Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 740:

Tiếng nói của lão long rất không đúng lúc vang lên, khiến người không thể theo kịp, lại không thể cãi lại. Bởi vì nghịch biện này vẫn là sau ý trêu chọc và trào phúng là sự bá đạo, còn có vài phần cao thâm khó lường.

Lấy lại bình tĩnh, Lâm Nhất lộ ra nụ cười khổ, hỏi:

- Lão long, ngươi vẫn ký thân trong kiếm à?

- Nói thừa! Không thì ngươi cho rằng ta ở đâu?

Lời nói rất không nể mặt vang lên, không đợi Lâm Nhất nghĩ nhiều, lão long lại kiêu ngạo nói:

- Kim kiếm đã quy phụ ngươi, ta chỉ có thể ở trong kim đan của ngươi mà sống qua ngày.

Nghe vậy, Lâm Nhất vội vàng quan sát kim đan. Chỉ thấy trong đan thể có một bóng người hư ảo nhỏ bé yếu ớt. Đó chính là lão giả áo vàng râu vàng, đang ngồi khoanh chân, khí tượng uy nghiêm. Nhưng lúc này, hắn bỗng nhiên trợn mắt, vươn tay ra vừa chỉ vừa mắng:

- Xú tiểu tử, có gì mà nhìn? Nếu không phải mượn dùng kim đan rách của ngươi để hấp thu mấy phần thiên địa chi lực, lão long lấy đâu ra khí lực mà chửi?

Kiểm tra kim đan của mình, giống như kẻ trộm. Lâm Nhất đành phải thu hồi thần thức, bĩu môi khó chịu. Thầm nghĩ, kim đan là kim đan, lại còn rách với không rách. Lão long này không phải là bá đạo một cách bình thường.

Bị trách móc mấy câu, Lâm Nhất dứt khoát im lặng. Trên tay ánh sáng vàng lóe lên, kim kiếm đã về lại trong kim đan. Lúc này hắn lại lưu ý tới long đan trong khí hải.

Linh lực Long đan sinh ra rất kỳ lại, tràn ngập khí thô bạo, lại cương mãnh dị thường. Có điều có long đan này, Lâm Nhất không đến mức trở thành một phàm nhân thật sự, cũng không phải cố kỵ thương thế của đan vỡ. Đây là chỗ dựa của hắn trong mười năm rời khỏi Đại Hạ! Mà mình kết thành kim đan, long đan có thể nói là không thể không có công. Tất nhiên, Thăng Long quyết mới là nguyên do sau cùng.

Theo tu vi Kim Đan sơ kỳ có chút thành tựu, Linh Long quyết trong Thăng Long quyết thủy chung có thu hoạch rất nhỏ không ngờ cũng có tiến triển theo, đúng là niềm vui bất ngờ. Trong khí hải, kim long nho nhỏ trong long đan trở nên ngoan ngoãn hơn. Chỉ là giống như có thêm một loại kiềm chế nào đó, khiến cho long đan chi lực hơi mạnh hơn kim đan.

- Vì sao lại vậy nhỉ!

Lẩm bẩm một câu, quả nhiên có người tiếp lời:

- Hừ! Còn không phải là do Thăng Long quyết sao, nếu không, nếu trong khí hải của một tu sĩ sau cùng chỉ có một long đan thì ngươi nói ngươi là người hay là rồng. Ngu chết đi được!

Thản nhiên nhếch miệng, Lâm Nhất cười nói:

- Đa tạ lão long đã giải thích nghi hoặc!

Đối phương vẫn hừ một tiếng rồi không có động tĩnh.

Dưới dẫn đường của tâm thần, một cỗ linh lực mạnh mẽ từ trong long đan ùa ra. Lúc này giống như có cuồng phong đập vào mặt, tóc áo tung bay, không ngờ có long ảnh màu vàng hiện ra sau lưng Lâm Nhất. Phiến long giáp ở ngực thì không cần thi pháp, theo tâm mà động, trong nháy mắt che kín toàn thân, thậm chí cả mặt.

Cảm thụ được biến hóa kỳ dị mà long đan mang đến, Lâm Nhất chậm rãi đứng dậy. Theo ánh sáng trong mắt chớp động, lại thêm long ảnh phía sau giương nanh múa vuốt, hắn lúc này giống như bị chân long phụ thể, khí thế bức người.

Giống như trong mỗi cái giơ tay nhấc chân, quanh người đều có khí lực vô cùng vô tận đột nhiên xuất hiện. Lâm Nhất vung quyền đầu, đánh về phía vách đá cách xa một trượng.

- Ầm.

Một tiếng nổ vang lên, toàn bộ sơn động đều rung chuyển. Lâm Nhất vung tay áo phất đi khói bụi dày đặc, nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi. Trên vách đá xuất hiện một lỗ quyền, sâu tới một hai chục trượng, nhìn mà ghê người. Đây mới là ba thành khí lực, nếu là một kích toàn lực thì e là tu sĩ Kim Đan bình thường khó mà cản được!

- Dương dương tự đắc! Ngươi cho rằng người khác sẽ đứng yên cho ngươi đánh à! Hừ!

Tiếng nói rất không đúng lúc của Lão long lại vang lên. Thần sắc Lâm Nhất cứng lại, lập tức bĩu môi nhún vai. Long ảnh và long giáp biến mất, hắn lại biến về bộ dạng cũ.

Đi một vòng trong sơn động, Lâm Nhất lúc này mới cảm thấy trên dưới dinh dính khó chịu. Sau khi kết đan luôn bận tu luyện, uất vật từ trong cơ thể bài tiết ra vẫn còn. Hắn cởi quần áo, nhảy vào trong đầm nước, không quên châm chước từ ngữ một phen rồi mở miệng nói:

- Có một chuyện muốn hỏi. Lão long, ngươi lúc trước theo Huyền Nguyên chân nhân tới đây rồi phải không?

Vốn tưởng rằng lão long sẽ tiếp lời, ai ngờ nửa ngày sau vẫn không thấy động tĩnh. Lâm Nhất dứt khoát chẳng buồn để ý tới nữa, ở trong đầm nước tắm rửa sạch sẽ, sau khi thay quần áo xong thì có người nói chuyện.

- Cởi truồng đẹp lắm à? Lão long chẳng thèm để ý tới ngươi!

Lâm Nhất tự cho là tuổi tác không nhỏ, trải qua nhiều lần sinh tử, tu luyện đến bây giờ, cho dù không tới mức gặp chuyện mà không sợ hãi, nhưng mấy phần định khí thì vẫn phải có. Nhưng một câu bất thình lình này không ngờ khiến cho hắn lộ vẻ thẹn thùng, không khỏi đáp lại một cách mỉa mai:

- Trần truồng mà đến trần truồng mà đi, chẳng lẽ không phải trong sáng vô tư!

Ai ngờ lão long trầm mặc một hồi, nói tiếp:

- Nói không sai, ngươi chỉ là một đứa bé, cởi truồng cũng chẳng sao!

Lâm Nhất Dở khóc dở cười, á khẩu không nói được gì.

Cũng may lão long lại nói:

- Chân nhân cái cứt! Không phải là tiểu tu sĩ kia sao, đồ không có kiến thức, không ngờ cầm kim kiếm làm linh khí. Lão long ta tức quá đi ngủ, khi tỉnh lại thì tiểu tử đó đã thành tro rồi, tiếp theo lại gặp một tiểu tử ngốc khác.

Một đạo cầu vồng vàng xẹt qua trên bầu trời, Lâm Nhất ra khỏi Xà đảo. Căn cứ vào lần trước khi về Đại Thương mấy lần lạc đường, hắn dứt khoát theo phương hướng hành tẩu của hải thuyền lần trước mà bay.

Vốn tưởng rằng Lang Nha kiếm bay đủ nhanh, nhưng so sánh với Kim Long kiếm, Lâm Nhất mới biết sự khác biệt giữa hai bên, không thể không suy nghĩ. Tốc độ độn của Kim Long kiếm so với tu sĩ Kim Đan hậu kỳ thì không kém hơn chút nào. Theo tu vi ngày sau đề thăng, hắn tin ở Đại Hạ không ai có thể đuổi được hắn. Có điều nếu gặp phải hai tu sĩ Nguyên Anh đó thì sao? Đã có Phong Độn thuật làm chỗ dựa, hắn việc gì phải sợ!

Chưa lo thắng, trước tiên chỉ lo thua! Chỉ cần có thể chạy trốn được, lần này về Đại Hạ không phải cố kỵ bất kỳ ai nữa! Lâm Nhất hắn không phải là khiêm khiêm quân quân tử, chỉ là thiện tâm chưa mất, giữa một phần chân ngã mà thôi! Khi Đối mặt với địch thủ, điều hắn có thể làm chính là Lang Vương trong mưa đêm.

Khi mới đến Đại Hạ, Lâm Nhất coi nó là thánh địa của người tu tiên, trong lòng cũng mang theo sự kính nể. Khi bị ép phải rời khó nó, lại kính nể này đã không còn chút nào, thay vào đó là miệt thị, là phẫn hận, là bất đắc dĩ. Mộc Thanh Nhi lựa chọn lảng tránh, còn hắn thì không. Nếu còn muốn tiến xa hơn, chỉ có bước qua ổ gà này, bỏ lại nó phía sau!

Trên mặt biển bình tĩnh, một bóng người bồng bềnh ở đó. Lâm Nhất Vừa hay đi ngang qua nơi này, không nhịn được mà ngừng lại.

Đây là một dãy hải đảo nối nhau.

Quan sát từ trên không trung, những hòn đảo phân tán này chính là hình thành một vòng tròn, hơi lộ ra chút kỳ dị, chính là nơi lúc trước gặp phải đêm trăng kinh hồn. trên bãi biển đêm trăng đó, trong nước biển xuất hiện một đám quái vật tiếng kêu như giao long, tứ chi như cá nghê, hung ác vô cùng. Đột nhiên bị tập kích, Thiên Long phái vì thế mà chết hai gã đệ tử.

Khiến cho Lâm Nhất dừng lại tất nhiên không phải vì những quái vật lúc trước, mà là hắn nhớ tới một nghi hoặc trong lòng, chính là toàn bộ những gì mà đêm đó xuống biển tra xét không có kết quả mà liên tưởng tới.

Chính là phía dưới hải vực hơn mười dặm này, không chỉ có địa thế giống như cái phễu, còn có nước biển va đập kinh người, khiến cho Lâm Nhất chỉ lặn xuống năm trăm trượng đã không dám tiếp tục tra xét nữa. Nhớ rõ, sâu dưới nghìn trượng là một đáy biển phạm vi bốn năm mươi trượng, giống như có sương mù bốc lên, còn kèm theo dao động như linh khí, khác với linh khí mà mình biết. Loại dao động linh khí quỷ dị này mơ hồ mang theo khí cơ khiến người ta tim đập nhanh.

Phía dưới cái này rốt cuộc cất giấu điều gì, hắn lúc ấy rất nghi hoặc. Hôm nay tiện đường tới đây, khiến người không thể không lại sinh ra lòng hiếu kỳ.

Trong nháy mắt thần thức của Lâm Nhất xâm nhập xuống đáy biển, lão long đột nhiên ồ một tiếng, thúc giục nói:

- Ngươi sao lại tìm tới được đây? Đi xuống, mau đi xuống đi.

- Ta từng tới nơi này, không cũng biết à?

Lâm Nhất thuận miệng hỏi, lại rước lấy sự oán giận của lão long:

- Nói thừa, ngươi làm lão long ta không ngủ được. Thất thần ra đó làm gì, mau xuống đi!

Khóe miệng Lâm Nhất nhếch lên, lại đứng yên trong không trung, hỏi ngược lại:

- Ta vì sao phải xuống?

Hắn vừa dứt lời, lão long đã rít gào:

- Xú tiểu tử, không phát hiện phía dưới phía dưới à? Phía dưới có thứ tốt ngàn vàng khó tìm, nói không chừng sau này sẽ giúp ngươi rất nhiều đó. Ngươi không xuống à? Ta... Xú tiểu tử, ngươi có gan đó.

Lão long hừ một tiếng, lại không còn vẻ tức giận vừa rồi.

Lâm Nhất thì giật mình, thầm nghĩ, yêu khí? Thì ra dao động linh lực kỳ dị kỳ dị chính là yêu khí! Hắn không do dự nữa, bấm Tị Thủy quyết, thu hồi Kim Long kiếm, chìm xuống mặt biển. Trên mặt biển còn chưa nổi lên bọt sóng thì người đã lập tức chìm sâu xuống đáy biển.

Khi lần trước xuống biển tra xét, Lâm Nhất chỉ là tu sĩ Luyện Khí, khi xuống sâu năm trăm trượng thì không dám tiếp tục xuống nữa. Mà hiện giờ hắn đã có tu vi Kim Đan, lại được lão long gợi ý, không dừng lại một chút nào, trong nháy máy đã xuống sâu nghìn trượng. Chỉ là khi tới gần đáy biển thân hình vẫn khựng lại một chút, lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

- Con mẹ nó, đã chết rồi...Chỉ để lại hài cốt, so với lão long thì may mắn hơn nhiều!

Lời nói của Lão lonanh vang lên, lại mang theo vẻ tang thương và thương cảm, khiến cho Lâm Nhất cũng trở nên nghiêm túc. Phía dưới đáy biển phạm vi bốn năm mươi trượng, tình hình nhìn cái là rõ.

Phía dưới bùn lắng dày mấy chục trượng, chính là một khối long hài dài trăm trượng, đang tỏa ra khí thế khiến người ta sợ hãi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free