Vô Tiên - Chương 751:
- Chạy mau đi...!
Liễu tú tài hét lên khiến cho rất nhiều phạm nhân luống cuống, giờ phút này lại như đám chim hoảng sợ vội vàng tản ra bốn phía chạy trốn. Khắp nơi đều là bóng người tán loạn, tiếng mắng chửi, tiếng khóc kêu không ngừng vang lên bên tai. Đại lao của Huyện nha sụp xuống cùng phạm nhân vượt ngục đã kinh động cả thành huyện Tế nhỏ bé này, cũng làm cho đêm đông lạnh giá thêm vài phần ồn ào náo động.
Trong đám người, Tề Hắc Tử có chút mờ mịt, không biết nên làm thế nào cho phải. Hắn ta chỉ cảm thấy cánh tay căng thẳng, người đã rời khỏi mặt đất, trong phút chốc xiềng xích nặng nề rời khỏi thân. Hai mắt hắn ta không nhìn thấy gì, chỉ nghe tiếng gió rít bên tai.
Chốc lát sau, tiếng gió không còn nữa, hai chân Tề Hắc Tử ha rơi xuống. Vừa rồi là ai lôi mình chạy trốn vậy? Bây giờ đã đến chỗ nào rồi? Hắn muốn quay đầu đi tìm người bạn tốt kia, trong bóng đêm lại nhìn thấy rõ chỗ trước mắt. Người thành thật này khiếp sợ đến mức run rẩy, thất thanh nói:
- Sao đã về đến nhà rồi? Tiểu Lan...
Một đèn nữ tử tay cầm ngọn chính là thê tử của Tề Hắc Tử. Nàng trừng mắt kinh ngạc kêu lên:
- Là Hắc Tử! Vừa rồi hình như có người nói ngươi trở về, ta còn tưởng mình nằm mơ... Ai ngờ được, Vị đạo trưởng này, chẳng lẽ...
Nghe tiếng, lúc này Tề Hắc Tử mới phát hiện phía sau có khác thường, hắn ta vội vàng quay đầu nhìn, chỉ thấy một đạo nhân tuổi còn trẻ nhìn mình gật đầu, nói:
- Đi vào trong phòng rồi nói...
Ba người vào phòng, Tề Hắc Tử vội hỏi lai lịch, đối phương nói:
- Ta là Lâm Nhất, đến để tìm Diệp Lão Tuyền.
Dưới ngọn đèn, Lâm Nhất chắp hai tay sau lưng mỉm cười. Tề Hắc Tử vẫn thấy hồ đồ. Thê tử của hắn - Tiểu Lan lại suy đoán ra vài phần, vội vàng thi lễ nói cảm ơn:
- Nam nhân nhà ta có thể bình an trở về cũng là nhờ ơn của đạo trưởng!
- Là ngươi đã cứu ta sao? Đại lao tới tường thành là cả một đoạn đường, sao ta không phát giác ra? Hôm nay chạy về nhà, ngày mai quan phủ nhất định sẽ tới bắt người, chẳng phải liên lụy cho thê tử của ta sao?
Vẻ mặt Tề Hắc Tử nghi hoặc, còn nhìn Lâm Nhất.
Thật đúng là một người ngu ngốc! Lâm Nhất cười lắc đầu, nói:
- Theo ta được biết, căn nhà đổ nát bên cạnh nhà ngươi liền nhà cũ của Diệp Lão Tuyền, ngươi nói những điều ngươi biết cho ta nghe, những chuyện khác không cần lo lắng...
Tề Hắc Tử vẫn nghi ngờ xoay người sang chỗ khác, thấy Tiểu Lan lau nước mắt lại liên tục gật đầu, ra hiệu đối phương nói không sai, hắn rồi mới lên tiếng:
- Không phải kẻ xấu là được! Đi theo ta...
Người này nhìn như chân chất lại không thiếu cẩn thận, có thể đưa mình vào tử lao, vẫn bối rối không tự biết, trái lại oán giận cùng chất vấn ân nhân cứu mạng mình...! Lâm Nhất đi theo Tề Hắc Tử tới căn nhà bên cạnh, trong lòng thầm cười gượng.
Tề Hắc Tử mở ra một cái rương rũ và một linh bài được vải cũ bọc quanh, nói:
- Nếu như ngươi hỏi thăm người khác về chuyện này, thật sự sẽ không có người nào biết được...
Hóa ra, tổ tiên của Tề Hắc Tử chính là một người chạy nạn xin cơm, lúc đi đến chỗ này được Diệp Lão Tuyền thu giữ, cũng vì hắn ổn định gia đình. Sau khi Diệp Lão Tuyền chết đi, tổ tiên Tề Hắc Tử cảm động và nhớ ân đức nên hàng năm hàng tháng dâng hương lễ tế, cũng căn dặn con cháu chớ quên ân tình của Diệp gia. Nhưng bản thân Tề gia lại quẫn bách, thế hệ bây giờ càng không bằng thế hệ trước đây. Đến đời Tề Hắc Tử thì chỉ còn lại có một mình hắn, không dễ dàng gì mới lấy được thê tử lại dính phải họa bị tù giam. Tuy nhiên, nam tử chân chất này không quên căn dặn của cha hắn trước khi chết, còn nhớ rõ mộ của Diệp Lão Tuyền...
...
- Ta còn chưa nói được với thê tử mấy câu đã bị ngươi kéo ra ngoài, lúc trời sáng trở lại cũng không muộn rồi...
Trong bóng đêm mông lung truyền đến tiếng oán giận của Tề Hắc Tử.
Trên một ruộng dốc đầy những mộ lớn nhỏ. Trong gió đêm mơ hồ có tiếng cú đêm vang lên, khiến cho nơi này bằng thêm lạnh lẽo. Tề Hắc Tử có chút khiếp đảm, bước chân chậm lại. Lâm Nhất cũng không nóng nảy, mặc cho người khác một đường gây khó dễ.
Khi tìm tới một mộ phần thấp bé, Tề Hắc Tử ngừng lại. Hắn ta chỉ tay tới, dường như không chịu được lạnh, giọng nói có chút run rẩy:
- Đây cũng là nghĩa địa của tổ tiên Diệp gia, ta nhớ rõ...
Ở giữa rất nhiều ngôi mộ nằm sát nhau, trên một mảnh đất trống chỉ có một ngôi mộ nằm cô độc. Bia mộ đã hỏng từ lâu, vì hàng tháng không có ai đắp đất thêm nên trải qua mưa gió dãi dầm, gò đất của ngôi mộ thấp tè.
Quan sát khắp nơi một lúc, nhớ kỹ mộ của Diệp gia, Lâm Nhất không nói nhiều với Tề Hắc Tử, nắm lấy hắn ta và lập tức biến mất.
-... A!
Tiếng kêu kinh ngạc vừa dứt, Tề Hắc Tử phát hiện ra mình đã về đến nhà.
Lúc này hắn ta mới cảm thấy người bên cạnh không đơn giản, tò mò định hỏi thăm vài câu, ai ngờ sắc mặt đối phương trầm xuống, nói:
- Vượt ngục là chuyện lớn, quan phủ chắc chắn sẽ truy cứu. Các ngươi thu dọn đồ cá nhân rồi đi theo ta!
Lâm Nhất căn dặn một câu lại chắp hai tay sau lưng đứng ở trong sân, mặc cho hai phu thê đi thu dọn đồ đạc. Nhưng qua nửa nén hương, vẻ mặt hắn kinh ngạc xoay người lại...
Tiểu Lan hiểu rõ nguyên nhân nam nhân nhà mình trở về thì không dám chậm trễ, thu dọn mấy bọc quần áo xong còn gấp đến độ xoay quanh. Nhìn cái này luyến tiếc, nhìn cái kia không nỡ bỏ lại, chỉ muốn mang cả viện theo cùng. Nhà nghèo giá trị ngàng vàng!
Nhưng Tề Hắc Tử lại ngồi ở cửa mà nghiêm mặt, không tình nguyện. Thấy Lâm Nhất nhìn qua, hắn ta bỗng nhiên đứng dậy, hét lên:
- Đạo nhân này thật vô lễ! Huyện Tế vượt ngục liên quan gì tới ta? Cho dù vượt ngục là tội nặng, nhiều người chạy như vậy, sao trách được tới trân đâu ta? Nơi này xung quanh tối tăm, ngươi ép ta phải đi với ngươi thì có khác nào giặc cướp chứ...
Còn chưa nói dứt lời, Tề Hắc Tử hầm hừ lại ngồi xuống, nói:
- Ta không đi, đây là nhà của ta...
Hắn ta nghĩ tới điều gì, tự cho mình là đúng nói:
- Ngươi còn cố ép, ta sẽ tố cáo lên quan...
Lâm Nhất còn chưa nói chuyện, Tiểu Lan đã giậm chân nói:
- Hắc Tử đáng chết, đạo trưởng là cứu tính mạng của hai người chúng ta, ngươi lại ngu muội ngoan cố như vậy...
- Nam nhân nói chuyện, nữ nhân im lặng!
Tề Hắc Tử bày ra tư thế của gia chủ, trừng mắt giậm chân với Tiểu Lan. Đối phương vừa vội vừa tức, không nhịn được lau nước mắt, không quên tạ lỗi với Lâm Nhất, nói:
- Đạo trưởng đừng trách, Hắc Tử nhà ta hắn...
Thấy thế, Lâm Nhất vẫn không nổi giận, mà nhìn về phía thị trấn, nhíu mày. Gương mặt hắn lạnh lùng, không tiếp tục để ý tới Tề Hắc Tử, thoáng cái đã biến mất.
- Đây là quỷ hồn sao...
Tề Hắc Tử kinh ngạc la lên thất thanh, và ngồi bệ dưới đất, lại không quên răn dạy thê tử của mình:
- Nữ tắc có câu không nên qua lại với nam nhân xa lạ...
...
Trong nhã thất của một tiểu viện, bữa tiệc đã tàn, rượu và thức ăn mới lại được dọn lên. Mặt Giả huyện úy đỏ ửng, nâng chén nói với ba vị tiên nhân đang ngồi ngay ngắn:
- Tối nay có người cướp ngục, đại lao không ngờ lại sụp xuống, thật may lúc tù phạm chạy trốn khắp nơi lại được hai vị tiên trưởng ra tay, lúc này mới biến nguy thành an! Nếu không, Cổ mỗ ở trước mặt quan trên sợ rằng không thể nào ăn nói được. Xin kính tiên trưởng ba chén để tỏ lòng biết ơn...
Lão nhân kia ngồi ngay ngắn không nhúc nhích, vẻ mặt có chút không vui nhưng vẫn gật đầu nói:
- Được ngươi cung phụng, chung quy phải bảo vệ tiền đồ phú quý của ngươi mới được! Tuy nhiên...
Tay ông ta vuốt chòm râu dài và cân nhắc một lát. Hai người trung niên bên cạnh ông ta trao đổi ánh mắt với nhau rồi vội vàng để chén rượu xuống, dáng vẻ rất cung kính nghe lời.
Thấy hai người thủ hạ kính cẩn như vậy, vẻ mặt lão già chậm rãi dịu xuống, nói tiếp:
- Giúp đỡ Giả huyện úy truy bắt phạm nhân thì thôi, tại sao lại tổn thương nhiều mạng người như vậy? Ta là người tu đạo cũng có chút không đành lòng...
Đại lao của thị trấn xảy ra mạng người, không thể lừa gạt được thần thức của lão già. Thấy Giả huyện úy không thu dọn được cục diện, ông ta bảo hai người trung niên này ra tay trợ giúp. Chẳng qua chỉ là một ít tù phạm, sao có thể chạy trốn được thủ đoạn của tu sĩ. Chỉ là hai người này thích lạm sát, sợ rằng trời đất oán giận!
Hai người trung niên không dám ngỗ nghịch, đứng dậy cúi đầu nói vâng. Giả huyện úy lại hiểu ý người nói:
- Ha ha! Không sao! Tù phạm vượt ngục vốn đáng tội chết, nên giết! Đại lao đột nhiên bị hủy, trong lúc tại hạ không thể bắt được, nhờ tiên trưởng ra tay trợ giúp, lúc này mới khiến cho tội phạm bỏ trốn không một tên nào lọt lưới, đây vẫn là một công lớn...
Đại lao của Huyện nha bị phá hủy, hơn mười tù phạm chạy trốn bỏ mạng. Trong lúc Giả huyện úy bó tay không làm gì được, may mà có hai vị tiên trưởng đúng lúc ra tay. Phi kiếm kia bay nhanh ở trong bóng đêm, chỉ nháy mắt đã chém giết hơn mười người. Tù phạm còn lại bị thần uy của tiên nhân chấn áp, tất cả đều ngồi tại chỗ chờ bị bắt. Chẳng qua nghĩ lại, một họa lớn được phá giải trở thành uy danh của Giả huyện úy! Chuyện này báo cho quan trên biết được, tất nhiên sẽ được ca ngợi một hồi!
Gia có tiên nhân, mọi chuyện không cần lo lắng! Giả huyện úy là người gặp việc vui nên tinh thần thoải mái, ân cần mời rượu không ngừng. Lại thấy lão tiên trưởng bỗng nhiên biến sắc, chậm rãi đứng dậy, vẻ mặt kinh ngạc. Không đợi ông ta lên tiếng hỏi, có người sau lưng nói...
- Quả nhiên là ngươi! Đúng là thật to gan...!