lễ.
Xung quanh có người nhìn lại, vẻ mặt Tiểu Lan có chút ngượng ngùng. Nàng trừng mắt với Tề Hắc Tử rồi vội vàng quay đầu, vẻ mặt lo lắng kèm theo áy náy, nhỏ giọng nói:
- Tiểu nữ tử mặc dù không hiểu lí lẽ, cũng nhìn ra được đạo trưởng thật sự muốn tốt cho nhà ta! Vẫn mong ngài nể tình nam nhân nhà ta liều lĩnh vô tri, không chú ý được...
Mọi người có nói nhà có hiền thê, nam nhân không gặp tai hoạ!
Thấy càng lúc càng nhiều người vây lại xem, Lâm Nhất không đợi Tiểu Lan nói cho hết lời, lại bỏ lại một bọc bạc nhỏ, sau đó nói:
- Cái này vốn đã định đưa cho ngươi, cố gắng sống cho tốt!
Hắn đi tới bên cạnh Tề Hắc Tử đang trợn mắt nhìn mình, lại không hề để ý mà đi thẳng.
...
Sau khi rời khỏi huyện Tế, Lâm Nhất lại đi thẳng đến Diệp Gia Tập. Hắn tìm tới chỗ phần mộ tổ tiên của Diệp gia, chôn thi thể của vợ chồng Diệp Vũ ở cùng một chỗ.
Cho dù là ban ngày, nghĩa trang này cũng có vẻ hoang vắng u ám. Hai mộ bia mới xuất hiện, chẳng qua là tăng thêm hơi lạnh cho nơi này mà thôi.
Mộ bia là do Lâm Nhất tìm đá ở trên đường làm thành. Một tấm là của Diệp Lão Tuyền, một tấm khác là của Diệp Vũ và Phòng Xảo Nhi. Tất cả bia mộ mới, cũ đều được dùng đá vụn bao trùm, cao hơn rất nhiều.
Lâm Nhất cởi hồ lô Tử Kim bên thắt lưng xuống và bỏ rượu vàng, cúi người trước một của Diệp Lão Tuyền hành lễ, sau đó bái lạy trước mộ của vợ chồng Diệp Vũ, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, lẩm bẩm:
- Diệp tiền bối, chuyện người nhờ cậy, ta đã hoàn thành rồi! Lúc này xin từ biệt...
Suy nghĩ một lát, hắn bỗng nhiên cảm thấy còn quên gì đó. Hắn lấy ra thanh Lang Nha Kiếm và không ngừng vuốt ve lưu luyến.
Kiếm giống như nanh sói, bạo ngược hung hãn, đi theo con đường quỷ dị, lợi hại khác thường, Kiếm này có phần lợi lại cũng có chỗ chưa đủ...
Trường kiếm ong ong vang dội, dương như có vài phần ai oán! Lâm Nhất khẽ thở dài một tiếng, tiện tay xóa đi ấn ký thần thức phía trên.
Ánh sáng màu bạc lóe lên, Lang Nha Kiếm rời tay, tiến vào trong phần mộ, vật trả về chủ cũ! Tuy có phần không muốn, nhưng so với những gì nhận được thì chưa đủ nhắc tới. Vì mỗi người khi biết ơn phải hiểu cách bỏ được! Muốn báo ơn thì người cũng không còn. Để kiếm này lại, chính là vật tuẫn táng tốt nhất cho hai phu thê Diệp Vũ!
- Tiểu tử! Nơi nát thế nào cũng có thể có cảm ngộ, ngươi có mệt hay không? Tuy nhiên... Lão Long càng lúc càng coi trọng ngươi!
Giọng nói cố làm ra vẻ trưởng bối lại vang lên một cách lỗi thời.
Lâm Nhất lắc đầu và hóa thành một trận gió lao vào trong không trung, không quên nói tiếp:
- Khi ở một người, không tránh được sẽ miên man suy nghĩ! Lão Long, hai người chúng ta không ngại thường xuyên nói chuyện đi...
-...
- Lại không động tĩnh? Chẳng lẽ còn đang buồn ngủ, vừa rồi chỉ là nói mớ sao?
Lâm Nhất trêu nói.
- Thối lắm, ngươi mới nói mớ! Lão Long ngủ say quá lâu, rất nhiều chuyện cũ khó tránh khỏi phải từ từ suy nghĩ nhớ lại. Tuy nhiên giết người đơn giản, suy nghĩ phiền phức như vậy, suy nghĩ một chút... lão Long ta không ngủ sao? Hả?
Lão Long lại gào lên.
-...
- Sao ngươi không nói lời nào? Không phải ngươi muốn lão Long ta nói chuyện sao?
Trong giọng nói của lão Long lộ vẻ nghi ngờ.
- Một mình đấu với bốn vị tu sĩ Nguyên Anh, giết một người đả thương ba người. Hắn cuối cùng là ai? Lại có tu vi tới mức nào?
Lâm Nhất im lặng một lát thì đột nhiên lẩm bẩm.
- Một đầu ngón tay, còn là đầu ngón tay út...
Lão Long bỗng nhiên cười rộ lên chế nhạo.
- Cái gì...?
Lâm Nhất có chút hồ đồ.
- Bốn tu sĩ Nguyên Anh bày trận thật lớn! Một ngón tay lại nghiền chết, không có người nào may mắn tránh khỏi...
Lão Long lại cuồng vọng.
-...
- Ha ha! Tiểu tử, ngươi không phục sao?
Lão Long lơ đễnh cười ha hả. Lâm Nhất hừ một tiếng, hỏi vặn nói:
- Ngươi duỗi ngón tay tới nghiền chết một tu sĩ Nguyên Anh cho ta xem thử...
- Ơ! Ngươi chê cười lão Long ta có đúng không? Ta nói là năm đó...
Lão Long cãi lại. Lâm Nhất thuận miệng chặn lời, nói:
- Năm đó ai biến ngươi thành bộ dạng này...
-...
- Lão Long, sao không nói chuyện...
Lâm Nhất ra vẻ vô tội hỏi. lão Long im lặng rất lâu, bỗng cười ha ha nói:
- Tiểu tử, còn nhỏ mà quỷ kể lớn a! Sau này nếu như lại nói chuyện quanh co với ta, chúng ta dứt khoát không cần để ý tới nhau nữa, mẹ nó nói chuyện như vậy quá mệt mỏi...
Lâm Nhất không nhịn được cười, trả lời:
- Cũng thôi! Thật ra có thể từ từ nói chuyện, không khó...
- Ha ha! Kẻ dối trá! Nếu như có một ngày ngươi đạt được tu vi cao hơn, sẽ hiểu rõ hôm nay lão Long ta không hề nói ra những lời cuồng vọng!
Lão Long hăng hái hơn nhiều, lại nói tiếp:
- Lời ngươi vừa nói cũng không khó hiểu. Người kia đánh bại bốn vị tu sĩ Nguyên Anh, chắc chắn không kém hơn tu vi Nguyên Anh hậu kỳ! Hắn rốt cuộc là ai, ngươi không ngại đi hỏi thăm người thua sẽ biết thôi.
- Lão Long nói rất phải! Đại Hạ chỉ có bốn vị tu sĩ Nguyên Anh nhưng có chỉ tu vi sơ kỳ. Cao thủ Nguyên Anh hậu kỳ không có. Tuy nhiên, liệu có phải người kia là tu vi Hóa Thần không?
Lâm Nhất tiếp tục hỏi, có ý muốn xin chỉ.
Lời của đối phương nghe thoải mái, hai bên lại đạt được sự ăn ý có thể hiểu và tha thứ, giọng điệu của lão Long cũng dịu hơn rất nhiều. Hắn nói:
- Sẽ không đâu! Ít nhất lúc đó người này không là tu vi Hóa Thần. Nếu như ngươi gặp phải bốn vị tu sĩ Trúc Cơ và bắt đầu động thủ, còn có thể làm cho ba người trong đó chạy trốn sao?
Phát hiện Lâm Nhất khẽ gật đầu, hiển nhiên là tán thành lời mình nói, lão Long rất vui mừng hừ một tiếng, nói:
- Một người chạy thoát thì ngươi đừng nói có quen biết với lão Long! Mẹ nó cũng theo nguyên nhân luôn!
Ba câu không thoát khỏi bản tính kiêu ngạo cuồng vọng, đây cũng là lão Long. Có thể năm đó lão thật sự có bản lĩnh để bá đạo như vậy. Tuy nhiên, có người nói chuyện, trên đường cũng bớt thấy cô đơn.
- Ngươi đi qua nơi nào vậy?
Mỗi lần tỉnh lại, tính tình hung bạo của lão Long hình như dần dần giảm xuống, nói tới nói lui cũng lọt tai hơn rất nhiều. Sau khi lão hỏi một câu, còn nói:
- Nếu như thấy linh mạch thì để cho lão Long đi bổ sung một chút, tuy nói chỉ là linh khí, nhưng vẫn hơn cuộc sống trước đây chỉ uống nước ăn no, linh hồn không rõ ràng. Nếu như lão Long ta có sức mạnh, không nói ngươi có bao nhiêu lợi ích, ít nhất cũng có người nói chuyện không phải sao?
- Nhược Thủy tiên sinh có ơn cứu mạng với ta, hắn gặp nạn, ta không thể không hỏi đến!
Lâm Nhất trả lời một câu, lại cười khổ nói:
- Linh khí ở trong mắt lão Long ngươi chỉ có thể tính làm nước lạnh, trà thơm hoặc rượu ngon nâng cao tinh thần cho ngươi lại là vật gì?
- Nguyên khí à! Thượng giới chỉ có nguyên khí, ngay cả tiên khí mà mọi người thường nói tới mà so sánh với linh khí, mẹ nó không phải nước lạnh thì là gì!
Trong giọng nói của Lão Long mang theo vài phần bất đắc dĩ. Trong lòng Lâm Nhất thoáng động, lật tay lấy ra bảy viên tinh thạch, chính là thứ lấy được ở Thủy Hạ thành của Thất Tinh đảo. Hắn nói:
- Trong Tiên Tinh này chứa nguyên khí! Ta đưa ngươi thu nạp thì thế nào?
- Ha ha! Ta biết tiểu tử ngươi không phải là một người keo kiệt, nhưng ngươi cứ giữ lại Tiên Tinh này đi, sau này sớm hay muộn cũng có dùng đến nó.
Có lẽ biết được tâm tính của Lâm Nhất thích cân nhắc, lão Long phân trần nói:
- Tiên Tinh với ta, sợ rằng hàng nghìn hàng vạn viên cũng không đủ dùng! Có linh mạch dư thừa linh khí tới nuôi dưỡng một lúc là đủ vậy!
Lâm Nhất hiểu được một chút gật đầu, xem như đã biết rõ lời lão Long nói. Hàng nghìn hàng vạn viên không đủ dùng, bảy viên Tiên Tinh này thực sự ít đến thấy thương. linh khí khổng lồ ẩn chứa trong linh mạch đều vì tất cả của tiên môn, sau này thật ra nên để ý tới nó nhiều hơn. Tiên Tinh có tác dụng gì với mình, hắn vẫn chưa hỏi kỹ.
Một người không ngại hiếu kỳ, vì thế dẫn tới không hiểu cùng nghi ngờ, có khi cần thời gian để đi từ từ suy nghĩ. Khi đi đường, Lâm Nhất sẽ vứt bỏ tất cả. Chuyện trước mặt là phải biết được tung tích của Nhược Thủy tiên sinh. Chỉ là trong lòng hắn có chút bất an.
Lão Long nói mấy câu lại lười biếng không có động tĩnh gì, thật sự có dáng vẻ tuổi già sức yếu. Thỉnh thoảng lão sẽ nhắc đến chuyện thượng giới, hoặc là tiên giới, lại theo bản năng trầm mặc. Là lão đang suy nghĩ hay nhớ lại, hoặc tránh né gì đso, Lâm Nhất đều không hỏi đến. Đối phương đã cứu mình lại không có ác ý, vậy là đủ rồi!
Đi qua quận Sở Kỳ, Lâm Nhất lao thẳng đến Quy Linh Cốc của quận Lan Lăng, nơi năm đó đã chết đi sống lại. Lần này đi có thể dẫm vào vết xe đổ năm đó hay không, hắn không phải chưa từng nghĩ tới. Trở về Đại Hạ, hắn không cố ý tránh né gì. Mưa gió mặc nó, ta cứ đi về phía trước...