Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 749:

- Liễu tú tài, ngươi không thể nhỏ tiếng một chút sao...

Tề Hắc Tử oán trách một câu rồi vội vàng uống sạch cháo loãng, lúc này mới che tai co người lại.

- Cong cong cong...

Vỏ đao nện vào song sắt, một sai dịch hung ác nổi giận mắng:

- Còn chưa chém đầu, ồn ào loạn cái gì...

Liễu tú tài cố nhịn xuống khiếp sợ trong lòng, bị dọa đến run rẩy và vội vàng ôm lấy đầu, ra vẻ nghe lời.

- Thịch thịch thịch...

Có tiếng bước chân vội vàng vang lên. Trong viện bỗng nhiên xuất hiện thêm bốn năm sai dịch cầm vũ khí, trên gương mặt người dẫn đầu đầy dữ tợn, kèm theo hơi rượu gắt một tiếng, mắng:

- Quy củ cũ, một người mười gậy!

Cánh cửa tử lao bị mở ra, mấy sai dịch như sói như hổ trong tay cầm gậy lại xông vào, đánh về phía ba người ôm đầu bên trong

- Nương ơi! Đánh chết người rồi... Ối...

Trong tử lao, tiếng gòa khóc thê thảm của Liễu tú tài cực kỳ bi ai. Nghe thôi cũng khiến cho người ta kinh hãi run sợ. Đồng sẹo cùng Tề Hắc Tử lại cắn răng rên rỉ, cố chịu những đau đớn do gậy đập lên người.

Đợi sau khi các sai dịch khóa cửa rời đi, ba người đầy máu nằm bò trong đống lá trên mặt đất, vẫn còn khẽ rên rĩ và tranh cãi với nhau.

- Tên Liễu quan tài chó chết, kêu gào làm cho gậy gộc tới, ngươi đáng đánh!

Đồng sẹo rên rỉ còn không quên mắng chửi người. Trên mặt Liễu tú tài đầy nước mắt nước mũi nhưng vẫn có chút ít vênh váo nói:

- Cái này lại gọi làm kẻ sĩ có thể giết chứ không thể chịu nhục! Thà bị gậy đánh còn hơn để cho bọn đạo chích càn rỡ, còn đây là khí tiết của văn nhân, đám người tầm thường các ngươi sao có thể so sánh được! Hì hì!

Hắn ta cười còn khó coi hơn cả khóc, nhe răng nhếch miệng giống như quỷ!

Đồng sẹo nghiến răng nghiến lợi bực bội nói:

- Một tên miệng thối, ngoại trừ thối ra chỉ biết khóc phụ thân gọi nương, đây là khí tiết chó má gì chứ? Trong bụng thật ra chỉ rặt những ý xấu, mẹ nó!

Tiếng mắng của hắn đổi được sự phụ họa của Tề Hắc Tử:

- Đúng vậy! Ta cũng bị đánh theo, chẳng phải là oan uổng sao?

- Mẫu thân ngươi, cút đi, ở đây có ai không oan uổng chứ?

Đồng sẹo đầy một bụng tức không có chỗ trút, mở miệng lại mắng Tề Hắc Tử.

Một kẻ cùng hung cực ác, một kẻ nén giận; một kẻ xấu, một kẻ ngu! Liễu tú tài lau nước mắt, liếc mắt nhìn hai người anh không ra anh, em không ra em, trong lòng tự nhiên thấy sảng khoái. Trên mông đau vì bị gậy đánh khiến hắn không nhịn được nhếch miệng hít sâu một hơi, lại cười nói:

- Tề Hắc Tử chẳng qua là vào thành bán chút đồ săn bắn được, lại không chịu đưa tiền cống nộp cho sai dịch đi tuần tra trên đường, trong lúc bối rối bị bắt vào thì tỉnh tỉnh mê mê ký tên lên bản cung khai, lúc này mới thành một tử tù. Ngươi oan! Nhưng ngươi đần độn ngu dốt, lại suy bụng ta ra bụng người, bị hãm hại như vậy lại không oan!

Thấy hai kẻ chớp chớp mắt giống như đang nghe thiên thư, Liễu tú tài khinh thường lắc đầu, lại cố ý khoe khoang, chậm rãi tiếp tục chỉ điểm:

- Đồng sẹo giết người phóng hỏa, chính là kẻ xấu nghe tiếng đã lâu, bất kể vì sao mà bị mất đầu đều không oan uổng... Người thật sự hàm oan chính là Liễu mỗ...

Nói tới bản thân thì không khỏi thương tâm, Liễu tú tài chán nản, than thở:

- Ta không phải chỉ uống rượu hoa không mang tiền sao? Dựa vào cái gì mà coi một người đọc sách như ta là kẻ xấu? Bên trong huyện thành xuất hiện mấy vụ án mạng kỳ lạ, không thể nào xét tới cùng, huyện úy đại nhân lại lấy chúng ta ra gánh tội thay, điều này mới hoang đường làm sao! Chỉ đợi lệnh phán xử của quận thành đưa xuống thì cương đao gặp gáy, chỉ có một con đường chết! Oan uổng quá! Đáng thương quá! Trong nhà ta còn có mẹ già...

Lúc này, bóng đêm buông xuống, trời rất lạnh. Trong viện đốt một đống lửa làm xung quanh sáng lên. Mấy tên lính canh ngục đi tới sưởi ấm, trước cửa tử lao không người trông coi. Liễu tú tài như khóc như than khiến cho Đồng sẹo phiền lòng. Hắn quay đầu liếc mắt nhìn ra ngoài cửa, dưới mái tóc rối bù là đôi mắt sáng lạnh.

- Mẹ nó, Liễu quan tài ngươi đừng hở tý lại khóc lóc nỉ non nữa. Những đại nhân chơi gái gọi là học đòi văn vẻ, ngươi là một thư sinh nghèo cũng muốn đi tới chỗ đó ung dung tự tại, cũng chỉ có thể bôi nhọ đạo đức văn chương, chìm đắm trong trụy lạc.

Hơn nữa, ngươi trêu đùa nữ tử thanh lâu kia chính là kẻ huyện úy đại nhân độc chiếm, hắn không trừng trị ngươi thì trừng trị ai? Nên ngươi gặp xui xẻo là đúng rồi! Tuy nhiên ngươi nghe lời của lão tử, thức thời một chút... Chưa chắc đã không có đường sống...

Đồng sẹo đang khẽ nói xuống, giọng điệu cũng thâm trầm hơn rất nhiều, hình như có phần ám chỉ. Hắn còn chưa nói dứt lời đã dứt khoát chui vào trong đống cỏ. Chỉ một lát sau đã nghe thấy tiếng ngáy vang lên.

Liễu quan tài là biệt hiệu do Đồng sẹo đặt, Liễu tú tài là do Tề Hắc Tử tôn trọng gọi. Thật ra, đây là một người đọc sách nghèo túng, dựa vào một chút phúc lợi của tổ tiên để lại sống qua ngày. Đồng sẹo tất nhiên cũng là một biệt hiệu, đó là một tên cướp giết người phóng hỏa không chuyện ác nào không làm, tiếng xấu lan xa. Lần này bất ngờ hắn bị bắt, nhưng không quá để ý.

Có lẽ vì lời Đồng sẹo vừa nói, Liễu tú tài trốn trong đống lá, chớp chớp mắt. Hắn thấy Tề Hắc Tử còn sững sờ thì dịch qua, khẽ nói:

- Hắc Tử, ngủ không được à...?

Nặng nề thở dài, Tề Hắc Tử lo lắng buồn phiền nói:

- Thê tử ta ở nhà một mình, không biết nàng làm sao sống qua ngày...

Chung hoạn nạn mấy ngày, nên bọn họ đại khái cũng biết rõ tình hình của nhau. Liễu tú tài lộ ra vẻ mặt đáng khinh, cười nói:

- Trông ngươi rắn chắc như vậy, tại sao cưới hỏi rồi đến nay không có con? Có phải thê tử của ngươi có vấn đề không?

Ai ngờ Tề Hắc Tử không thích nghe câu nói này, trừng mắt, nói:

- Nói bậy! Thê tử của ta qua cửa muộn thôi...

Thấy đối phương không hiểu tình thú, Liễu tú tài bất đắc dĩ liếc mắt, vội nói:

- Biết rồi, ngươi không có tiền cưới vợ, tuổi lớn mới cưới thê tử... Còn không phải là nói nhảm một chút để giải buồn sao? Không biết đêm rét lạnh khó chịu thế nào à!

Hắn suy nghĩ một hồi, lại hỏi:

- Việc đã đến nước này, chúng ta khó thoát khỏi cái chết! Ngươi cam tâm tình nguyện như vậy...

Sau khi thở dài, tử lao không có động tĩnh gì nữa. Sau một hồi lâu, mới truyền đến tiếng nói nặng nề của Tề Hắc Tử:

- Quan pháp giống như lò lửa, chúng ta có thể làm thế nào, chỉ tự trách mình số khổ mà thôi...

Liễu tú tài âm thầm lắc đầu, không lên tiếng trả lời, cố gắng vùi sâu vào trong đống lá, không chịu lạnh giá kéo tới mà run lẩy bẩy, hắn thoáng đảo mắt, trong thần sắc có vẻ chờ mong lạ thường.

...

Vào đêm đông gió lạnh chính là lúc người ta đau khổ khó chịu nhất, trong một viện trang nhã ở huyện Tế lại đang đốt lửa lớn, ấm áp giống như mùa xuân.

Lão già mà Lâm Nhất đã gặp có dáng vẻ bốn mươi, năm mươi tuổi, dáng người trung bình lại có phong độ hơn hẳn người thường. Chỉ có điều được tỳ nữ hai bên ân cần hầu hạ, gương mặt ông ta giãn ra, lộ vẻ thỏa mãn. Ngồi đối diện ông ta là một nam tử mập lùn mặc quan phục, gương mặt tươi cười nịnh nọt, nâng chén mời rượu, sau đó nói:

- Ha ha! Nữ nhi tiểu thiếp của ta đã xuất giá mấy năm không có thai, sau khi dùng đan dược của tiên trưởng thì chỉ mấy tháng đã có tin vui! Không chỉ có vậy, tại hạ dùng đan dược của tiên trưởng, gân cốt càng thêm cường tráng, có hi vọng kéo dài tuổi thọ! Thúy Hồng, rót rượu...

Lão già được gọi là tiên trưởng lắc đầu, vuốt râu cười, nói:

- Đây là tiểu thuật mà thôi, chưa đủ để nhắc tới! Huyện úy đại nhân mỗi ngày đều bận rộn còn đến đây, cái này... Ha ha!

Trong khi nói chuyện, có tỳ nữ đang bóp vai của ông ta. Ông ta thoải mái nhắm hai mắt lại, trên mặt cười sung sướng.

Cuộc sống như vậy thật tốt! Nghĩ tới trước đây đau khổ tu hành cũng không được Trường Sinh, còn phải đối mặt với rất nhiều trắc trở, cuối cùng cũng không biết được mình sẽ chôn xương nơi nào. Bây giờ có giai nhân và rượu ngon làm bạn, sung sướng giống như thần tiên, vậy là đủ rồi!

- Tiên trưởng đừng khách sáo, cung phụng lão nhân gia ngài chính là phúc lớn của Cổ mỗ!

Nam tử được gọi là huyện úy vội vàng lấy lòng. Hắn nháy mắt ra hiệu cho một tỳ nữ khác. Đối phương ngoan ngoãn ngồi xuống, nhẹ nhàng đấm bóp trên đùi cho tiên trưởng.

Thấy dáng vẻ hưởng thụ của tiên trưởng, huyện úy khẽ thở phào nhẹ nhõm. Trong lòng thầm nghĩ, có thể gặp được một tiên nhân chân chính như thế đúng là trời giáng hồng phúc! Mình hiếu kính ông ta, chuyện sống lâu trăm tuổi, thăng quan tiến chức sẽ nằm trong tầm tay.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free